Tiểu Bổn Đản

Tiểu bổn đản – chương 1

Chương 1

(ĐÃ BETA)

Tôi cảm thấy như vậy rất tốt, có thể giúp đỡ người khác là rất tốt.

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  đọc trước gợi ý ấm áp: công thụ tính cách như văn án, ý nghĩa nghiêm khắc mà nói xem như nhược thụ, cẩn thận đạp lôi. Tiểu công nhân phẩm như văn án, cũng cẩn thận đạp lôi.

Edit cũng có lời muốn nói: Thụ nhược trí mà cường thì quá phi lý rồi.

Hôm nay, Dư giám đốc của Lục Dã sinh thái viên nhận được điện thoại lần thứ n đến từ ông chủ.

Dư giám đốc kiên nhẫn mà trả lời: “Dương tổng, tôi đang trên đường đi tới khu biệt thự, mới vừa rồi cũng đã nhắn tin cho Phương lão sư, phòng ở trang hoàng cùng an bài bọn họ lúc trước đều xem qua rất nhiều lần, hẳn là không có vấn đề… tôi biết ý của ngài, ngài yên tâm…”

“Lão Dư a, tôi đương nhiên tin cậu, nhưng tính tình người La gia kia, không đến cuối cùng ai cũng nói không được…” Trong điện thoại ông chủ làm như có khổ khó nói, nói một nửa lại cảm thấy chính mình quá mức ủ rũ, liền đổi đề tài nói, “Tóm lại bọn họ lâm thời có yêu cầu gì chúng ta bên này đều tận lực thỏa mãn, tận lực thỏa mãn a. Thật sự không thể xử lý liền gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ thương lượng cùng La tiên sinh. Haizzz, nếu không phải bên này có hội nghị không đi được, tôi hôm nay khẳng định sẽ đến…”

“Tôi hiểu tôi hiểu…” Dư giám đốc không ngừng cam đoan.

Vài năm sau viên khu của bọn họ sẽ có rất nhiều hạng mục móc nối với công ty đối phương, hộ khách này ngàn vạn không thể đắc tội. Những lời này ông đã bắt đầu được nghe từ lúc vừa nhận hợp đồng rồi, Dương tổng liền lăn qua lộn lại nói qua hơn tám trăm lần, trong đó còn bao quát cả việc bị người La gia làm khó, làm hại Dư giám đốc cũng áp lực theo thật lâu. Bất quá, trải qua khoảng thời gian giai đoạn trước chuẩn bị, không biết là trình độ nghiệp vụ của mình hợp tâm ý hộ khách, hay là những tin đồn đó có chút nói quá sự thật, Dư giám đốc cũng chưa gặp được khó khăn quá lớn, ngược lại một đường thông thuận, hợp tác khoái trá.

Cúp điện thoại, Dư giám đốc tự nói với mình, ông chủ tuy rằng quá mức cẩn thận, nhưng hắn cũng đích xác không thể phớt lờ.

Đang suy nghĩ, tài xế ô tô ngừng xe lại, Dư giám đốc nhìn ra ngoài, thì ra là mấy chiếc xe khác trên đường đều hội tụ ở chỗ rẽ này, phía trước kẹt cứng. Sinh thái viên ngày thường thập phần u tĩnh, đặc biệt là khu vực biệt thự, hôm nay nhiều khách viếng thăm tới như vậy, nhất thời có chút tiêu hóa không được. Nhìn nhìn phía trước, hướng đi của nhóm người kia, sợ đều là giống như mình đến cùng một điểm.

Đi tới tốc độ thong thả như thế, phía sau liền có người đợi không nổi. Bỗng nhiên một tiếng còi từ chiếc siêu xe màu bạc làm ầm lên, thoáng cái xuyên thấu núi rừng bốn phương tám hướng rộng lớn, tiếng vang dội lại đem chim chóc chung quanh đều sợ tới mức bộp bộp bay loạn.

Nhưng mà chủ xe ấn còi rồi còn thấy như không hiệu quả, ngồi không yên, kéo cửa sổ xe xuống, lộ ra một gương mặt tuổi trẻ suất khí, bộ dáng khoảng chừng hai mươi tuổi, nhìn về phía trước nhả ra một chuỗi thô tục.

“Mẹ nó, còn chưa thông?! Tốc độ đưa ma so với các người còn nhanh hơn! Chậm muốn chết.”

Hắn nói lời này rất khó nghe, lại không có bất luận ai phản bác, ngược lại có chủ xe cách đường quay cửa kính xe xuống cùng hắn chào hỏi, một hơi một câu hô “Tiểu thiếu gia”, cũng phụ họa hắn mắng theo hai câu.

Chỗ ngồi ghế phó trên siêu xe màu bạc, ngồi một nữ tử ăn diện thời thượng, so với “Tiểu thiếu gia” lớn hơn vài tuổi, vẫn luôn cúi đầu nhìn di động, có lẽ là bên cạnh thật sự rất ồn, cô ta rốt cục bất đắc dĩ mà niệm một câu.

“Bảo Phàm, đừng làm rộn, phía trước là tới rồi.”

Nam sinh gọi Bảo Phàm lại không hề để ý tới, như trước hùng hùng hổ hổ.

Mắt thấy hắn hùng hổ mà chuẩn bị mở cửa, Dư giám đốc ngồi không yên. Nơi này tới gần khu bảo hộ, vốn là không thể ấn còi, vạn nhất quấy rầy đến hộ gia đình khác bọn họ đều rất khó công đạo. Hắn vội vàng trước một bước xuống xe, dùng thủ thế ý bảo mọi người an tâm một chút chớ nóng, tiếp đó chạy nhanh về phía trước, giúp đỡ nhân viên công tác trong khu sơ tán ùn tắt giao thông.

Chờ đem đường xe khơi thông, Dư giám đốc lại đuổi tới khu biệt thự số 3, liền thấy nhóm chủ xe mới vừa rồi lại đều toàn tụ tập đến đây, dừng xe kẹt cứng ở ngay cửa. Nam sinh phát giận cũng ở, đang cùng một nam nhân trung niên nói chuyện. Dư giám đốc thấy, yên lặng thối lui đến một bên.

Nam nhân trung niên thân hình cao lớn, khuôn mặt gầy, làn da ngâm đen, trên môi có một vòng râu mép, lúc nhìn người ánh mắt sáng ngời hữu thần.

“Nơi rách nát gì đây! Người có thể ở sao? ! .”

Dư giám đốc nghe thấy nam sinh kia hướng người trung niên khó chịu ồn ào, bất quá lập tức đã bị nữ tử bên người ngăn trở.

“Phương lão sư, La Vực tỉnh chưa?” Nữ tử hỏi người trung niên, thái độ khách khí. Cô ta cùng nam sinh kia lớn lên rất giống, nhìn tuổi chắc là một đôi chị em.

Nam nhân được xưng là Phương lão sư gật gật đầu, liếc mắt nhìn nam sinh kia nói: “La tiên sinh tỉnh, cậu ấy nói Bảo Phàm tiên sinh cùng Bảo Điệp tiểu thư đến có thể vào trước.”

Hai người đại khái không nghĩ đến sẽ thuận lợi như vậy, liếc mắt nhau một cái, do dự mà vào cửa.

Nhìn theo hai vị kia rời đi, Dư giám đốc lúc này mới tiến lên.

“Phương lão sư, chào ngài, tôi là giám đốc Lục Dã sinh thái viên, trước chúng ta có nói chuyện qua điện thoại nhiều lần. Không biết mọi người đã quen phòng ở chưa? Có yêu cầu gì khác có thể nói cho tôi biết.”

Phương lão sư cùng hắn bắt tay: “La tiên sinh rất vừa lòng, nếu không cùng lên lầu trò chuyện đi.”

Nói xong đang định vào nhà, lại bị người phía sau ngăn cản lại.

Một nhóm người đem các loại quà tặng tinh mỹ vừa chuyển vào, vừa mồm năm miệng mười quan tâm .

“Phương lão sư, La tiên sinh khỏe chưa?”

“Phương lão sư, ta đây có chút lễ vật nhỏ, không quá quý giá, tặng La tiên sinh bồi bổ thân thể.”

“Phương lão sư, La Vực anh ta…”

“Phương lão sư…”

Một tiếng lại một tiếng kêu gọi khiến Dư giám đốc nghe đều ù tai, nhưng mà nhiệt tình như vậy lại bị Phương lão sư nhẹ nhàng một câu đánh trả về.

Phương Tỳ nói: “Các người tới nhiều người như vậy, là muốn cho La tiên sinh hảo hảo nghỉ ngơi, hay là không muốn làm cho cậu ấy nghỉ ngơi, đứng dậy cùng các người tán gẫu tình hình gần đây của mình?” Tiếp cũng không chờ trả lời, trực tiếp phất tay đem nhóm khách viếng thăm này đều lưu ở ngoài cửa.

Dì đầu bếp bê một cái khay lại đây, Phương Tỳ tiếp, ý bảo Dư giám đốc đi theo mình.

Dư giám đốc vừa đi vừa chú ý trang hoàng bài trí trong phòng, cao thấp kết cấu ba tầng, chỉnh thể ngắn gọn sáng ngời, chỗ nhỏ lại tinh xảo ấm áp, nội tâm không khỏi vừa lòng.

Có thể không vừa lòng sao, hao tổn mấy tháng tinh lực trang trí, ngay cả mỗi một gốc cây hoa trong viện đều là thiết kế sư tự mình chọn lựa, sợ là ngay cả tiếp đãi mẹ vợ ông chủ đại khái cũng không hao nhiều tâm tư đến như vậy.

Chờ đi đến cửa căn phòng sâu nhất trên lầu hai, lại chạm mặt hai chị em kia. Hai người bọn họ sớm vào nhà, nhưng mà đến bây giờ còn chưa vào trong phòng, chỉ chờ ngay cửa?

Dư giám đốc phát hiện nam sinh đứng dựa vào tường, phiền táo mà đá đá chân, còn nữ tử kia thì gắt gao nhìn chằm chằm cửa thang lầu, thấy Phương lão sư lên lầu rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

“Như thế nào không đi vào?” Phương Tỳ hỏi.

Nữ nhân xấu hổ mà cười cười, Dư giám đốc từ trên mặt cô ta cảm giác được một loại khẩn trương cứng ngắc.

Phương lão sư thẳng thắn đẩy cửa ra, liền thấy một gian phòng rộng mở hiện ra trước mắt, nhã trí thoải mái, còn có sân hiên* siêu lớn, tầm nhìn vô cùng tốt, phóng mắt nhìn lại có thể nhìn toàn diện cảnh đẹp trong khu viên, đúng là nơi kinh điển nhất trong sinh thái viên. Sân hiên đặt một cái ghế mây, một người dựa lưng vào ghế mà ngồi, trước mặt còn đứng một vị nam tử tuổi trẻ, cầm văn kiện báo gì đó.

 

*Sân hiên – 露台

san hien

Nghe được động tĩnh phía sau, người dựa ghế quay đầu, là một nam nhân ngũ quan tuấn tú. Y mang kính mắt viền bạc, sau thấu kính mặt mày ôn nhuận, bên khóe môi mang theo một chút tươi cười, bộ dáng nhìn thập phần tuổi trẻ, nhưng khí chất lại lộ ra một loại cảm giác bình thản thành thục, nhất thời không nhìn ra được tuổi.

Thấy bọn họ, người nọ cười : “Bảo Điệp, Bảo Phàm đến .”

Phương Tỳ đem khay trong tay buông xuống, bưng bát sương mai đi đến: “Bọn họ đã sớm đến, ở cạnh cửa không tiến vào.”

“Tôi, chúng tôi là sợ quấy rầy La Vực nói chuyện làm ăn, ” Bị Phương Tỳ nói những lời này quá xấu hổ, nữ nhân nhanh chóng giải thích, lại đẩy đẩy người bên cạnh, ý bảo hắn chào hỏi.

Bảo Phàm dừng một cái mới gọi một tiếng: “Anh.”

Dư giám đốc lúc này xác định , hai người này là đôi trai gái khác của La gia, La Bảo Điệp cùng La Bảo Phàm.

“Không có làm ăn gì phải nói, việc nhỏ mà thôi.” La Vực tiếp nhận điểm tâm Phương Tỳ đưa. Ngữ điệu y nhẹ nhuyễn, âm sắc lại mang theo một loại tia lạnh lẽo, trộn cùng một chỗ hết sức dễ nghe, lập tức khiến cho Dư giám đốc nghĩ tới một câu.

Xuân phong hóa vũ, nhuận vật vô thanh*.

* “Xuân phong hóa vũ” xuất từ “Hữu như thì xuân phong vũ hóa chi giả” của Mạnh Tử trong quyển Tận Tâm – Thượng, dùng để tán tụng người thầy dạy bảo thích đáng

 “Nhuận vật vô thanh” xuất từ bài thơ Xuân dạ hỉ vũ của Đỗ Phủ, dùng để hình dung người làm việc cẩn trọng hoặc giáo viên ko nổi tiếng nhưng có phẩm chất tốt. Nguồn

“Hửm? Hai người sao còn đứng, nhanh ngồi.” La Vực thấy hai chị em không động, liền vươn tay chỉ chỉ sô pha trước mặt, “Bảo Phàm, đến, ngồi ở đây.”

La Bảo Phàm từ mới vừa rồi vẫn luôn chân trái đổi đùi phải, cho người một loại cảm giác tâm thần không yên, giờ phút này nghe xong La Vực gọi hắn, cả người không khỏi ngẩn ra, giống như đã bị kinh hách.

“Ngồi a…” La Vực lập lại một lần, cười cười mà nhìn hắn.

La Bảo Phàm thẳng lưng, nghẹn ra một câu: “Em… Không mệt, đứng được rồi.”

Nếu như nói, vừa rồi Dư giám đốc chứng kiến vị La gia tiểu thiếu là chỉ cún không giáo dưỡng chỉ biết la hét, hiện tại người trước mắt này thì lại nhát gan không thua kém gì một con chuột, nào có nửa điểm kiêu ngạo ương ngạnh.

La Vực cũng không kiên trì, cúi đầu khuấy khuấy hạt sen trong chén canh. Mùi vị hạt sen đạm nhạt dưới nắng hè chói chang, ngửi đến đặc biệt giải nắng, hợp lòng người.

Dư giám đốc chú ý tới ngón cầm thìa của tay y, trắng đến gần như trong suốt, dưới làn da mỏng manh còn rõ ràng thấy từng mạch máu, còn có trên đó trải rộng lỗ kim cùng hạt máu nhỏ ứ đọng, liếc mắt một cái nhìn lại hơi có chút ghê người. Lúc này là giữa tháng tám, trong phòng không mở điều hòa, độ ấm so bên ngoài cũng không mát mẻ bao nhiêu, nhưng mà vị La thiếu gia này lại còn thoả đáng mà mặc áo sơ mi tay dài cùng quần dài, trên người lại không thấy nửa điểm mồ hôi.

“Hai người ăn cơm trưa chưa?” La Vực uống một hơi canh, quan tâm hỏi.

La Bảo Điệp vội gật đầu: “Ăn rồi, ăn xong mới đến.”

“Muốn ăn chút điểm tâm hay không? Dì làm rất có dinh dưỡng.”

“Không, không cần… cậu mới phải cần bồi bổ nhiều.” La Bảo Điệp nói, nói rồi lại cảm thấy lời này không đúng, sợ La Vực nghĩ nhiều, vội muốn giải thích, “Ách, ý của tôi là…”

La Vực lại không để ý, xoay người rút khăn giấy, hướng về phía La Bảo Phàm như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại nói: “Lau mồ hôi, sao lại nóng thành như vậy.”

Chỉ thấy T shirt mỏng manh của La Bảo Phàm giờ phút này hoàn toàn dính vào trên người, trên trán tóc tức thì bị mồ hôi làm ướt nhẹp, mồ hôi dọc theo thái dương chảy xuống.

Nhưng mà nhìn khăn giấy trước mắt, hắn lại vẫn không nhúc nhích, trên mặt thậm chí xuất hiện một loại thần sắc kinh sợ.

La Vực giơ trong chốc lát tay liền mỏi , mắt y nhìn La Bảo Điệp cách đó không xa đồng dạng cứng ngắc, chậm rãi thu hồi khăn giấy, lau miệng chính mình, tầm mắt rốt cục chuyển hướng về phía Dư giám đốc một bên.

Dư giám đốc lập tức tiến lên tự giới thiệu.

La Vực đối hắn gật đầu: “Chào anh, đoạn ngày gần đây vất vả các anh.”

Dư giám đốc vội nói sẽ không.

La Vực nói: “Tôi muốn ở chỗ này một đoạn thời gian, về sau sợ là chỗ phiền toái không ít, tôi đối với nhóm người ở sinh thái viên cảm thấy rất hứng thú, giám đốc có thể nói cho tôi nghe một chút không?”

Ngữ khí khách sáo hữu lễ khiến Dư giám đốc có chút thụ sủng nhược kinh, lập tức kỹ càng tỉ mỉ mà giảng giải đứng lên. La Vực nghe rất nghiêm túc, ngay tại Dư giám đốc nói đến “Lục Dã sinh thái viên ở quốc nội, trong ngoài đều là cầm cờ đi trước, là nơi thích hợp trường kỳ cư trú hưu nhàn dưỡng thân nhất hiện nay “, dưới lầu bỗng nhiên truyền đến động tĩnh khá lớn, đánh gãy lời hắn.

Mọi người nhìn ra ngoài, chỉ thấy một chiếc xe phun nước loại nhỏ* không cẩn thận đụng ngã thùng rác ven đường, rác rưởi tán ra đầy đất.

 

*Xe phun nước:

xe phun nuoc

Công nhân lái xe bảo dưỡng vội vàng chạy xuống thu dọn, chỉ là không biết là cậu rất cuống quít hay là thao tác không thuần thục, tìm kiếm thiết bị phun nước trên đường không chỉ không thể thành công tắt đi, còn làm mình ướt sũng, thêm cả rác rưởi đầy đất, nhìn thật là chật vật.

“Ha ha ha…” La Bảo Phàm vẫn luôn trầm mặc nhịn không được nở nụ cười, bật thốt lên nói, “Này chẳng lẽ chính là ‘Cầm cờ đi trước’ mà các người nói?”

Dư giám đốc có chút xấu hổ, bất quá khi hắn nhìn thấy áo khoác xanh* trên người công nhân bảo dưỡng, lại giải thích: “Viên khu chúng tôi là căn cứ giáo dục bảo vệ môi trường, đều có hợp tác cùng chính phủ và tổ chức phúc lợi, cũng cho vài nhân sĩ tàn tật vào làm trong đơn vị, bình thường làm một ít thao tác tương đối đơn giản, công tác không cần tiếp xúc với quá nhiều người sẽ an bài bọn họ hoàn thành, hy vọng các vị có thể lý giải.”

 

*Áo khoác xanh:

ao xanh

“Oa, vậy nơi này không phải sẽ có rất nhiều ngốc tử hay là người què nơi nơi chạy loạn?” La Bảo Phàm vẻ mặt không thể tưởng tượng.

Vừa mới nói xong liền chống lại ánh mắt La Vực nhìn lại đây, La Vực vẫn cười, trên mặt cũng không có cảm xúc gì đặc biệt, nhưng một cái liếc mắt khiến La Bảo Phàm nháy mắt ngậm miệng, còn suýt chút cắn trúng đầu lưỡi.

Dư giám đốc nói: “Bọn họ đều có cương vị đặc biệt của mình, không dễ tiếp xúc đến hộ khách, cũng sẽ không mang phiền toái đến cho mọi người, La tiên sinh có thể yên tâm.”

“Không sao, như vậy rất tốt.” La Vực gật đầu, làm như cường điệu ý tưởng của chính mình, y mang theo cảm thán lập lại một lần, “Tôi cảm thấy như vậy rất tốt, có thể trợ giúp người khác là rất tốt, công ty của chúng tôi năm nay cũng sẽ có rất nhiều hợp tác cùng tổ chức từ thiện, sinh thái viên lại trước tiên cho chúng tôi một tấm gương thật lớn. Đúng hay không, tiểu Tiêu?” Y cười hỏi trợ lý đang đứng một bên.

Thanh niên Tiêu trợ lý phối hợp gật đầu.

Nhưng mà phía sau La Bảo Điệp cùng La Bảo Phàm lại trộm trao đổi một ánh mắt, đều nhìn thấy biểu tình như gặp quỷ ở trên mặt của đối phương.

 

 

Advertisements

One thought on “Tiểu bổn đản – chương 1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s