Yêu Quái Kỳ Đàm

Thường phi – 5

Hồi 3: Thư hùng

Edit: Rei

*Thư là giống cái, hùng là giống đực

            Đây là một trường hợp rất xấu hổ. Ở một thời cơ rất xấu hổ, người (yêu quái) đối mặt rất xấu hổ.

            Lục Ngôn Thâm ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sa lon, hai tay để trên đầu gối, thân thể sợ hãi rụt rè, bả vai buộc chặt mà đối diện hồ ly đang thịnh nộ.

            [Mặt nạ của ngươi đâu? ] Hồ ly hai tay giao nhau trước ngực, âm mặt, diện mạo vốn xinh đẹp nổi lên vô số gân xanh. Nếu là Lục Ngôn Thâm lại không khai thật, gân xanh sẽ gia tăng vô hạn.

            “Mặt nạ ——” Ngôn Thâm ánh mắt lóe ra là điềm báo nói dối, hồ ly tiến lên nắm cằm hắn căm giận, [Không cho phép nói dối. ] Nắn miệng Ngôn Thâm thành con số 3, khi buông hắn ra lại cảnh cáo, [Nhanh chóng khai thật, thẳng thắn sẽ được khoan hồng. ]

            Ngôn Thâm xoa bóp cái miệng chua xót của mình, hồ ly xuống tay không nhẹ, xem ra thật sự tức giận. Hắn bĩu môi, còn đang do dự phải nói với y hay không.

            Thẳng đến hồ ly nhẫn nại không nổi nữa, lộ ra cái đuôi hồ ly lắc lư với tần suất cực kỳ thong thả, đó là điềm báo phát uy. Ngôn Thâm mới hai tay đầu hàng, nhanh chóng thẳng thắn, “Mặt nạ lúc mua đồ ăn xong trên đường về làm mất.”

            [Sau đó? Chớ một câu liền cho qua, mặt nạ êm đẹp mang ở trên mặt như thế nào lại rớt, ngươi tốt nhất nói chi tiết, một chút chi tiết nhỏ cũng không cho để sót. Bao gồm khiến Thức Thần của ta ẩm ướt cũng phải công đạo rõ ràng. ]

            “Thực xin lỗi, khiến Thức Thần ẩm ướt là lỗi của ta.” Ngôn Thâm thực áy náy, ngược lại là thực sảng khoái nhận lỗi.

            [Cái đó không quan trọng, ta muốn nghe là quá trình ! Nói mau ! ] Hồ ly thúc giục, tính nhẫn nại nhanh chóng mất đi, lắc lư cái đuôi.

            “Được rồi ——” Ngôn Thâm chỉ có thể nói, “Nhưng ngươi phải cam đoan không phát giận.”

            Hừ lạnh một tiếng, phát hay không phát giận tùy tình huống mà định, hồ ly chờ đợi câu tiếp theo của hắn. Khai thật ra ——

            Giữa trưa mười một giờ rưỡi xuất môn mua thức ăn, không lâu sau bắt đầu đổ mưa, Thức Thần hồ ly sớm đoán trước đã chuẩn bị ô, nhưng chỉ đem có một cái. Chỉ đủ che mưa cho Ngôn Thâm.

            Thức Thần hỏa hồ dính chút mưa mà nói, là phạm vi có thể nhận. Mà khi trời mưa thật lớn, Ngôn Thâm vì không để Thức Thần dính mưa quá nhiều, ở trong chợ đợi một hồi.

            Ước chừng mười hai giờ, mưa hoàn toàn không có dấu hiệu yếu bớt, Thức Thần nhịn không được thỉnh cầu Ngôn Thâm nhanh đi về, tỏ vẻ dính chút mưa đối nó mà nói không có ảnh hưởng.

            Thức Thần kiên trì, Ngôn Thâm mới đi ra chợ. Trong không khí nặng nề phiêu tới một cỗ hương khí kỳ lạ, Ngôn Thâm theo bản năng tìm kiếm hương khí. Rất nhanh tìm được thiếu niên ngã ở ven đường, trên người thiếu niên tràn ngập một cỗ hương vị ngọt ngào nồng đậm, quanh mình còn có không khí thản nhiên hắc sắc. Ngôn Thâm từng ở trên người yêu quái Tiểu Khuê thấy qua.

            Phi nhân loại. Ba chữ đơn giản tiến vào trong óc.

            [ Lục chủ nhân, chúng ta phải nhanh trở về. ] Thức Thần ở một bên nói chuyện.

            Ngôn Thâm do dự một hồi, không lâu lắm, hắn tiến lên ôm lấy thiếu niên, kinh hãi thấy đối phương tinh tế gầy yếu, tựa như dinh dưỡng không đầy đủ. Trong đầu càng kiên định ý niệm cứu hắn.

            Ngôn Thâm ôm hắn đến mái hiên tránh mưa, cởi áo khoác trên người, lau khô thân thể thiếu niên. Mắt cá chân có dấu hiệu hư thối, giống như là rễ cây ngâm nước quá lâu, ố vàng hư thối, thậm chí lan tràn đến bộ phận cẳng chân.

            Nếu như nói thiếu niên này là loại yêu quái thực vật, như vậy phương pháp dùng cho rễ cây hư thối, ở trên người yêu quái cũng có thể dùng được.

            Ngôn Thâm không quá xác định, nhưng mắt thấy bộ phận hư thối càng ngày càng nghiêm trọng, cũng chỉ có thể nhắm mắt lại, đem chân thiếu niên hư thối cứng rắn bẻ gãy. Ngôn Thâm còn kinh ngạc nghĩ rằng, không nghĩ tới bẻ gãy chân của hắn dễ dàng như vậy. Sau đó nghĩ đến dù sao cũng là rễ cây. Cũng khá thản nhiên.

            Thiếu niên bị bẻ gãy chân, rời đi thân thể chủ nhân, nhanh chóng hư thối, hóa thành một bãi nước vàng, hòa vào nước mưa trên đường. Mà thân thể thiếu niên bắt đầu mọc ra chân mới, quá trình sinh trưởng tựa hồ rất thống khổ, thiếu niên kiềm nén thanh âm rên rỉ, Ngôn Thâm từ phía sau thiếu niên ôm hắn, trấn an hắn, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói chuyện.

            Thẳng đến thiếu niên chân sinh trưởng hoàn toàn, Ngôn Thâm mới buông hắn ra. Trước khi buông hắn ra, thiếu niên đẩy ra mặt nạ của hắn, kéo xuống dưới. Sau đó, hắn không buông tay. Ngôn Thâm muốn cầm lại, nhưng thiếu niên nắm chặt không buông, không thể lấy mặt nạ về, đành phải đưa cho hắn.

            Thiếu niên lắc lắc lắc lắc chính mình đứng lên, phải rời khỏi.

            Ngôn Thâm không yên lòng, tiến lên giúp hắn che mưa, Thức Thần mang theo ô che cũng lao ra theo. Thức Thần vì như vậy mà ướt. Sau khi ướt đẫm, biến trở về giấy. Ô cũng rớt. Ngôn Thâm muốn cứu cũng không kịp, trong giây phút ngắn ngủi bàng hoàng, thiếu niên cũng không thấy.

            Khi về nhà, toàn thân ướt đẫm, ô cũng không có, mặt nạ cũng không thấy, Thức Thần chỉ còn lại giấy. Toàn thân chật vật.

            Tắm rửa xong đi ra, lập tức bị hồ ly thẩm lí và phán quyết. Trên đây chính là chuyện hắn hôm nay tao ngộ. Nói xong, Ngôn Thâm thật cẩn thận nhìn hồ ly, giống như một học sinh nhỏ ngồi nghiêm chỉnh, làm xong chuẩn bị thừa nhận trách phạt.

            [Ta —— ] Hồ ly thở sâu, phút chốc ra tay, kéo lỗ tai Ngôn Thâm, oanh tạc liên tiếp, [Ta đã nói với ngươi qua bao nhiêu lần, khi xuất môn mua thức ăn không cho phép nhúng tay trông nom  bất cứ chuyện gì. Ngươi là muốn ta ngay cả đặc quyền cho ngươi xuất môn mua thức ăn cũng thu sao? ]

            “Trăm ngàn không cần a ! Hồ ly đại gia ——” Ngôn Thâm vì có thể xuất môn mua thức ăn, ngay cả hồ ly đại gia đều nói ra khỏi miệng, lúc này còn phải nhịn xuống lỗ tai đau đớn. Đáng giận, hắn hoài niệm những ngày miễn đau đớn trước đây.

            [Đừng tưởng rằng như vậy liền có thể hồ lộng qua. ] Khẩu khí tuy rằng hung ác, hồ ly nhìn hắn khóe mắt phiếm lệ quang, vẫn nhịn không được thả lỏng lực đạo.

            “Ta nào có hồ lộng.” Ngôn Thâm kêu oan, “Rõ ràng hai năm rõ mười nói cho ngươi biết.”

            [Như vậy ngươi nói cho ta biết, ] Hồ ly lạnh lùng hỏi, [Thiếu niên gặp được trên đường, sau khi lấy mặt nạ của ngươi, có mặt đối mặt bốn mắt nhìn nhau với ngươi hay không? ]

            Một câu đánh thức người trong mộng. Ngôn Thâm trong đầu hiện ra giai điệu này, quay đầu, thật không dám nhìn y, nhưng lỗ tai còn ở trên tay hồ ly.

            [Nói ! ] Hồ ly cường thế vô cùng.

            “Này nha ——” rất muốn nói nhảm với y, nhưng lỗ tai còn ở trên tay hồ ly. Đành phải nói thật, “Nói cho ngươi ngươi trăm ngàn không nên tức giận.”

            [Ta đã tức giận. ]

            “Ta đây có thể không nói không?” Ngôn Thâm còn muốn làm nũng, vừa nói xong, lực đạo trên tai tăng cường gấp ba, đau đến hắn lập tức khí giới đầu hàng, “Ta nói ta nói ! Hồ ly đại gia nhẹ chút!”

            [Hắn thấy được đi ! ] Hồ ly phẫn nộ nói, từ thái độ Ngôn Thâm đoán được, bực y đã nhiều lần dặn dò, vẫn để cho nhân loại thấy được dung mạo của hắn.

            “Hắn thấy được.” Ngôn Thâm thừa nhận, lập tức biện giải, “Chỉ liếc mắt một cái, hẳn là không nhanh như vậy liền say mê. Lần trước Cổ Lực thấy ta, cũng không có say mê ta —— “

            [Ngươi còn nói ! ] Hồ ly phi thường phẫn nộ, là vừa mới gấp ba, [Lần trước người kia sớm bị yêu hoa dành dành mê hoặc, đương nhiên không bị bộ dáng của ngươi ảnh hưởng. Ngươi cho rằng mỗi lần đều có thể may mắn như vậy sao? ]

            “Nhưng cũng chỉ có liếc mắt một cái —— “

            [Liếc mắt một cái cũng không được. Cũng không nghĩ đến thể chất hiện tại của ngươi. ] Toàn thân tản mát ra khí tức mị hoặc đặc hữu của hồ yêu, người bình thường gặp được sẽ nhịn không được phát tình. Ngôn Thâm như vậy, sao có thể tùy tiện thả ra đi nơi nơi chạy loạn ! Hồ ly phẫn nộ.

            Ngôn Thâm la hét, “Ta sẽ có thể chất hiện tại, còn không phải do ngươi ban tặng.”

            [Ngươi nói cái gì? ] Tai hồ ly run run nhìn hắn.

            “Không, không nói gì. Hồ ly đại gia xin bớt giận.” Ngôn Thâm hèn mọn hạ thấp người. Không dám chọc giận hồ ly.

            Hồ ly vẫn đầy mặt tức giận, buông lỗ tai hắn ra, hai tay ôm trước ngực hồi lâu, lại hỏi, [Sau đó? ]

            “Sau đó cái gì?” Ngôn Thâm nghi hoặc nhìn y, không biết hồ ly hỏi chuyện gì.

            [Ngươi hôm nay không phải đi chợ mua thức ăn sao? ] Hồ ly nheo mắt, Lục Ngôn Thâm này càng ngày càng không biết tốt xấu, cư nhiên còn dám giả ngu với y. Ô không có, mặt nạ không có, Thức Thần không có, vậy đồ ăn đâu? Lục Ngôn Thâm tay không về nhà, nhất định còn gặp được chuyện gì. Hồ ly tới gần Ngôn Thâm, khiến hắn không thể không nhìn mình, [Xin hỏi đồ ăn ngươi mua hôm nay đâu? ]

            “Nói với ngài, ngài trăm ngàn không nên tức giận ——”Lục Ngôn Thâm ngay cả kính ngữ cũng nói ra khỏi miệng. Hắn nhỏ giọng công đạo, “Khi ta đi nhặt Thức Thần, làm mất đồ ăn.”

            [ Lục Ngôn Thâm, ngươi nói cho rõ ràng ! ] Đi nhặt Thức Thần sao lại ném đồ ăn! Giải thích trăm ngàn chỗ hở, rõ ràng là muốn chọc giận y.

            Chuyện cho tới bây giờ Ngôn Thâm chỉ có thể ăn ngay nói thật, “Khi ta đi nhặt Thức Thần, có chiếc xe chạy qua sát bên người ta, đồ ăn bị cán cho nát nhừ, cho nên liền không có.”

            [ Lục Ngôn Thâm ! ]

            “Sát qua người mà thôi, cũng không có thật sự đụng vào ta.” Ngôn Thâm vội vàng giải thích, nhìn mặt hồ ly biến sắc, thật sợ y trong cơn tức giận, không bao giờ cho hắn xuất môn mua thức ăn, “Ta một chút việc cũng không có. Ngươi không nên tức giận.” Phải trấn an con dã thú này trước mới được.

            [ Ngươi cũng sợ ta tức giận? ] Hồ ly thầm oán. Ngữ khí không biết làm sao.

            “Sợ, đương nhiên sợ. Sợ chết.” Ngôn Thâm vươn hai tay ôm hồ ly. Dưới tình huống này, nếu hồ ly đẩy ra hoặc là tránh né hắn, đều là phản hiệu quả, bản thân y đang đau. Không dám đẩy hồ ly ra, chỉ có ôm lấy y. Hy vọng có thể khiến y bình tĩnh một chút, đừng tức giận.

            [ Đừng tưởng rằng như vậy thì có thể xong việc. ] Hồ ly rất tức giận. Nhưng ngoan ngoãn để Ngôn Thâm ôm.

            “Vậy phải làm thế nào?” Ngôn Thâm buồn rầu. Đùa bỡn tóc dài của hồ ly, “Không bằng hôm nay liền làm món ăn hồ ly yêu nhất bồi tội được không?”

            Hồ ly trầm mặc.

            Haizzz. Quả nhiên con cái lớn rồi , tương đối khó quản. Ngôn Thâm cảm xúc ngàn vạn.

            Ngay lúc Ngôn Thâm phải tăng giá, hồ ly mở miệng, [Ta đây muốn ăn Mãn Hán toàn tịch. ]

            Mãn Hán toàn tịch —— hắn tốt nhất làm ra được. Ngôn Thâm đẩy hồ ly ra, nhìn y bồi cười nói, “Ngươi lại không thích ăn.”

            [ Ta hôm nay thích ăn. ]

            Rõ ràng tìm khó. Ngôn Thâm không nói gì đáp lại. Hồ ly còn nói, [Ta tùy tiện nói nói. Ngươi đừng tưởng thật. Bình thường là được. ]

            “Được.” Ngôn Thâm muốn đứng lên, bị hồ ly giữ chặt. Hỏi, “Sao nào?”

            [Để ta ôm một cái. ] Hồ ly ôm lấy hắn.

            Ngôn Thâm ôm ngược lại y, “Ngươi đây là đang làm nũng sao?”

            [Không có. ] Hồ ly mạnh miệng phủ nhận, y mới không thừa nhận.

            Rõ ràng đang làm nũng. Ngôn Thâm bật cười. Xoa bóp cái đuôi hồ ly lộ ra, lông xù, thập phần đáng yêu. Lông mềm mại, xúc cảm rất tốt, cũng không uổng phí hắn mỗi ngày bức hồ ly tắm rửa. Nhớ đến cái này liền nhắc nhở y, “Hồ ly, hôm nay nhớ phải tắm rửa nha.” Bình thường đều là cùng y tắm, nhưng hắn đã tắm rồi.

            [Có thể không tắm không? ] Hồ ly thân thể cứng đờ.

            Đương nhiên không được.

            Thường Phi lần đầu tiên trong đời trốn tiết. Hắn không dám ngồi ở nhà, cũng không dám đi trường học. Ngồi ở xích đu trong công viên ngẩn người, đến bây giờ hắn còn không có biện pháp từ trong khiếp sợ tỉnh lại.

            Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Thường Phi tự hỏi. Nhưng thật sự là nghĩ không ra một đáp án.

            A, di động lại vang lên. Thường Phi hoàn toàn không dám nghe. Lấy điện thoại di động tắt máy.

            Giáo viên, ba mẹ, còn có Chú Hoa, tất cả mọi người đang tìm hắn. Nhưng hắn bây giờ còn không muốn đối mặt với những người khác. Thân thể hắn biến thành như vậy, bản thân cũng không thể mặt đối với mình, sao có thể đối mặt với những người khác.

            Lại nói, làm sao lại biến thành như vậy. Hôm nay trước, hắn rõ ràng còn là một đứa con trai phát dục kiện toàn a.

            Thật ác tâm. Thường Phi nghĩ nghĩ, nước mắt liền rớt xuống.

            Trời, lại bắt đầu đổ mưa.

            Thường Phi khóc dưới mưa, không có tính toán đứng dậy tránh mưa. Dần dần, phát hiện mình bắt đầu khó thở, ý thức mơ hồ, tình huống giống như ngày hôm. Tiếp tục như vậy, lại sẽ——

            Hồ ly bảo bản thân không được xen vào việc của người khác.

            Hắn đứng trước công viên, do dự, Thức Thần của hồ ly bên người thỉnh cầu hắn tiếp tục đi tới, nhưng chân của hắn lại không nghe lời đứng lặng. Nguyên nhân là do người ngồi trên xích đu kia.

            Lại là hắn. Ngôn Thâm nhận ra Thường Phi, không nghĩ tới trùng hợp như thế, hôm nay xuất môn mua thức ăn lại gặp được hắn.

            Trời đang mưa, một người ngồi trong công viên chơi xích đu, vốn cũng rất bắt mắt. Sẽ đặc biệt chú ý tới hắn, hẳn là chỉ là ngẫu nhiên đi. Ngôn Thâm nghĩ. Một khi đã như vậy, bọn họ thật đúng là hữu duyên.

            Nếu như bị hồ ly biết, không biết sẽ đại phát tính tình bao nhiêu. Thở dài, Ngôn Thâm  tới gần Thường Phi, mơ hồ ngửi được một cỗ hương khí. Giữa bọn họ chỉ cách một bước, Ngôn Thâm mang mặt nạ hồ ly mới làm, Thường Phi căn bản không thấy Ngôn Thâm tới gần, như trước cúi đầu khóc. Ngôn Thâm đang chuẩn bị mở miệng khuyên hắn đi tránh mưa, đột nhiên Thường Phi không báo động ngã xuống.

            Lại là tình huống giống nhau. Ngôn Thâm từ trên cao nhìn xuống nhìn Thường Phi, không nói gì đáp lại.

            “Thức Thần, có thể phiền toái ngươi hay không?” Ngôn Thâm tiếp nhận ô trong tay Thức Thần, cùng với đồ ăn vừa mua, “Thỉnh đem hai chân của cậu ta bẻ gãy.”

            [Vâng, chủ nhân. ] Thức Thần nghe lời cúi người, muốn bẻ gãy chân Thường Phi.

            Thường Phi phát ra một tiếng thống khổ kêu thảm thiết. Thức Thần làm như không thấy, vô luận như thế nào đều phải bẻ gãy chân.

            “Khoan đã! Dừng tay !” Sợ tới mức Ngôn Thâm nhanh chóng ngăn cản nó.

            Thức Thần dừng lại động tác tàn phá, chờ mệnh lệnh kế tiếp. Ngôn Thâm ngồi xổm xuống, chìa tay trở nhẹ chân Thường Phi, quả thật không giống với lần trước, cũng không thể dễ dàng bẻ gãy.

            Thiếu chút nữa phạm sai lầm lớn. Ngôn Thâm hoảng sợ.

            Cái này nên làm thế nào mới tốt. Đem chân người ta vốn đang tốt làm đến gãy xương, cũng không thể cứ bỏ mặc kệ như vậy.

            “Dẫn cậu ta trở về đi.” Hắn nói với Thức Thần, chỉ có thể dẫn hắn về nhà.”Hồ ly khẳng định sẽ nổi điên.” Ngôn Thâm phi thường bất đắc dĩ, bắt đầu phiền não, làm như thế nào mới có thể trấn giữ dã thú đang phát cuồng.

            [Vâng, chủ nhân. ] Thức Thần một phen ôm lấy Thường Phi, dễ dàng, phảng phất như Thường Phi không có sức nặng. Một tay ôm lấy eo Thường Phi, một tay muốn lấy đồ ăn trên tay Ngôn Thâm. Thường Phi phát ra rên rỉ không thoải mái.

            “Đồ ăn ta cầm là được. Ngươi —— ngươi không nên ôm cậu ta như vậy, cậu ta thực không thoải mái.” Ngôn Thâm nói, hắn nhìn cũng không thoải mái. Thức Thần nghe lệnh, sửa lại phương thức, đem dùng phương thức khiêng túi gạo ôm lấy Thường Phi. Thường Phi vẫn không thoải mái. Ngôn Thâm khuyên bảo, “Ôm kiểu công chúa đi.” Ôm kiểu công chúa hẳn sẽ thoải mái chút.

            Cứ như vậy, một yêu một người một thức thần, ba sinh vật bất đồng, cùng nhau về nhà.

            [ Đây là chuyện gì xảy ra? ] Hồ ly nhướn mày, hỏi Ngôn Thâm. Từ lúc bọn họ tiến vào kết giới bốn phía, hồ ly liền phát hiện không thích hợp, ngăn ở cổng lớn, nhìn tổ hợp ba cái kỳ diệu trước mắt. Y chỉ vào Thường Phi được Thức Thần ôm công chúa trong lòng hỏi, [ Lục Ngôn Thâm, ngươi nhặt hoa yêu về làm cái gì? ]

            “Bởi vì đủ loại nguyên nhân, tạo thành cục diện hiện tại.” Ngôn Thâm cười khổ, “Trước hết để cho chúng ta vào đi thôi.”

            [ Ngươi vào có thể, nhưng hoa yêu không cho phép vào. ] Hồ ly cảnh giác nhìn chằm chằm hoa yêu.

            Nghe vậy, Ngôn Thâm nhíu mi, “Hồ ly đừng như vậy.  Cậu cần tránh mưa.”

            [Muốn tránh mưa đi chỗ khác trốn. Không cho phép vào chỗ của ta. ] Hồ ly nói. Ở cửa thiết hạ kết giới. Kết giới này trừ bỏ Lục Ngôn Thâm cùng Thức Thần ra, sinh vật khác đều không thể đi vào.

            Im lặng một hồi, không nghĩ tới hồ ly ngay cả cửa cũng không cho hắn đi vào. Ngôn Thâm bình tĩnh nói, “Ta đây cũng không đi vào.” Xoay người liền đi, động tác quá lớn, khiến hắn thình lình hắt hơi một cái.

            [Ngươi đi đâu? ] hồ ly phẫn nộ hỏi.

            “Không biết. Xem ven đường có nhà trọ hoặc khách sạn linh tinh hay không.”

            [Chỉ là tránh mưa có tất yếu đi khách sạn sao? ] Đây không phải là định tức chết y sao? Hồ ly càng nghĩ càng giận.

            “Nói chỉ là tránh mưa, đích xác không tất yếu. Nhưng chúng ta đều ướt, trước phải tắm rửa một cái mới được. Không thì sẽ cảm mạo.” Ngôn Thâm thực lý trí nói chuyện. Không có ý tứ cố ý chọc giận hồ ly. Tuy rằng hắn biết, hồ ly khẳng định sẽ càng thêm tức giận.

            [ Đừng nói với ta, ngươi muốn giúp hắn tắm. ] Hồ ly nhíu mày càng sâu.

            Nếu kêu không tỉnh mà nói, hắn quả thật sẽ giúp hắn tắm. Ngôn Thâm trầm mặc. Im lặng trầm mặc, khiến hồ ly đầu hàng thỏa hiệp, triệt kết giới ở cửa, [ Vào đi. ]

            Ngôn Thâm để Thức Thần trước ôm Thường Phi vào nhà, hắn trước phải trấn an hồ ly đang kích động, “Đừng nóng giận. Ngươi xem, mặt nạ còn đang ở trên mặt ta. Ta cũng không lấy xuống nha.”

            [ Vậy thì sao. ] Hồ ly tương đối lạnh lùng.

            Ngôn Thâm sửng sốt một hồi, hỏi, “Hay là ngươi muốn cùng ta cùng nhau tắm rửa?”

            Liếc hắn một cái, lạnh lùng như trước, [ Ngươi mặc kệ con hoa yêu kia? ]

            “Để Thức Thần giúp hắn tắm là được, như thế nào, muốn cùng tắm hay không? Ta có thể giúp ngươi mát xa nha.” Ngôn Thâm cười hỏi.

            Jồ ly chán ghét tắm rửa, cố tình thực thích mát xa, hẳn là thực hưởng thụ mới đúng. Mắt sắc phát hiện hồ ly giơ cái đuôi lên, nội tâm hoan hô đại công cáo thành. Quả nhiên hưởng thụ.

            Lục Ngôn Thâm phải là cho rằng ấn xoa là có thể xong việc, vậy quá coi thường hồ ly y. Nhất định muốn chỉnh đến hắn  ngay cả động cũng không thể động mới được. Thừa dịp Ngôn Thâm chuẩn bị đổi giặt quần áo khi, hồ ly lộ ra mỉm cười nham hiểm.

            Về cái người khác, hồ ly phái hai Thức Thần tương đối nhỏ xinh giúp Thường Phi tắm rửa.

            Tiểu Thức Thần bỏ đi quần áo Thường Phi, trên quần lót lót một đống giấy vệ sinh nhiễm máu, tiểu Thức Thần hiếu kì nghiên cứu một cái. Cởi xong quần áo, tiếp đem Thường Phi cẩn thận để vào bồn tắm lớn được đổ đầy nước, tiếp vừa dùng xà phòng giúp hắn tắm thân thể, vừa gội đầu.

            Phân công hợp tác rất nhanh liền tắm xong. Tiểu Thức Thần dừng lại hai tay bận rộn, thế này mới chú ý tới bồn tắm lớn, không nghĩ tới trong bồn tắm đầy nước, bị máu nhuộm thành hồng sắc. Sợ tới mức tiểu Thức Thần ở trong phòng tắm thất kinh đi vòng vèo, còn đụng ngã lăn một ít khí cụ.

            Một con trong đó tỉnh táo lại, cùng một con khác thảo luận có nên trình báo thượng cấp hay không. Một đám tất tất tốt tốt thảo luận, nhận được kết quả là người chơi đoán số thua sẽ trình báo.

            Bởi vậy, khi Thức Thần chơi thua xuất hiện ở cửa phòng hồ ly, trong lòng tràn ngập sợ hãi vô hạn.

            Gõ gõ, gõ cửa. Không phản ứng. Gõ gõ, lại gõ. Như trước không phản ứng.

            Tiểu Thức Thần ở cửa chờ hồi lâu, buồn rầu nên làm thế nào cho phải. Rốt cục, cửa mở ra.

            Là Lục chủ nhân ôn nhu dịu dàng, Thức Thần theo bản năng nhẹ nhàng thở ra. Đem tình hình Thường Phi nói cho Lục chủ nhân.

            Lục chủ nhân đầy mặt lo lắng, lập tức cùng nó đi xem Thường Phi. Lén nhìn cổ và ngực của Lục chủ nhân đều có xanh xanh tiếm tiếm điểm điểm hồng diễm, dưới áo tắm, không biết có bao nhiêu phấn khích. Phi phi phi, đại bất kính. Tiểu Thức Thần thu hồi tầm mắt, yên lặng kiểm điểm. Nhìn lén bốn phía, may mắn hồ ly chủ nhân không đi ra.

            Ngôn Thâm đi vào phòng tắm, một tiểu Thức Thần khác ở bên người Thường Phi giúp hắn lau mồ hôi.

            Ngôn Thâm lệnh tiểu Thức Thần lui ra nghỉ ngơi, nhìn một thùng máu loãng, vạn phần quỷ dị, hắn hỏi Thức Thần, “Trên người cậu ta có chỗ nào bị thương à?” Nhận được đáp án phủ định.

            Càng thêm huyền nghi. Tiến lên, thăm dò trong nước, ôm lấy Thường Phi, phát hiện thân thể của hắn dị thường nhẹ nhàng. Không giống thể trọng nam sinh trung học nên có. Nhẹ nhàng đưa hắn lên giường, quay đầu nhìn máu nhỏ giọt trên đất.

            Cư nhiên còn đang đổ máu. Ngôn Thâm có chút kinh ngạc, nhưng trên người Thường Phi nếu theo như lời Thức Thần nói, quả thật không có bị thương.

            Hắn quyết định hỏi một chút hồ ly đồng dạng là yêu quái, có lẽ y sẽ biết. Lệnh Thức Thần thỉnh hồ ly lại đây. Bản thân lưu ở trong phòng chăm sóc Thường Phi.

            Giây lát, hồ ly lại đây, tựa vào cạnh cửa, ngửi ngửi không khí bốn phía, nhíu mày, [ Mùi máu tươi. ]

            “Không biết vì cái gì cậu ta vẫn đổ máu. Nhưng ta tìm không thấy miệng vết thương.” Ngôn Thâm ngồi ở bên giường, đem tình hình Thường Phi nói với hồ ly.

            Hồ ly đến gần giường, nhấc chăn bông trên người Thường Phi lên, thô lỗ lật thân Thường Phi. Sàng đan cũng dính vào điểm điểm vết máu. Đột nhiên cười nói, [Cũng đúng. Dù sao ngươi từ nhỏ chưa từng cùng nữ nhân ở chung, đương nhiên không biết loại chuyện này. ]

            “Có ý gì?” Ngôn Thâm thấy hồ ly tựa hồ có đáp án, lại quanh co lòng vòng không đem lời nói rõ ràng.

            [Hắn là kỳ sinh lý đến, không phải bị thương. ]

            “Kỳ sinh lý?” Ngôn Thâm sửng sốt rất lớn.

            “Nhưng cậu ta—— không phải nam sinh sao?” Ngôn Thâm chỉ vào Thường Phi ngực phẳng, nam sinh nên có đều có, kết quả cư nhiên là nữ sinh ! Đây cũng quá ngạc nhiên.

            [ Loại hoa yêu này vì sinh sôi nẩy nở, sex theo tuổi mà thay đổi. ] Hồ ly giải thích, [Kỳ thành thục sẽ tản mát ra hương khí mê người. ] Đem Ngôn Thâm kéo khỏi hoa yêu, [ Ngươi cách hắn xa một chút. ]

            “Cho nên nói, cậu ta rốt cuộc là nam sinh hay là nữ sinh?”

            [Hắn là nam cũng là nữ. Tóm lại, nữ nhân hắn cũng có thể thượng, nam nhân cũng có thể thượng hắn. Ta nói cách hắn xa một chút, ngươi không cần lại chạm hắn. ] Hồ ly cuối cùng ngăn cản Ngôn Thâm giúp Thường Phi đang xích thân lỏa thể đắp chăn bông.

            “Ta chỉ là muốn giúp cậu ta đắp chăn bông.” Ngôn Thâm bất đắc dĩ. Buông chăn bông. Cuối cùng, để Thức Thần giúp Thường Phi đắp chăn bông lên.

            Phái Thức Thần khác xuất môn mua đồ dùng nữ tính, tiểu Thức Thần muốn giúp Thường Phi mang quần áo đi giặt. Thế này mới phát hiện trong túi áo Thường Phi có di động. Cung kính đưa điện thoại di động giao cho Lục chủ nhân.

            “Quá tốt.” Ngôn Thâm mở điện thoại di động, “Như vậy có thể trực tiếp liên lạc người nhà cậu ta.”

            [Không có di động, ta cũng có thể trực tiếp liên lạc người nhà hắn. ] Hồ ly không cho là đúng.

            “Dùng đường bình thường sẽ không dọa người.” Bất luận là báo mộng, hay là Quỷ đạo, cũng không quá tốt. Màn hình khởi động vừa dứt, ngừng một hồi, lập tức đã có người gọi vào. Mà hình hiện lên Chú Hoa. Ngôn Thâm cùng hồ ly liếc mắt nhau một cái, hỏi, “Làm sao được?”

            [Nghe a. ] hồ ly nhún vai. Thái độ chuyện không liên quan mình.

            “Ta đây nghe.” Ấn nút nhận máy, thật sự chuyển được, “A lô?”

            Người bên kia trầm mặc. Hồi lâu, mới nghe thanh âm, “Cậu là ai?” Hỏi mang theo ngữ khí khiển trách.

            “Chào anh, tôi là ——” đang muốn tự giới thiệu, bị hồ ly che miệng lại, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ, [ Điên ư. Khinh địch liền báo tính danh như vậy, nếu đối phương làm yêu thuật thid sao! ] Khiến Ngôn Thâm không thể không sửa miệng, “Tôi ở ven đường phát hiện chủ nhân di động té xỉu. Xin hỏi anh là người nhà của cậu ta sao?”

            “Đúng vậy, là tôi.” Đối phương rõ ràng thả lỏng, khẩn trương hỏi, “Xin hỏi thằng bé như thế nào rồi?”

            “Cậu ta không có việc gì, hẳn là chỉ là do kỳ sinh lý.” Ngôn Thâm giải thích.

            “Kỳ sinh lý?” Đối phương sửng sốt.

            Ngôn Thâm cũng sửng sốt. Sẽ không phải người nhà cũng không biết tình huống của cậu ta chứ?

            “Ngượng ngùng, xin hỏi địa chỉ ở đâu? Tôi lập tức đi qua.” Đối phương hồi thần, lại hỏi.

            Địa chỉ —— cái này đố hắn rồi. Nhà hồ ly, là đoạn đường thần bí không có địa chỉ.

            “A lô a lô? Tiên sinh?” Đối phương còn tưởng rằng nhiễu sóng, không ngừng thử âm, “Nghe được kkhông? A lô?”

            “Tôi nghe được. Không bằng nói với tôi địa chỉ của anh, tôi đem người đưa trở về.” Ngôn Thâm đề nghị.

            Đối phương do dự một hồi, lập tức nói ra địa chỉ. Ngôn Thâm cùng y hẹn nửa giờ sau, đưa người về nhà. Đối phương mới an tâm cúp điện thoại. Người cũng ở trên tay hắn, cho dù không tín nhiệm hắn, cũng chỉ có thể đáp ứng.

            “Ngươi cũng nghe được. Chúng ta phải đưa cậu ta về nhà.”

            [ Đưa hắn trở về, căn bản không cần nửa giờ. ] Hồ ly lải nhải.

            “Ta cùng Thức Thần cước trình tới đó xấp xỉ nửa giờ a.”

            [ Ai nói muốn cho ngươi cùng Thức Thần đi? ]

            “Không thì một mình đi?” Hảo tâm như vậy, thả hắn một người xuất môn.

            Nghĩ thật đẹp. Hồ ly lườm hắn một cái.

            “Hay là ngươi muốn cùng ta đi?”

            [Được a. ]

            “Đi.”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s