Ta Có Thuốc A

[TCTA] – Chương 22

Chương 22: Kết quả luận võ

 

Hách Liên Hưng Trình thân cao chín xích*, ngày thường lưng hùm vai gấu, diện mạo khoáng đạt, là một tên có vẻ ngoài hào kiệt, nhưng chỉ cần nhìn thấy từ trong mắt gã thỉnh thoảng lại xẹt qua một tia hung ác nham hiểm, người biết suy nghĩ đều sẽ rõ, tâm tính gã căn bản không giống như tướng mạo của mình, ngược lại là hạng người có lòng dạ hẹp hòi.

*1 xích, (市尺, chi) = 10 thốn = 1/3 m = 33,33cm  (Tính ra chú này cỡ 3m _ _!!)

 

Mấy câu vừa rồi gã nói với Công Nghi Thiên Hành, từng câu từng chữ đều mang theo vẻ phẫn nộ, bởi vì tràng luận võ năm trước gã chính là người ăn mệt rất nhiều dưới tay Công Nghi Thiên Hành, hiện tại hận không thể lập tức trả bù trở về cho y.

 

Cố Tá vừa thấy Hách Liên Hưng Trình, liền đối với gã không có nửa điểm hảo cảm nào.

 

Hắn âm thầm nghĩ: Người này còn là công tử cao cao tại thượng của đế quốc nha, đã lên luận võ cùng một người không thể tập võ mà còn nói ra những lời hung ác như vậy, chẳng lẽ gã không biết những lời hung ác này là bản độc quyền của nhân vật phản diện sao? Hơn nữa mấy người có thể nói ra những lời như vậy, đều thực dễ dàng bị người khác làm mất mặt có biết không.

 

Phun tào thì phun tào, trong trận luận võ kế tiếp, cho dù là người thường như Cố Tá, cũng đều có thể nhìn ra Hách Liên Hưng Trình mặc dù có chút ngạo mạn, nhưng ngạo mạn của gã là có tư bản — so với những võ giả đến trước, thật đúng là mạnh hơn nhiều lắm.

 

Từ ý thức, kỹ xảo chiến đấu lại đến thủ đoạn xuất ra, cũng đủ để vứt những võ giả trước qua mấy cái phố, lại bàn tới thực lực, cũng thật sự khiến người ta hoa cả mắt.

 

Cố Tá thấy được, kim chủ nhà mình cũng thay đổi, y không còn nói ra những chiêu thức đã đoán từ đối thủ, giúp Long Nhất nhanh chóng thắng lợi như những trận trước.

 

Lúc này đây, mỗi lần kim chủ lên tiếng đều phi thường ngắn ngủi, khi ra tiếng, sẽ liên tục nói ra vài nhóm từ, lại nhanh chóng thay đổi, liên tục thay đổi.

 

Giữa những giơ tay nhấc chân của Hách Liên Hưng Trình, đều mang theo lực lượng cực kỳ đáng sợ!

 

Nếu gã dùng đến 《Băng Sơn Kính》 , thì cả đấu võ tràng đều sẽ bị gã đánh đến chấn động; nếu gã sử dụng thân pháp, có thể khiến cho Long Nhất cũng chỉ có thể sử dụng thân pháp, tại trong một tấc vuông xê dịch trốn tránh; nếu gã dùng 《Huyền Vũ Công 》, mũi đâm sẽ bén nhọn vô cùng, chưởng cũng có tiếng xé gió, chân đứng vững vàng, bất động như núi, phòng ngự như mai rùa, thế công như sấm điện.

 

Có thể nói, gã đều đem những vũ kỹ này cùng công pháp đều vận dụng đến cực hạn!

 

Phi thường đáng sợ.

 

Cố Tá có thể tưởng tượng ra những chưởng đánh này khi dừng ở trên người mình, trong vòng một giây hắn nhất định nghoẻo. Nếu võ giả cảnh giới hậu thiên trên cái thế giới này đã đáng sợ như vậy, vậy nếu như là tiên thiên võ giả thì sẽ có cái dạng năng lực khủng bố gì đây?

 

Nếu muốn thuận lợi sống sót, thiệt tình là khó quá.

 

Người ở cái thế giới này, cũng rất là không dễ dàng.

 

Đánh đến càng lâu, động tác của Hách Liên Hưng Trình lại càng táo bạo, Long Nhất thì lại như đang trong cuộc khảo nghiệm sinh tử, bởi vậy hắn ta phi thường lãnh tĩnh. Càng là về sau, Long Nhất lại càng không chủ động tiến công, vẫn luôn duy trì trạng thái trốn tránh cùng phòng thủ, dựa theo mỗi một cái chỉ lệnh của Công Nghi Thiên Hành mà hành động.

 

Cho dù Hách Liên Hưng Trình điên cuồng công kích như vậy, đến cuối cùng, cư nhiên vẫn không thể nào phá vỡ hàng phòng ngự của Công Nghi Thiên Hành — cho đến khi, đột nhiên Công Nghi Thiên Hành gấp rút hạ một chuỗi mệnh lệnh, Long Nhất lập tức xuất ra hơn phân nửa lực lượng, nhảy lên tiếp một đòn nặng của Hách Liên Hưng Trình! Cùng lúc mượn lực của đòn đánh này, hắn ta nhanh chóng rút lui, Công Nghi Thiên Hành cũng đồng thời nói ra một câu.

 

“Ta nhận thua.”

 

Trong phút chốc, Hách Liên Hưng Trình không quan tâm vẫn liều mạng công kích vào chỗ trống.

 

Trọng tài đúng lúc ra tay, ngăn cản gã lại.

 

Long Nhất sắc mặt hơi hơi trắng bệch, Công Nghi Thiên Hành cũng dừng lại ở bát cường.

 

Nhưng mà Hách Liên Hưng Trình lại hoàn toàn không có vui sướng khi giành được thắng lợi, nguyện vọng đánh tàn phế Long Nhất của gã, chung quy vẫn không thành công — chỉ cần Long Nhất còn khỏe mạnh, Công Nghi Thiên Hành cũng sẽ tốt,  toàn thân gã liền không thoải mái!

 

Thoạt nhìn là gã thắng, nhưng so sánh với những lời gã nói lúc trước khi luận võ, thì cũng như là đang tuyên bố rằng gã thua.

 

Cố Tá thực hưng phấn, hắn kiềm chế mình không phát ra tiếng hoan hô, nhưng lại nhịn không được dựng thẳng ngón tay cái.

 

Bên cạnh Công Nghi Minh Hà cùng Công Nghi Thiên Dương, cùng đều nhẹ nhàng thở ra, Công Nghi Minh Hà thấy động tác này của hắn, không khỏi tò mò hỏi: “A Tá ca ca, anh làm cái này là… Có ý tứ gì?”

 

Cố Tá kịp phản ứng, nhìn nhìn ngón tay cái của chính mình, 囧 mà nói rằng: “Nghĩa là Thiên Hành công tử đặc biệt lợi hại, đặc biệt khiến cho người ta khâm phục. Ừm, nói đơn giản, chính là Thiên Hành công tử làm rất tốt!”

 

Công Nghi Minh Hà giật mình, nàng cũng dựng thẳng ngón tay cái: “Đại ca làm được rất tốt!”

 

Công Nghi Thiên Dương nhìn thấy, cũng nhịn không được nở nụ cười: “Đúng vậy, đại ca lợi hại nhất!”

 

Công Nghi Thiên Hành sau khi luận võ xong, cũng liền chậm rì rì trở về tòa đá, không đứng ở phía dưới lâu hơn nữa.

 

Long Nhất đi theo phía sau, nhìn thương thế cũng không nặng.

 

Hai người đúng là thua, nhưng tình huống của bọn họ dù sao cũng không giống, so với thắng khiến cho người người gai mắt thì thua vẫn tốt hơn, hơn nữa bọn họ có thể ở trong những đòn đánh như cuồng phong mưa rào của Hách Liên Hưng Trình kiên trì đến cuối cùng mới nhận thua, kỳ thật cũng đã là một chiến tích tuyệt hảo rồi.

 

Nếu không một tên không thể luyện võ lại có thể chiến thắng tứ đại công tử, kia chẳng phải là quá mức càn quấy?

 

Cho nên, Công Nghi Thiên Hành không chỉ không mất mặt, còn có thể đạp lên mặt mũi của tên Hách Liên Hưng Trình kia, y thuận lợi bảo vệ địa vị, khoe ra năng lực của mình, nhưng cũng khiến cho người ta không thể nói lời nào, tích đầy một bụng ấm ức.

 

Chóp mũi Công Nghi Minh Hà nhíu lại, có chút đắc ý: “Tốt nhất mỗi lần luận võ đại ca đều như vậy, những tên còn chưa từ bỏ ý định kia, còn không phải đều không có biện pháp? Hì hì!”

 

Công Nghi Thiên Hành lúc này cũng đã đi tới, nghe vậy ôn hòa nói rằng: “Đừng cười nhạo sau lưng người khác, nếu lỡ giống như câu chó cùng rứt giậu, cũng là rất khó coi.”

 

Công Nghi Minh Hà không nhịn được, khúc khích cười.

 

Công Nghi Thiên Hành khẽ lắc đầu, ngồi ở bên người Cố Tá: “A Tá đã quen?”

 

Cố Tá vội vàng gật đầu: “Hình như vậy.”

 

Nam nhân đều có tâm huyết, cho dù ngay từ đầu thực không thích ứng với việc giết người trong lúc luận võ, nhưng chỉ cần bản thân hắn không phải kẻ giết người, chậm rãi thì cũng sẽ thành thói quen.

 

Công Nghi Thiên Hành cười, không nói thêm nữa.

 

Cố Tá lúc này ngồi cùng một chỗ với kim chủ, trong lòng so với trước kia càng thêm khẩn trương.

 

Luôn cảm thấy, nam thần càng ngày càng thần…

 

Công Nghi Thiên Hành phát hiện thỉnh thoảng Cố Tá thường nhìn trộm qua đây, trong lòng buồn cười, vươn tay xoa xoa đỉnh đầu hắn: “A Tá, nhìn bốn người kia luận võ, đối với cậu cũng thật có lợi.”

 

Cố Tá bị xoa đầu, có chút xấu hổ, bất quá cũng thực nghe lời.

 

Sau đó, hắn liền thật sự quay lại xem mấy vị công tử đế đô mà hắn không thấy hứng thú kia đối chiến.

 

Trong bát cường, sau khi Công Nghi Thiên Hành cùng Hách Liên Hưng Trình luận võ xong, ba trận đánh khác cũng nhanh chóng đánh xong. Tuy rằng những người kia cũng rất lợi hại, nhưng mà khi so với đám người Đoan Mộc Khinh Dung, vẫn là kém rất nhiều, cơ hồ không có trì hoãn chút nào, liền đều chấm dứt trong vòng nửa canh giờ.

 

Hiện tại đang tiến hành, chính là vòng chiến cuối cùng, còn dư lại là tứ công tử, cùng nhau tranh đấu xem ai lợi hại hơn, ai là người đứng đầu.

 

Bởi vì nhóm bọn họ đều có lực lượng ngang nhau, đấu võ tràng to như vậy cũng đều chấn động không ngớt, đối chiến phi thường kịch liệt.

 

Có lẽ bởi vì Hách Liên Hưng Trình ăn mệt trong khi đấu với Công Nghi Thiên Hành, gã liền đem tất cả oán khí đều phát tiết đến trên người đối thủ Đoan Mộc Khinh Dung.

 

Đoan Mộc Khinh Dung tuy rằng cũng rất lợi hại, nhưng hắn ta tu tập chủ yếu là tốc độ, khi Hách Liên Hưng Trình bởi vì lửa giận mà tốc độ cũng trở nên nhanh chóng không thua kém gì với bản thân, sau một phen khổ chiến, bởi vì kém nhau một chiêu, nên đành phải thua cho Hách Liên Hưng Trình.

 

Vì thế, Đoan Mộc Khinh Dung nhíu nhíu mày, đối với chính bản thân mình có chút bất mãn.

 

Hắn ta liếc nhìn Công Nghi Thiên Hành, trong ánh mắt có chút cảm xúc chợt lóe mà qua.

 

So với người này, mình còn giống như là khiếm khuyết một cái gì đó…

 

Mặt khác là trận đối chiến của Tư Mã Nguyên Hữu cùng Hoàng Phủ Trường Hạo, Hoàng Phủ Trường Hạo thắng.

 

Hoàng Phủ Trường Hạo rất ít lời, tính cách cũng thực khốc liệt, tại khi động thủ có thể xưng là tàn nhẫn, Tư Mã Nguyên Hữu tuy rằng cũng rất bá đạo, nhưng vẫn khiếm khuyết một tia liều mạng so với Hoàng Phủ Trường Hạo, vì vậy mới bại trận này.

 

Cuối cùng, chính là trận tranh đoạt của Hách Liên Hưng Trình cùng Hoàng Phủ Trường Hạo, Đoan Mộc Khinh Dung cùng Tư Mã Nguyên Hữu luận võ.

 

Hai trận này đều là long tranh hổ đấu, chân khí trong người bọn họ đều đem ra tiêu hao đến hầu như không còn, đành dựa vào lực ý chí, định ra thắng bại —— Hoàng Phủ Trường Hạo đứng đầu, tiếp theo chính là Hách Liên Hưng Trình, hạng ba là Đoan Mộc Khinh Dung, Tư Mã Nguyên Hữu thì ở chót nhất.

 

Bất quá, tràng luận võ này cũng không phải là sinh tử chiến, nếu như đến thời điểm gần chết, bọn họ mỗi người đều có con bài chưa lật, kết quả lúc ấy, cũng là không dễ nói.

 

Đến đây, trận thế gia chiến này cũng kết thúc.

 

Cứ việc từ đầu tới đuôi đều có thể nói là rất phấn khích, nhưng khiến cho người ta chú ý nhất, vẫn là trận đối chiến sau cùng của tứ đại công tử.

 

Võ giả đến xem đông đảo, bọn họ thấy được thực lực của các công tử đế đô, cảm thấy khâm phục rất nhiều, trở về tất nhiên sẽ truyền bá ra ngoài tình hình đối chiến hôm nay, việc này không thể nghi ngờ là tuyên truyền giúp cho các công tử đế đô, cũng hấp dẫn càng nhiều võ giả đến tham gia thế gia chiến được xem trọng như thánh chiến này.

 

Một lần lại một lần, một năm lại một năm.

 

Ngũ công tử của đế đô đúng là cọc tiêu của võ giả trẻ tuổi, mà ngũ đại thế gia của bọn họ, cũng vì vậy mà thành lập nên một trụ cột hùng hậu với vô thượng vinh quang, tại Thương Vân quốc, từng thế hệ từ từ truyền xuống.

 

Đương nhiên, Cố Tá vẫn là nhìn không thấu mấy thứ này.

 

Hắn chỉ biết là thế gia chiến đã kết thúc, kim chủ nhà mình cũng an toàn, bọn họ hẳn là có thể trở về biệt viện rồi đi?

 

Tuy nói ở trong trung tâm đế đô này, nhà của Công Nghi gia đều thực xa hoa phú quý, phi thường náo nhiệt, nhưng đối với Cố Tá mà nói, vẫn là cái biệt viện kia, mới có thể khiến hắn cảm thấy đó là nơi thuộc về mình.

 

Cho nên, Cố Tá lặng lẽ hỏi: “Thiên Hành công tử, chúng ta có thể đi trở về không? Thế gia chiến đã kết thúc, sao những võ giả này còn không rời đi?”

 

Công Nghi Thiên Hành ánh mắt ôn hòa, hồi đáp: “Võ giả nơi khác tới tham gia thế gia chiến, tự nhiên còn muốn tranh thủ một cái đường ra. Phàm là người có thứ tự trong luận võ, đều có hi vọng được các thế gia trong đế đô mời chào, người ưu tú nhất trong đó, cũng có khả năng được ngũ đại thế gia thu nạp. Đến lúc đó, gia tộc của bọn họ cũng có thể được đến bảo hộ.”

 

Cố Tá hiểu.

 

Đúng nha, tham gia thế gia chiến trừ bỏ người của ngũ đại thế gia ra, còn có một ít người đến từ các tiểu gia tộc khác. Có thể đạt tới điều kiện tham gia luận võ, bọn họ cũng đều là nhân tài  trong ngàn chọn một, đến đây liều mạng cũng vì cho mình bán cái giá tốt thôi.

 

Người như vậy tuy rằng thiếu, nhưng không thể không nói, rất nhiều gia tộc phụ thuộc vào thế gia, hoặc là các võ giả khác họ, đều là có được bằng phương thức như vậy.

 

Khi bọn họ còn đang đứng ở tòa đá chờ người trong gia tộc làm việc xong, đột nhiên có một võ giả mặc giáp trụ, uy vũ bất phàm ngẩng đầu bước đến, trong tay của hắn ta còn cầm một tấm thiệp tím, hai tay đưa cho Công Nghi Thiên Hành.

 

Công Nghi Thiên Hành xem qua, gật gật đầu: “Ta sẽ tới đúng giờ.”

 

Võ giả giáp trụ kia hành lễ, xoay người nhanh chóng rời đi.

 

Cố Tá hiếu kỳ hỏi: “Thiên Hành công tử, là cái gì vậy?”

 

Công Nghi Thiên Hành cười, đem thiệp đưa tới: “A Tá chính mình xem đi.”

____________________________

Hết hàng rồi nhé các nàng!

3 thoughts on “[TCTA] – Chương 22

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s