Yêu Quái Kỳ Đàm

Hồ ly – PN 2

Edit: Rei

Phiên ngoại: Anh hai

 

            Trần anh đang gọi hắn.

            Anh hai Trần anh ── Trần Huân thân bên cạnh dòng suối ở trong núi, ngồi trên tảng đá, xuyên qua bộ phận thần mộc nhìn Trần Anh.

            Sơn Thần bước tung bay lụa trắng đi tới, tựa ở bên cạnh hắn, lãnh mắt nhìn hắn.

            Từ ngày ấy cứu cha Trần Huân, hắn liền cả ngày qua mặt nước tình hình người nhà.

            [Ngươi không phải hẳn là chỉ nhìn ta sao?] Sơn Thần thầm oán nói, vuốt nhẹ mặt của hắn.

            Trần Huân quay đầu nhìn y, một bộ oán phụ thâm cung.

            Tuy rằng không biết vì cái gì hắn có thể được Sơn Thần sủng ái, nhưng đối Trần Huân mà nói, Sơn Thần cường liệt độc chiếm dục có khi thật làm người đau đầu.

            [Có phải hay không nếu giết bọn họ, ngươi mới có thể hoàn toàn thuộc về ta?] Sơn Thần ngẫu nhiên sẽ nói ra lời đáng sợ này.

            “Ngươi không cần giết bọn họ, một ngày nào đó, bọn họ cũng sẽ chết.” Trần Huân trấn an Sơn Thần, trên mặt tràn ngập bi thương.

            Sơn Thần trừng hắn.

            [Ta hận ngươi như vậy.]

            Khăn lụa trắng từ không trung rơi xuống che mặt Trần Huân, Trần Huân không bắt khăn lụa, xuyên qua khăn lụa nhìn Sơn Thần.

            [Nếu như vậy, thì đừng nhiều lần cầu ta cứu bọn họ.] Sơn thần khí phẫn nói, khi tức giận không hài lòng vẫn mĩ lệ như trước.

            Trần Huân rũ mắt xuống, không phản ứng trở về.

            Sơn Thần xốc khăn lụa lên, muốn nhìn vẻ mặt của hắn.

            “Là ta không đúng.” Trần Huân giải thích.

            [Biết thì tốt, đừng cầu ta cứu người nữa, ta sẽ không xuất thủ nữa.] Sơn Thần nói.

            Trần Huân khẽ mỉm cười.

            [Ta có thể đi gặp Trần Anh không?] Hắn hỏi. Tầm mắt trở lại suối nhỏ, nhìn Trần Anh, hắn cảm giác được cô kêu gọi.

            Muốn gặp tâm tình là giống nhau.

            Sơn Thần rúc vào trên người hắn, theo tầm mắt của hắn, nhìn về phía mặt nước, nhận ra Trần Anh, [A, là đứa bé linh cảm so ngươi tốt hơn.] Ngữ khí không lưu tâm.

            “Em ấy đã trưởng thành, đã không còn là đứa bé. ” Trần Huân giúp em gái nói chuyện.

            [Ở trong mắt ta, con bé vẫn là trẻ con.]

            Trần Huân cười khẽ, “Ở trong mắt ngươi, tất cả mọi người là đứa bé.”

            [Ngươi không phải.] Sơn Thần phản bác. Y thậm chí hy vọng Trần Huân có thể hỏi hỏi y, vì cái gì trong lòng y duy độc hắn không phải trẻ con.

            Nhưng Trần Huân không hỏi nữa đi.

            “Em ấy gần đây mang thai. ” Trần Huân nói. Khuấy mặt nước, hình ảnh xuất hiện một nam nhân khác, “Đứa bé là con hắn” Nam nhân trong nước trên lưng có cái gì nhàn nhạt, bóng đen cơ hồ nhìn không thấy, có lẽ thật là như thế này, đến nỗi linh cảm mạnh như Trần Anh cũng không phát giác.

            [Có ý tứ.] Sơn Thần nhìn Lục Nhân, khá có hứng thú nói: [Trên người hắn có ước định cùng yêu quái.]

            “Đúng vậy, ước định kia cùng con của Trần Anh tựa hồ có quan hệ.” Trần Huân lại khuấy mặt nước, hình ảnh trở lại trên người Trần Anh, nếu như theo như lời hắn, bụng Trần Anh cũng có bóng ảnh mơ hồ.

            [Này chính là nguyên nhân rạng sáng ngươi cùng con bé nói chuyện?] Sơn Thần hỏi.

            “Ngươi biết rõ?”

            [Chuyện ngọn núi này, ta biết được nhất thanh nhị sở.] Sơn Thần cười nói: [Cái gì đều không thể gạt được ta.]

            “Vậy ngươi cũng biết, ta khuyên nàng sẩy thai?”

            [Đương nhiên, ta còn thật bất ngờ.]

            Ngoài ý muốn?

            [Ngoài ý muốn ngươi sẽ khuyên người sẩy thai, ngươi lúc trước sẽ không như vậy.] Sơn Thần nói.

            Lúc trước?

            “Ta nghĩ, đó là bởi vì ngươi không biết ta.” Trần Huân nói.

            Sơn thần cười cười, không nói gì.

            “Ta có thể đi gặp em ấy sao?” Trần Huân hỏi, vấn đề này hắn nói hai lần.

            [Không thể.]  Sơn Thần cự tuyệt, [Ngươi là của ta.] Vuốt nhẹ mặt của hắn, tuyên cáo.

            “ta đi một chuyến trở về, cũng vẫn là của ngươi.” Trần Huân thử thuyết phục.

            [Hừ, cô bé kia không có khả năng bỏ qua cơ hội gặp ngươi, đến thời điểm lại về ngọn núi này, khóc ngập đám cỏ của ta.] Sơn Thần không vui nói.

            “Ngươi sẽ thiết hạ tầng tầng kết giới, không phải sao?”

            [Rồi nói sau! Huống chi khuyên con bé sẩy thai có rất nhiều phương pháp.] Sơn Thần phất tay, tỏ vẻ đề tài chấm dứt. Thậm chí khiến mặt nước khôi phục bình thường, tựa như tắt đi TV.

            Ngay cả xuyên qua mặt nước nhìn em ấy cũng không chuẩn sao. Trần Huân khổ sở nhắm mắt lại, đẩy Sơn Thần ra, một mình rời đi.

            [Lại đẩy ra ta.] Sơn Thần khí phẫn nhìn bóng dáng Trần Huân rời đi. Mang theo biểu tình không cam lòng, đứng dậy đuổi theo cước bộ của hắn.

            “Anh Anh, em còn khỏe chứ?” Lục Nhân lo lắng nhìn Trần Anh, sắc mặt cô rất khó xem, mắt đen trợn ra. Hôm nay là mang thai tháng thứ sáu, đêm qua bởi vì đau bụng vô cùng đến nỗi bọn họ cả đêm cũng chưa ngủ, gần đây vẫn là tình huống như vậy, ép buộc đến bọn họ khó có thể ngủ.

            “Còn khỏe.” Trần Anh đỡ bụng lộ ra suy yếu nói. Gần đây chỉ cần đi một đoạn đường liền mồ hôi ướt đẫm, thở hồng hộc, lúc này cô không thể không bội phục này có thể người mang thai đi xe buýt. Ai kêu cô là người mới, đối loại chuyện mang thai này đến bây giờ cũng còn thực không bắt được trọng điểm.

            “Sắp đến nhà, chống đỡ một lát.” Lục Nhân đỡ cô, cẩn thận đi tới. Vừa rồi nhận được điện thoại Trần Anh, dọa hắn muốn chết, mau về nhà mang cô đi khoa phụ sản kiểm tra, may mắn chỉ là đau bụng bình thường thêm giấc ngủ không đủ.

            Rốt cục về đến nhà, Lục Nhân dồn dập lấy chìa khóa mở cửa, chìa khóa thiếu chút nữa rơi xuống, hoang mang rối loạn mở cửa.

            Cửa vừa mở ra, nhanh chóng lấy ghế dựa đỡ Trần Anh ngồi xuống.

            Trần Anh rốt cục có thể thả lỏng.

            “Em không sao, anh mau trở về đi làm.” Trần Anh nói, lộ ra tươi cười suy yếu.

            “Còn đi làm, em quan trọng hơn.”

            “Em đã không có việc gì.”

            “Không được rồi, em sắc mặt vẫn rất khó xem.”

            “Anh không thừa dịp hiện tại cố gắng một chút, kiếm nhiều chút tiền sữa bột, em như thế nào an tâm sinh con?”

            “Anh ── “

            “Được rồi, không phải nói, nhanh đi đi làm.”

            “Nhưng ── “

            “Anh đi ra ngoài nhanh lên.”

            Dưới Trần Anh kiên trì, Lục Nhân đành phải mang theo lo lắng rời nhà, trở về công tác.

            Thật là, chính là thích bận tâm. Trần Anh bĩu môi.

            Chờ đau bụng qua đi, Trần Anh đứng lên, đi lên lầu. Cô cẩn thận đỡ lan can, cẩn thận đi thang lầu.

            “Thật sự là tiểu ác ma, đau chết ta.” Trần Anh thầm oán. Cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều cau cùng một chỗ, đổ một thân mồ hôi, trên quần áo đều có mùi mồ hôi.

            Tuy rằng rất muốn thay quần áo, nhưng cô càng muốn lên giường ngủ.

            Bỗng nhiên, có trận gió thổi tới.

            Rõ ràng là ở trong nhà, hơn nữa là đang trên thang lầu, như thế nào có thể có gió.

            Trần Anh mang theo nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy một đoạn lụa bạch sắc nghênh diện đánh tới, dừng ngay tầm mắt cô, đẩy cô ngã xuống.

            Cô ngay cả thét chói tai cũng không kịp, liền ngã trên mặt đất, trước khi mất đi ý thức chỉ có một ý tưởng: May mắn thang lầu không cao.

            Mất đi ý thức rồi tỉnh lại, thời gian thật lâu, cô lại chỉ có cảm giác hôn mê vài giây.

            Tỉnh lại, phát hiện trước mắt đứng một người.

            Người nọ một thân bạch y, mang trên mặt mặt nạ Quỷ đáng sợ, im lặng đứng ở bên giường.

            Cô từng thấy qua y phục trên người người nọ, vải dệt kia tuyệt vô cận hữu (có một không hai), cô gặp hai lần, một lần là khi tế Sơn Thần thấy Sơn Thần mặc, một lần là khối vải trắng vừa mới tập kích cô.

            Cho dù người nọ mang theo mặt nạ, cô vẫn là biết đối phương là ai.

            “Anh hai──” Cô vừa mở miệng, nước mắt liền tràn mi, “Anh rốt cục tới tìm em.”

            “A Anh, em nghe anh nói, anh không thể ở lâu lắm.” Hắn thừa dịp Sơn Thần không chú ý vụng trộm chạy tới, vừa đến liền phát hiện cô nằm trên mặt đất, “Em không thể sinh đứa bé này.”

            “Vì cái gì?” Lần trước anh hai cũng nói như vậy. Rốt cuộc vì cái gì? Trần Anh không hiểu.

            “Cha đứa nhỏ này cùng yêu quái có ước định, cậu ta tất yếu đem đứa con thứ nhất đưa cho yêu quái.”

            “Không có khả năng! Lục Nhân anh ấy căn bản không nhìn được quỷ quái, như thế nào có thể cùng yêu quái làm ước định. Cho dù thật sự có, anh ấy cũng sẽ nói với em.”

            “Nếu cậu ta còn nhớ rõ, cậu ta căn bản sẽ không con. Yêu quái nhất định là biết điểm này, mới để cho cậu ta quên chuyện này, nói không chừng thậm chí đóng chặt ký ức cậu ta.] Anh hai nói, hắn lo lắng quay đầu xem, mơ hồ cảm giác được khí tức Sơn Thần, “A Anh, anh phải đi.”

            “Anh hai đợi đã, em hiện tại mang thai sáu tháng, nếu sẩy thai cũng không còn kịp rồi, em nên làm cái gì bây giờ?”

            Phải không, xem ra hắn vẫn chậm một bước. Anh hai ảo não. Cách mặt nạ nhìn Trần Anh không tới, cô kích động chờ đợi anh hai đề nghị.

            “Nếu không có biện pháp, vậy đưa cho nó đi.”

            “Vui đùa cái gì vậy.” Cô kêu to. Anh hai cũng quá tiêu cực.

            “Dù sao đây ước định là cùng yêu quái.” Anh hai nói.

            “Em tuyệt đối sẽ không đưa cho nó!”

            “A Anh không được tùy hứng.”

            “Em mới không phải tùy hứng, dựa vào cái gì em mang thai vất vả như vậy, còn phải đem con đưa cho người khác!”

            “Em coi như mình mang thai hộ đi, như vậy có thể thông suốt chút.”

            “Em làm gì thông suốt! Em cũng không phải mang thai hộ!” Trần Anh tức đã có chút không khống chế được. Anh hai khuyên người kỹ thuật rất kém cỏi, nhạ đến cô càng thêm không có khả năng đem con cho yêu quái.

            “A Anh!”

            “Tóm lại là em không có khả năng đem con cho yêu quái! Khỏi phải mơ tưởng.”

            [Không cho thì không đưa.] Sơn Thần nhẹ nhàng đi vào, tiến lên rúc vào bên cạnh, Trần Huân [Cùng chúng ta một chút quan hệ cũng không có.]

            “A Anh, ước định cùng yêu quái không thực hiện, sẽ chết.” Trần Huân khổ sở nói.

            “Anh yên tâm đi, chỉ cần em giết yêu quái, như vậy nó không thể giết người khác.” Trần Anh cường hãn nói.

            [Vậy cũng phải nhìn ngươi có cái năng lực kia hay không.] Sơn Thần nhạo báng.

            “Ngươi ──” Trần Anh tức giận đến nghiến răng.

            [Đừng để ý tới nhân loại không biết tự lượng sức mình, chúng ta đi.] Sơn Thần lôi kéo cánh tay anh hai, bọn họ tùy thời đều có thể rời đi nơi này, bay ra ngoài cửa sổ.

            “Anh hai khoan đã!” Trần Anh gọi lại anh hai, “Vừa rồi anh  đẩy em sao?”

            [Là ta.] Sơn Thần đùa cợt, [Ta là xem Huân không hy vọng ngươi sinh con, mới muốn giúp ngươi một phen, giúp ngươi xóa bỏ nó.] Nghĩ một đằng nói một nẻo.

            Anh hai kinh ngạc nhìn về phía Sơn Thần, “Ta không muốn ngươi làm như vậy.”

            [Nhưng, ta muốn làm như vậy.]

            “Các người thật đáng sợ.” Trần Anh trừng bọn họ, “Cho dù các người đủ loại cản trở, tôi cũng sẽ đem con sinh ra. Mặc kệ là anh hai, hoặc là yêu quái, thậm chí là thần, tôi cùng con của mình đều sẽ chiến đấu đến cùng.”

            [Khẩu khí thật lớn.] Sơn Thần cười nói: [Bất quá ngươi yên tâm, ta sẽ không hại ngươi nữa. ] Vốn hại cô ta cũng chỉ là muốn cho Trần Huân trộm đi một giáo huấn. Không phải thật sự muốn đối phó cô ta.

            [Ngươi dễ đối phó hơn con yêu quái kia.] Sơn Thần nói xong. Lôi kéo Trần Huân biến mất ở phía chân trời.

            Cô tuyệt không nhận thua. Trần Anh nắm chặt tay, biểu thị công khai. Cô cầm ra túi nhỏ vẫn để bên người, đem đồ vật bên trong đổ ra, đó là nhánh cây thần mộc ngày đó ở nhà cũ mang về, cô đem nhánh cây ném ra ngoài cửa sổ.

            Cô không cần mấy thứ này.

            Tuy rằng làm như vậy, Trần Anh vẫn khóc, luyến tiếc.

            Rất nhanh trở lại trên núi, Sơn Thần nhìn mặt nước, thú vị nói, [Ai nha ai nha, con bé đem nhánh cây ném đi. Chỉ không thuận ý của con bé, liền có thể ân đoạn nghĩa tuyệt, nhân loại chính là xấu xí như vậy.] Xem cuộc vui còn nói ra cảm tưởng.

            “Không trách em ấy, ai cũng không hy vọng thấy thứ hại anh trai của mình ở bên người.” Trần Huân đi đến bên cạnh Sơn Thần, ngồi xổm xuống, nhìn mặt nước. Mặt nước xuất hiện là cảnh đường phố, có thể thấy được nhánh cây cô tùy ý vứt bỏ.

            [Ngươi là muốn giúp con bé.]

            “Mà ngươi sẽ hại em ấy.”

            Sơn Thần nghe được vui vẻ, ha ha cười.

            Trần Huân đứng dậy rời đi.

            [Tức giận?] sơn thần theo dõi hắn, hỏi.

            Trần huân quay đầu, thở dài thật sâu, lại tiếp tục đi tới.

            Nói tức giận hữu dụng sao? Sơn Thần khư khư cố chấp nghe vào? Trần Huân nghĩ thế. Trong lòng rất không vui.

            Trần Anh cho dù biết chuyện ước định, vẫn kiên trì sinh đứa bé ra, lại không chịu đưa đứa bé cho yêu quái.

            Hắn nên làm như thế nào, mới có thể giúp em gái quật cường lại kiên cường đây? Hắn ngẩng đầu, nhìn trời cao.

            Nhưng mà, hắn hiện tại chỉ là một Quỷ Hồn không có bất cứ năng lực nào. Bên người còn có một Sơn Thần sẽ xuyên tạc tâm tư người khác.

            Nên làm thế nào mới tốt.

            Hắn bất lực, cũng không tự do.

            Chính mình như vậy, còn có thể như thế nào giúp em ấy.

            [Gấp cái gì cũng không thể giúp.] Sơn Thần từ sau vây quanh hắn.

            “Buông ra ta.” Trần Huân nắm cánh tay y muốn đẩy y ra, muốn thoát khỏi cái ôm của y.

            [Không buông, ngươi không thể rời khỏi ta ]

            “Ta hẳn là hận ngươi.”

            [Nhưng ngươi không hận.]

            Trần Huân thở dài thật sâu.

            [Quên Trần Anh, buông tưởng niệm đối nhân gian, theo ta cùng nhau tu hành đi.]

            Trần Huân khó xử cười nói. “Ngươi biết rõ ta không có khả năng buông.”

            [Không phải không có khả năng.] Sơn Thần kiên định nói, [Ngươi chỉ là cần thời gian.]

            “Có lẽ vậy.” Trần Huân không xác định.

            Có lẽ một thời gian sau, hắn thật sự sẽ buông xuống, nhưng hiện tại tâm tư của hắn đều ở trên người Trần Anh cùng với con của cô.

            Hắn lại tìm một cơ hội, rời đi Sơn Thần, đến thế giới hiện thực, khuyên Trần Anh buông tay con của cô, đem con hiến cho yêu quái.

            Cố tình Sơn Thần đối với mình như hình với bóng, tựa hồ lo lắng chỉ chớp mắt hắn liền sẽ biến mất.

            Cơ hội ── chỉ sợ thực xa vời.

            Từ ngày đó, Trần Anh vô cùng cẩn thận.

            Mặc kệ là yêu quái hay là sơn thần, đều phải chú ý. Địch nhân của cô so với chính mình cường đại nhiều lắm.

            Cô chỉ là một nhân loại nhỏ yếu, không hề sức chống cự. Thêm cô có một vị hôn phu không tin quỷ quái, chỉ tin tưởng Thượng Đế tồn tại. Nói với hắn loại chuyện này, hắn sẽ không tin tưởng, cố tình họa lại là hắn sấm ra tới.

            Sách, thật sự là tuyệt không bền chắc.

            “Anh Anh, em cảm giác xương gà đen* như thế nào?” Lục Nhân mở ra trang tạp chí mang thai giới thiệu thuốc bổ, hỏi Trần Anh. Xương gà đen thoạt nhìn siêu bổ, giống như rất tốt.

*Thịt gà đen:

thit ga den

            Trần Anh mang thai chín tháng hai tuần, trước mắt đang ở bệnh viện chờ sinh. Bệnh viện sinh hoạt nhàm chán, hai người giải trí hưu nhàn, xem báo giấy xem tạp chí… vân vân trạng yên tĩnh hoạt động.

            “Không được! Nhiều dầu, rất ghê tởm.” Trần Anh từ báo chí phân chút tâm thần liếc mắt nhìn một cái hình ảnh tạp chí, sau đó đầy mặt chán ghét, từ lúc mang thai, thức ăn chỉ cần có chút dầu mỡ cô đã cảm thấy ghê tởm.

            “Như vậy a ── nhưng mà thoạt nhìn ăn rất ngon.” Tiếc nuối.

            “Anh muốn ăn thì ăn đi.”

            “Nhưng anh hy vọng chúng ta ba người cùng nhau ăn.” Hắn ngay cả bảo bảo cũng tính vào.

            “Được rồi, cho dù em sẽ ăn, ai làm? Anh sao? Anh không đem phòng bếp nổ banh em đã cám ơn trời đất.” Trần Anh nghĩ đến kinh nghiệm thảm thống thật lâu lúc trước.

            “Đó là…Anh không nghĩ như vậy ──” Lục Nhân chính mình cũng có ấn tượng.

            “Tóm lại, cho dù anh muốn ăn, anh cũng sẽ không làm.”

            “Nhưng mà Anh Anh, anh không cần làm a.” Lục Nhân chỉ phía cuối trang một loạt số điện thoại, vui vẻ giới thiệu, “Bọn họ có phục vụ đưa tận nơi, còn cam đoan mới mẻ, thực tiện lợi đi!”

            Thật tiện lợi ! Trần Anh bộ mặt dữ tợn, vò nát báo chí trên tay.

            “Anh lập tức gọi điện thoại.” Lục Nhân bị kích động, đi gọi điện thoại.

            Sách! Trần Anh líu lưỡi.

            “Ai nha ── “

            Trần Anh đột nhiên một trận đau bụng.

            “Làm sao!?” Lục Nhân vội vàng trở về nhìn.

            “Không có việc gì không có việc gì.” Trần Anh phất tay.

            Không có việc gì mới là lạ. Nhưng hiện tại so sánh cùng chân chính đau bụng sinh, hẳn là đẳng cấp chỉ là nhẹ như lông hồng.

            “Để em nghỉ ngơi một chút.” Trần Anh buông báo chí, lau mồ hôi, áp dụng tư thế nằm nghiêng làm cho mình thoải mái chút.

            Rõ ràng ngủ rất ngon, ngủ liền không đau đớn. Trần Anh nghĩ. Nhắm mắt lại, thôi miên chính mình ngủ nhanh lên.

             “A Anh ── “

            Ai a, đừng ồn, thật vất vả mới ngủ. Trần Anh oán giận. Mơ mơ màng màng âm thanh lọt vào tai.

            Nghe không được nghe không được. Bản thân thôi miên.

            ” A Anh,” Nhưng âm thanh lại càng ngày càng rõ ràng.

            Trần Anh mạnh mở mắt ra. Một mảnh tối đen.

            Trong bóng đêm ánh sáng duy nhất, là bạch y nam tử mang theo mặt nạ Quỷ, anh hai của cô.

            Cô lập tức hiểu được, nơi này là mộng cảnh.

            Anh hai báo mộng, sẽ không lại là vì khuyên cô buông tay con chứ. Trần Anh đề phòng nhìn chằm chằm anh hai.

            [A Anh, buông đứa bé đi.]

            Quả nhiên.

            Chuyện đã đến nước này, còn muốn cô bỏ con, đừng hòng.

            [Tương lai còn có rất nhiều cơ hội sinh con, em cũng đừng cố chấp. ]

            Bức cô đem con chắp tay nhượng người, cô làm không được!

            [A Anh… ]

            Không cần nói nữa! Cô không thích nghe!

            [Buông tay đứa bé, cho yêu quái ──]

            Anh hai, đừng ép em hận anh. Trần Anh đau thương nghĩ, nhìn anh hai ánh mắt tràn ngập phẫn nộ.

            Anh hai đau thương nhìn mình, lúc hắn đag đứng im lặng, rớt xuống tắm lụa trắng thật dài, Trần Anh theo tấm lụa nhìn lên, là bóng tối không có điểm cuối.

            Sơn Thần liền như vậy tè trống rỗng rơi xuống, dừng ở trước mặt anh hai.

            Lại tới nữa, luôn là như thế này. Trần Anh nhìn Sơn Thần liền phiền.

            Ngươi lại muốn mang anh hai ta đi! Trần Anh quên vừa rồi cô ngay cả nghe cũng không muốn nghe anh hai khuyên bảo, hiện tại lửa đạn toàn lực nhắm ngay Sơn Thần. Hung hăng trừng y.

            Trần Anh hận ý rõ ràng, khiến Sơn Thần chú ý tới nàng.

            [Không sai, ta lại đây mang hắn đi.] Sơn Thần nhướn mày, [Hắn đã là người của ta, bất luận nghe hay không, ta vẫn sẽ đem hắn mang đi.] Lời này là với nói Trần Anh, cũng là với nói Trần Huân.

            Ngươi ──

            Trần Anh tức giận nắm chặt nắm tay, nhưng đột nhiên một trận đau đớn kịch liệt, làm cho cô đau đến cúi lưng.

            [A Anh!] Anh hai bị Sơn Thần kéo xuống phía dưới sâu, dưới chân bọn họ phảng phất như là mặt nước, dần dần chìm xuống, khiến bóng tối nuốt hết hắn, hắn nhanh chóng nhắc nhở Trần Anh. [Đừng cùng yêu quái đối kháng ── ] Phàm nhân không thắng được yêu quái, ước định cùng yêu quái nhất định phải thực hiện, đây là định luật thế giới này.

            Anh hai ──

            Trần Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn anh hai bị Sơn Thần mang đi mất, cô cũng từ mộng cảnh tỉnh lại.

            Nguyên nhân làm cho cô bừng tỉnh, là rút gân rất nghiêm trọng, nằm ở trên giường cô thường xuyên bị rút gân, nhưng cũng lợi hại không bằng lần này.

            Lục Nhân đang giúp cô xoa chân, có thể là bị cô trong mộng kêu rên dọa đến, sắc mặt của hắn tái nhợt.

            “Dọa đến anh.” Cô ra tiếng, Lục Nhân càng là cả kinh, nhưng tay không ngừng động tác.

            Hắn dịu đi cảm xúc, nói: “Em mơ ác mộng, kêu như thế nào cũng kêu bất tỉnh, vẫn hô anh hai.” Bình thường mơ ác mộng cũng sẽ không kêu to như vậy.

            “Xin lỗi.”

            “Sẽ không.” Lục Nhân lắc đầu, “Thật hy vọng anh có thể ở trong mộng của em bảo hộ em.”

            Trần Anh vừa nghe, thật sự rất cảm động, nhưng cô càng muốn cười to.

            “Làm không tốt ở trong mộng là em bảo hộ anh.” Cô cười nói.

            “Khinh thường anh như vậy.” Lục Nhân rất bi thương nói.

            Không phải khinh thường… Mà là quan hệ của bọn họ vốn tương đối như là vương tử cùng công chúa, cô là vương tử, hắn là công chúa.

            Những lời này, tuyệt đối không thể nói.

            Cô còn muốn kết hôn đấy.

            “Anh Anh, anh là người đáng tin cậy.” Lục Nhân như thuyết phục Trần Anh.

            “Ân, đáng tin cậy.”

            “Anh cũng rất cường tráng.”

            Này ngược lại không hẳn.

            “Anh sẽ đổi bóng đèn.”

            Đúng, nhưng hắn sẽ sợ cao, cho nên phải có người đỡ lấy thang.

            “Anh sẽ giết con gián.”

            Này cô càng thông thạo.

            “Ta sẽ mát xa.”

            Như thế, chân cô rút gân để hắn như vậy nhấn một cái đã tốt hơn rất nhiều.

            Lục Nhân buông chân cô ra, tiếp tục nói: “Còn có ── “

            Hả hả, còn có hả? Còn có cái gì.

            Trần Anh hiếu kì theo dõi hắn, hắn ghé trước mặt cô, khom người nhẹ giọng nói: “Còn có anh yêu em.”

            Trần Anh tâm siết một cái, cảm động.

            Cô cười, cảm động, cũng trả lời hắn: “Em cũng yêu anh.”

            Đơn giản hôn môi, đơn giản tỏ tình, cô lại cực kỳ thích.

            Anh hai, bởi vì cô thật sự rất thích, rất yêu người này. Cho nên con bọn họ, vô luận như thế nào, cô đều sẽ không buông tha. Cô phải bảo vệ con bọn họ.

            Trần Anh mê man nghĩ, nhắm lại hai mắt, lại lần nữa ngủ.

            Còn bên kia mặt Sơn Thần cùng Trần Huân, trở lại trên núi, trên núi tất cả suối nhánh sông vẫn chảy tới tự nhiên hình thành huyệt động, trong huyệt động cất giấu ao hồ sâu không thấy đáy, bọn họ ở thạch anh bên cạnh ao hồ. Sơn Thần quả rất nổi giận, hộ pháp bên cạnh y trốn đến góc, không dám tiếp cận.

            [Ngươi thật to gan.] Sơn Thần chỉ vào Trần Huân rống giận.

            Đương sự vẫn chỉ nhìn mặt hồ sâu không thấy đáy, tối như mực.

            Hành vi của hắn so khiêu khích kêu gào còn muốn làm người ta tức hơn.

            Sơn Thần tức đến mất lý trí, y dùng pháp lực công kích Trần Huân chỉ còn linh hồn.

            Trần Huân chịu một kích ứng tiếng rồi ngã xuống, bộ dáng hắn càng thảm đạm.

            [Đáng chết!] Sơn Thần hối hận, tiến lên bắt lấy hắn, đem thần lực y độ cho hắn.

            “Coi như hết.” Hắn cự tuyệt, “Dù sao ngươi đều nói ta đáng chết.”

            Sơn Thần không để ý tới, cứng rắn đem thần lực y độ cho hắn. Ôm linh hồn suy yếu, nói như giải thích, [Ngươi biết rõ ta không phải ý đó.]

            “Ta không biết ngươi là có ý gì.” Trần Huân phản bác, “Ta không phải ngươi, ta không có khả năng biết hàm nghĩa mỗi một câu của ngươi. Ngươi là thần, lời của ngươi đều là Thiên Cơ.”

            [Ngươi nói cái gì!]

            “Ta là quỷ, lời của ta đều là quỷ thoại.” Trần Huân tự cho là hài hước nở nụ cười.

            Thực hiển nhiên, Sơn Thần nghe không ra hắn hài hước, tuyệt không cảm giác buồn cười. Trần Huân thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm túc nói: “Em gái ta sắp sinh.”

            [Nhìn ra được.]

            “Ta rất lo lắng.”

            [Ta biết.]

            “Ta nghĩ ──”

            [Không có khả năng.]

            Ngay cả muốn làm gì còn chưa nói, Sơn Thần liền cự tuyệt, Trần Huân ngược lại có chút phát cáu.

            “Cho dù ngươi hiện tại cự tuyệt ta, ta cũng sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào giúp em ấy, tựa như hôm nay như vậy.” Trần Huân nói, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.

            [Ngươi không có cơ hội.] Nghe hắn nói như vậy, Sơn Thần càng thêm tức giận.

            “Cơ hội là người tạo.” Trần Huân trả về cũng thuận miệng, trước kia xem tv, thường kỳ sẽ có loại lời kịch chuyên tâm, hiện tại bị hắn dùng, lại là tại tình huống như vậy.

            [Ta hận ngươi tràn đầy tự tin.]

            “Ta hận của ngươi tự cho là đúng.”

            Hai người mắng nhau, kế tiếp hẳn là phải chia tay.

            Nhưng không có.

            Sơn Thần dùng lụa trắng của y bọc Trần Huân lại, ôm hắn bị buộc chặt đến khó nhúc nhích nhảy vào trong hồ. Bọn họ ở trong hồ sâu không thấy đáy rơi xuống, không ngừng mà chìm xuống, phảng phất thế giới không ngừng nghỉ.

            Rốt cục Trần Huân cảm nhận được mặt đất, Sơn Thần buông hắn ra.

            Chẳng lẽ nói, Sơn Thần muốn làm cho mình chết đuối? Nhưng không đạo lý, hắn đã sớm chết. Trần Huân nghĩ, cùng lúc giả thiết, cùng lúc phủ định chính mình.

            Sơn Thần phẫn nộ đến vẻ mặt mĩ lệ đều vặn vẹo.

            Lại tức cái gì? Đều bị y tha xuống nước, còn không vui như vậy.

            Vốn định đưa tay trấn an Sơn Thần, lại phát hiện mình bị lụa trắng vo lại vào trong, không thể nhúc nhích. Hắn dùng lực xoay thân, buông ra lụa trắng.

            Nhưng Sơn Thần đã quay đầu, rời khỏi nước.

            Hắn bơi lên trên, muốn đuổi theo cước bộ Sơn Thần.

            Chỉ là, bơi tới một nửa, bị nhìn tường không thấy ngăn trở.

            Chẳng lẽ nói ──

            Hắn thử bơi phương hướng khác, cũng bị ngăn trở.

            Giống như là bốn phương tám xây tường ẩn hình, đưa hắn giam ở bên trong.

            Là kết giới.

            Hắn rốt cục hiểu được dụng ý Sơn Thần dẫn hắn xuống nước, y muốn đem hắn nhốt ở trong nước.

            Hắn đánh lên thành tường kết giới, lực lượng rung chuyển khiến mặt nước nổi lên một trận lại một trận gợn sóng.

            “Sơn Thần ──”

            “Cầu xin ngươi ── “

            “Cứu cứu em ấy ──”

            Sơn Thần đứng ở bên bờ, nhìn mặt nước, nghĩ rằng muốn nhìn, Trần Huân bị giam ở trong nước làm sao dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

            Sơn lợn quái ở một bên nhìn, phát ra tiếng tru, phảng phất như không tán thành.

            [Lại ồn, liền đem các ngươi đánh xuống địa ngục.] Sơn Thần trừng mắt liếc một cái, sơn lợn quái lập tức im lặng.

            Sơn Thần trên ánh sáng thuần khiết, nhiễm một tầng bóng đen thản nhiên, đó là lối đi vào rẽ Cảnh Giới Sắc.

            Chỉ là, lúc ấy Sơn Thần tức choáng đầu.

            Trần Anh kêu thảm.

            Cô biết thời điểm đã đến.

            Cô có liền ý cảm, có dòng nước chảy ra từ hạ thể của cô, đau bụng kịch liệt hơn trước kia vài lần, chân của cô đang rút gân, cô khó thở ──

            Lục Nhân kích động nỉ non: “Bình tĩnh một chút bình tĩnh một chút bình tĩnh một chút bình tĩnh một chút…” Thuyết phục chính mình cũng thuyết phục người khác.

            Trần Anh một tiếng thét chói tai, “Mau gọi bác sĩ…” Nếu không phải cô đau đến tay đều không cử động được, cô khẳng định sẽ tát Lục Nhân một bàn tay.

            “Đúng đúng, kêu bác sĩ.” Lục Nhân bừng tỉnh đại ngộ nói, đột nhiên kêu to: “Bác sĩ! Bác sĩ! Bác sĩ.” Cứ ở trong phòng bệnh kêu to bác sĩ.

            “Anh ngu ngốc a, nhấn chuông đi!” Trần Anh sắp bị hắn đả bại, thét chói tai.

            Cuối cùng kêu bác sĩ đến, giường bệnh cách đó cũng đồng dạng là phụ nhân chờ sinh. Cô hỗ trợ ấn xuống chuông reo, kêu bác sĩ mau tới.

            Bác sĩ hộ sĩ đẩy giường bệnh, đưa Trần Anh tiến phòng giải phẫu.

            “Người trẻ tuổi bình tĩnh một chút.” Phụ nhân một tay vỗ vai Lục Nhân, bắt hắn bình tĩnh một chút, cô đã là lần thứ ba mang thai, chồng cô đều chưa từng khẩn trương như vậy. Vừa hâm mộ Trần Anh, vừa cảm giác Lục Nhân thực vô dụng.

            “Tóm lại, lần đầu tiên luôn đặc biệt gian nan, về sau sẽ quen.” Phụ nhân hảo tâm an ủi, Lục Nhân lo lắng nhìn cửa phòng giải phẫu. Cô hảo tâm an ủi, cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ, cô rời đi trước, quay về phòng bệnh chính mình.

            Sau đó, bi kịch liền phát sinh.

            Quá trình sinh sản, Trần Anh cơ hồ không ấn tượng, cô chỉ nhớ rõ đau.

            Rất đau, đau nhức.

            Trừ bỏ đau, vẫn là đau.

            Đứa bé vướng một nửa ở đó, đột nhiên hết thảy yên lặng, Trần Anh chớp chớp mắt mê mang, thấy hết thảy phát sinh.

            Bác sĩ hộ sĩ tất cả đều bất động, chỉ còn lại có cô còn có thể chớp mắt.

            Cảm giác được ra, là người nào đó hạ kết giới.

            Là ai hạ kết giới, cô rất nhanh liền biết.

            Bởi vì đối phương liền xuất hiện ở trước mặt cô, không chút nào che dấu, nghênh ngang đứng ở bên giường.

            Hắn có được mỹ mạo hồ mị, dáng người thon dài, tinh tế lại rắn chắc, nam tử  mỹ nhân. Không mỹ như nhân loại, khiến Ttrần Anh kinh diễm.

            Y ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn cô một cái, đi đến trước hạ thể cô đưa tay, cầm lấy con cô chưa xuất thế, đứa bé trên người còn mang theo cuống rốn liên kết mẫu thể, máu chảy đầm đìa nâng trên tay yêu quái. Sợ tới mức Trần Anh từ trong mê huyễn tỉnh lại, cô kêu to: “Yêu quái, buông tay ngươi ra!”

            [Ồ, ngươi còn có thể động.] Yêu quái ngược lại rất kinh ngạc, nhân loại trúng yêu thuật của y còn có thể động. Trọng điểm là, cô còn thấy được chính mình.

            “Ta sẽ không đem con cho ngươi.” Cô khởi động thân chuẩn bị cùng yêu quái cận chiến.

            Nhưng yêu quái hiển nhiên không muốn cùng cô đấu, [Đứa bé này của ngươi chú định là của ta. Ta và tiên sinh ngươi ước hẹn.] Khó được y có nhàn hạ thoải mái giải thích, bình thường y toàn là chủ nghĩa giết lại nói khủng bố.

            “Cho dù như vậy, cũng không có khả năng khiến ngươi đến thì đến, đi thì đi.” Trần Anh giữ chặt cuống rốn liên kết cùng đứa bé, ngay cả cuống rốn cùng nhau rút ra.

            Trần Anh rất dũng cảm.

            Cô cũng rất đau.

            Đau đến kêu rên, đau đến khóc.

            Vì con, cho dù là người thường, cũng có thể biến thành nữ chiến sĩ.

            Trần Anh liều lĩnh nhào vào yêu quái, cầm cuống rốn quấn lên cổ yêu quái, lôi kéo, lôi kéo lại lôi kéo.

            Đồ điên. Yêu quái giãy dụa, hết thảy tới quá nhanh, lần đầu tiên bị nhân loại áp đảo, trên tay y còn ôm đứa bé. Mà nữ nhân điên lực đạo càng lúc càng lớn, y thật sự sẽ bị nữ nhân điên này có linh lực ghìm toi.

            Đây chính là sỉ nhục giới yêu quái.

            Yêu quái vung vẫy động thân, chuẩn bị thi triển yêu thuật giết nữ nhân này.

            Nhưng mà, y rõ ràng phát hiện, chính mình cư nhiên không dùng được yêu thuật.

            [Đừng đùa.] Yêu quái lại lần nữa dùng lực, tập trung tinh thần thi triển yêu thuật.

            Như trước không có phản ứng.

            Yêu thuật của y vừa đến trên người nữ nhân này liền mất đi hiệu lực, khó trách tất cả mọi người yên lặng, chỉ có cô ta có thể động.

            [Ngươi rốt cuộc là ── ]

            “Giết chết ngươi! Giết chết ngươi! Giết chết ngươi!” Cô thét chói tai, rống giận. Cô điên rồi, như là quấn vòng không đủ nhiều, cầm lấy cuống rốn dính máu, một vòng lại một vòng quấn quanh.

            Buông con của ta ra! Trần Anh gần như cuồng loạn.

            Nữ nhân điên, buông ra ta! Yêu quái giãy dụa.

            “Giết chết ngươi! Giết chết ngươi! Giết chết ngươi!” Cô vừa khóc vừa nói, càng ngày càng dữ tợn.

            Đừng đùa ── yêu quái không hề có phản ứng, như là chết đi, yếu đuối, buông con cô ra.

            “Giết chết ngươi! Giết chết…” Cô nỉ non, thần kinh buộc chặt quá độ, rốt cục nhẹ nhàng thở ra, cô vô lực rơi xuống, ngã xuống.

            Ầm một tiếng, rơi xuống đất. Từ nay về sau, cô không còn tỉnh lại nữa.

            Bác sĩ hộ sĩ lập tức thanh tỉnh, bắt đầu hoạt động, phát hiện Trần Anh ngã xuống đất, anh nhi cũng ngã vào bên người cô khóc nháo.

            Anh nhi là lúc nào rời khỏi mẫu thể, không có người nào có ấn tượng. Lúc ấy bác sĩ phán định, Trần Anh sinh sản dùng lực quá độ, mất đi dấu hiệu sinh mệnh.

            Mọi người bối rối sửa sang lại hiện trường, làm bộ như không phải chữa bệnh sai sót.

            Khi Sơn Thần đến là cảnh tượng này.

            Nhân loại chính là xấu xí như vậy.

            Y tới gần Trần Anh, kéo cánh tay của cô, đem linh hồn của cô cùng thân thể tách ra.

            [Đi thôi.] Sơn Thần thúc giục.

            “Đợi đã, để ta lại liếc mắt nhìn một cái.” Trần Anh khóc, đối nhân gian vẫn lưu luyến không rời. Cô còn muốn nhìn con một chút, nhìn xem Lục Nhân, nhìn xem ba mẹ, nhìn xem ──

            Cô chưa muốn chết.

            [Thật không muốn chết, ngay từ đầu sẽ đem đứa bé cho yêu quái tốt hơn khồn.] Sơn Thần cười nhạt.

            “Đó là không có khả năng.” Trần Anh phản bác. Dùng tay không bị Sơn Thần bắt lấy che mặt.

            [Nếu như vậy, ngươi rõ ràng nhận sự thật này đi.] Sơn Thần không kiên nhẫn nói, lôi kéo cô bay lên trên.

            Cô vẫn khóc, vẫn khóc.

            Khóc đến Sơn Thần đều phiền. Nhưng y không buông tay, tiếp tục lôi kéo cô bay lên trên.

            [Từ nơi này hướng lên trên thẳng đi, ngươi liền có thể thăng thiên.] Sơn Thần chỉ vào phương hướng không trung, phải chính nàng đi.

            Trần Anh lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống. Sơn Thần buông tay cô ra, dùng lụa trắng khăn đẩy cô tiếp tục đi về phía trước.

            “Sơn Thần, cám ơn.” Cô quay đầu nói, “Ta biết ngươi giúp ta, khiến yêu thuật yêu quái trên người của ta mất đi hiệu lực, còn có cám ơn ngươi giúp ta thăng thiên.”

            Sơn Thần nhìn cô, lạnh lùng nói: [Không được quay đầu.] Lụa trắng giơ lên che khuất tầm mắt của cô.

            Nhân loại tự cho là đúng. Sơn Thần hừ lạnh.

            Nếu không phải Trần Huân, y sẽ không xuất thủ trông nom chuyện nhân gian. Khiến yêu thuật mất đi hiệu lực, giúp cô thăng thiên, y làm hết thảy đều là vì Trần Huân.

            Trần Huân sẽ rõ sao? Y đã vì hắn một lần lại một lần lướt qua giới.

            Y không biết Thiên Khiển của y lúc nào sẽ đến.

            Đến lúc đó, y muốn dẫn Trần Huân cùng nhau, luân hồi cũng được, xuống địa ngục cũng thế. Vô luận như thế nào, đều không rời khỏi hắn.

            Sơn Thần xoay người, trở lại nó ngọn núi kia, trở lại bên người Trần Huân, phong ấn hắn lâu như vậy, cũng là thời điểm thả hắn ra.

            Sơn Thần một thân xiêm y trắng noãn, bộ phận nhiễm bóng đen dần dần mở rộng, tựa như giấy Tuyên Thành nhiễm mực nước lan ra, phạm vi càng lúc càng lớn.

—————

Nói mà không làm là dối trá, làm mà không nói là đồ ngu. Sơn Thần anh quá ngu!!!!!

Advertisements

One thought on “Hồ ly – PN 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s