Tiểu Bổn Đản

Tiểu bổn đản – 8

Chương 8

Ừm, tôi sinh bệnh , rất khó chịu, phải uống rất nhiều rất nhiều thuốc.

Edit: Rei

Beta

Phương Tỳ đem người an trí ở tại phòng nghe nhìn, La Vực lên lầu đẩy cửa ra, chỉ thấy Nguyễn Hiểu Quả đang ngồi ở trên ghế sa lông xem TV. Trong TV phát phim hoạt hình, là do Phương Tỳ cho rằng Hiểu Quả sẽ thích mà đặc biệt chọn kênh. Phương lão sư khó được đối người trừ bỏ La Vực ra còn tri kỷ như vậy, bất quá hắn đoán trước cũng coi như chính xác, Hiểu Quả đích xác thích xem cái này, thẳng đến La Vực ngồi vào bên cạnh cậu , Hiểu Quả mới phát hiện ra.

Thấy La Vực, cậu lộ ra tươi cười vui vẻ.

La Vực quét mắt nhìn cái trán của Hiểu Quả, cục u lần trước té ngã đã xẹp, chỉ để lại một chút dấu vết hồng nhạt. La Vực hỏi cậu: “Công tác đều hoàn thành sao?”

Hiểu Quả gật đầu.

“Có mệt hay không?”

Hiểu Quả lắc đầu.

Từ buổi sáng đến mới vừa rồi, Hiểu Quả cũng mới lao động không có bao nhiêu thời gian, so với lượng công việc bình thường, vài ngày gần đây cậu quả thực là thoải mái quá chừng, nhưng này cũng không đại biểu cho vườn trái cây hữu cơ không có việc phải làm, ngược lại, những công nhân khác vẫn bận rộn như trước, giữa hè nắng nóng nhu cầu của hộ khách so trước kia càng nhiều, nhưng mà chỉ có một mình Hiểu Quả, công việc phân phối đến trong tay của cậu đột nhiên giảm mạnh, trái cây chỉ cần rửa một nửa, những việc đóng gói chuyên chở nặng nhọc cũng không nằm trong phạm vi của cậu . Chính là với sức quan sát của Hiểu Quả mà nói, những việc này cũng không dễ dàng phát hiện như vậy, làm nhiều cậu cũng không oán giận, làm ít cậu cũng không bởi vì có thể nhàn hạ mà cao hứng.

Nhìn Hiểu Quả đích xác không có chật vật như lần trước chứng kiến, nội tâm La Vực vừa lòng.

Kỳ thật ngày đó sau khi Hiểu Quả vừa rời đi, La Vực liền nhận được điện thoại của Dư giám đốc, nghe phía dưới nói khu biệt thự có khách nhân tìm tới cửa, còn là vị tuyệt không thể đắc tội, đối phương cũng tưởng trình độ nghiệp vụ của công nhân xảy ra vấn đề, tự nhiên lập tức gọi điện tìm hiểu tình huống.

La Vực thì nói cho Dư giám đốc, mình và Hiểu Quả xem như quen biết cũ, đã lâu không gặp mặt, lúc này gặp gỡ , đương nhiên muốn tán gẫu một chút, về sau cũng muốn thường xuyên giữ liên lạc, bất quá lại không nghĩ rằng sẽ thêm phiền toái cho viên khu.

Cái này lý do này mà tra kỹ thì có chút gượng ép, không nói đến hai bên hoàn cảnh sinh hoạt chênh lệch, bộ dáng của Nguyễn Hiểu Quả không giống như loại người sẽ có liên quan với nhà giàu có, bằng không làm sao sẽ đến chỗ này làm việc? Được rồi, cho dù thật sự là quen biết , thân phận La Vực có thể cùng Hiểu Quả như vậy tán gẫu ra cái mống gì? Còn thường xuyên giữ liên lạc?

Nhưng mà Dư giám đốc sẽ không vạch trần, cũng sẽ không miệt mài theo đuổi, chỉ ngoài miệng khách sáo một phen, sau đó cúp điện thoại quay đầu lại báo tin cho Vương giám đốc là người phụ trách vườn trái cây hữu cơ, nói là một hai tháng gần đây sẽ có lãnh đạo đến thị sát khu viên có liên quan đến phương diện phát triển nhân sĩ thiểu năng trí tuệ vào nghề, có lẽ còn sẽ có phóng viên ngầm hỏi, để Vương giám đốc đối với công nhân đặc biệt chiếu cố thích hợp, có thể nghỉ thì nghỉ nhiều hơn.

Như vậy vừa có thể cho La Vực không gian nhất định, lại không đến mức mọi người đều biết. Dư giám đốc nghĩ, dù sao hẳn là duy trì không được bao lâu, La tiên sinh không nhiều thời gian rỗi như vậy, bất quá chỉ là tăng thêm một công nhân nhỏ mà thôi, không mang đến phiền toái cho sinh thái viên là được, tùy y.

Mà Phương Tỳ cũng là bởi vậy mới ở ngoài khu viên gặp tiểu Béo vừa làm xong công việc tính toán đi trung tâm bảo dưỡng tìm Hiểu Quả, quyết đoán chặn người lại, mang đến nơi này.

“Vậy là ai tìm cho cậu công tác?” Giờ phút này, La Vực tiếp tục tò mò.

Hiểu Quả nghĩ nghĩ nói: “Lô lão sư.”

La Vực suy đoán hẳn là nhân viên hỗ trợ của tổ chức phúc lợi.

“Vậy cậu thích nơi này sao?”

Hiểu Quả gật đầu: “Thích, nơi này có, chim nhỏ.” Nói xong, năm ngón tay của cậu mở ra rồi khép lại, bày ra miệng chim, động tác lại như là cánh mở khép mở.

La Vực cười , y hỏi Hiểu Quả rất nhiều vấn đề, quá thâm ảo Hiểu Quả vô pháp trả lời, La Vực chỉ có thể chọn chút dễ hiểu, tất nhiên đáp án nghe được vạn phần đơn giản, thậm chí là nhàm chán. Nhưng mà La Vực lại cũng không quá để ý, y chính là nghiêm túc tìm hiểu, ngẫu nhiên phụ họa hai tiếng, khiến lần đối thoại này có vẻ như trò chuyện với nhau thật vui.

Bất quá lực chú ý của Hiểu Quả có khi sẽ bị TV hấp dẫn đi, tuy rằng La Vực cho cậu cảm giác thực thoải mái, so với nói chuyện cùng tiểu Béo còn có chú Mao Mao đều thú vị hơn, nhưng mà hình ảnh màu sắc rực rỡ cùng tiếng líu ríu huyên náo đối Hiểu Quả ảnh hưởng hiển nhiên càng trực tiếp.

Mắt thấy Hiểu Quả cùng y nói mãi, con mắt lại chạy lên màn hình lớn, La Vực liền đơn giản im miệng, sau đó lẳng lặng nhìn mặt nghiêng của Hiểu Quả.

Biểu tình của Hiểu Quả sẽ theo tình tiết câu chuyện mà biến hóa, người ở bên trong cười cậu cũng sẽ nhếch môi, người ở bên trong sợ hãi cậu cũng theo đó mà lông mày nhíu chặt, La Vực cơ hồ không cần quay đầu có thể biết phim hoạt hình đang phát những tình tiết gì, bởi vì những sắc thái hỗn loạn đều in ảnh ngược vào con ngươi trong suốt đen trắng rõ ràng của Hiểu Quả, chiết xạ rõ ràng lại lóe sáng như vậy.

Hai người đều vẫn ngồi không nhúc nhích như vậy, Hiểu Quả xem TV, La Vực nhìn Hiểu Quả, thẳng đến dì Chu làm xong bữa tối lên lầu mời.

Bất tri bất giác đã qua thời gian Hiểu Quả tan tầm bình thường, thấy bên ngoài sắc trời đã tối đen, Hiểu Quả phải về nhà, quan niệm thời gian của cậu luôn luôn là rất mạnh, lại không nghĩ tới ba lần bốn lượt bị La Vực đảo loạn an bài cố định mỗi ngày, kéo theo một loạt kế hoạch tiếp theo của Hiểu Quả đều chân tay luống cuống.

“Xe… Sẽ không thấy.” Hiểu Quả cố gắng giải thích mình nếu ở đây chậm trễ sẽ gặp khó khăn, “Bên ngoài thực, hắc, thực đại.”

La Vực nghe xong trong chốc lát hơi hiểu được ý tứ của cậu, y an ủi Hiểu Quả: ‘Tôi có xe, tôi có thể đưa cậu về nhà, rất nhanh , trong xe rất sáng, cũng không cần sợ.”

Nhờ La Vực kiên nhẫn khuyên bảo, Hiểu Quả cuối cùng tạm hoãn lòng lo lắng, mà khi cậu nhìn thấy một bàn đầy mỹ thực, đã triệt để đem lo lắng mới vừa rồi quăng lên chín tầng mây.

Cũng không biết có phải là do La Vực đặc biệt phân phó, hôm nay dì Chu trừ bỏ đem cơm dinh dưỡng ngày xưa không có mùi vị gì cả đều thay đổi hết, màu sắc chất lượng đồ ăn cũng mất một phen công phu, bông cải xanh, cà rốt cùng các loại rau quả tiên diễm được xếp thành hình dáng đáng yêu, quả xoài cắt thành thuyền nhỏ giữa đĩa thịt gà, tôm bóc vỏ vân vân, trừ cái này ra, còn có thiệt nhiều món ngon tạo hình độc đáo lại thơm nức vô cùng đặt ở trước mặt Hiểu Quả, khiến cậu thấy ánh mắt đều thẳng .

Một cái trứng cuộn được gắp vào trong chén, La Vực cười nói với Hiểu Quả: “Nếm thử xem? Không biết cậu có thích hay không, nếu cảm thấy hương vị không ngon, lần sau sẽ đổi.”

Hiểu Quả ngốc lăng một chút, ngốc vụng mà cầm đũa lên, có lẽ là trứng cuộn rất trơn, hay là cậu không quá thạo dùng đũa, trứng cuộn kia ở trong chén bơi qua bơi lại, chính là không có biện pháp gắp lên.

Mắt thấy Hiểu Quả sốt ruột , La Vực lại duỗi tay ra, thay cậu cầm chén cố định, kẹp trứng cuộn đưa đến miệng của cậu.

Da trứng mềm mềm dán vào cánh môi, Hiểu Quả tự nhiên há mồm cắn một miếng lớn.

“Ăn ngon không?” La Vực chờ mong hỏi.

Bên trong có thịt băm, còn có sốt cà chua, chua chua ngọt ngọt, Hiểu Quả híp mắt lại, dùng sức gật đầu.

Dì Chu lấy dĩa ăn cho Hiểu Quả, để cậu xiên ăn, lại đem một hộp đồ vật nhỏ đưa cho La Vực.

Hiểu Quả vốn đang ăn say sưa, bỗng nhiên nhìn về phía La Vực đối diện chậm rãi dừng tay.

“Anh sinh bệnh, sao?” Hiểu Quả lần đầu tiên chủ động hỏi La Vực.

La Vực dừng động tác lại, tò mò hỏi: “Làm sao cậu biết?”

Hiểu Quả chỉa chỉa thứ y đổ vào trong tay: “Uống, thuốc…”

La Vực để ly nước xuống: “Cậu cũng từng uống thuốc sao?”

Y bất quá thuận miệng hỏi, không nghĩ tới Hiểu Quả nghiêm túc “Ân”: “Rất nhiều thuốc, đắng.”

“Chỗ nào sinh bệnh ?” La Vực hỏi, “Khó chịu sao?”

Hiểu Quả nhớ lại một hồi, lại gật đầu, chỉa chỉa bụng: “Cắt, bụng, đau bụng, khó chịu!” Cắt rất nhiều ngày, người đều hư thoát .

La Vực tỏ vẻ hiểu rõ: “Ừm, tôi sinh bệnh , rất khó chịu, phải uống rất nhiều rất nhiều thuốc.”

Hiểu Quả quả nhiên lộ ra biểu tình đồng tình, bi thương nhìn La Vực.

La Vực đối với ánh mắt đen thùi của cậu, bỗng nhiên chìa tay xuống dưới mũi Hiểu Quả, dụ hống nói: “Cậu nguyện ý thay tôi uống một chút không?”

Y dùng ngữ khí giống như mới vừa rồi để mời Hiểu Quả ăn trứng cuộn, giống như đó cũng là một loại mỹ thực ngon miệng, mời Hiểu Quả nhấm nháp.

Tay La Vực lạnh lẽo liền dán lên hai má Hiểu Quả, còn có thể cảm nhận được hình dạng viên thuốc trong lòng bàn tay, vị thuốc đông y mơ hồ thổi qua chóp mũi, vừa đắng vừa chát.

La Vực không chuyển mắt nhìn Hiểu Quả, chỉ thấy cậu mộng một chút sau, chậm rãi mở ra miệng, trong tư thế cúi đầu cắn viên thuốc trong tay y.

La Vực ánh mắt sáng ngời, chậm rãi giơ tay lên, Hiểu Quả cũng ngẩng đầu theo, thuốc ở trong bàn tay trượt một cái, lăn vào trong miệng Hiểu Quả.

Mắt thấy môi đều dính vào bao con nhộng hồng hồng xanh xanh, bỗng nhiên năm ngón tay ở gò má thu về, đem những viên thuốc thu về lòng bàn tay.

La Vực thu tay về.

Hiểu Quả cắn không khí, nửa há miệng không hiểu rõ lắm nhìn qua.

La Vực cũng đang nhìn cậu, biểu tình có chút kỳ quái, như là cảm thấy có ý tứ, không phụ chính mình chờ mong, lại như là kinh ngạc, cuối cùng những cảm xúc này đều biến mất, y chỉ là nhẹ nhàng nói: “Vẫn là thôi đi, cho cậu uống, tôi sẽ không có.”

Nói xong đem toàn bộ bỏ vào trong miệng, ngửa đầu uống chút nước nuốt vào bụng.

Uống thuốc xong, La Vực lại khôi phục tươi cười ôn nhu, nói với Hiểu Quả: “Nhanh ăn đi, thức ăn lạnh thì không thể ăn .”

“A, ” Hiểu Quả nghe lời mà lên tiếng trả lời, cũng không thấy vừa rồi có vấn đề gì, sau đó liếm đi vị cay đắng trên miệng, cầm lấy dĩa ăn lại cùng trứng cuộn trước mặt bắt đầu đấu tranh.

La Vực ý cười nghiên nghiên mà nhìn cậu, hứng thú trong mắt càng đậm .

 

Advertisements

One thought on “Tiểu bổn đản – 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s