Tiểu Bổn Đản

Tiểu bổn đản – 10

Chương 10

 La Vực chưa bao giờ yêu cầu bất luận kẻ nào hiểu.

Edit: Rei

Beta

Không được vài ngày sau khi chú Mao Mao dọn đi, trong ký túc xá liền có bạn cùng phòng mới vào , ngày đó Hiểu Quả vừa lúc ở, Hứa Long không ở. Tới hai người một lớn một nhỏ, được Lô Vi Hồng mang theo. Nam nhân lớn nhìn khoảng ba mươi tuổi, bộ dáng không xấu, tiền đề là bên mắt trái không có sẹo to bằng khối mạt chược do bị phỏng, thời điểm đi đường chân cũng có chút thọt. Mà người khác dĩ nhiên là một tiểu nam sinh, mười lăm tuổi, vẫn luôn sợ hãi tránh sau lưng nam nhân kia, nếu không phải Lô Vi Hồng giới thiệu bọn họ, Hiểu Quả còn không chú ý có thằng con trai kia.

Lô lão sư chính là nói đơn giản bởi vì khu ký túc xá khác đang điều chỉnh, tình huống hai vị này cũng chỉ là ở tạm, thì đi vội cái khác, nói nhiều Hiểu Quả cũng không hiểu.

Hiểu Quả cẩn thận đem đồ đạc của mình dời đi, để cho bọn họ dọn vào bao lớn bao nhỏ, cậu vẫn luôn đứng ở một bên quan sát đối phương, thấy thùng nặng còn chủ động giúp một tay, thần tình đều viết “Tôi kêu Nguyễn Hiểu Quả a, chúng ta có thể nhận thức một chút sao”.

Chính là nam nhân kia lại từ đầu tới đuôi đều trầm mặc, ngay cả liếc mắt một cái cũng không nhìn lại đây, giống như một bên bất quá là cái người vô hình.

Ngược lại ánh mắt đứa bé kia vẫn luôn dừng ở trên mặt Hiểu Quả, chính là đầy mắt hàm lại đều là kinh sợ phòng bị.

Hiểu Quả nhiệt tâm vây quanh hai người lại thủy chung không có kết quả, cũng dần dần hiểu ra thái độ lạnh lùng của đối phương, cậu đành chậm rãi thối lui đến trong giường, cách màn mông lung nhìn nam nhân kia cùng tiểu hài tử một đường chỉnh lý hành lý của mình, còn thỉnh thoảng hạ giọng lặng lẽ nói chuyện với nhau…

Về nhà là thay đổi có chút tịch mịch , bất quá thời điểm đi làm ở sinh thái viên Hiểu Quả vẫn rất vui vẻ như cũ.

Cậu hiện tại đã cùng La Vực tương đối quen thuộc, ngay từ đầu là từ Phương Tỳ, hoặc là báo cho vận chuyển viên đến mời Hiểu Quả đi qua, tuy nói đối với bên ngoài là có một lần Hiểu Quả hình như giúp hộ khách khu biệt thự bận cái gì, hộ khách rất thích tiểu hài tử này, ngẫu nhiên gọi cậu đi qua chơi. Nhưng dần dà cũng sợ người khác sẽ nghĩ nhiều, tựa như cô dì trong vườn trái cây hữu cơ luôn nhắc nhở muốn Hiểu Quả cẩn thận.

Vì để không phiền toái, đơn giản trước một ngày sẽ hẹn thời gian cụ thể Hiểu Quả tới nhà làm khách, bình thường đều là sau khi Hiểu Quả tan tầm, La Vực sẽ nhờ dì Chu làm đồ ăn cậu thích ăn, Hiểu Quả ở trong này dùng cơm xong, thuận tiện cùng La Vực tán gẫu chút mạc danh kỳ diệu, đề tài chỉ có hai người bọn họ mới cảm thấy có ý tứ, sau đó tài xế sẽ đưa về ký túc xá.

Có lẽ người bên cạnh gặp kết giao như vậy sẽ có chút kỳ quái, nhưng đương sự song phương lại thích thú.

Đặc biệt là La Vực, mỗi lần Hiểu Quả đến trước cùng đến sau tâm tình của y đều sẽ rõ ràng sung sướng lên, Phương Tỳ có một lần thậm chí nhìn thấy y tự mình cầm bình tưới nước trong đình viện tưới hoa hải đường, khóe miệng còn mang theo ý cười thỏa mãn, thật giống như cá con trong mặt hồ vẫn luôn yên tĩnh được dương quang chiếu rọi mà nổi lên rợn sóng.

Phương Tỳ không hiểu, nhưng mà La Vực chưa bao giờ yêu cầu bất luận kẻ nào hiểu.

*******

Lại là một ngày ánh nắng tươi sáng sau giờ ngọ, Hiểu Quả làm xong công tác trong tay, lại thay Triệu đại tỷ lột long nhãn trong chốc lát, liền đi đến khu biệt thự. Hai ngày trước đã nói xong với La Vực, hôm nay đi vào trong đó chơi. La Vực sẽ chuẩn bị trước mì cầu vồng* để khen ngợi Hiểu Quả cho cậu ăn.

*Mì cầu vồng – 彩虹面条, cách làm.

mi cau vong

Nghĩ đến mì trong bát thơm thơm trơn trơn lại xinh đẹp, Hiểu Quả đã cảm thấy hưng phấn, nhịn không được rung đùi đắc ý, cước bộ cũng nhảy nhót. Trong tay của cậu cầm hai quả táo vừa đỏ hồng vừa lớn, suýt nữa bị động tác của cậu làm rớt.

Chính là khi đi ngang qua một mảnh cỏ giữa trung tâm, Hiểu Quả lại nghe thấy xa xa có người gọi mình, cậu theo tiếng nhìn lại liền nhìn thấy Mã Lỗi đứng ở một gốc cây đại dung dưới tàng cây không ngừng mà đối chính mình ngoắc.

“Tiểu Béo…” Hiểu Quả lên tiếng trả lời đi đến trước mặt đối phương, trên mặt mang tươi cười.

Mã Lỗi lại chưa cho cậu sắc mặt hoà nhã, thẳng mặt liền hỏi: “Nguyễn Hiểu Quả cậu xảy ra chuyện gì? Lần trước đã nói sao không trả tiền tôi chứ.”

Hiểu Quả gần đây cùng La Vực thân thiết, đã thật lâu không đi trung tâm bảo dưỡng, dĩ vãng cũng không phải cậu thích chạy đi đâu, đều là Mã Lỗi hống liên tục mang lừa mà kéo người đi qua, Hiểu Quả chỉ tưởng bạn tốt nguyện ý cùng cậu ở chung, cũng không thèm để ý đối phương luôn để cậu làm này làm kia. Mà từ lúc cậu lâu chưa quang lâm, Mã Lỗi chỉ đành mọi chuyện tự thân vận động. Hắn người này hết ăn lại nằm, không có Hiểu Quả thay hắn chia sẻ, làm hắn mệt đến không nhẹ. Nhưng mà đi mấy lần trung tâm hữu cơ tìm người, không phải nhận được Hiểu Quả không quay về, thì nói cậu đi làm cái khác , Mã Lỗi nghẹn khuất thật lâu, lúc này chờ người tự nhiên muốn phát tiết một chút không vui đầy mình.

Chuyện lần trước Hiểu Quả đã quên , Mã Lỗi thấy biểu tình của cậu liền lộ ra thái độ chịu ủy khuất lớn, lại là mắng Hiểu Quả không trí nhớ, lại là nói mình gần đây thiếu tiền thiếu nghỉ ngơi, câu nào cũng khiến Hiểu Quả áy náy không nhỏ, sau đó chậm rãi từ trong túi áo lấy ra một sấp tiền.

Dĩ vãng Hiểu Quả rất ít mang theo tiền trên người, đây là Lô lão sư dặn dò cậu, mệnh giá lớn cơ bản đều phải thu hồi, nhưng hôm nay coi như là Mã Lỗi đúng lúc , Hiểu Quả mới vừa mua hai quả táo, theo cô dì trong vườn trái cây nói, quả táo là cái gì cái gì quốc gia nhập khẩu , phi thường phi thường đắt, trước kia bọn họ cũng sẽ không mua, nhưng là bởi vì sắp Trung thu , sinh thái viên cho công nhân phúc lợi, hiện tại chỉ có giảm giá cả, mọi người lúc này mới sôi nổi bỏ tiền hưởng thụ một phen đãi ngộ người giàu có.

Hiểu Quả cũng mua hai quả, nếu như là cho mình ăn, cậu nhất định luyến tiếc, chính phủ và tổ chức phúc lợi giới thiệu cậu đến nơi như vậy đã là ưu đãi , cậu làm việc nơi chốn đều phải nhờ người khác dẫn dắt, chức vị có chút yêu cầu kỹ thuật khi có ghế trống cũng đỉnh không đi lên, làm việc tuy rằng dốc sức nhưng hiệu suất cũng không cao, cho nên Hiểu Quả lấy tiền lương xem như thấp nhất trong vườn, cũng may cậu vốn cũng không tiêu dùng quá nhiều, chi phí duy trì sinh hoạt hằng ngày không có vấn đề. Bất quá Hiểu Quả vẫn tương đối tiết kiệm, cậu tiêu tiền đều sẽ ghi sổ đơn giản nhất, cũng không tham ăn, mỗi tháng tính ra cũng coi như còn lại chút ít.

Mà hôm nay quả táo này là cậu mua cho La Vực , La Vực đối cậu tốt Hiểu Quả không có khả năng không cảm thụ được, mua quả táo cũng không phải vì hoàn lại nhân tình, Hiểu Quả không hiểu được cái trình tự này, cậu chỉ là thấy thứ tốt nguyện ý chia sẻ cùng hảo bằng hữu, người trong vườn trái cây hết thảy đều là tốt nhất Hiểu Quả gặp qua, cậu trước kia không có năng lực, hiện tại có thể mua, tự nhiên muốn tặng cho người trong khoảng thời gian cho cậu cảm thấy ấm áp.

Chính là lúc mua quả táo đã nghĩ La Vực , tiền cũng quên cất kỹ, hiện nay lấy ra, mấy tờ mệnh giá lớn với vụn vặt thành một đống lớn.

Hiểu Quả đang muốn đếm, ai biết bị Mã Lỗi một phen đoạt đi, lần trước hắn bị trừ ba trăm, trong tay Hiểu Quả nói ít cũng có bốn năm trăm, Mã Lỗi lại tùy tay nhét vào túi, còn dùng thái độ “Hai chúng ta là quan hệ như thế nào” nói: “Bỏ đi , đếm cái gì đếm, thiếu mấy tờ ca ca sẽ không so đo với cậu, lần sau đừng gây chuyện cho ta liền cám ơn cậu.” (tay chân lành lặn mà đi lấy tiền một người khiếm khuyết, không bằng một con cẩu)

Hiểu Quả nhìn hai tay trống rỗng đang muốn mở miệng, lại bị Mã Lỗi một câu “Đừng vờ đáng thương, cậu không phải lập tức nhận được tiền lương sao” chắn trở về.

Nhét tiền xong, Mã Lỗi lại cầm lấy cái xẻng một bên giống như tùy ý hỏi: “Cậu đây là đi chỗ nào? Chuyện đều làm xong sao?” Cũng không chờ Hiểu Quả trả lời, nói thẳng, “Cậu thật là nhàn a, nhìn tôi xem, mệt đến không thở được, đến hiện tại ngay cả nước miếng cũng không uống qua, tôi muốn chết! Cậu cho giúp tôi một chút.” Vừa nói vừa đưa cái xẻng tới.

Mã Lỗi lời này nói ra khó có được coi như có bằng có chứng, sắp tới sinh thái viên có hội ngắm hoa Trung thu, bên trong vườn rất nhiều bồn hoa đều phải đổi mới, hai ngày này làm bảo dưỡng công mệt đến ngất ngư, Mã Lỗi cũng là vội đến đầy người nước bùn, cả mặt cũng đen .

Nhìn hắn như vậy, Hiểu Quả tự nhiên tin, bị Mã Lỗi động tác nửa cường ngạnh tiếp nhận cái xẻng, giúp đỡ đối phương đào đất.

Hiểu Quả loại người này phần lớn đều là một đường thẳng, trong óc có một sự kiện, tự nhiên sẽ đem một sự kiện khác bài trừ đi. Cậu trước khi hỗ trợ cũng do dự vấn đề bản thân trong chốc lát cùng với La Vực ăn cơm, nhưng mà chân chính vội lên, lại là bị Mã Lỗi đến kêu đi hét , bên cạnh liền không rảnh để ý , thời gian lúc cậu bận rộn từng chút trôi qua…

Một đầu kia, dì Chu theo thường lệ ấn theo La Vực phân phó làm đồ ăn đầy bàn, ở bên La Vực chỉ đặt một chén cháo hoa. Dĩ vãng Hiểu Quả là phi thường đúng giờ , nói đúng mấy giờ là mấy giờ, chờ cậu đến , đồ ăn thơm ngào ngạt vẫn ấm , vừa lúc hạ miệng, nhưng mà hôm nay La Vực lại tả đẳng hữu đẳng không thấy bóng người.

La Vực cũng mặc kệ bên cạnh , dựa vào lưng ghế dựa nhìn thức ăn màu sặc sỡ, trên mặt biểu tình nửa điểm nhìn không ra cái nguyên cớ.

Phương Tỳ gọi điện thoại đến vườn trái cây hữu cơ, đầu kia tăng ca lưu lại lại nói không gặp Hiểu Quả, hẳn là về nhà . Phương Tỳ cúp điện thoại uyển chuyển mà tỏ vẻ để La Vực ăn trước, nhưng La Vực lại phảng phất giống như không nghe thấy, mắt nhìn bát cháo hoa nhiệt khí từng chút tiêu tán, cuối cùng như đống hồ cứng ngắc thành khối.

Cơm không ăn, thuốc vẫn phải uống . Dì Chu đổ nước, lấy đến hộp thuốc thật cẩn thận mà để ở một bên, bởi vì sợ y tạm thời lại không nhìn, còn không cho đổi, đến nỗi nguội, cho nên nước trong chén vẫn nóng bỏng .

Nhưng mà vừa thấy cái chén kia, La Vực liền một phen lấy qua, mặc dù chỉ nắm tay, ngón tay đều có thể cảm thụ cái nóng tỏa ra. Phương Tỳ ở một bên sợ La Vực nóng đang muốn ngăn cản, lại không nghĩ đối phương mắt nhìn ngoài cửa sổ sắc trời dần tối, chậm rãi nâng tay lên.

Miệng chén nghiêng một chút, nước nóng theo đó đổ xuống, thẳng tắp tưới vào trong tai tượng đuôi chồn đặt ở giữa bàn, từ cây chảy xuống thân hoa, cuối cùng nhập vào trong đất.

Thực vật rõ ràng sẽ không kêu thảm thiết, nhưng Phương Tỳ dường như có thể nghe thấy chất lỏng nóng bỏng từng giọt chảy qua cành lá, thiêu đốt mà phát ra tiếng lách tách.

Lại nhìn thần sắc La Vực, cười như không cười, trong mắt lại phản chiếu cái gì cũng không ra.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  trước sót một cậu, tu chỉnh một chút

——————————–

Tất cả mọi người đối với Hiểu Quả bị khi dễ thực chú ý, vậy tùy tiện nói hai câu

Hiểu Quả tuy rằng tương đối đặc biệt, nhưng cậu cố gắng sinh hoạt như người bình thường, ắt phải gặp gỡ đối tượng muôn hình muôn vẻ, có thân mật, đương nhiên cũng có không thân thiện , bọn họ loại quần thể yếu thế chịu thiệt chịu khi dễ là tương đối thông thường, trong cuộc sống của chúng ta cũng là như vậy bất quá về sau sẽ chậm rãi thay đổi tốt, cho nên mọi người không cần quá nghẹn lòng ~

Không biết có tính là tiêm dự phòng không, vẫn moah moah.

=======

Up hết cho chẵn 10c, hết tháng này mình sẽ quay lại với Quả Quả

 

One thought on “Tiểu bổn đản – 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s