Ta Có Thuốc A

[TCTA] – Chương 7

Chương 7: Công Nghi Thiên Hành

 

Trong nháy mắt, các loại hình dung từ như “Trọc như liễu tháng ba”, “Sáng trong như nguyệt”, “Khí chất trời quang trăng sáng” đều từ trong đầu Cố Tá xoát xoát chạy qua, hơn nữa đối phương còn rất thống khoái lập tức cùng hắn ký kết khế ước, hảo cảm của hắn đối với người này liền thẳng tắp dâng lên. Đầu năm nay người có bộ dạng coi được đều dễ dàng được người khác bao dung, chớ nói chi bây giờ hắn là đang cần được đối phương thông cảm… Nếu như nói hắn vốn là đối Công Nghi Thiên Hành có bảy phần áy náy, hiện tại liền tăng lên tới mười phần, đều đã cảm thấy chính mình thật là tội ác tày trời.

 

*Trọc như liễu tháng ba: Cái này mình không rõ lắm, trong QT dịch là Trọc như liễu tháng ba, nhưng khi mình tra baidu thì cái chữ Trọc đó nó lại ra là trọng điệp từ Trạc Trạc, chuyển sang liễu tháng ba tìm thì có rất nhiều giống liễu, trong đó có 1 giống liễu nổi tiếng nhờ vào đầu tháng 3 hàng năm đều sẽ nở hoa rất đẹp trước khi lá mới xuất hiện, vừa đúng nghĩa của từ trọc vì cây không có lá, đồng thời cũng tả được vẻ đẹp của anh công. Bạn nào có cách hiểu khác thì chỉ mình nhá!

 Sáng trong như nguyệt: cái này mình đoán là khen đôi mắt, nếu tả diện mạo thì thật mình không tưởng tượng ra được.

 Khí chất trời quang trăng sáng: ý nói người sáng sủa, tấm lòng rộng mở.

 

Nhưng mà, tại khi vị nam thần này mở miệng hỏi “Nên giao dịch như thế nào”, Cố Tá cấp đến không nói ra lời.

 

Hắn dùng hết dũng khí cả đời, dựa vào chấp niệm mà thu phục kim chủ, nhưng tại thời điểm đối mặt kim chủ hắn mới phát hiện, nội dung cụ thể để giao dịch gì đó, hắn hoàn toàn chưa nghĩ ra a!

 

Mỹ nam tử đối diện mỉm cười, thực săn sóc mà nói rằng: “Hôm nay đã muộn, Cố…”

 

Cố Tá vội vàng nói: “Anh gọi tôi là a Tá là được, tiểu Cố cùng tiểu Tá thì đừng.”

 

Kéo gần lại quan hệ mới dễ làm việc!

 

Mỹ nam tử gật gật đầu, đứng lên, thực tự nhiên mà nói rằng: “A Tá, tôi sẽ an bài khách phòng cho cậu. Hôm nay chỉ sợ cậu cũng mệt mỏi rồi, một ít chuyện quan trọng, đợi nghỉ ngơi xong, ngày mai lại bàn cũng không muộn.”

 

Cố Tá quả thực cảm động, hắn đương nhiên là vội vàng đáp ứng không ngừng, lại thành thành thật thật đi theo người hầu đi vào phòng.

 

Khách phòng là có sẵn, không nhiễm một hạt bụi, này quy cách thậm chí so với phòng của tề gia gia chủ không kém chút nào, tâm hắn mệt lâu như vậy, rốt cục cũng có thể trầm tĩnh lại, hắn liền thật sự thả lỏng, vừa nằm lên giường liền trực tiếp ngủ.

 

Hiển nhiên, Cố Tá cũng sẽ không có nhận thấy được, tại sau khi hắn tiến vào phòng, phía sau vị săn sóc mỹ nam tử kia, đột nhiên liền nhiều ra một hắc y nam tử.

 

Mà thái độ của nam tử kia đối với mỹ nam tử lại là vô cùng cung kính.

 

Thấy Cố Tá rời đi, nam tử vẻ mặt túc mục quì một gối: “Công tử.”

 

Công Nghi Thiên Hành nói: “Đứng lên đi.”

 

Nam tử thành thành thật thật mà đứng dậy: “Thuộc hạ không rõ, công tử vì sao phải vì tiểu tử đó lập ra tràng diễn này đâu?”

 

Công Nghi Thiên Hành bên môi ý cười không thay đổi, nhưng ý cười này, lại không có độ ấm gì: “Bảo các ngươi đi thăm dò sự tình, điều tra rõ sao?”

 

Nam tử nói: “Đã điều tra rõ, công tử thỉnh nhìn.”

 

Nói xong, hắn hai tay trình lên một xấp giấy.

 

Công Nghi Thiên Hành cầm lấy, một mặt lật xem, một mặt đi đến một nơi khác — thư phòng của y.

 

Nam tử này, cũng một tấc không rời, đi theo phía sau.

 

.

 

Công Nghi Thiên Hành ngồi ở trên nhuyễn tháp, không nhanh không chậm mở ra tư liệu trong tay: “Cho nên nói, Cố Tá này nguyên danh là Tề Thiên Hữu, là cái… dưỡng tử được người Tề gia ở Vân Dương thành thu dưỡng? Hơn nữa, cậu ta hẳn đã là một phế nhân?”

 

Nam tử cung thanh nói: “Đúng vậy, công tử.”

 

Công Nghi Thiên Hành ngữ khí không chút để ý: “Nếu thật sự là Tề Thiên Hữu, này tính tình khác biệt cũng quá lớn đi.”

 

Nam tử nhăn lại mi: “Thuộc hạ cũng trăm tư không được kỳ giải.”

 

Công Nghi Thiên Hành tựa hồ suy tư: “Đả kích quá lớn khiến cho tính tình đột biến, cũng có thể đi.”

 

Không sai, kỳ thật tại thời điểm ngày đầu tiên Cố Tá đi vào phụ cận biệt viện này, thì đã bị hộ vệ của Công Nghi Thiên Hành phát hiện. Bất quá vì là thủ hạ của Công Nghi Thiên Hành, bọn hộ vệ chưa bao giờ sẽ tự chủ trương, cho nên trước hết liền đem chuyện này bẩm báo lên trên, lại tại dưới yêu cầu của Công Nghi Thiên Hành, giám thị Cố Tá.

 

Bởi vậy, sở hữu tất cả biểu hiện của Cố Tá trong mấy ngày này, sớm đều bị Công Nghi Thiên Hành nhìn ở trong mắt.

 

Cố Tá vẫn là quá coi thường võ giả ở thế giới này, hắn có thể từ Tề gia trốn ra, đó là bởi vì Tề gia vốn là không có nhiều lắm nội tình, với lại còn không có bất luận cái gì phòng bị đối với hắn. Nhưng Công Nghi Thiên Hành nếu dám đến biệt viện sống một mình, chỗ nào sẽ khiến cho hắn có thể nhẹ nhàng chui chỗ trống như vậy?

 

Hắn tìm không thấy phương pháp lẫn vào, buổi tối lại đột nhiên có người tập kích biệt viện mang đi gần hết hộ vệ; hắn tìm vài ngày lỗ chó đều tìm không ra, riêng lúc này liền phát hiện; sau khi trà trộn vào nội viện, các hộ vệ cư nhiên vì Công Nghi Thiên Hành thích yên tĩnh, liền không tiếp cận những nơi trong phạm vi của nội viện, khiến hắn có thể thuận lợi đi vào… Nhiều trùng hợp như vậy tạp cùng một chỗ, còn trùng hợp đến sai lầm chồng chất, đây đã không phải trùng hợp nữa rồi.

 

Tuy rằng Cố Tá đã kiến thức qua rất nhiều mặt đáng ghê tởm, cũng thực cảnh giác, càng dùng toàn lực để hoàn thiện kế hoạch, nhưng hắn rốt cuộc cũng không phải là người có tâm kế sâu xa, nếu không phải Công Nghi Thiên Hành muốn gặp hắn, để hộ vệ bật đèn xanh cho hắn, hắn căn bản là không có khả năng thật sự bằng vào lực lượng của chính mình, đến “Uy hiếp” Công Nghi Thiên Hành.

 

Công Nghi Thiên Hành đem tư liệu đều nhìn hết, liền ném cho nam tử: “Xử lý đi.”

 

Nam tử tiếp nhận, bàn tay nhất thời trở nên đỏ sậm, trang giấy bị hắn nắm, cũng tại trong phút chốc toát ra ánh lửa, giây lát đốt cháy sạch sẽ.

 

Mày hắn như trước nhíu chặt: “Công tử, nếu cậu ta đã bị phế, vì sao còn muốn lưu cậu ta lại?”

 

Công Nghi Thiên Hành nhếch môi, mười ngón tay đặt ở trước người, chậm rãi làm ra vài cái động tác thực kỳ dị. Chúng nó thoạt nhìn có chút cổ quái, nhưng bên trong lại giống như có vận luật kỳ lạ gì đó.

 

Nếu Cố Tá ở trong này, nhất định có thể phát hiện, đây chính là động tác trong ba loại thủ quyết hắn vẫn luôn luyện tập suốt mấy ngày nay, cho dù không lưu loát lắm, nhưng mà lại không có một chút sai lầm.

 

Tại sau khi làm vài cái động tác, Công Nghi Thiên Hành ngừng lại: “Thủ quyết này rất kỳ quái, nhưng lại rất cao minh. Chúng nó phải có đặc biệt tâm pháp phối hợp mới có thể sử xuất, ta tuy rằng có thể bắt chước ra, lại chỉ có hình, cũng không có thần, cực kỳ thô.”

 

Nam tử nhìn thấy rất là bội phục: “Công tử chỉ nhìn một lần qua thông thiên mắt, liền có thể làm đến nước này, đã là phi thường lợi hại!”

 

Công Nghi Thiên Hành nhíu mày, từ chối cho ý kiến, lại nói: “Chỉ bằng này liền có thể kết luận, Cố Tá kia xác nhận đã đụng phải cái kỳ ngộ gì rồi, cậu ta cũng không muốn lại bị Tề gia lợi dụng, mới lựa chọn ta đến làm chỗ dựa vững chắc cho mình. Nhưng thời gian cậu ta được đến kỳ ngộ có lẽ là gần đây, cho nên vẫn chưa có thành tựu gì…” Y nhớ tới vẻ mặt không tự biết xấu hổ của thiếu niên kia, khẽ cười nói: “Cậu ta đối với việc chữa bệnh cho ta, đương nhiên cũng là không có gì nắm chắc.”

 

Nam tử đột nhiên nhớ tới cái gì, biến sắc: “Công tử cùng cậu ta định ra khế ước, có hay không tai hại?”

 

Công Nghi Thiên Hành nói: “Thật không có hại, sau khi khế ước đạt thành, trong lòng ta liền có một loại cảm giác không thể gây thương hại đến cậu ta, trừ này ra, thì không có gì.” Nhìn thấy nam tử vẫn không đồng ý, y khẽ hừ một tiếng: “Nếu cậu ta có cái gì quỷ kế, còn muốn ta tự tay trừ bỏ mới được?”

 

Phàm là khế ước, đều yêu cầu rất mạnh ý chí lực, lấy một cái phàm nhân còn không có nhập võ đạo, có thể định ra cái đáng sợ khế ước gì? Huống chi, y nguyên bản đã không nghĩ đến sẽ tổn thương Cố Tá kia, mà tính tình của Cố Tá kia, y liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.

 

Đó là một tiểu tử có chút nhát gan, lại tại một thời điểm nào đó sẽ phá lệ bướng bỉnh, nhưng có thể có chút tiểu thông minh, nhưng chút tiểu thông minh này, không đủ để trở thành uy hiếp đối với y. Hơn nữa tối trọng yếu là, cậu ta chưa dính qua máu tươi, ít nhất hiện tại, sẽ không có gan làm mấy chuyện dính máu.

 

Nam tử vẻ mặt buông lỏng, nghiêm mặt nói: “Thề sống chết vì công tử cống hiến!”

 

Công Nghi Thiên Hành tiếp tục nói: “Về phần có thể hay không chữa bệnh cho ta… Nếu cậu ta đã dám đến, dám nói, tự nhiên là có một chút tin tưởng, mà ta hiện tại, chẳng lẽ còn có thể có cái gì kết quả tệ hơn sao?”

 

Nam tử nhất thời muốn nói lại thôi: “Công tử không có việc gì, gia chủ cùng phu nhân, các vị công tử đích chi, đều tại vì công tử cầu y.”

 

Công Nghi Thiên Hành than nhẹ: “Đúng vậy, Thương Vân quốc thậm chí là mặt khác các chư quốc, phàm là có chút bổn sự luyện dược sư, phụ thân bọn họ đều mời qua.”

 

Nhưng là, không thu hoạch được gì.

 

Vô luận là người nào, đều đối với bệnh của y bó tay không biện pháp.

 

Nam tử yên lặng.

 

Công Nghi Thiên Hành nở nụ cười: “Cho nên, Cố Tá này nói không chừng chính là cơ hội cuối cùng của ta.” Ánh mắt của y dừng lại ở trên mặt nam tử: “Ta sẽ để cậu ấy buông tay làm, ngươi cũng biết, ta là người có máu đỏ đen.”

 

Nam tử nhìn thấy trong mắt Công Nghi Thiên Hành chợt hiện lên một tia điên cuồng, cúi đầu, không dám nhìn nữa.

 

Đúng vậy, Thiên Long Vệ bọn họ tất cả mọi người đều biết, công tử là một người có máu đỏ đen.

 

Từ thời điểm trong những cuộc buôn bán, công tử đã dám đánh cuộc, mà còn thường xuyên thắng lợi, cho nên mới có thể đem sinh ý phát triển lớn mạnh đến như bây giờ, tại khi đối mặt bệnh tình của chính mình, công tử cũng như trước dám đánh cuộc, chẳng sợ y đã muốn ——

 

Công Nghi Thiên Hành đối với sự kính sợ của thuộc hạ đã sớm tập mãi thành thói quen.

 

Y nhắm mắt, trong thanh âm cũng mang lên chút ý cười: “Hơn nữa, cho dù lúc này đây ta thua cuộc, tại trước khi chết có một cái thú vị vật nhỏ tới chơi cùng, cũng rất có ý tứ… Không phải sao?”

 

.

 

Ngủ thẳng một đêm đến sáng, Cố Tá tỉnh lại duỗi một cái thắt lưng lười biếng, tinh thần vô cùng tốt.

 

Thật sự là lâu rồi không ngủ an ổn đến như vậy…

 

Sau đó hắn liền nhớ lại, hiện tại hắn đã cùng kim chủ lăn lộn.

 

Bởi vì ngủ ngon, Cố Tá tâm tình rất tốt.

 

Hắn phát hiện mình ngày hôm qua suy nghĩ nhiều quá, giao dịch cái gì, căn bản không cần hắn đến quan tâm đi! Hiện tại Công Nghi Thiên Hành đã không thể thương tổn hắn, chỉ cần Công Nghi Thiên Hành có thể cung cấp cho hắn đầy đủ dược liệu, như vậy những chuyện tình  khác, giao cho người thông minh suy nghĩ là được.

 

Với hắn mà nói, trừ bỏ luyện dược ra, chẳng lẽ còn có cái chuyện rất trọng yếu gì khác sao?

 

Hiện nay việc duy nhất nhất hắn cần làm, chính là đi tìm kim chủ, trước đem sự tồn tại của hệ thống nói với y. Có một số việc, cũng nên nhờ người thông minh này giúp hắn phân tích phân tích.

 

Cố Tá không nằm nướng nữa, đứng lên, liền chuẩn bị đi rửa mặt.

 

Mới vừa đẩy cửa ra, hắn liền phát hiện bên ngoài đứng một hàng người thật dài.

 

Hắn sửng sốt một chút, mới phát giác đây là một đàn con nhóc khoảng chừng mười lăm, trong tay mỗi người, đều bưng cái khay, mặt sau còn có hai cái tráng hán, nâng dục dũng.

 

Sau đó Cố Tá liền có điểm 囧.

 

Vì ngày hôm qua hắn trực tiếp vào phòng liền ngủ, trên người còn bẩn hề hề, như vậy đi gặp kim chủ, giống như rất không lễ phép.

 

Mà phục vụ trong nhà chủ nhà… Thật đúng là đặc biệt chu đáo.

 

Dục dũng bỏ vào phòng, bên trong nước là ấm áp, Cố Tá bảo người đem khay đều để ở trong phòng, liền đem người đều đuổi đi ra ngoài —— hắn không có thói quen cho người hầu hạ.

 

Không bao lâu, hắn thống thống khoái khoái mà tắm rửa một cái, lại quang người đi ra khỏi bồn, cầm lấy mềm mại quần áo mở ra nhìn, rất phù hợp với dáng người của hắn. Hắn vừa lòng mà đổi xiêm y, rất nhanh rửa mặt, mới đẩy cửa ra, đi ra ngoài.

 

“Chư vị, ta nghĩ cầu kiến Công Nghi công tử…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s