Tiểu Bổn Đản

Tiểu bổn đản – 3

Chương 3

Trong trí nhớ đã thật lâu không có người dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với cậu, ôn nhu như vậy.

Edit: Rei

Beta:

 

Hiểu Quả kỳ thật phi thường thích sinh thái viên, nơi này có hoa có cỏ, còn có chim nhỏ cùng một ít động vật nhỏ. Chẳng sợ giờ phút này khiêng cây kéo lớn nặng nề, đội mặt trời trưa nắng thiêu đốt, Hiểu Quả vẫn duy trì tâm tình khoái trá.

Cậu vẫn luôn rất vui vẻ, cơ hồ không có phiền não gì có thể làm cho cậu ủ rũ. Trong đại phục thiên (thời gian nóng nhất trong năm) khiến người nghe tới phiền táo chán ghét là tiếng ve kêu, với cậu mà nói cũng giống như là tiết tấu khoan khoái, bây giờ còn đi theo đám côn trùng xướng ca. Hiểu Quả xướng ca không có điệu, lắng nghe chính là một ít âm phù cùng từ loạn thất bát tao xâu lại một chỗ, nhưng bản thân Hiểu Quả cảm thấy rất lợi hại, cái kéo lơn ăn ý theo nhạc đệm mà đóng đóng mở mở, xoạt xoạt xoạt lá hải đồng rơi ào ạt.

“Ca sát ca sát ca sát…”

Hiểu Quả thấy động tác của mình phối rất chuẩn với âm nhạc, dưới chân sôi nổi chạy .

Có lẽ là tốc độ chạy xuất hiện lệch lạc, hay là tiết tấu ca khúc đoạt chụp, tóm lại Hiểu Quả không xem xét, trong tay nặng nặng, đống lớn lá hải đồng liền xuất hiện một đường cuộn sóng lõm xuống!

Hiểu Quả đột nhiên dừng bước lại, quay đầu lại nhìn tàn cục mình tạo thành, tựa hồ cũng đã nhận ra không ổn.

“Ai nha!”

Nhưng vào lúc này, một tiếng gào to vang lên, một nữ nhân trung niên xuất hiện ở một phía hàng rào khác, gương mặt lo lắng nhìn tình cảnh trước mắt.

“Cậu cậu, có phải cậu cắt hỏng hoa hải đường của chúng tôi hay không!”

Hiểu Quả theo ngón tay nữ nhân kia nhìn lại, chỉ thấy một đống đóa hoa thưa thớt cùng lá hải đồng mới vừa rồi bị mình cắt rụng nằm cùng một nơi, đáng thương hề hề mà rơi trên mặt đất, chỉ còn vài cọng hoa trụi lủi.

Hiểu Quả theo phản xạ niết niết kéo trong tay.

Thì ra lân cận mấy lùm cây này là hậu viện của mấy biệt thự cao lớn, trong đó đống biệt thự đó chỉ có nhà này trồng hoa hải đường nở tiên diễm xinh đẹp, tươi tốt đến từng đám toàn bộ từ hàng rào ló ra, lan ra kề sát đám lá hải đồng. Nhưng mà không may, chúng nó gặp Hiểu Quả không có kinh nghiệm lại cẩu thả, bị thủ đoạn tàn nhẫn độc ác một kéo mất mạng.

“Cậu có biết đám hoa đó bao nhiêu tiền hay không! Cậu với tôi đều đền không nổi a!” Nữ nhân là thật sợ hãi, giọng nói vút lên.

Ngay lúc bà đuổi theo Hiểu Quả đòi giải thích, mà người đối diện lại chỉ biết trưng gương mặt ngốc nghếch đứng ở đàng kia không lòi ra một câu trả lời, cửa hậu viện mở, một người nam nhân đi ra.

“Dì Chu? Sao lại hô to gọi nhỏ ? La tiên sinh còn đang nghỉ ngơi.”

Nữ nhân được gọi là dì Chu thấy hắn biểu tình cả kinh, ngập ngừng nói: “Phương, Phương lão sư… Cái kia… Là cậu ta…”

Phương Tỳ quét mắt ra ngoài, một chút liền hiểu ngọn nguồn.

“Gọi điện thoại cho giám đốc viên khu, ông ta lại đây là biết phải làm thế nào, về sau chuyện phát sinh giống này cũng xử lý như vậy.” Hắn ngữ khí rất nhạt, thậm chí cũng không nhìn người đứng bên ngoài hàng rào.

Dì Chu ngược lại ngại ngùng miết qua Nguyễn Hiểu Quả, đứa nhỏ này nhìn tuổi rất nhỏ, chỉ sợ là mới tới , nếu trực tiếp thông tri giám đốc, có lẽ này công tác này mất ngay. Nhưng mà không có cách nào, Phương Tỳ vừa thốt lên xong bọn họ đều không có chỗ xen vào.

Mắt thấy dì Chu phải vào nhà gọi điện thoại, bỗng nhiên một giọng nam ôn nhu vang lên.

“Cậu vừa rồi hát cái gì?”

Mọi người sửng sốt ngẩng đầu, Nguyễn Hiểu Quả thì đầu trái xoay phải xoay, tìm kiếm một phen sau rốt cục ở bên cửa sổ biệt thự lầu hai nhìn thấy một người. Người nọ chống cằm đứng dựa vào lan can, đầy hứng thú mà nhìn xuống mình.

“A?” Hiểu Quả mờ mịt.

La Vực thật kiên nhẫn mà lập lại một lần.

“Hát bài gì cơ?”

Hiểu Quả nói: “《ca sát ca sát 》 “

La Vực suy tư trong chốc lát: “Tên bài hát tôi chưa nghe qua bao giờ.”

Hiểu Quả kiêu ngạo nở nụ cười: “Tôi vừa nghĩ ra!”

La Vực cũng cười theo, gương mặt tuấn tú dưới ánh mặt trời tươi đẹp dị thường: “Có ý tứ.”

Lời này vừa ra, Phương Tỳ lặng lẽ kéo lại dì Chu đang đi vào nhà.

Nguyễn Hiểu Quả mặt cũng tại sáng lên, cũng là bị mồ hôi nhuộm dần , ngay cả toàn bộ cái trán đều có kim quang lòe lòe.

La Vực đánh giá cậu một vòng, tựa hồ có chút đồng tình hỏi: “Mặt trời rất nóng, cậu muốn hay không vào nhà của tôi làm khách, thuận tiện nghỉ ngơi một chút?”

Nguyễn Hiểu Quả lại lắc đầu: “Tôi còn, có công tác nha.”

“Chỉ trong chốc lát không sao cả, ” La Vực an ủi cậu, “Tôi mời cậu ăn dưa hấu nhé?”

“Dưa hấu! Tôi thích ăn nhất, dưa hấu !” Nguyễn Hiểu Quả quả nhiên cảm thấy rất hứng thú, ánh mắt đều sáng lên. Hơn nữa từ giữa trưa đến giờ cậu một chút nước cũng chưa uống, thật sự chết khát . Nhưng mà nhấp nhấp miệng khô khốc, Hiểu Quả lại vẫn là nói, “Nhưng là tôi, phải làm việc, tiểu Béo sẽ không cao hứng, về sau, ăn đi, đại dưa hấu.” Vừa nói một bên còn không tha nuốt nước miếng.

Hai lần đều bị cự tuyệt, trong mắt La Vực như xẹt qua một tia ám sắc mơ hồ, bất quá đợi Hiểu Quả nhìn lại, y vẫn trưng ra gương mặt tươi cười dễ nhìn.

“Nếu như vậy, được rồi, tôi không quấy rầy cậu làm việc, bất quá cậu chờ một chút…” Nói xong mắt nhìn dì Chu.

Dì Chu hiểu rõ, vào phòng bếp trong chốc lát xách một cái túi nhỏ đi ra giao cho Hiểu Quả.

Nguyễn Hiểu Quả mơ hồ mà bị bắt tay kéo xuyên qua hàng rào đem gói to nhét vào trong ngực, cúi đầu vừa thấy, kia trong túi đặt một cái bát thủy tinh dày, trong bát thì thả thịt dưa hấu mới mẻ lạnh lẽo.

“Ở chỗ này không có thời gian ăn, vậy mang về ăn đi.” La Vực nói.

Hiểu Quả có chút không rõ trạng huống, thấy La Vực phất tay với mình, cậu cũng có lễ phép mà vẫy tay lại.

“Không cám ơn tôi sao?” La Vực nói.

Hiểu Quả lập tức nói: “Cám ơn anh.”

“Cậu tên là gì?” La Vực hỏi.

Hiểu Quả nói: “Tôi gọi Nguyễn Hiểu Quả!”

“Tiểu Quả? Cái gì Tiểu?”

Nguyễn Hiểu Quả suy nghĩ một hồi lâu: “Hiểu Quả ‘Hiểu’ !”

La Vực nhìn đôi mắt đen láy của cậu, cười vuốt cằm: “A… thì ra là chữ này, biết .”

Tuy rằng bên cạnh Hiểu Quả cũng có rất nhiều người đối cậu rất tốt, nhưng trong trí nhớ đã thật lâu không có người dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với cậu, ôn nhu như vậy, âm thanh ôn nhu, tươi cười cũng ôn nhu, khiến cậu không khỏi nhớ tới một người.

Thấy thiếu niên dưới lầu kinh ngạc nhìn mình, La Vực nhắc nhở cậu: “Không đi sao? Công tác bị muộn lâu rồi.”

Nguyễn Hiểu Quả mãnh liệt hoàn hồn, nhảy dựng lên, một bên lầm bầm lầu bầu “Tiểu Béo” “Triệu đại tỷ” cái gì, một bên nhặt lên kéo lớn ôm chén dưa hấu bịch bịch bịch mà chạy xa xa .

Phương Tỳ thấy La Vực vẫn luôn nhìn bóng dáng thiếu niên kia rời đi, nụ cười trên mặt cũng không lui, giống như thật sự cảm thấy rất có ý tứ, nửa ngày mới lui trở về trong phòng.

Dưới lầu dì Chu chờ nhìn không thấy người bên cửa sổ, lúc này mới thật cẩn thận hỏi Phương Tỳ.

“Phương lão sư, hoa này…” Dì Chu cũng đã ở La gia nhiều năm , bà biết La Vực chỉ yêu duy nhất hải đường, vô luận là trước kia hay là bây giờ, hải đường trong nhà đều là cố ý tìm người làm vườn trồng, ngày xưa đừng nói ai cắt mấy cái, chỉ vươn tay muốn sờ sờ còn bị chặt ngón tay băm ra làm phân bón, cái tình huống này, bà còn chưa gặp bao giờ.

Phương Tỳ nói: “Để người viên khu đến cắt sửa một chút.”

“Vậy muốn hay không…”

Phương Tỳ hiểu rõ dì hỏi mình muốn hay không hướng giám đốc trách cứ việc này, hắn đơn giản suy tư: “Tạm thời không cần.” Không phải Phương Tỳ tâm địa có bao nhiêu thiện lương, mà là hắn cho tới bây giờ sờ không rõ suy nghĩ của La Vực, thích , chán ghét , đều sờ không rõ.

********

Cho dù Hiểu Quả đã cố gắng nhanh hơn tốc độ , nhưng lúc cậu trở lại trung tâm bảo dưỡng vẫn trễ nửa giờ, cắt sửa cỏ cây giống như lần trước tưới nước, không trải qua huấn luyện, toàn dựa vào lĩnh ngộ của mình, đối Hiểu Quả mà nói thật ra có chút khó khăn .

Bất quá Mã Lỗi cũng không giống như vừa lòng, ghét bỏ Hiểu Quả động tác chậm, không chỉ miệng oán giận, thấy trong ngực cậu ôm gói to xinh đẹp, Mã Lỗi cũng phải đoạt đi. Hiểu Quả nhất thời vô ý, bị hắn thành công đoạt được.

Mở ra vừa thấy, chỉ thấy thịt quả đỏ au đầy bát, một miếng kề một miếng, ngay cả một hạt dưa hấu cũng không thấy.

Thứ tốt khác bọn họ có lẽ là chưa thấy qua, nhưng bởi vì địa điểm công tác của Hiểu Quả, Mã Lỗi cũng tại lĩnh vực liên quan này thấy không ít thứ hiếm. Này không phải chính là dưa hấu hữu cơ trong vườn không cần phân hóa học, thuần khiết dựa vào nhân công làm cỏ, nhân công diệt sâu, một quả có thể mất tiền lương vài ngày của mình sao? Vậy giá tiền… Nạm kim cương sợ là cũng không đắt như vậy.

“Nha, cậu tiểu tử này…” Mã Lỗi kinh ngạc, “Thật nhìn không ra, lần trước rõ ràng không cho ta lấy, kết quả tự mình nhịn không được ăn vụng .”

Hiểu Quả kéo tay hắn ngăn cản ra muốn cầm bát lại, vừa nghe lời này không khỏi sốt ruột phân bua: “Không có trộm, tôi sẽ không, trộm đồ vật!”

“Vậy đâu ra? Sẽ không phải dưa hấu tự nó bay qua tới chứ.”

Đối với lai lịch bát dưa hấu, Nguyễn Hiểu Quả cũng nói không được, chỉ có thể cố gắng tổ chức ngôn ngữ: “Trong căn phòng lớn, , dì kia… Cho tôi ăn …”

“Cái gì căn phòng lớn? Không phải là khu biệt thự đi?” Mã Lỗi giống nghe được chuyện nghìn lẻ một đêm nở nụ cười, “Cậu có bệnh a, hay là bọn họ có bệnh? Người ở trong sao lại tốt bụng mà đưa đồ cho cậu, cậu có biết khu biệt thự đều là ai ở không?” Mã Lỗi hắn nói ít cũng bảo dưỡng khu vực đó gần một năm, hộ gia đình nơi ấy tất cả đều là xe đón xe đưa, ngẫu nhiên mứoi có thể nhìn thấy vài quỷ ảnh thoảng qua ở trong sân, nhưng cho dù thấy bọn họ cũng không thèm nhìn người, càng miễn bàn đưa đồ cho mi. A, ngốc tử luôn nói chuyện ngu ngốc.

“Được rồi được rồi, đi nhanh lên, đã mấy giờ rồi , cậu không cần trở về làm việc à? Chút nữa Triệu lão thái tìm đến lại muốn trách tôi, tôi chính là muốn cậu tốt.” Mã Lỗi không nghe đối phương nghiêm túc giải thích, đem Nguyễn Hiểu Quả nửa buộc nửa đẩy ra khỏi bảo dưỡng sở, đóng cửa lại, đem bát để lên đỉnh tủ, tìm chỗ ngủ gật , chuẩn bị chợp mắt rồi lại hưởng dụng.

Mà Hiểu Quả bị đuổi ra nhìn hai tay mình trống trơn, chậm rãi đi đến vườn trái cây hữu cơ.

Hương vị dưa hấu kia, sẽ vị gì… Hiểu Quả nhịn không được suy nghĩ một hồi.

Buổi chiều khởi công bình thường, Hiểu Quả ngồi ở lều ấm* bên bồn rửa mang bao tay plastic rửa cây ớt. Nhóm cô dì chung quanh thân thiện trò chuyện chị tôi chuyện nhà chuyện cửa, có oán giận ông chồng tiền lương ít, có oán giận con trai thành tích kém .

*Lều ấm – 暖棚

leu am

“Tui đã không nhớ rõ nhóc con nhà mình hạng nhất đếm ngược bao nhiêu lần , giáo viên tiếng Anh lớp nó còn bảo tui đưa thằng bé đi kiểm tra chỉ số thông minh, chị nói ý tứ này là hoài nghi tui sinh chính là ngốc tử? !” Đại thẩm này lòng đầy căm phẫn, còn định nói thêm đã thấy tất cả mọi người ý bảo bà nói nhỏ chút, một bên hướng Hiểu Quả nhìn lại.

Đại thẩm chột dạ: “Không có việc gì, thằng bé… Hẳn là nghe không hiểu cái này.”

Lời tuy như thế, đại thẩm vẫn là cười cười đối Hiểu Quả nói: “Quả nhi trước kia thành tích của con ở ban khẳng định tốt nhất, đúng không?” Ngốc cũng có cấp bậc nặng nhẹ, tình huống Hiểu Quả trong điều kiện của bọn họ kỳ thật coi như rất tốt .

Quả nhiên, Hiểu Quả tự hỏi qua đi cho ra đáp án khẳng định: “Con khảo, hơn một trăm điểm!”

“Lợi hại như vậy a…”

Nhóm cô dì thập phần cổ vũ, quay đầu thấy cậu đích xác không tức giận, liền không người coi là thật tiếp tục tán gẫu lông gà vỏ tỏi của mình, Hiểu Quả sau một câu kiêu ngạo nói “Trường học, chỉ có mình con, một người”, cũng chìm trong lời các cô chị tới tôi đi.

Đến giờ, mọi người từng người tan tầm, Hiểu Quả lại không theo mọi người đuổi kịp xe, mà là xách một cái thùng sắt nhỏ đi ra cửa sau. Nơi ấy có một vườn hoa không lớn không nhỏ, trước kia là dùng để trồng rau quả , nhưng sau đó thổ nhưỡng mảnh đất này tựa hồ bị nông dược làm ô nhiễm, liền vứt đi không dùng, hiện tại mọc đầy các loại hoa dại cỏ dại không biết tên, rối bời một chùm, lại còn rất xinh đẹp , ít nhất Hiểu Quả cảm thấy rất đẹp.

Cậu ở vườn hoa chuyển vài vòng, chọn một cây xinh đẹp nhất, ngồi xổm xuống dùng tay chậm rãi đào lên.

Vội hơn nửa ngày, Hiểu Quả nhìn thứ bị xếp vào trong thùng vừa lòng đứng lên, mang theo thùng sắt ra vườn trái cây hữu cơ, chậm rãi đi đến khu biệt thự.

 

Advertisements

One thought on “Tiểu bổn đản – 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s