Yêu Quái Kỳ Đàm

Thường phi – 8

Án thứ mười hai: Người về

Edit: Rei

            “Anh ngay cả Excel cơ bản nhất cũng không biết, chúng tôi thật sự rất khó giữ anh.”

            “Anh đã bị khai trừ.”

            “Xin lỗi, công ty của chúng tôi hiện tại không thiếu người.”

            “Nếu có cần, chúng tôi sẽ liên lạc với anh.”

            Lão Vương năm nay bốn mươi bảy tuổi, thất nghiệp đến nay đã hơn một năm, còn chưa tìm được công việc. Đêm khuya nằm mơ, cảnh tượng cuối cùng là hắn bị ông chủ đuổi việc cùng hình ảnh bị công ty uyển chuyển cự tuyệt làm bừng tỉnh.

            Khủng bố nhất là, hắn thậm chí lại có ảo giác nhìn thấy người vợ đã ly quá hôn mang theo con gái đi tìm hắn.

            Hóa đơn và thư nhắc nhở của ngân hàng cùng điện thoại theo nhau mà đến, hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, ngay cả bản thân còn nuôi không nổi.

            Hắn hiện tại nào có mặt mũi đi gặp bọn họ. Lão Vương ôm đau đầu khổ.

            Thế giới này có thể bức chết người, trừ bỏ hoàn cảnh, cũng chỉ còn lại có người. Người bức người, bức chết người.

            Hắn rốt cuộc nên làm thế nào mới tốt ——

            Cho nên nói trong nhà có hoa, cảm giác càng thêm không khí, quanh mình đều nhu hòa rất nhiều —— đi.

            Hoa trong nhà—— hoa đầu nngười thân yêu quái —— ở hành lang gấp khúc trong đình viện nhìn lên mặt trời, tựa hồ đang tắm nắng. Hoa yêu Thường Phi có thể thẳng tắp đứng bất động phơi nắng, biết mặt trời lặn khi nào.

            Không hổ là thực vật hệ. Ngôn Thâm từ đáy lòng cảm thấy bội phục. Chỉ là đầu người thân hoa, thật sự là —— có chút —— không mĩ quan. Nhưng Thường Phi nói, đầu người thân hoa là hình thái hắn thoải mái nhất tự tại nhất, bởi vì thân thể thật có thể tự do đi lại (tuy rằng hắn rất ít đi lại). Nhờ có cử chỉ này, khiến hồ ly đặc xá hắn có thể tháo mặt nạ xuống.

            Đón Thường Phi đến ở trong nhà, tựa hồ chỉ là hơn một gốc thực vật. Ngôn Thâm đi đến trước mặt Thường Phi giúp hắn tưới hoa.

            [ Cám ơn. ]

            “Đừng khách khí.” Thật là đứa trẻ có lễ phép.

            [ Ngôn Thâm đại nhân, ta thích ngươi, có thể giao phối với ta hay không? ]

            Được rồi, cũng không phải chỉ thêm một gốc thực vật mà thôi, tuy rằng Thường Phi yêu lực hơi chút ổn định, miễn cưỡng có thể duy trì trạng thái nửa hình người, nhưng khoảng cách khôi phục bộ dáng hình người còn kém xa lắm. Hơn nữa hai ba ngày đầu cầu yêu với hắn, khiến hắn có điểm phức tạp. Ngôn Thâm cự tuyệt, “Ta không thể giao phối với ngươi.”

            [ Vì cái gì không thể? ]

            “Bởi vì ——” Ngôn Thâm đỏ mặt, khó xử.

            [ Chỉ cần có tinh dịch là được. Ngươi giúp ta thụ phấn là hoàn thành. ]

            Tinh —— nói ra kinh người, Ngôn Thâm tay mềm nhũn, bình tưới nước trong tay toàn bộ ngã vào Thường Phi, hoang mang rối loạn nhanh nhanh nhặt lên bình tưới nước, “Ta, ta phải xuất môn.” Cơ hồ là chạy trối chết.

            Hiện tại hài tử ý tưởng cũng quá tăng tiến. Ngôn Thâm lau khô mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

            Có khi đối mặt Thường Phi, cho dù là đầu người thân hoa, vẫn đứng ngồi khó yên. Đứa bé kia là bị yêu lực hồ mị của hồ ly lây lên trên người hắn hấp dẫn, mới thích mình, cũng không phải thật sự thích mình. Thường Phi mỗi lần thông báo đều khiến trong lòng hắn tràn ngập cảm giác tội ác, tiến tới không dám đối mặt, hơn nữa ngẫu nhiên nói ra lời kinh người.

            Vấn đề nhân vật, vấn đề nhi đồng —— nhưng đều là chính mình đưa tới. Hắn phải dũng cảm thừa nhận. Ngôn Thâm thở dài, gọi lại Thức Thần chuẩn bị xuất môn mua thức ăn. Thức Thần vốn đang quét tước đình viện, nghe lệnh lập tức buông dụng cụ quét dọn, đến trước mặt Ngôn Thâm.

            “Kỳ quái, ngươi sao quét rác lúc này?” Bình thường đều sẽ ngoan ngoãn chờ ở cửa, hôm nay lại quét rác. Ngôn Thâm muốn giao giỏ đồ ăn cho Thức Thần, nửa đường bị chặn lại. Ánh mắt quay ra sau, thấy hồ ly mặc quần áo ra ngoài.

            [ Là ta bảo nó quét rác. Hôm nay tâm tình ta tốt, có thể cùng ngươi xuất môn. ] Hồ ly như có lòng từ bi nói. Mang theo giỏ đồ ăn, kéo vai Ngôn Thâm đi ra ngoài cửa.

            “Thật đúng là khó được.” Ngôn Thâm cười hỏi, “Có phải phát sinh chuyện tốt gì không?”

            [ Là có chuyện tốt, nhưng bây giờ còn không thể xác định. Chờ ta xác định sẽ nói cho ngươi biết. ] Hồ ly cười hì hì.

            “Hồ ly, bộ dáng ngươi cười rộ lên rất gian trá.” Ngôn Thâm nhíu mày, sẽ không phải đánh chủ ý xấu gì chứ.

            [ Bởi vì ta là hồ ly nha ! ] Mở Quỷ Đạo, rất nhanh liền đến chợ.

            Khó được đi ra cửa mua thức ăn, Ngôn Thâm đối với yêu cầu của hồ ly cơ hồ là hữu cầu tất ứng. Muốn ăn tàu hủ chiên, muốn ăn trứng tôm, muốn ăn xương, muốn ăn cá ——yêu cầu vân vân, Ngôn Thâm đáp ứng toàn bộ.

            Dạo chợ, vừa nhận lễ rửa tội của mọi người. Hồ ly ỷ vào bề ngoài hoa lệ, đưa tới rất nhiều bà bà và dì nghị luận sôi nổi.

            Chưa từng thấy tiểu tử này, tiểu ca thật tuấn tú, đa phần ngươi một chút đồ ăn, nhiều đưa ngươi một ít hành lá——ý tốt của đám bà bà và dì vân vân, khiến cho bọn họ đại thu hoạch.

            “Hồ ly, ngươi thật nên thường đi ra mua thức ăn. Ngươi xem, chúng ta có nhiều đồ ăn hơn.” Ngôn Thâm thập phần vui vẻ. Sau khi đội mặt nạ, thật lâu không thu được ý tốt của bà bà và mấy dì.

            [ Ta lại không thích ăn thức ăn. ] Hồ ly dội nước lã. Y chỉ thích ăn thịt.

            “Không thể kén ăn.” Ngôn Thâm nghiêm khắc phản bác.”Mặc kệ, hôm nay ta nấu những nguyên liệu này.”

            Hồ ly sách một tiếng. Không phát biểu cảm nghĩ.

            Ngôn Thâm mang theo hồ ly trái lừa phải nhiễu, tìm đến quầy hàng cá. Nhưng đại thẩm bán cá cũng không thấy bóng dáng, cả cá cũng chưa bày ra. Ngôn Thâm đứng trước quầy trống không, kinh hô, “Thật ngạc nhiên ! Đại thẩm bán cá cư nhiên không ra.”

            [ Không thể nào. Ta muốn ăn cá nha. ] Hồ ly oán giận. Bị đại thẩm cách vách vẫn quan sát hồ ly nghe được, bát quái sát về phía trước, nói thầm với y, “Ai u, tiểu ca cậu tới thật không đúng lúc, A Châu bán cá đã ba ngày không có tới bày quán.”

            “Ba ngày !” Ngôn Thâm sát hồ ly rất gần nghe lén, kinh hô.

            Hồ ly xoa lỗ tai bị tàn phá, liếc mắt nhìn Ngôn Thâm một cái, hỏi đại thẩm cách vách, [A Châu bán cá lúc nào trở về bày quán? ]

            “Tôi không biết. Nghe nói a, là ông chồng trước của A Châu đã ly hôn đột nhiên mất tích, tiền vay chưa trả chủ nợ tìm tới cửa,cô ấy mới bất đắc dĩ mang con gái mình đi tìm người.”

            Lại nói, y lại không hỏi phát triển sau đó, như thế nào đại thẩm này liền tự mình nói ra. Hồ ly bất đắc dĩ. Cho nên y mới chán ghét tam cô lục bà, bà bà và mấy dì.

            “Đúng a đúng. Bà còn nhớ tuần trước hay không, cũng có người đến chợ nháo, nói muốn tìm chồng A Châu đòi tiền. Không lấy được tiền không chịu rời đi.”

            Đáng sợ nhất là, mấy bà này gặp được đề tài cảm thấy hứng thú, sẽ yên lặng làm thành một đám, hơn nữa sẽ lớn mạnh vô hạn. Hồ ly liếc quanh mình một cái, cư nhiên đã lấy y làm trung tâm, làm thành một vòng, còn đẩy Lục Ngôn Thâm ra xa. Hồ ly giận dữ, đưa tay bắt lấy Lục Ngôn Thâm, dùng lực lôi kéo, kéo hắn đến bên người.

            “A? Thứ gì đụng vào ta?” Gợi ra rối loạn.

            “Chó đi?”

            “Suỵt đừng ồn, đang khúc hay nha.” Người qua đường giáp ất bính, rối loạn một hồi, lại khôi phục im lặng, gia nhập đề tài.

            [ Ngươi đi đâu? ]

            “Không đi đâu, ta bị đẩy đến bên ngoài.” Ngôn Thâm giải thích, “Ngươi nhỏ giọng chút, điệu thấp chút. Người khác không thấy ta.” Rất sợ bị người quanh mình tưởng rằng hồ ly lầm bầm lầu bầu là bệnh thần kinh. Lúc trước người khác không thấy hồ ly, hắn cùng hồ ly nói chuyện phải cẩn thận, đừng bị những người khác phát hiện; bây giờ là người khác không thấy mình, hắn cùng hồ ly nói chuyện vẫn phải cẩn thận, đừng bị những người khác phát hiện. Tình huống ngược lại lúc trước, lại giống như trước.

            “Tiểu ca cậu hỏi A Châu đi đâu a? Cậu đây hỏi đúng người rồi.” Đại thẩm còn đang kể. Quả thực giống người thuyết thư.

            “Nói như thế nào nói như thế nào?” Đại thẩm rõ ràng là đang nói chuyện với hồ ly, nhưng người khác nghe so với hồ ly còn dụng tâm hơn.

            “Tôi hôm trước thấy A Châu cùng con gái vừa mới tan học, xuất hiện ở khu quảng trường náo nhiệt. Tôi nhớ rõ tiên sinh của A Châu làm việc trong tòa nhà ở quảng trường, cho nên đến hỏi quản lý viên tòa nhà. Kết quả ——” còn câu hứng thú người.

            “Kết quả như thế nào?”

            “Ta vừa hỏi mới biết được, thì ra chồng A Châu từ một tháng trước cũng đã bị đuổi việc.”

            Xung quanh vang lên tiếng sợ hãi than. Còn có người hỏi, vì cái gì bị đuổi việc.

            “Nghe quản lý viên nói, hình như là bởi vì chồng cô ta già rồi, theo không kịp thời đại. Hiện tại đều khoa kỹ (khoa học kỹ thuật) hóa, ngay cả nhân viên vệ sinh đều biết dùng máy tính, chồng cô ta ngay cả phần mền máy tính cơ bản cũng sẽ không biết, cho nên bị đuổi việc.”

            Cả quản lý viên đều bát quái như vậy. Hồ ly không nói gì. Y bị nhân loại xen vào việc của người khác, bị tin đồn đánh bại.

            “Công ty thật quá phận. Không cần liền đuổi việc. Không phải còn có thể tiến tu sao.” Đi tìm thầy học máy tính linh tinh.

            “Đúng vậy a. Đúng vậy. Chồng cô ta là lão viên chức. Còn không nể mặt.”

            “Theo tôi thấy, căn bản là công ty kia phải giảm biên chế giảm phí tổn, mới đuổi việc chồng cô ta. Công ty chồng tôi mới cắt bỏ hai nhóm lão viên chức. Đoạn thời gian đó, ông ấy cũng là mỗi ngày lo lắng đề phòng, cả ngày hô muốn tiến tu.”

            “Đúng vậy a, hiện tại chỉ dựa vào lương chồng căn bản không đủ. Giá hàng tăng cao như vậy.”

            Mọi người đem đề tài lăn lộn, mạc danh kỳ diệu bắt đầu đến nơi kỳ quái. Hồ ly thừa dịp loạn, lôi kéo Ngôn Thâm rời khỏi vòng bát quái. Hồ ly vừa tự do, thở hơi lớn, [ Phù, thật sự là quần ma loạn vũ. ]

            “Nào có khoa trương như vậy.” Ngôn Thâm cười nói.

            [ Cá của ta nên làm cái gì bây giờ? ] Toàn bộ chợ hẳn không chỉ một chỗ bán cá đi.

            “Bên kia còn có một quán.” Ngôn Thâm dẫn đường, đến một quán khác mua cá.

            Mua cá, gần đủ nên trở về nhà. Ngôn Thâm tính tính số lượng hồ ly cầm, như hắn dự tính, nên mua đều mua.

            Hồ ly ở một bên, chuẩn bị mở Quỷ Đạo, bị Ngôn Thâm ngăn cản, “Nhiều người ở đây, đừng đi Quỷ đạo. Ta cùng Thức Thần đều là qua công viên mới đi Quỷ Đạo.”

            [ Ngươi chính là gây chuyện thị phi như vậy. ] Hồ ly lườm hắn một cái, nhưng nghe lời thu hồi Quỷ Đạo.

            “Ta là người lươn thiện.” Ngôn Thâm phản bác, cùng hồ ly đi một đoạn đường, còn nói, “Ngẫu nhiên tản tản bộ cũng không tệ.”

            Hồ ly không phản bác, xem như ngầm đồng ý. Nếu hai tay của hắn không cầm đồ ăn, Ngôn Thâm hẳn là sẽ nắm tay y (nằm mơ).

            Đi qua công viên, Ngôn Thâm ngừng lại. Hồ ly có loại dự cảm không tốt.

            “Hồ ly, ngươi xem chỗ đó.” Ngôn Thâm chỉ vào một góc công viên. Có linh thể bé gái ngồi khóc.

            Hồ ly theo phương hướng nhìn lại, thấy được linh hồn, y mở mắt nói dối, [ Ta cái gì cũng không thấy. ]

            “Ngươi lại tới nữa. Rõ ràng nhìn thấy.” Ngôn Thâm cất bước vào công viên, đến gần linh hồn sa sút.

            Nếu hai tay hồ ly không cầm đồ ăn, y sẽ đem bảo bảo Lục Ngôn Thâm hiếu kì kéo trở về. Y hầm hầm nói, [ Ngươi xem, ngươi chính là xen vào việc của người khác như vậy. ] Thật muốn để hắn chịu chút giáo huấn.

            Ngôn Thâm đưa tay muốn đụng chạm con nhóc, lại bị tiếng kêu sợ hãi ngăn lại, [ Trăm ngàn lần không thể ! ]

            Ngôn Thâm sửng sốt, động tác dừng lại, quay đầu. Phát hiện một nam linh thể sa sút, hai tay kìm lại, ngăn cản hắn chạm bé gái. Ngôn Thâm hỏi, “Chú —— thấy tôi?” Kinh ngạc.

            [Cậu trăm ngàn lần không nên đụng nó ! Nó là yêu quái biến thành, sẽ ăn người ! ]

            Lại là một người xen vào việc của người khác, hồ ly vốn định để Ngôn Thâm chịu chút giáo huấn, lại bị nam quỷ này làm hỏng.

            Linh thể bé gái tức giận đứng lên, phẫn nộ với nam quỷ, lên tiếng thét chói tai. Biến ảo thành yêu quái xấu xí.

            [Mẹ nó, cũng quá trùng hợp. ] Hồ ly nháy mắt, tiêu diệt nữ yêu. Trong nháy mắt, hôi phi yên diệt.

            Nam quỷ sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất cầu xin tha thứ, không nghĩ tới tiếng thét chói tai nháy mắt biến mất, khiếp sợ nhìn Ngôn Thâm cùng hồ ly, run rẩy chỉ vào, [ Các người cũng là yêu quái ! ]

            Một tuấn mỹ phi phàm. Một người khác lại mang theo mặt nạ kỳ quái, không phải là đáng sợ đến mức cần dùng mặt nạ che lấp chứ. Nhờ mặt nạ ban tặng, trong mắt nam quỷ, Ngôn Thâm so hồ ly còn giống yêu quái hơn.

            “Tôi là nhân loại (hẳn là còn đi). Anh ta là hồ yêu.” Ngôn Thâm giới thiệu.

            [ Nhân loại cùng yêu quái sao có thể cùng đường? ] Nam quỷ thực giật mình, [ Từ lúc tôi biến thành quỷ, nhìn thấy nhiều ví dụ yêu quái ăn người. Nhân loại sao có thể cùng yêu quái cùng nhau sinh hoạt còn có thể tường an vô sự. ]

            Đây là muốn hắn giải thích như thế nào, từ đầu nói lên lại rất phiền toái, Ngôn Thâm chỉ có thể trầm mặc.

            Bản thân nam quỷ suy đoán, [ Chẳng lẽ nói, cậu là đạo sĩ. Hồ yêu là yêu quái cậu thu? ]

            “Tôi không phải đạo sĩ. Anh ta cũng không phải yêu quái tôi thu.” Sao tất cả mọi người đều nghĩ như vậy. Ngôn Thâm cười khổ. Hắn hỏi hồ ly, “Tại sao ông ta thấy được ta?”

            [ Hắn lúc trước từng thấy ngươi? ] Hồ ly hỏi.

            “Không có khả năng, ta chưa từng gặp ông.” Ngôn Thâm bình tĩnh nói.

            [Lỗi của mặt nạ mới? Đối quỷ không có hiệu quả? ] Hồ ly nhún vai. Y cũng không rõ ràng. Lỗi thật sự là nhiều lắm, quả nhiên vẫn phải thu mặt nạ lúc trước về.

            [ Xin hỏi —— ] Nam quỷ bị bỏ quên, sáp nhập đề tài, mặt đầy nghi hoặc.

            [ Không chuyện của ngươi. Đi đi, lăn chỗ mát mẻ. ] Hồ ly đuổi nam quỷ đi, ngữ khí không tốt.

            “Hồ ly, đừng như vậy. Vị tiên sinh này vừa rồi đã cứu ta.” Ngôn Thâm thân mật nhìn nam quỷ gật đầu tạ lỗi.

            [ Căn bản là không phải cứu ngươi. ] Hồ ly thập phần khinh thường.

            “Nhưng tâm phải tồn cảm kích.” Ngôn Thâm đối nam quỷ nói cám ơn, “Thật sự thực cám ơn chú.”

            [ Đừng, đừng khách khí. ] Nam quỷ khiêm tốn nhận. Thở dài, [ Cậu như vậy khiến tôi nghĩ đến con gái của tôi. Con bé cũng là đưa bé rất có lễ phép. Hàng xóm láng giềng đều nói nó có giáo dưỡng. ] Hốc mắt phiếm lệ quang.

            “Con gái của chú năm nay mấy tuổi?” Ngôn Thâm hỏi.

            [ Nươi còn cùng hắn nói chuyện ! ] Hồ ly muốn ngăn Ngôn Thâm lại, nhưng bị ngăn lại.

            [ Con gái của tôi năm nay chín tuổi, năm nay chắc là lớp ba tiểu học. ] Khổ khổ sở sở nói, [Tôi cùng vợ của tôi sau khi ly hôn, cũng rất ít cùng con bé gặp mặt. Không biết bọn họ hiện tại sống có tốt không. ]

            Hắn nhớ rõ con gái A Châu bao nhiêu tuổi. Ngôn Thâm trong lòng có sổ.

            [ Ta hiện tại có dự cảm không tốt cực độ. ] Hồ ly bĩu môi.

            “Tiên sinh, thỉnh hỏi một chút. Vợ chú có phải A Châu bán cá ở chợ hay không?”

            [ Đúng vậy đúng vậy ! Làm sao cậu biết? ] Nam quỷ nhãn tình sáng lên, nhìn Ngôn Thâm.

            [ Đừng nói với ta, ngươi tính toán lội vũng nước đục này. ] Hồ ly nhìn Ngôn Thâm chằm chằm.

            “Đây là chuyện đương nhiên. Ngay cả Bạch Hạc đều hiểu được báo ân, huống chi là người.” Ngôn Thâm khẩu khí hỏi dò.

            [ Ngươi không làm Bạch Hạc hoặc là người đều không sao, ta không ngại. ] Hồ ly phản bác. Ngôn Thâm lườm y một cái, không để ý tới y.

            “Chú tới nơi này, cũng là muốn đi chợ tìm A Châu đi?” Ngôn Thâm hỏi nam quỷ.

            Nam quỷ khó xử trả lời, [ Đúng vậy, tôi vốn là muốn đi chợ tìm bà ấy, nhìn xem bà ấy sống tốt không. Nhưng tôi giống như bị thứ gì ngăn trở, vẫn không vào được chợ, bất tri bất giác lắc lư đến công viên. Sau đó thấy con yêu quái vừa rồi ăn luôn một con chó hoang. ] Nhớ đến hình ảnh ăn chó hoang, nam quỷ thình lình rùng mình một cái.

            “Không vào chợ được? Khó trách hôm nay trong chợ yêu ma quỷ quái ít như vậy. Thì ra là ngươi ở bên ngoài bày kết giới.” Cả con mèo yêu màu đen thích nhất đòi cá ăn không thấy.

            Chợ là địa phương ngư long hỗn tạp, bình thường đều rất loạn. Ngôn Thâm kinh ngạc nhìn hồ ly, nhìn đoán không ra, hồ ly cẩn thận như vậy, vụng trộm bày ra kết giới.

            [ Nhìn ta như vậy làm gì ! ] Hồ ly trừng ngược trở về. Việc đã bại lộ nên thẹn thùng.

            “Thật không thành thật.” Ngôn Thâm cười nói. Tiếp tục đối thoại cùng nam quỷ, “Chú hiện tại đi chợ cũng không thấy A Châu. Dì ấy hôm nay không bày quán bán cá.”

            [ Bà ấy không bày quán bán cá, bà ây đi đâu? ] Nam quỷ tràn ngập nghi hoặc. Không mở quán bán cá sao duy trì sinh kế?

            “Dì ấy đi tìm chú. Nghe nói, mấy ngày nay, dì ấy mang theo con gái nơi nơi tìm chú.”

            [ Bà ấy đang tìm tôi? Tôi đã chết, biến thành quỷ, bà ấy sao tìm được tôi? ] Nam quỷ nhìn thân thể trong suốt của mình. Đột nhiên một trận bi ai.

            Ngôn Thâm không trấn an hắn, ngược lại đem chuyện trong chợ nghe được nói với nam quỷ. Bao gồm công ty đòi nợ đến nháo, toàn bộ nói với hắn. Năng lực nhân loại đối mặt hiện thực, so năng lực đối mặt tuyệt vọng mạnh hơn nhiều.

            Nam quỷ nghe xong, rất nhanh nổi lên âm trầm, ngược lại phẫn hận tức giận mắng, [Công ty đòi nợ này, là vay nặng lãi ! Cư nhiên tìm tới A Châu. Tôi thật sự là khốn kiếp. Sao gặp phải những người này ! ] Giữa tức giận mắng cũng có chứa tự trách.

            [ Hỏi chính ngươi a, khốn kiếp. ] Hồ ly ở một bên tiếp lời, hai tay ôm ngực, rõ ràng không kiên nhẫn.

            Nam quỷ chán nản rủ rỉ nói tới chuyện chọc tới công ty đòi nợ, [Tôi bị ông chủ đuổi việc thất nghiệp đã hơn một năm, xin việc khắp nơi đều gặp trở ngại, ngân hàng cho vay điện thoại thúc giục không ngừng gọi tới, cơ hồ sắp tôi bức điên rồi. Hiện tại thời cuộc không tốt như vậy, công ty chỉ có đuổi người không có thiếu người. Tôi vốn định làm việc vặt có thể kiếm bao nhiêu thì kiếm bấy nhiêu, nhưng hiện tại công ty chỉ dùng người trẻ tuổi, căn bản cả nhìn cũng không liếc tôi một cái. Thất nghiệp kiếm không được tiền, căn bản còn không trả nợ được. Tiếp đó ngân hàng gửi đến kthông tri cuối cùng, tôi nếu lại không trả tiền, sẽ đóng băng tài sản của tôi lại. ] Hắn thở dài lại tiếp tục, [Phòng ở danh nghĩa của tôi, bây giờ là A Châu đang ở. Nếu tài sản của tôi bị đóng băng lại, vợ con của ta phải trôi giạt khấp nơi. Tôi bị bất đắc dĩ —— ] Hắn nói đến khổ sở đến cực điểm, nhịn không được khóc, [ Ta bị bất đắc dĩ đành phải đến ngân hàng ngầm mà ngân hàng kia giới thiệu vay tiền. Không nghĩ tới bọn họ là một đám vay nặng lãi, tôi tôi tôi —— ] Nói không được, khóc không thành tiếng.

            “Chú là nói, ngân hàng muốn chú cùng ngân hàng ngầm vay tiền?” Ngôn Thâm hỏi, bất khả tư nghị nhìn nam quỷ.

            [ Đúng vậy. Ngay từ đầu nhân viên ngân hàng kia nói công ty thân thích của hắn đang tại chức buôn bán lời rất nhiều tiền, có thể mượn một ít chắn cho ta một lần. Bọn họ còn bức ta ký giấy cam kết. ] Nam quỷ nói, [ không nghĩ tới bọn họ là một đám vay nặng lãi ! Quỷ hút máu đáng giận, cấu kết với nhau làm việc xấu, lừa gạt ta. ]

            “Bọn họ phạm pháp như vậy, chú có thể báo nguy.”

            Nam quỷ xuy cười một tiếng, [ Cảnh sát mới mặc kệ dân chúng. Cậu nghĩ rằng tôi không báo nguy? Tôi làm xong đơn kiện, bọn họ để cho tôi đi, chuyện gì cũng chưa làm. Lãng phí miệng lưỡi. ] Nam quỷ càng thêm uể oải, [ Thói đời ngày sau, cả cảnh sát đều ăn án tử như vậy. Chúng tôi những người thế này chẳng lẽ xứng đáng đáng chết sao? ] Hắn lau nước mắt, hoặc là nước mắt căn bản chưa từng tồn tại, còn nói, [Tôi cả đời này chưa làm chuyện xấu gì. Không ăn trộm không cướp không chơi gái không bài bạc. Tôi không dám nói mình là một người tốt, nhưng ít ra không phải là người xấu. Nhưng tại khiến tôi gặp được loại chuyện này. Mà những người đó còn có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, thậm chí đi quấy rầy vợ con tôi. Này tính cái gì? ]

            [ Coi như ngươi suy. ] Hồ ly vừa nói xong, lập tức bị Ngôn Thâm cảnh cáo, quyết định im lặng không lên tiếng.

            “Tiên sinh, tôi mang chú đi tìm A Châu đi. Dì ấy đang nơi nơi tìm chú.” Ngôn Thâm đề nghị.

            [ Tìm đến bà ấy thì có thể thế nào? Tôi bây giờ là quỷ, bà ấy cũng không thấy tôi. ] Nam quỷ rõ ràng rất muốn gặp vợ con một lần cuối cùng, còn ủ rũ nói dỗi.

            “Chết phải thấy thi thể. Để cho bọn họ mù quáng mà tìm chú cũng không phải biện pháp.” Ngôn Thâm bình tĩnh nói chuyện, bề ngoài tuy bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn đã bị chuyện nam quỷ tao ngộ làm tức giận, hắn kiên định đối nam quỷ nói, “Chú yên tâm, chúng tôi sẽ mang chú về nhà về thân nhân.” Mặc kệ là linh hồn, hay là tro cốt.

            Ta biết sẽ như vậy. Hồ ly nội tâm bất đắc dĩ, nhưng thấy Ngôn Thâm đang phát hỏa, y không nói thêm gì nữa. Gọi Thức Thần phân phó bọn chúng đem đồ ăn mang về trước. Cái này, bọn họ hẳn là rất muộn mới có thể về nhà.

            “Hồ ly phiền toái ngươi, mở Quỷ Đạo tìm A Châu bọn họ đang ở đâu.”

            [ Ngươi nói tìm tìm nào có đơn giản như vậy. Ta ngay cả gặp cũng chưa gặp qua bọn họ, ít nhất phải cho ta chút quần áo tóc linh tinh gì đó đi. ] Nói được dễ dàng. Hồ ly nhíu mày nhìn hắn.

            Nam quỷ từ trong túi sau quần cầm ra bóp da, đưa cho hồ ly, [ Ảnh chụp có thể chứ? ]

            Sách, không phải nói không mặt mũi gặp A Châu sao, còn tích cực lấy ảnh chụp ra như vậy. Hồ ly liếc hắn một cái, mới nói, [ Như vậy là có thể. ] Hồ ly chuẩn bị mở Quỷ Đạo.

            Ngôn Thâm nhân cơ hội hỏi nam quỷ, “Chú có biết thi thể của chú ở đâu không?”

            [Tôi biết. ]

            “Chú —— là tự sát sao?” Ngôn Thâm hỏi.

            [ Không phải ! Tôi sao có thể tự sát, cho dù có tuyệt vọng như thế nào, tôi cũng sẽ không đến nỗi tự sát. ] Nam quỷ cực lực minh oan, [ Tôi là bị bọn vay nặng lãi tươi sống đánh chết. Thi cốt của tôi bị chôn ở phụ cận nhà của tên nhân viên ngân hàng lừa đảo kia. Những người đó thật đáng chết, chôn tôi còn dám vờ như không có việc gì,  đòi tiền vợ của tôi! ]

            “Trước tìm A Châu đi. Chuyện sau đó, tôi sẽ giúp chú xử lý.” Ngôn Thâm siết chặt nắm tay, âm thầm quyết định nhất định phải cho những người đó thật xinh đẹp.

            [ Xử lý như thế nào? Chẳng lẽ nói cậu giúp ta trả tiền? ] Nam quỷ hỏi.

            “Giúp chú trả tiền đương nhiên có thể, không chỉ như thế, còn muốn cho những người đó một chút giáo huấn.” Ngôn Thâm trầm giọng. Khí tức hắc ám ẩn nhẫn toàn bộ khai hỏa. Khiến nam quỷ rùng mình một cái, bắt đầu sợ hãi nhân loại trước mắt.

            Hồ ly mở Quỷ Đạo, mang theo bọn họ tiến vào, rất nhanh tìm được hai mẹ con A Châu.

            Đến điểm cuối, Ngôn Thâm đem nam quỷ từ Quỷ Đạo ném ra ngoài, “Chú trước cùng bọn họ, chúng ta một lát sẽ đến.” Xem như công đạo hoàn tất.

            [Nè nè nè! ] Nam quỷ trơ mắt nhìn Quỷ Đạo biến mất. Khổ sở trong lòng, chẳng lẽ hắn lại bị lừa.

            Sự thật là, Ngôn Thâm chỉ là cần một chút thời gian cùng hồ ly thảo luận kế hoạch tác chiến mà thôi.

            Nam quỷ lão Vương cùng vợ trước cùng con gái, biết rõ đến bọn họ không thấy mình, nhưng vẫn cùng A Châu nói chuyện.

            [ A Châu, đều tại anh không tốt, liên lụy các em. Lúc trước với anh ly hôn, thật sự là rất sáng suốt. Em nói đúng, con người của anh không có gì khác, cái gì cũng sẽ không. Mỗi tháng chỉ lấy một hai vạn tiền lương, mình cũng nuôi không nổi, nào còn có thể nuôi các em. Sau khi thất nghiệp càng chứng minh lời em nói, mỗi một câu đều là thật sự. Anh thật sự rất vô dụng. ] Lão Vương không để ý vợ con có nghe hay không, nhìn về bọn họ sám hối.

            Hắn tiếp cận con gái nhỏ của mình, muốn sờ sờ tay nhỏ của con bé. Nhưng tay hắn trong suốt xuyên qua tay con gái, nhắc nhở hắn, bọn họ đã là người hai thế giới.

            Làm người cũng bị lừa, thành quỷ cũng bị lừa. Hắn đời này cả chết cũng uất ức như vậy. Lão Vương đánh mình, tự trách không thôi.

            Đột nhiên có hai tay từ phía sau hắn, bắt lấy tay hắn đang đánh mình, là người đeo mặt nạ vừa mới gặp được, “Đừng đánh.” Ngăn cản hành động đang của tự hại mình hắn, “Xin lỗi đã tới chậm.”

            [ Ngươi không phải đi rồi sao? ] Lão Vương sửng sốt nhìn hắn. Không nghĩ tới hắn còn có thể lại trở về.

            “Chúng ta chỉ là đi mở hội nghị tác chiến. Xin lỗi, khiếnc chú lo lắng.” Ngôn Thâm áy náy, hắn lui một bước, lão Vương này mới phát hiện hồ ly đã đứng trước mặt vợ con hắn, nói chuyện với bọn họ.

            Ngôn Thâm vỗ vỗ vai hắn, nói, “Kế tiếp, liền giao cho anh ta đi. Chúng ta ở một bên nhìn là được.”

            [ Các người muốn làm gì vợ con tôi? ] Lão Vương như lạc trong sương mù, rất là bất an. Rất sợ hồ yêu sẽ làm gì vợ con hắn. Biết rõ bản lĩnh hồ yêu, không thể không lo lắng.

            “Yên tâm, bọn họ không có việc gì. Chỉ là cần bọn họ giúp đỡ một chút.” Ngôn Thâm giải thích.

            [ Các người đến tột cùng muốn làm cái gì? ]

            “Chú rất nhanh sẽ biết.” Ngôn Thâm định liệu trước, đối với hồ ly cười. Lão Vương báo thù kí chính thức mở màn.

            Một bên hồ ly đã muốn tiến lên đáp lời với mẹ con A Châu, [ Xin hỏi là Lý Mỹ Châu tiểu thư sao? ]

            Hồ ly thân mặc tây trang màu đen, đối ngoại giới sử dụng thủ thuật che mắt, mái tóc hồng của y trong mắt người thường chỉ là tóc hơi nhạt, tóc dài cũng biến thành tóc ngắn. Trong mắt Lý Mỹ Châu chỉ là một soái ca đứng đắn tây trang.

            “Tôi là Lý Mỹ Châu, làm sao cậu biết tôi?” A Châu đề phòng nhìn y, kéo con gái Trân giấu ra phía sau.

            [ Thật trùng hợp, Lý tiểu thư, ta là nghiệp vụ viên phụ trách bảo hiểm tiên sinh Vương Xá . Ta đang lo tìm không thấy hai mẹ con các ngươi. ] Hồ ly nói. Làm bộ hết thảy đều là trùng hợp. Tiếp khổ sở nói, [ Thật đáng tiếc, Vương Xá tiên sinh của ngươi ngày trước đã bỏ mình. ]

            “Chết, chết?” A Châu rung động.

            [ Đúng vậy, bởi vì tiền bảo hiểm phát xuống dưới cần có người được lợi kí tên, mà ngươi chính là người được lợi tiền bảo hiểm của Vương Xá. Vốn ta ngày mai mới liên lạc, không nghĩ tới trùng hợp như thế hôm nay liền gặp được ngươi. ]

            “Tiên sinh của tôi nghèo như vậy sao có thể mua bảo hiểm? Cậu kỳ thật là tập đoàn lừa gạt đi, đừng nghĩ lừa tiền của tôi, tôi sẽ không mắc mưu.” A Châu mang theo con gái muốn rời khỏi.

            Thói đời ngày sau, ngươi xem xem, đưa tiền cho người, cũng không khẳng định có người dám nhận. Hồ ly nội tâm cảm thán. Cùng lúc lại dùng miệng lưỡi tam tấc không rối, thuyết phục A Châu, [ Ta thật là nghiệp vụ viên bảo hiểm của tiên sinh ngươi. Ta có giấy phép. Còn có danh thiếp công ty của ta. ] Cầm ra giấy phép, đưa cho bà danh thiếp, nhưng những thứ này là do dễ dàng có thể làm giả, [ Công ty của chúng tôi còn có hợp đồng bảo hiểm của tiên sinh ngươi, ngươi hiện tại có thể theo ta đi công ty một chuyến không? ]

            A Châu nhìn y nói rất chân thành, có điểm bán tín bán nghi. Nhiều lần thương thảo, quyết định trước mang con gái về nhà, lại cùng hồ ly đến cái gọi là công ty bảo hiểm của y xem xem.

            [ Ta hiện tại vừa lúc rảnh rỗi, không bằng cùng các ngươi đi một chuyến đi. Về sau nói không chừng còn có cơ hội lui tới. ] Hồ ly nói, thật sự rất có cảm giác của người bảo hiểm. Tưởng y thật sự là nhân viên bảo hiểm, không nghi ngờ y nữa, A Châu để y đi theo.

            Ngay khi bọn họ trở về nhả ở ngõ nhỏ phụ cận chợ, phát hiện trước cửa nhà bà tụ tập một đám phần tử bất lương, có đưa tuổi cỡ học sinh trung học.

            Bọn họ có người cầm gậy bóng chày lớn, có người ngồi chồm hổm trên mặt đất hút thuốc, trên đất đầy đầu mẩu thuốc lá do bọn hắn bỏ. Đối thoại giữa bọn họ pha rất nhiều ngôn ngữ khó nghe. Khiến Ngôn Thâm một bên nhíu mày.

            Mà lão Vương chỉ vào một người trong đó kêu to, [ Chính là hắn ta ! Hắn ta là em họ nhân viên ngân hàng kia. Là bọn họ đánh chết tôi ! ] Tức giận đến mức hắn siết chặt tay người kia, nhưng nắm vào không khí.

            Cái này hồ ly làm như không thấy. Nói chuyện với A Châu bên người. [ Lý tiểu thư, trước cửa nhà ngươi giống như rất không an toàn, muốn dời bước trước hay không, trễ một chút lại trở về? ] Đề nghị.

            A Châu còn không kịp đáp lời, chỉ thấy một thiếu niên bất lương, mạnh đứng lên, vứt bỏ thuốc lá bên miệng, chỉ vào A Châu bọn họ kêu to, “Làm ! Bọn chúng ở nơi đó ! Nhanh lên !”

            [ Làm sao đây, vợ con tôi làm sao bây giờ? ] Lão Vương kích động nhìn phần tử bất lương đưa vây quanh vợ con hắn, chỉ có thể ở một bên không biết làm sao.

            Ngôn Thâm trấn an hắn, “Đừng hoảng, như vậy cũng tốt. Đỡ phải chúng ta tìm người.”

            Hồ ly lãnh mắt nhìn phần tử bất lương vây quanh bọn họ, không nói một câu.

            [ Lão thái bà, mau đưa tiền giao ra đây. Ngươi lại không lấy tiền đi ra, chúng ta rất khó báo cáo kết quả nha. ] Thiếu niên học trung học bất lương mang ngữ khí không kiên nhẫn. Vung cây gậy trong tay.

            “Ta lấy không ra nhiều tiền như vậy ! Các ngươi rõ ràng đòi ngân hàng.” A Châu ngữ khí cũng rất xung, thân thể bao bọc con gái. Rất sợ cây gậy kia đánh tới con gái bà.

            [ Xin hỏi đây là —— ] Hồ ly còn phải giả giả không biết chuyện.

            “Bọn vay nặng lãi Vương Xá ma quỷ kia đưa tới!” Đã chết rồi cũng không cho hai mẹ con bọn họ hảo hảo sống, Vương Xá người này thật đáng chết. A Châu hốc mắt có lệ, không biết là bị tức khóc, hay là khổ sở khóc. Đột nhiên bà linh cơ vừa động, đối phần tử bất lương nói, [ Đợi đã, ta có tiền. Người này nói là nghiệp vụ viên bảo hiểm của Vương Xá. Ta có thể lấy tiền bảo hiểm đến trả tiền. Nhờ các ngươi lại cho ta một chút thời gian. ]

            “Tiền bảo hiểm của Vương Xá?” Phần tử bất lương nghi hoặc, bọn họ đánh chết người sau đó chôn đi, căn bản không có người biết Vương Xá tử vong mới đúng. Người người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên kích động.

            Trong đó một người chỉ vào hồ ly hỏi, “Làm sao ngươi biết Vương Xá chết?”

            Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Hồ ly trong lòng cười lạnh. Xem ra những phần tử bất lương đều sợ, cái này nên giải thích như thế nào đây? Làm không tốt, bố cục phía sau liền tất cả đều hủy. Ynhìn về phía Lục Ngôn Thâm, hỏi ý kiến của hắn. Loại động não này, liền giao cho hắn.

            “Khống chế một người trong đó, ở trong nói gì khiến mọi người an tâm không phải được sao?” Ngôn Thâm nói. Đi đến một thiếu niên trong đó, lại gần lỗ tai hắn, nhỏ giọng nói, “Trông nom  hắn, có tiền lấy là được.” Lặp lại hai ba lượt. Bất tri bất giác. Thẳng đến thiếu niên nói ra lời nói giống nhau như đúc——

            “Trông nom  hắn, có tiền lấy là được.”

            Lúc này, mọi người mới liên tiếp gật đầu. Nhất trí quyết định, có tiền lấy là được.

            “Thỉnh lại cho ta thời gian vài ngày. Ta lấy xong tiền bảo hiểm, ta sẽ lấy cho các ngươi.” A Châu thỉnh cầu.

            “Vu khống, muốn chúng ta tin tưởng ngươi như thế nào! Tốt nhất là hiện tại liền đưa tiền ra. Ngươi cứ nói đi?” Đem đầu mâu chỉ hướng hồ ly, móc ra dao xếp, uy hiếp y.

            Hồ ly mắt lạnh nhìn dao xếp một cái, lập tức làm ra bộ dáng sợ hãi, [ Thỉnh ngươi trăm ngàn không nên động thủ. Chuyện gì cũng từ từ. ] Y còn nói, [ Trong tiền tiết kiệm của ta còn có một chút tiền, có thể trước lấy ứng trước. Xin hỏi, Vương tiên sinh rốt cuộc là thiếu bao nhiêu tiền? ]

            “Nợ bao nhiêu?” Người thứ nhất cười lạnh, “Thêm lợi tức tổng cộng một trăm vạn rồi. Tối thiểu cũng phải xuất ra mười vạn mới đủ nhìn.”

            [ Hắn ta nói dối ! Tôi mới không nợ nhiều tiền như vậy. Tiền vốn tôi mượn chỉ mười vạn, sao  lại biến thành một trăm vạn ! ] Lão Vương kích động, nói với A Châu, [ Vợ em tin tưởng anh, anh không mượn nhiều tiền như vậy. ] Dưới tình thế cấp bách, đều quên, A Châu căn bản không nghe được. Ngôn Thâm bắt lấy hắn, không để hắn mất khống chế lần nữa.

            [ Ta ta, trong ngân hàng ta gởi có mười lăm vạn —— ] Hồ ly phối hợp rất khá. Một đám người nghe được tiền toàn bộ mộng, chỉ ngây ngốc đi theo hồ ly.

            Hồ ly tiến vào ngân hàng, phần tử bất lương ở bên ngoài chờ, không lâu hồ ly cầm mười lăm vạn đi ra ngân hàng. Toàn bộ giao cho hắn. Cuối cùng, còn sợ hãi nói, [ Thỉnh không cần đánh ta. ] Ta sẽ giết ngươi.

            “Tốt nhất con số không sai, không thì quay đầu ta không tìm bọn họ, ta tìm ngươi tính sổ.” Trong đó một tên lưu manh lớn tuổi nhất đe dọa hồ ly. Ước lượng tiền mặt đủ rồi, mang theo tiểu đệ rời đi.

            Thật sự là một chút đầu óc cũng không có. Bọn họ vừa đi, hồ ly lộ ra biểu tình đáng sợ.

            “Tiên sinh, cậu đem tiền giao cho bọn hắn, quả thực là đá chìm đáy biển.”

            [ Lý tiểu thư, ngươi đừng lo lắng. Ta vừa mới đã báo nguy. ] Đương nhiên là lừa bà, [ Cảnh sát rất nhanh sẽ đến xử lý. Ngươi trước mang con gái về nhà, chờ sự tình giải quyết, ta lại thông tri ngươi. ] Hồ ly nói.

            “Này ——” A Châu rất do dự.

            Tách ra, đi nhanh đi nhân loại vướng bận. Hồ ly trong lòng thực không khách khí, nhưng giờ này khắc này y rất nhẫn nại.

            [ Ngươi đi về trước đi. ] Hao hết một phen khổ tâm, thật vất vả thuyết phục A Châu về nhà. Khuôn mặt tươi cười trên mặt hồ ly lập tức suy sụp xuống, biến sắc mặt so lật sách còn nhanh hơn, hung tợn nắm nam quỷ, [ Đều là vương bát đản ngươi, khiến ta vất vả như vậy. ]

            “Hồ ly, bình tĩnh một chút. Bắt người quan trọng hơn.” Ngôn Thâm ngăn cản hồ ly hung ác, nhắc nhở y chuyện quan trọng hơn.

            [ Hừ, đúng vậy, ta đã muốn khẩn cấp hảo hảo giáo huấn bọn họ. ] Hồ ly nghiến răng nghiến lợi, xoa tay.

            Nam quỷ đột nhiên cảm giác này hồ yêu thập phần đáng sợ.

            “Chúng ta đi thôi.” Ngôn Thâm thúc giục. Để hồ ly mở Quỷ Đạo, trực tiếp đến sào huyệt vay nặng lãi.

            Đám cho vay nặng lãi, phần tử bất lương, lưu manh cái gì, cẩn thận rồi, bọn họ muốn tới tự mình bái phỏng.

            Phần tử bất lương trở lại nơi các huynh đệ tụ hội, vui vẻ đếm tiền mặt, quả nhiên là mười lăm vạn. Chuyện kỳ quái đột nhiên phát sinh, tiền mặt thế nhưng biến thành lá cây.

            Một tên phần tử bất lương trong đó A một tiếng sợ tới mức ngã ngay tại chỗ, chỉ vào tiền mặt, kêu to, “Không thấy ! Tiền tiền tiền —— tiền đều biến thành lá cây !”

            Mọi người thò qua vừa thấy, thật sự tiền mặt biến thành lá cây, đám đồng bọn vừa rồi còn cùng nhau đếm tiền mặt, như thế nào trong nháy mắt toàn bộ thành lá cây. Hai mặt nhìn nhau, có người lên tiếng, “Chẳng lẽ là —— yêu quái?!”

            “Yêu quái?!” Đột nhiên ồn ào một tiếng, mọi người lên tiếng kêu to.

            Lúc này, Quỷ Đạo vừa lúc mở ra trước mặt mọi người, hồ ly Ngôn Thâm cùng nam quỷ đường đường đi tới. Hồ ly hướng về phía bọn họ cười gian, [ Không sai, ta là yêu quái. Yêu quái chính là ta. Chuẩn bị chịu chết đi, các ngươi những nhân loại yếu ớt nhỏ bé. ] Trong nháy mắt, liền muốn khiến những người này hôi phi yên diệt.

            “Hồ ly, đừng làm quá phận.”

            [ Như thế nào mới tính không quá phận? ] Dù sao cũng phải đúng mực.

            “Không chết là được.”

            [ Nửa đời không chết, kéo dài hơi tàn cũng có thể? ]

            “Tùy ý ngươi.”

            [ Ta đây liền không khách khí. ] Quả thực như là nhận được đặc xá, hỏa lực của hồ ly toàn bộ khai hỏa, hoả tốc tiến công. Diệt một người khả năng không như thế nào, nhưng diệt một đám người vậy cũng đã nghiền.

            Lão Vương ở một bên nhìn đều rơi mồ hôi lạnh (nếu hắn có mồ hôi lạnh mà nói), hắn nhìn phía Ngôn Thâm bên cạnh từ đầu tới đuôi đều thờ ơ lạnh nhạt, đột nhiên cảm giác đây cũng là nhân vật.

            “Hỏi bọn hắn chôn người ở đâu.” Ngôn Thâm nhắc nhởy, vui đùa rất nhiều, đừng quên chính sự.

            [Người chôn ở đâu? ] Hồ ly nắm lên một người hỏi, người nọ sợ tới mức tè ra quần, lên tiếng thét chói tai. Hồ ly lại nắm lên người khác, thẳng đến có người chỉ ra vị trí chôn xác.

            Ngôn Thâm vốn định tiến lên đào ra, nhưng hồ ly ngăn hắn lại, để những người đó đào thi thể ra. Thi thể xuống đất hồi lâu, đất đai gần đó tản mát ra mùi hôi.

            Có người vừa đào vừa nôn, có người vừa đào vừa khóc, có người vừa đào vừa niệm A Di Đà Phật. Rốt cục đào ra thi cốt, mặt trên đều là sâu bọ.

            Ngôn Thâm trong chỗ tụ tập của bọn họ tìm được hũ rỗng, để hồ ly thiêu thi thể của hắn, đem tro cốt để vào trong hũ.

            “Không thể tha thứ.” Nếu không phải hắn hiện tại thể chất không thể mặt đối mặt cùng người, bằng không hắn thật đúng là muốn động thủ giáo huấn những ác bá này. “Trong ngân hàng bọn họ còn đồng lõa, đúng không?”

            [ Đúng vậy, chính là người kia đem ta bức chết. ] Nam quỷ khóc tố.

            “Ngươi yên tâm, ta muốn bọn họ đem tiền tích luy cả đời , toàn bộ phun ra.” Ngôn Thâm phát ngoan tuyên thệ, “Hồ ly, hỏi địa chỉ người kia. Nhất định phải khiến đám người kia, muốn sống không thể, muốn chết không được.”

            [Đây đại khái lời nói tàn nhẫn nhất ta nghe được từ lúc ta quen biết ngươi. Đồng thời cũng là một câu êm tai nhất. ] Hồ ly nhếch miệng cười, y phi thường vui chấp hành mệnh lệnh như vậy.

            Muốn sống không thể, muốn chết không được, đúng không. Từ đâu xuống tay đây? Vậy từ người này đi.

            Một người trong đó bị ngọn lửa nướng, tổn thương40%, tên tiếp tiếp theo, một tiếp một. Đám người kia còn chưa chết, cũng đã biết trước bộ dáng Địa Ngục. Cái gọi là Địa Ngục, cũng gần như thế.

            Nghiêm hình bức cung tìm được nhân viên ngân hàng lừa gạt lão Vương. Hồ ly sử dụng ảo thuật, khiến nhân viên ngân hàng tự mình đem tất cả tài sản bản thân đều giao ra đây. Ngôn Thâm đếm đếm ước chừng, số lượng cũng không ít, trong đó không biết có bao nhiêu là từ cho vay nặng lãi được đến. Số lượng càng nhiều, đến lúc đó nhân viên ngân hàng đả kích cũng càng lớn.

            [ Cậu không báo nguy bắt hắn ta? ] Lão Vương hỏi, thật vất vả có thể khống chế hắn, rõ ràng khiến hắn ở trước mặt cảnh sát, khai hết thảy hành vi phạm tội ra. Nhưng ý tưởng ngây thơ của lão Vương nhận được một tiếng cười lạnh của Ngôn Thâm.

            “Chuyện cho tới bây giờ, chú còn tin tưởng cảnh sát.” Ngôn Thâm nói, “Đến lúc đó, hắn ta chỉ cần giả điên, liền có thể ở trước mặt quan toà phản cung. Mà chú lại chết không có đối chứng.”

            [Để cho tôi giết hắn ta? ]

            “Không. Chúng ta cái gì cũng  không cần làm. Chỉ cần lấy đi tất cả tài sản của hắn ta là được.” Ngôn Thâm khó được thâm trầm, “Đối phó người như thế, chỉ cần lấy đi tài sản của hắn, là khiến hắn chịu đủ.”

            Vào lúc ban đêm, có người ấn chuông cửa nhà A Châu. A Châu chần chờ một hồi, mới tiến lên mở cửa.

            Trước cửa không có đám lưu manh kia, cũng không có nghiệp vụ viên bảo hiểm hôm nay gặp được. Bà nhìn ngó một phen, mới chú ý tới đồ vật trên đất.

            Hủ và cái rương màu đen. Trên hủ để một phong thư. A Châu mở thư ra:

            [ Lý Mỹ Châu nữ sĩ: Chào ngài, trong hủ này là tro cốt của tiên sinh ngài. Thật xin lỗi, vì đủ loại nguyên nhân, bất đắc dĩ chỉ có thể dùng loại hình thức này giao cho ngài. Tiên sinh ngài lúc trước tao ngộ phiền toái, nay đã thuận lợi giải quyết, thỉnh ngài yên tâm, về sau sẽ không có người tới quấy rầy. Về phần thứ trong rương màu đen, nhờ ngài xử trí. Mua quần áo mới cho tiểu Trân cũng được. ] Không có kí tên (cuối cùng một câu, là trước khi lão Vương thăng thiên, công đạo Ngôn Thâm nhất định phải viết lên. Hắn cũng dựa theo thực tế làm như vậy).

            A Châu thật cẩn thận mở rương màu đen ra, bên trong đều là tiền mặt. Trừ bỏ kinh ngạc, không có bất cứ lời nói gì.

            Tin tức đám lưu manh tao ngộ chuyện lạ chiếm một gốc trên báo. Mà nhân viên ngân hàng bị vét sạch, không lâu, ở nhà mình nhảy lầu tự sát.

            Trong báo xã hội, có một tin tức ấm áp, có phụ nhân ở chợ bán cá, quyên một số tiền lớn cho trung tâm nghiệp hiệp trợ, cô nhi viện cùng dân vô gia cư. Nghe nói này bút tiền mặt là tâm nguyện do tiên sinh bà gửi lại cho bà.

            Mà bà, vì tiên sinh mình yêu, gửi đi ra ngoài.

            [Nề, Lục Ngôn Thâm, lần trước A Châu bán kia cá, đem tiền vay nặng lãi toàn bộ cúng đi ra ngoài. ] Hồ ly đọc tin tức này, ló đầu nói với Ngôn Thâm ở đình viện tưới hoa.

            “Như vậy rất tốt a.” Ngôn Thâm trả lời y.

            [ Sớm biết như vậy, rút ra một chút làm phí tổn. ] Hồ ly rất có phê bình kín đáo. [Hay là chúng ta lại đi tìm mấy tên vay nặng lãi, phạm tội rất nhiều, còn có thể kiếm chút béo bở. ] Một hòn đá ném hai chim tốt biết bao, hồ ly đề nghị.

            “Thôi đi. Cái loại tiền này dùng cũng không an lòng.” Ngôn Thâm cười nói, buông bình tưới nước. Rời khỏi đình viện. Đi vào phòng khách, mời hồ ly, “Hôm nay có không nói, muốn cùng đi chợ mua cá ăn hay không?”

            [ Ta muốn ăn cá rô phi. ]

            “Không thành vấn đề.”

 

            — Chính văn hoàn —

 =======

Phần PN bộ này và bộ Chung Khuê sẽ làm sau tháng 9 :)))

Advertisements

One thought on “Thường phi – 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s