Tiểu Bổn Đản

Tiểu Bổn Đản – C2

Chương 2

Kẻ điên lọt vào tay ngốc tử, hắn đời này cũng không coi là thiệt.

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh (Đã beta chương 1)

“Con mẹ nó!”

Vừa ra cửa, La Bảo Phàm liền nhịn không được đá một cước vào cột đèn bên đường, cắn răng mắng lên.

La Bảo Điệp vội vàng kéo hắn, khẩn trương nhìn biệt thự phía sau, tha người đi đến xe. “Em nói nhỏ chút, đừng để người khác nghe thấy, có việc gì thì trở về rồi nói!”

La Bảo Phàm bất tri bất giác bước nhanh ngồi vào xe thể thao, một cước đạp chân ga, xe chạy được một đoạn rốt cục ra khẩu khí.

“La Vực tao X mẹ mày!” La Bảo Phàm hét lớn một tiếng oán hận sau đó hỏi La Bảo Điệp, “Bệnh của nó không phải là chẩn nhầm đến trong đầu chứ? Vừa rồi làm là cái quỷ gì? ! Lại nghĩ biện pháp chọc ghẹo chúng ta à?”

“Chị cũng kỳ quái” La Bảo Điệp so với hắn trấn định hơn, nhưng tình huống La Vực cũng làm cho đầu óc cô ta rất là lơ mơ, “Thời điểm năm trước lúc xuất ngoại chữa bệnh nó đã như vậy, nhưng lúc ấy chị không coi là thật…”

“Ai thiếu tâm nhãn mẹ nó coi là thật! Em tin cả trái đất này đều không tin thứ La Vực chó má đó nói đâu! Nghe một chút chuyện quỷ thoại a! Làm từ thiện? A ha ha ha ha, nó chết chính là việc thiện lớn nhất đối với tất cả mọi người!” La Bảo Phàm tức giận từ trong túi tiền lấy ra thuốc lá dùng chút sức hút một hơi, ánh mắt phẫn nộ, “Ung thư phổi đều còn không giết được nó, mệnh tên này sao lại cứng như thế chứ.”

“Lời này của em ngàn vạn không thể nói trước mặt nó.” La Bảo Điệp khẩn trương, “Cũng không có thể để người trong công ty nghe được.”

“Em không ngu như vậy! Lại nói, người trong công ty muốn nó chết còn ít sao.” La Bảo Phàm khinh thường, càng nghĩ càng nén giận, “Chúng ta hôm nay không nên tới, tháng trước nó xuất viện chính là chúng ta đón ra, lúc này không phải là dọn đến viện dưỡng lão mới sao, chúng ta đui mù đi xem náo nhiệt gì! Chú hai chú ba bọn họ cũng không thấy bóng người a.” Dưng không chịu một trận kinh hách, hiện tại sau lưng La Bảo Phàm mồ hôi lạnh còn chưa khô.

La Bảo Điệp có chút bất đắc dĩ: “Chính là những người trong miệng em nói muốn nó chết hôm nay đều thí điên điên mà đến, cũng là Phương Tỳ chưa cho vào cửa mà thôi. La Vực tâm tư nhiều như vậy, nếu để nó biết người ta đều đến, chúng ta lại không tới, hủy đi xương cốt còn nhẹ đấy! Hơn nữa em cho là chú hai chú ba không muốn đến à, bọn họ là không dám tới!”

Ngữ điệu La Bảo Điệp nói chuyện nhẹ nhàng, giống như không hề nóng nảy, nhưng mỗi câu đều có thể rơi xuống tử huyệt.

La Bảo Phàm nghĩ đến các loại thủ đoạn lúc trước La Vực đối phó người ta, cũng không khỏi rùng mình một cái.

“Vậy… Chúng ta đây phải làm như thế nào?”

La Bảo Điệp thở dài: “Tính tình La Vực em còn không biết sao…”

La Bảo Phàm không đồng ý: “Nó mà có tính tình gì? Nó chính là cái tên bệnh tâm thần! Nghĩ một lần đi, em sống hai mươi năm chưa thấy ai so với nó còn bệnh hơn!”

“Haizz, ý của chị là, vô luận nó có tính tình gì, tính toán ra sao, cuộc sống sau này của chúng ta nếu muốn hảo hảo qua, đều phải theo nó, mấy năm nay đã nhẫn được, còn kém chút thời gian sao. Cũng may hiện tại La Vực đến ở đây, không hơn non nửa năm nó không thể quay về, ít nhất trước khi nó hoàn toàn khỏe, chúng ta có thể kéo dài một chút.”

Xe La Bảo Phàm đã đến cửa lớn, hắn cuối cùng cũng liếc mắt nhìn tấm bảng thật lớn sáng ngời “Lục Dã sinh thái viên” kia, ngoan lệ mà nguyền rủa nói: “Em nghĩ tốt nhất là La Vực ở trong đó gặp gỡ một tên ngốc tử, đem nó kết liễu càng tốt. Kẻ điên vào trong tay ngốc tử, nó đời này cũng không coi là thiệt.” (TrinhTrinh: Mai nay có mà quỳ lạy ngốc tử nghen cưng.)

La Bảo Điệp không để ý tới hắn ăn nói khùng điên, suy tư một khắc, bỗng nhiên nghiêm túc hỏi: “Có câu nói hay, ‘Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện’*, La Vực bệnh một hồi, có thể hay không… Thật sự thay đổi tốt?”

*Một câu của Khổng Tử, câu hoàn chỉnh là “điểu chi tương tử, kỳ minh dã ai; nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện” (Con chim sắp chết, cất tiếng kêu bi ai; con người sắp chết, thốt ra lời thiện)

La Bảo Phàm ngốc ngạc (ngu ngốc kinh ngạc) nhìn ánh mắt chị mình, trong xe nhất thời lâm vào một mảnh tĩnh mịch. Một lúc lâu, hai người giống như là nghe được chuyện hài thế kỷ mà nhìn nhau cười to. La Bảo Phàm còn suýt nữa một cước đạp ga đâm vào hàng rào phòng hộ, cười đến muốn vẹo cổ.

********

Chạng vạng phòng ICU có vẻ đặc biệt hôn ám, cách tường thủy tinh thật dày nhìn vào, đứa trẻ nằm ở trên giường giống như bị một bóng ma bao phủ, cậu bé mang mặt nạ dưỡng khí, tay chân phù thũng, lông mi vô lực rủ xuống, máy móc một bên hiển thị lượn sóng mỏng manh biểu thị tim cậu đang đập.

Bác sĩ đến kiểm tra phòng, nhìn hộ sĩ xuất các hạng chỉ tiêu, mày nhăn càng sâu. Thuốc dùng không ít, tình trạng phổi ứ nước lại không được cải thiện.

“… Phải giải phẫu nữa sao?” Hộ sĩ cẩn thận hỏi.

Bác sĩ do dự: “Trong nhà thằng bé có người đến không?”

Hộ sĩ lắc đầu, biểu tình có chút khổ sở.

Bác sĩ nghĩ nghĩ: “Lại quan sát một ngày đi, nếu ngày mai vẫn là không khởi sắc, hẳn là phải giải phẫu…”

Nói xong lời này, bác sĩ liền đem tư liệu giao cho hộ sĩ tính toán rời đi, nhưng mà vừa xoay người, monitor* bên giường liền phát ra tiếng kêu chói tai, huyết áp người bệnh cùng độ bão hòa oxy trong máu đều thẳng tắp rơi xuống, hô hấp đột nhiên dừng!

*Monitor:

untitledfs

Sau đó quá trình cứu giúp đột nhiên liền biến thành một bộ phim câm hỗn loạn, chỉ có động tác bác sĩ cùng hộ sĩ nôn nóng lại không nghe được âm thanh bọn họ kêu to.

Bàn mổ bị đẩy ra ven đường, giường bệnh luôn luôn lay động, góc nhìn lúc đầu rõ ràng giống như Thượng Đế nhìn xuống đứa bé kia, ngay sau đó lại khó hiểu biến thành nhìn lên, những bác sĩ đó liền đứng ở trước mặt, một đám mặt lạnh lùng, trên đỉnh đầu đèn mổ chiếu bạch quang chói mắt, tay cầm các loại thiết bị y tế chậm rãi xúm lại đây…

La Vực giật mình một cái, đột nhiên mở mắt ra.

Là mộng.

TV trong phòng cùng đầu chiếu vẫn đang mở, trùng hợp cũng phát hình ảnh phòng giải phẫu. Bác sĩ mặc áo blouse tay cầm dao giải phẫu tinh chuẩn mở khí quản người bệnh ra, màn ảnh cố ý kéo đặc tả, đem quá trình cắt bỏ làn da kia miêu tả rõ ràng lại chân thật.

La Vực nghiêm túc xem trong chốc lát, chậm rãi quay đầu nhìn Phương Tỳ không biết khi nào đã đứng ở bên giường.

Phương Tỳ bưng một ly nước xin lỗi: “Thực xin lỗi La tiên sinh, đánh thức cậu.”

La Vực xoa xoa cái trán: “Hiện tại mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ.” Nói xong đưa thuốc trong tay ra.

La Vực nhìn chằm chằm lòng bàn tay của hắn, ngay khi Phương Tỳ lo lắng đối phương lại xuất hiện thái độ bài xích, La Vực liền vươn tay tiếp , một đống to đủ mọi màu sắc, y đem thuốc phân loại, từng chút một nhét vào miệng.

Phương Tỳ thấy y phối hợp uống thuốc, lúc này mới yên lòng.

“La tiên sinh, cậu cần phải nghỉ ngơi sớm.” Tuy rằng biết sẽ lắm miệng, nhưng Phương Tỳ lúc gần đi vẫn là nhịn không được nói.

La Vực ngược lại không ngại hắn phiền, cười gật gật đầu, chính là ánh mắt thủy chung không rời màn ảnh TV.

“Một lát ngủ.”

Phương Tỳ chỉ có thể lặng lẽ lui ra ngoài, khi sắp đóng cửa nhìn thoáng qua màn hình, giải phẫu bên trong còn chưa chấm dứt, cận cảnh màu sắc tiên diễm đem cả gian phòng đều ánh thành màu đỏ tươi quỷ dị.

Mà đó cũng không phải là cảnh tượng điện ảnh gì.

********

Lục Dã sinh thái viên ở ngoại thành A thị, chiếm khoảng 30 vạn mét vuông, bên trong là nông trường sinh thái, vườn trái cây cùng các loại công trình thể nghiệm sinh hoạt, diện tích xanh hoá so ra cao tới chín phần, còn bao gồm hàng trăm loại thực vật hi hữu, bóng cây rộp đường, chim hót hoa thơm, hoàn cảnh tuyệt đẹp hợp lòng người, có thể nói là “rừng cây tự nhiên trong thành phố”. Trừ bỏ cái đó ra, trong sinh thái viên có một mảnh đất khác, vì khu dân cư u tĩnh nên đặc biệt cung cấp cho hộ gia đình trường kỳ cư trú an dưỡng, không mở ra cho công chúng.

Đặc biệt sau khi hộ khách cùng viên khu ký hợp đồng, viên khu sẽ căn cứ yêu thích của mỗi người, sẽ tạo phong cách nơi ở tương ứng cùng an bài ba bữa cơm, hạng mục phục vụ chu đáo, bởi vì hoàn cảnh cùng ẩm thực không ô nhiễm, thuần thiên nhiên, nên cũng tạo ra danh tiếng rất tốt đẹp trong giới thượng lưu ở quốc nội, còn được một ít nhân sĩ bị áp lực quá lớn, thân tâm không khỏe mạnh đặc biệt hoan nghênh, mấy năm gần đây đã biến thành một phòng khó cầu, tốn nhiều tiền hơn nữa cũng không tất sắp xếp được một chỗ.

Chính là bất luận nơi núi cao nào đều sẽ có thung lũng tồn tại, trong núi cao sinh thái viên có vài toà như vậy, chỗ trũng đủ thấp cũng không phải ít, có nơi còn biến thành ao nước, Nguyễn Hiểu Quả đại khái chính là loại người sinh hoạt trong ao kia.

Cậu làm việc trong viên khu vườn trái cây hữu cơ, công tác bình thường chính là trồng trồng hoa quả, hái hái hoa quả, gột rửa hoa quả, đưa đưa hoa quả, cùng tên của cậu ngược lại phù hợp đến thiên y vô phùng, giống như sinh ra nên làm việc này vậy. Duy nhất có chút đặc biệt chính là thân phận Hiểu Quả, thân mặc áo khoác xanh, cậu chính là đối tượng cần đặc biệt chiếu cố trong miệng Dư giám đốc.

Hiểu Quả sinh hoạt vô cùng quy luật, mỗi ngày sáng sớm bảy giờ rời giường, từ ký túc xá ngồi hai nguyên tiền xe bus đến viên khu, đi thêm mười lăm phút tới vườn trái cây hữu cơ, vội cho tới trưa, đúng mười hai giờ ăn cơm trưa, sau đó lại tiến hành công tác buổi chiều, mãi cho đến năm giờ rưỡi tan tầm, ngồi thêm hai nguyên tiền xe bus về nhà, ngày qua ngày cứ như vậy.

Nếu muốn nói trong một ngày có chút thay đổi duy nhất, đại khái chính là thời gian sau cơm trưa. Viên khu nghỉ trưa tương đối dài, có một giờ rưỡi, lúc Hiểu Quả không ngủ trưa sẽ đến nơi của tiểu Béo nhìn xem.

Tiểu Béo làm việc tại trung tâm bảo dưỡng, là một công nhân bảo dưỡng lâm viên, công việc của hắn so Hiểu Quả phức tạp rất nhiều. Cho nên tiểu Béo luôn theo Hiểu Quả oán giận mình mệt chết đi, nhưng là vì kiếm tiền hắn thật sự không có cách nào, Hiểu Quả có khi sẽ cảm thấy tiểu Béo có chút đáng thương.

Hôm nay cũng giống vậy, mới ăn cơm rửa sạch tay, Hiểu Quả liền chạy ra ngoài.

Tổ trưởng cùng tổ Triệu đại tỷ gọi cậu lại: “Ngày nóng bức lại đi sở bảo dưỡng?”

Hiểu Quả gật đầu: “Tiểu Béo gọi, em đến chỗ cậu ấy chơi.” Ngữ tốc cậu nói chuyện phi thường chậm, vả lại phương thức chấm phẩy kỳ quái, khiến người nghe thấy không quá lưu loát, bất quá mồm miệng ngược lại coi như rõ ràng.

“Em không phải nói cậu ta rất bận sao? Nào có thời gian cùng em chơi.” Trong lời nói Triệu đại tỷ như có chuyện.

Hiểu Quả lại gật đầu phụ họa: “Vâng, cậu ấy rất bận.”

“A, cậu ta đã đem toàn bộ công việc cho em làm rồi sao còn bận rộn như vậy?” Triệu đại tỷ hừ cười.

Hiểu Quả ngẩn ra, mờ mịt mà nhìn cô.

Triệu đại tỷ bất đắc dĩ: “Được rồi được rồi, đi nhanh về nhanh, buổi chiều lại đây sớm một chút, chị còn có hàng muốn em bao đó.”

“A.” Nguyễn Hiểu Quả đáp ứng, cao hứng mà xuất môn .

Lộ trình từ vườn trái cây hữu cơ đến sở bảo dưỡng cũng không gần, lúc Hiểu Quả đội mặt trời đi đến nơi ấy đã nóng đến một đầu đầy mồ hôi, cậu dùng tay áo lau đi rồi vào trong, cảm thấy có chút khát.

“Tiểu Béo…” Hiểu Quả nhẹ nhàng mà kêu bạn tốt, muốn hỏi hắn có thể cho mình chút nước uống hay không.

Không nghĩ tới tiểu Béo trước kia mỗi lần đều đi ngủ hôm nay đang đứng ngay cửa, vừa thấy mình liền hỏi: “Nguyễn Hiểu Quả, cậu gây họa cho tôi rồi!”

Tiểu Béo thật sự rất béo, làn da vừa đen vừa thô, nhìn qua đến ba mươi tuổi rồi, dáng người ngược lại rất khỏe mạnh, chỉ là thân hình không cao.

Hiểu Quả không hiểu, lơ mơ nhìn hắn.

Một công nhân bảo dưỡng khác công đạo: “Giám đốc chúng ta hôm nay tìm tiểu Mã, còn trừ tiền lương anh ta.” Tiểu Mã chính là tiểu Béo, hắn vố tên Mã Lỗi.

Thấy Hiểu Quả vẫn là vẻ mặt vô tội, Mã Lỗi vốn định khắc chế không vui liền bốc lên đầu: “Mấy ngày hôm trước cậu mở ống tưới nước ra ngoài làm gì? Như thế nào sẽ bị tổng giám đốc gặp được?” Còn là cấp trên cao nhất.

Nhắc tới cái này, Hiểu Quả đại khái nghĩ tới, cậu giúp tiểu Béo chạy xe tưới nước ra ngoài tưới nước, kết quả đụng ngã thùng rác ven đường.

“Tớ đem rác rưởi, đều nhặt, đi lên…” Hiểu Quả giải thích, cậu xác nhận trên đường hoàn toàn sạch sẽ mới đi, vì chuyện nay ngày đó về vườn trái cây còn không cẩn thận đến muộn, bất quá Triệu đại tỷ không trách cậu.

“Nhưng cậu lúc ấy rời khỏi sở bảo dưỡng đã cam đoan với tôi rằng cậu biết chạy xe phun nước, tôi mới để cho cậu thay thế tôi đi, kết quả đâu? !” Mã Lỗi nghĩ đến ngày đó nhiều lần dạy ngu ngốc này vài lần, không chỉ không mò được cái gì tốt, ngược lại còn đền ba trăm đồng tiền, biểu tình càng phát ra thâm trầm, nhóm công nhân bảo dưỡng thấy không khí không đúng, sôi nổi tới khuyên: “Bỏ đi bỏ đi, Hiểu Quả cũng là không cẩn thận, cậu ấy bình thường giúp anh nhiều như vậy, một hai lần đừng so đo.”

Lời này Mã Lỗi không thích nghe: “Nguyễn Hiểu Quả cậu nhìn đi, tất cả mọi người đều xem tôi đối với cậu có bao nhiêu keo kiệt, cậu tự mình nói tôi bình thường không chiếu cố cậu sao, việc của cậu trong vườn trái cây hữu cơ chẳng lẽ tôi không làm? Tôi là không giúp cậu dọn thứ gì?”

Hiểu Quả theo không kịp tốc độ câu hỏi của hắn, thẳng đến Mã Lỗi một câu cuối cùng hỏi lại lần nữa, cậu mới mơ hồ trả lời.

“Dọn, nho.” Hiểu Quả nhớ lại nói, nho là mấy tháng trước Triệu đại tỷ đi nơi khác du lịch mang về đưa cho chính mình, không phải sản phẩm của viên khu hữu cơ, tiểu Béo thấy liền nói thay cậu dọn, kết quả…

“Nho không…”

Hiểu Quả muốn nói kết quả nho cũng không thấy ! ? Bất quá vừa mở miệng đã bị Mã Lỗi đánh gãy.

“Nhìn thấy không.” Hắn có chút đắc ý nhìn mọi người chung quanh, một bộ biểu tình “Các người xen vào việc của người khác”.

Công nhân bảo dưỡng tất nhiên hiểu rõ ý hắn, ở đây có vài người mặc áo khoác xanh, tình huống giống như Mã Lỗi đối Hiểu Quả như vậy cũng không phải đầu tiên, đem việc của mình ném cho đối phương không hề có kinh nghiệm làm, ý muốn bản thân nhàn hạ, nhưng mà xảy ra chuyện trái lại còn trách người ta. Trên đời này chính là có người thiếu đạo đức như vậy, ngay cả tiện nghi người tàn tật cũng muốn chiếm, nhưng mi muốn xen vào thì có thể quản được toàn bộ sao, không xảy ra vấn đề lớn, ăn chút mệt cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt.

Vì thế bất đắc dĩ lắc đầu, từng người tán đi.

Đợi bọn họ đi rồi, Mã Lỗi bỗng nhiên trở lại, hướng Nguyễn Hiểu Quả vươn tay.

“Tiền là vì cậu mà mất, cậu đã làm sai chuyện, phải nghĩ biện pháp trả lại cho tôi!”

Hiểu Quả phản ứng trì độn sờ túi áo: “Tôi không có, mang tiền.”

“Vậy ngày mai cậu đưa tôi!” Mã Lỗi trộm trừng mắt liếc cậu một cái, đi về phía trước hai bước lại nhớ tới cái gì, “Nhưng hôm nay cậu muốn bồi thường tôi như thế nào?”

Chờ giây lát không đợi được phản ứng, Mã Lỗi chỉ có tự mình nói: “Như vậy đi, tôi cũng không cùng cậu so đo, hải đồng* ở khu biệt thự còn chưa cắt sửa, cậu còn một giờ nghỉ ngơi đúng không, giúp tôi cắt đi, chờ ngày mai rồi đem tiền đưa tôi, chúng ta chuyện này coi như thanh toán xong, được không?”

Hiểu Quả nhìn hắn ra vẻ hòa ái mỉm cười, tự hỏi một lúc lâu, phối hợp gật gật đầu.

*Hải đồng còn gọi là cây son:lj

 

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s