Ta Có Thuốc A

[TCTA] – Chương 18

Chương 18: Tiết dạy học của kim chủ

 

Lúc này, Công Nghi Thiên Dương thả người nhảy xuống đứng trên võ đài.

 

Khuôn mặt bé nhỏ của thiếu niên còn mang theo chút tính trẻ con, nhưng đường nét mặt mày đã muốn lộ ra vẻ kiên nghị.

 

Cố Tá lại nghe được một ít tiếng nghị luận rất nhỏ từ phía trên truyền đến.

 

“Dương nhi còn kém chút…”

 

“Đáng tiếc, nếu Hành nhi có thể tập võ, thì sẽ không đến mức như vậy.”

 

“Chớ có nói như thế, tư chất của Dương nhi cũng rất tốt!”

 

“Nhưng mà so với những con cháu xuất sắc của mấy nhà khác, vẫn là còn kém một nửa…”

 

“Trong bàng chi ngược lại lại xuất hiện vài cái mầm non tốt.”

 

“Bên trong bọn họ tuy có người giỏi hơn Dương nhi một ít, nhưng so với con cháu xuất sắc của mấy nhà khác, vẫn là không đuổi kịp. Thế hệ này của Công Nghi gia chúng ta, lại không tìm ra được một người giỏi!”

 

“Ai, khó a… Khó a!”

 

Cố Tá nghe nghe, cũng hiểu được đại khái.

 

Ngũ đại thế gia nếu muốn chạy song song với nhau, đều là dựa vào các thiên tài nằm trong nhóm con cháu trẻ tuổi của thế hệ này đến thế hệ khác, hơn nữa tư chất còn phải không thể thua nhà khác.

 

Trên thực tế đúng là như vậy, bởi vì ngũ đại thế gia nhiều người, lại đều có rất nhiều tài nguyên dùng cho rèn luyện, khiến cho mỗi một thế hệ của mỗi một nhà, đều sẽ có một cái tiểu bối nổi tiếng là thiên tài trong những thiên tài, trấn áp hết tất cả huynh đệ tỷ muội trong gia tộc mình, đứng ra tranh phong* cùng với những thiên kiêu khác, oai phong một cõi, không ai nhường ai, vì gia tộc tranh đoạt ích lợi. Còn người đứng thứ hai thì cũng sẽ được mạnh mẽ bồi dưỡng, làm dự bị cho thiên kiêu nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

 

*tranh phong: tranh giành đứng đầu.

thiên kiêu: con trời.

 

Nhưng mà hiện tại, tứ đại thế gia khác đều xuất hiện cường giả trẻ tuổi, duy chỉ có Công Nghi gia, Công Nghi Thiên Dương là đích thứ tử của gia chủ, tư chất lại chỉ có thể so sánh với những cường giả hạng hai mà lúc trước chuyên dùng để thay thế bổ sung, trong bàng chi cũng có xuất hiện vài mầm non khá mạnh, nhưng cũng chỉ vẫn bồi hồi tại trong cấp bậc này, không thể vươn hơn nữa.

 

Ngược lại, Công Nghi Thiên Hành kinh tài tuyệt diễm, độc nhất vô nhị, cố tình thân thể y lại suy nhược, nếu không các tiểu bối ở tứ đại thế gia khác, chỉ sợ đều phải bị y áp chế đến ảm đạm không ánh sáng —— đây là chuyện mà các cao tầng trong ngũ đại thế gia đều phải thừa nhận.

 

Bất quá, dù rằng hiện giờ Công Nghi Thiên Hành vẫn còn nằm trong Ngũ công tử của đế đô, nhưng không thể tập võ chính là không thể tập võ, y chỉ có thể miễn cưỡng bảo trì mặt mũi cho Công Nghi gia mà thôi, tất cả thế gia trong lòng đều biết, một khi Công Nghi Thiên Hành ngã xuống, nếu như vẫn lại không có xuất sắc hậu bối nào lên thay, trong những lần tranh đoạt ích lợi về sau, Công Nghi gia sẽ luôn dừng ở hạ phong. Hơn nữa vị trí gia chủ cũng sẽ hay không người thừa kế kiệt xuất… Có thể nghĩ, Công Nghi Thiên Dương làm thân đệ đệ của Công Nghi Thiên Hành, cậu ta cũng chịu rất nhiều áp lực.

 

Giờ phút này, Công Nghi Thiên Dương xuất thủ.

 

Chỉ một thoáng, thân hình cậu như mãnh hổ xuống núi, trọng quyền xuất ra, phía trên nắm tay phát ra lực lượng nóng cháy, hung hăng đánh vào đối thủ!

 

Đây là thượng giai công pháp 《 Xích Dương Quyết 》, cực kỳ lợi hại.

 

Đối thủ của cậu là một vị võ giả khác họ của Hách Liên gia, tu tập chính là 《 Nguyên Thổ Quyết 》, một tường đất dày nặng, lực phòng ngự rất mạnh. Võ giả này phản ứng cực nhanh, tại khi phát hiện công kích của Công Nghi Thiên Dương, gã đã muốn áp được hai tay, hình thành một tường đất trước mặt, nhất thời chặn được một quyền này.

 

Hai người đều là đoán cốt tầng hai, bất quá dường như phẩm cấp của《 Nguyên Thổ Quyết 》 tựa hồ không cao bằng 《 Xích Dương Quyết 》, thực lực của võ giả kia cũng không manh hơn Công Nghi Thiên Dương, bức tường kia sau khi bị đánh trúng, mặt trên lập tức xuất hiện một cái cháy đen quyền ấn, lấy quyền ấn làm trung tâm, bức tường dần dần nứt ra.

 

Võ giả rút lui hai bước, trong lòng thầm khen một tiếng: Lợi hại!

 

Nhưng gã không e ngại, hai chân đột nhiên dừng lại, hai tay xuất chưởng, hình thành một đầu báo đất, hung ác phóng tới.

 

Gã biết mình lớn hơn Công Nghi Thiên Dương hơn mười tuổi, bản thân cũng đã trải qua rất nhiều tôi luyện, trong lòng vẫn rất lãnh tĩnh, ra tay không lưu tình chút nào, muốn quấy rầy bước đi của đối thủ.

 

Công Nghi Thiên Dương thấy gã phóng nhanh, trên mặt cũng hiện lên một tia ngoài ý muốn.

 

Nhưng cậu cũng không phải dễ đối phó, lập tức nhảy người, liên tục oanh ra mười hai quyền, một quyền so một quyền còn nặng hơn, mỗi một quyền đều va cùng chưởng kia, tạo ra từng đợt nổ tung!

 

Chỉ nghe liên tiếp tiếng nổ “Bang bang phanh”, chưởng lực của võ giả kia đã bị đấu pháp từ Công Nghi Thiên Dương đánh nát, nếu còn muốn ngưng tụ lại cũng không dễ dàng, mà khí thế của Công Nghi Thiên Dương ngược lại là càng ngày càng thịnh, lại thêm ba quyền thật mạnh, hộ thân lực của võ giả đều bị đánh vỡ, lực lượng không đủ, cuối cùng liền bị đánh rớt ra đấu võ đài.

 

Lúc này, Công Nghi Thiên Dương giành được thắng lợi.

 

Cậu nhẹ nhàng thở ra, cũng lộ ra tươi cười.

 

Cố Tá tại khi Công Nghi Thiên Dương đánh tới đánh lui, cũng đã căng thẳng trong lòng, hiện tại thấy cậu thắng, cũng là nhẹ nhàng thở ra —— mặc kệ sau này luận võ sẽ như thế nào, tốt xấu khởi đầu cũng tốt đẹp, mạng nhỏ của đệ đệ kim chủ cũng tạm thời không lo a.

 

Công Nghi Thiên Dương sau khi thắng, liền trở về trên tòa đá.

 

Đám người gia chủ đều lộ vẻ khen ngợi với cậu, cậu nắm quyền, đi tới bên người Công Nghi Thiên Hành, thấp giọng hỏi: “Đại ca, vừa rồi đệ làm được như thế nào?”

 

Công Nghi Thiên Hành mỉm cười gật đầu: “So với lần trước có tiến bộ.” thấy nhị đệ cao hứng, y lại lắc lắc đầu, “Nhưng mà, uy lực của 《 Xích Dương Quyết 》rất mãnh liệt, chân khí tiêu hao cũng rất lớn, đoạn cuối ngươi ra quyền nhiều quá, đến cuối cùng đã không còn dư bao nhiêu lực. Nếu như vô tình gặp phải đối thủ là một người có kinh nghiệm càng phong phú hơn gã ta, ngươi liền thua. Nguyên do là bởi vì ngươi chỉ chú trọng uy lực, lại không quan tâm đến kỹ xảo, ngươi đã biết?”

 

Công Nghi Thiên Dương nghiêm mặt nói: “Dương nhi biết, thỉnh đại ca chỉ điểm.”

 

Công Nghi Thiên Hành hơi suy nghĩ một chút, nói rằng: “Mấy trận đối chiến kế tiếp, ngươi cẩn thận quan sát phương thức luận võ của song phương, giả thiết chính mình là một người trong đó, tự hỏi khi đối mặt công kích như thế chính mình sẽ ứng đối như thế nào. Đợi sau khi luận võ xong, thì tới nói cho ta nghe.”

 

Công Nghi Thiên Dương biết đại ca đây là muốn dạy mình, trong lòng lo lắng lập tức giảm bớt: “Đa tạ đại ca! Dương nhi sẽ cố gắng.”

 

Công Nghi Thiên Hành khẽ gật đầu.

 

Sau đó, Công Nghi Thiên Dương quả nhiên nghiêm túc xem cuộc chiến, trong miệng cũng lẩm bẩm nói thầm, tinh thần thập phần tập trung.

 

Cố Tá trông thấy mà sửng sốt.

 

Không đúng a, kim chủ không phải là không thể tập võ sao, như thế nào còn có thể chỉ dạy nhị đệ của y? Lúc trước khi hắn nhìn thấy đệ muội của y diễn luyện tại trước mặt y, còn tưởng rằng chỉ là biểu hiện cho kim chủ xem, cầu được biểu dương mà thôi. Hiện tại xem ra, hình như cũng không đơn giản là như vậy a…

 

Ôm ấp cái nghi vấn này, tâm tư Cố Tá tất cả đều chuyển sang trên người kim chủ cùng nhị đệ của y.

 

Sau đó sự tình lại càng khoa trương hơn so với tưởng tượng của hắn.

 

Liên tiếp rất nhiều trận luận võ trôi qua, Công Nghi Thiên Dương luôn sẽ ở khi trận đấu kết thúc, đem ý tưởng của chính mình nói cho Công Nghi Thiên Hành nghe, mà Công Nghi Thiên Hành thì lại chỉ điểm từng chút một, phân tích toàn trận luận võ cho Công Nghi Thiên Dương nghe. Không chỉ có góc độ của một phương mà Công Nghi Thiên Dương đã lựa chọn, y còn đổi sang góc độ của bên còn lại, cẩn thận giảng giải từng chút một cho Công Nghi Thiên Dương.

 

Cho dù hiện nay Cố Tá chỉ miễn cưỡng mới tích lũy được thiên địa khí mà thôi, nhưng vẫn là có thể nghe ra mỗi một câu của kim kim đều thực có đạo lý, nhị đệ của kim chủ nghe xong, cũng lộ ra một bộ dáng hiểu rõ.

 

Đây là đang nói… Tri thức của kim chủ rất uyên bác?

 

Cho nên y không chỉ là nam thần, mà còn là học bá sao —

 

Càng kỳ quái chính là, khi kim chủ chỉ điểm nhị đệ mình, chung quanh còn có một ít đệ tử vây lại nghe, đều nghe rất cẩn thận.

 

Thật giống như, một kim chủ không luyện võ, còn “Hiểu” hơn nhiều so với những người đã luyện võ nhiều năm như bọn hắn vậy.

 

Mà ngay cả một ít trưởng bối, còn rất thích thú, đốc xúc một ít đệ tử bên mình tiến đến lắng nghe.

 

Cố Tá không rõ, hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, đến hỏi người luôn đi cùng kim chủ như hình với bóng Long Nhất.

 

Hắn cười hai tiếng, nói: “Long hộ vệ, Thiên Hành công tử y đây là…”

 

Trong mắt Long Nhất nhanh chóng xẹt qua một tia cuồng nhiệt: “Công tử kỳ tài ngút trời, việc này bất quá chỉ là việc nhỏ mà thôi.”

 

Cố Tá sửng sốt, thăm dò hỏi: “Thiên Hành công tử học phú ngũ xe, nhãn lực cao thâm?”

 

Long Nhất vẻ mặt túc mục: “Đâu chỉ như thế!”

 

Sau đó, liền không nói lời nào.

 

Cố Tá chạm phải một cái đinh mềm rồi.

 

Hắn biết, trung khuyển ca mà, tại không có kim chủ phân phó xem ra là sẽ không phản ứng lại hắn, hắn hiểu.

 

Đương nhiên hắn vẫn không biết là, nếu không phải bởi vì bản lĩnh luyện dược của hắn khiến cho vị trung khuyển này bị rung động nhiều lần, người này một lời cũng sẽ không thèm nói với hắn…

 

Chút bất tri bất giác, ngày luận võ của tổ “Dưới năm mươi tuổi đạt đến đoán cốt cảnh” này cũng đã kết thúc.

 

Vẫn là chết không ít người, nhưng so với tổ “Dưới ba mươi tuổi đạt đến luyện huyết cảnh” mà nói, thì ít đi rất nhiều. Không ít võ giả tại thực lực bằng nhau, sau khi toàn lực ra sức một kích, cũng đều không có dư lực giết chết đối phương, cũng có không thiếu võ giả, bởi vì đều có các thủ đoạn riêng, cho dù bị trọng thương, cũng sẽ có thể đúng nhận thua đúng lúc —— tự nhiên có người còn muốn hạ sát thủ, sẽ bị trọng tài ngăn trở.

 

Cố Tá phát hiện, tại trong ngày luận võ này, võ giả phụ thuộc gia tộc cùng võ giả khác họ tạm thời không đề cập tới, chỉ tính Công Nghi gia dòng chính cùng bàng chi, cũng đều chết hết một số người.

 

Thi thể của bọn họ đều bị mang đi, vài cái trưởng lão vốn là ngồi ở trên cao, cũng đều ảm đạm nhảy xuống, đi đưa tiễn mấy cổ thi thể này một đoạn đường.

 

Có thể nhìn ra được, những thi thể này chính là đệ tử dưới tay bọn họ.

 

Tình cảnh đồng dạng, cũng phát sinh tại trong tứ đại thế gia khác.

 

—— cho dù là tánh mạng của con cháu trong đại thế gia, tại trong lúc ẩu đả, cũng đều là không đáng giá tiền.

 

Duy nhất đáng được ăn mừng, đại khái chính là Công Nghi Thiên Dương vẫn còn sống.

 

Cậu ta sau khi đấu qua ba trận, rốt cục tại trận thứ bốn gặp được đối thủ khó ứng phó, gắt gao kiên trì hồi lâu, mắt thấy thể lực sắp sửa hao hết, liền nhanh chóng lui về phía sau nhận thua.

 

Cố Tá phát hiện, Công Nghi Thiên Dương sau khi trở về liền hướng kim chủ kiểm điểm một hồi, sau đó bên trong hai mắt cậu bắn ra tinh quang bốn phía. Giống như là tại trong vài trận luận võ này, chiếm được rất nhiều chỗ tốt.

 

Có lẽ, đó cũng là một trong những mục đích của thế gia chiến đi.

 

—— chưa thấy qua máu, không có thân kinh bách chiến*, kỳ thật đều không tính là võ giả chân chính.

 

*thân kinh bách chiến: tự thân trải qua hàng trăm trận chiến.

 

Sang ngày thứ ba, rốt cục đến phiên một tổ cuối cùng.

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s