Tiểu Bổn Đản

Tiểu bổn đản – 9

Chương 9

 La Vực tựa hồ thật sự đối với bất cứ chuyện gì trên người Hiểu Quả đều cảm thấy hứng thú.

Edit: Rei

Beta:

La Vực phải ăn kiêng, trên bàn rất nhiều món y đều không thể dùng, dính dính miệng liền buông xuống. Bất quá dù vậy, bữa cơm này đều khiến khách và chủ tẫn hoan, hai người vui vẻ cười nói bất tri bất giác thời gian liền vội vàng trôi qua, nếu không phải Phương Tỳ nhắc nhở, La Vực đại khái còn có thể cùng Hiểu Quả tán gẫu tiếp tục.

Bất quá y hôm nay tinh thần rất tốt, cho nên khi tài xế muốn đưa Hiểu Quả rời đi La Vực lại cũng chậm rãi dạo đi ra ga ra.

Phương Tỳ nhận thấy được ý nghĩ của y kinh ngạc rất nhiều đương nhiên muốn ngăn cản, nhưng La Vực trấn an đối phương.

“Hai mươi phút là tới , tôi không xuống xe, gió cũng không thổi, sao có thể mệt được, ban ngày ngủ đủ, đã bao lâu không hoạt động?”

Lời này nói ra Phương Tỳ không ngăn nữa, chỉ có thể cẩn thận một đường hộ tống, lúc gần đi nhanh chóng chuẩn bị tốt, mang theo quần áo, mang theo thuốc, ngay cả đệm dựa chỗ ngồi phía sau xe đều thay đổi, cẩn thận rồi cẩn thận.

Hiểu Quả lại không biết vì sao mọi người đều có dáng vẻ khẩn trương như vậy, ngơ ngác đứng ở nơi đó, thẳng đến La Vực lôi kéo cậu đến chỗ ngồi phía sau ngồi xuống.

Tay La Vực rất lạnh, Hiểu Quả chạm vài lần đều bị đông một chút, nhưng tay La Vực lại rất lớn, vả lại rất mềm, nhè nhẹ bao lấy tay cậu, Hiểu Quả cũng không cảm thấy có bao nhiêu khó nhịn, ngược lại với cái nóng mùa hè này còn rất thoải mái , vì thế tùy ý đối phương nắm một đường.

Tự lúc dọn đến nơi đây, La Vực đích xác có chưa một lần xuất môn , gió đêm mùa hè có chút thấm lạnh, từ khe hở cửa sổ mở ra tiến vào xe, có chút hợp lòng người, y nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đi qua, tâm tình rất tốt.

“Câu ở chung với ai?” La Vực quay đầu lại nhéo nhéo lòng bàn tay trong tay, hỏi.

Có lẽ do vẫn luôn tiếp xúc công tác tẩy rửa, lòng bàn tay Hiểu Quả có chút thô, bất quá bàn tay của cậu rất nhỏ, ngón tay cũng rất dài, vẫn nhìn trắng nõn trắng nà xinh xinh đẹp đẹp.

Hiểu Quả giống như chưa ngồi qua phương tiện giao thông như vậy, đang hiếu kỳ mà quan sát trái phải, La Vực hỏi một lần nữa cậu mới hoàn hồn.

“Chú Mao Mao, Hứa Long.” Đối với tên người Hiểu Quả niệm đến độ rất rõ ràng.

“Cũng là bằng hữu tốt của cậu sao?” La Vực tiếp tục hỏi.

Hiểu Quả tự hỏi một chút, chú Mao Mao hẳn là tính, nhưng mà Hứa Long thì… Nghĩ đến cậu ta hẳn là không thích mình, vì thế Hiểu Quả lắc đầu.

“Tại sao?”

Hiểu Quả tựa hồ nhất thời vô pháp giải thích, nghẹn một lúc, nói: “Cậu ta không cho, chú Mao Mao, ngáy ngủ.”

“Chú Mao Mao khò khè rất vang sao?”

Cứ việc Hứa Long làm như vậy không đúng, bất quá đối với loại vấn đề thị phi này Hiểu Quả vẫn rất thẳng thắn thành khẩn , bởi vì lúc cậu mới vừa vào ở đối với tiếng ngáy của chú Mao Mao cũng rất không quen, luôn bị đánh thức, càng về sau mới chậm rãi thích ứng . Vì thế Hiểu Quả gật gật đầu, trên mặt thế nhưng mang theo một loại biểu tình ẩn ẩn bất đắc dĩ, khiến La Vực nhìn xem ha ha ha ha nở nụ cười.

“Lợi hại như vậy a…”

Hiểu Quả biểu đạt đứt quãng , bất quá thông qua cậu giới thiệu câu có câu không La Vực cũng hiểu gần hết , chú Mao Mao kia hẳn cũng là vị nhân sĩ thiểu năng trí tuệ, làm bạn cùng phòng với Hiểu Quả gần một năm, mà Hứa Long tựa hồ là người bình thường, đến ở không lâu, ba người hiện nay cùng sống chung.

Chỗ ngồi phía sau tán gẫu đến khoái trá, Phương Tỳ ngồi phía trước càng nghe khuôn mặt càng nghiêm túc, có lẽ Hiểu Quả lĩnh hội không được, nhưng Phương Tỳ lại cảm thụ cẩn thận, những vấn đề La Vực hỏi Hiểu Quả có khi cẩn thận đến mức khiến Phương Tỳ đều cảm thấy bất khả tư nghị, chuyện vụn vặt thậm chí lông gà vỏ tỏi, nhưng mà nói cũng không phải vì bầu không khí thân thiện, mà là La Vực tựa hồ thật sự đối với bất cứ chuyện gì trên người Hiểu Quả đều cảm thấy hứng thú.

Đại khái thật sự là những ngày dưỡng bệnh rất nhàm chán đi, Phương Tỳ khó được tìm cớ cho La Vực.

Kỳ thật Hiểu Quả nói không rõ ràng địa chỉ cậu đang ở, tãi xế là chạy theo tuyến xe buýt Lục Dã sinh thái viên, may là đến trạm xe quen thuộc, sau đó lộ Hiểu Quả liền nhận thức , căn cứ cậu chỉ thị, xe chậm rãi chạy vào một tiểu khu cũ kĩ.

Đường nhỏ hẹp gấp khúc, xe La Vực cơ hồ là hiểm hiểm dán tường mà qua, một phen núp lách khó khăn lắm đứng ở dưới lầu.

La Vực quay cửa kính xe xuống, liếc hai mắt nhìn tòa nhà bên ngoài, dưới bóng đêm tối đen, tòa nhà cao khoảng năm tầng loang lổ mơ hồ không rõ, nhưng mà ngoài cửa chất một đống rác rưởi, cạnh sân thêm vào đủ loại nhà xây dựng bất hợp pháp khiến người chú mục.

Hiểu Quả xuống xe, đứng ở bên ngoài tạm biệt La Vực.

La Vực cười vừa muốn hỏi cậu ở tại lầu mấy, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên Hiểu Quả.

“Nguyễn Hiểu Quả!”

Chỉ thấy giữa hàng hiên hôn ám có một người đi tới, nương theo ánh sáng mấy từ hộ gia đình trên lầu một, có thể phát hiện là một nữ nhân dáng người hơi béo tầm ba, bốn mươi tuổi,.

“Lô, lão sư.” Đợi cho đối phương đến gần, Hiểu Quả lễ phép gọi bà.

Nhưng mà nữ nhân thì nhìn Hiểu Quả, lại nhìn La Vực, trên mặt lộ ra một tia nghi ngờ.

La Vực cũng không có ý tứ đáp lời bà, chỉ khẽ cười cười, lại vẫy tay với Hiểu Quả, liền phân phó tài xế lái xe, đồng thời y từ trong túi tiền móc ra di động từ nãy tới giờ vẫn rung.

Trên điện thoại hiện lên —— Hàng Nham.

Lô Vi Hồng nhìn đuôi xe chậm rãi chạy đi, quay đầu phòng bị hỏi Hiểu Quả: “Là ai a?”

Hiểu Quả chỗ nào nói rõ được, “Bạn tốt” này cũng chỉ có cậu sẽ tin.

Lô Vi Hồng nghe xong hai câu liền giận tái mặt: “Cậu có biết tôi ở trên lầu đợi cậu bao lâu? Tôi đã nói với cậu cái gì, phải về sớm một chút, tan việc không được chạy loạn, lạc đường làm như thế nào? Trừ bỏ đồng nghiệp trong đơn vị, cũng không được nói chuyện với người xa lạ, cậu sao lại không nghe lời chứ?”

Hiểu Quả bị mắng có chút oan uổng, cũng không phản bác, chỉ đứng ở nơi đó.

Mà đầu kia, xe bị người đi đường phía trước chặn tạm thời dừng lại La Vực cũng không đi xa, nữ nhân kia giọng lớn như vậy, đem tinh thần của y từ di động kéo lại, La Vực một bên nghe lại một bên cong mắt cười.

Trong điện thoại Hàng Nham có chút bất đắc dĩ.

“… La Vực, cậu nghe không nghe tớ nói chuyện? Tớ xem báo cáo kiểm tra tuần này của cậu, chỉ số của cậu có chút dao động, có phải không chú ý nghỉ ngơi hay không? Buổi tối cậu ngủ ngon không?”

La Vực một tai nghe thanh âm của Lô Vi Hồng, một tai ứng phó Hàng Nham, ngữ điệu thản nhiên.

“Bị cậu dong dài như vậy, hôm nay buổi tối ngủ khẳng định sẽ không ngon .”

La Vực kỳ thật tự nhận là một người rất có khiếu hài hước, y cũng sẽ cùng mọi người nói giỡn, nhưng mà có thể giữa lúc y vui đùa cười ha ha hiện nay tựa hồ chỉ có người đầu kia điện thoại.

“Đừng làm rộn, ” Hàng Nham là thật cao hứng, trạng thái La Vực từ trong thanh âm có thể nghe ra cũng không tệ lắm, “Cậu tự mình cẩn thận, Dr. Moore cũng nói, ngươi chỉ cần chú ý tâm tình, cái khác không phải vấn đề.”

“Tớ gần đây tâm tình rất tốt.”

La Vực lưng dựa vào ghế dựa, xuyên qua kính chắn gió, y nhìn thấy một thiếu niên cà lơ phất phơ đâm đầu đi tới. Ven đường còn đủ không gian cho người đi đường, nhưng thiếu niên này giống như đối chiếc xe bỗng nhiên xuất hiện ở chỗ này cảm thấy rất là hứng thú, buông tha đường lớn rộng mở, chen sát bên cửa xe, tha nửa ngày không đi, tựa hồ còn muốn vươn tay sờ.

Phương Tỳ ngồi trước bỗng nhiên quay cửa kính xe xuống, lạnh lùng mà trừng liếc mắt qua một cái, thành công dọa lui mống heo đáng ghét của đối phương, mãnh liệt chạy xa .

La Vực giương mắt nhìn về kính chiếu hậu, thiếu niên kia muốn vào hàng hiên cũng bị Lô Vi Hồng gọi lại.

“Hứa Long, cậu đi đâu vậy ? Sao cũng về trễ như thế.”

Thiếu niên lại không nghe lời như Hiểu Quả, không chỉ dưới chân không ngừng, ngược lại đẩy Nguyễn Hiểu Quả một phen, lướt qua cậu chạy lên lầu.

Lô Vi Hồng sửng sốt, một bên lải nhải , một bên mang theo Hiểu Quả đi theo.

Lúc này xe cuối cùng chờ xong trở ngại chung quanh, thông thuận rời khỏi tiểu khu, La Vực thu hồi ánh mắt, chỉ nghe Hàng Nham cuối cùng nói câu “Tớ xong rồi sẽ trở về “, La Vực cúp điện thoại.

Mà bên kia, Hiểu Quả cùng Lô Vi Hồng sau khi lên lầu, liền nhìn thấy chú Mao Mao đang thu dọn đồ đạc, mà Hứa Long lại không thấy bóng người.

Lô Vi Hồng đi đến phòng tắm gõ cửa, Hiểu Quả thì xoay quanh chú Mao Mao, không rõ hắn đây là đang làm gì.

Lô Vi Hồng lớn giọng giải thích cho cậu: “Chú Mao của cậu phải dọn đi, hắn ta mỗi ngày đến siêu thị đều phải hơn một giờ, đi sớm về trễ mệt gần chết, ký túc xá khu phía tây bên kia vừa lúc dư chỗ, qua lại tiện, tôi để cho hắn ta dọn đi qua, cậu ở đây cách sinh thái viên gần, không cần đi.”

Bà vừa nói vừa một cước đá văng cửa phòng tắm, tóm Hứa Long đang hút thuốc ở bên trong ra. Lô Vi Hồng là nhân viên xã đoàn nhà Thiên Sứ, đối bọn họ những người này cũng coi như thấy hết.

Nghe bà một câu lại một câu răn dạy Hứa Long, Hiểu Quả khổ sở nhìn về phía chú Mao Mao.

Chú Mao Mao cũng có chút khổ sở, hắn sờ sờ đầu Hiểu Quả, lại ở bên tai khoa tay múa chân, ý là về sau còn có thể gọi điện thoại.

Hứa Long mới từ sở quản giáo ra không bao lâu, chỗ nào sẽ phục Lô Vi Hồng quản, thừa dịp bà một cái không xem kỹ liền xẹt chạy trốn ra ngoài, một bên gào thét một bên đạp bay thùng chú Mao Mao mới chỉnh lý xong.

Lô Vi Hồng tức giận không nhẹ, nhưng công việc này còn phải làm tiếp, bà thở hổn hển khẩu khí, chỉ có thể quay đầu nói với Hiểu Quả: “Cậu đừng học nó a, mới vừa nói cho cậu nhớ kỹ không?”

Hiểu Quả ngoan ngoãn gật đầu.

Cậu luôn luôn khiến Lô Vi Hồng rất yên tâm , năng lực tự gánh vác mạnh, lại nghe lời, nghĩ đến số xe vừa rồi nhìn thấy, cùng nam nhân trong xe kia, Lô Vi Hồng mặc dù thấy kỳ quái, lại không công phu nghiên cứu kỹ.

“Hiểu Quả, tôi đã nói với cậu, chú Mao cậu đi rồi về sau sẽ có hai người dọn vào, cậu phải nhớ kỹ cùng bọn họ hảo hảo ở chung, cậu hiểu chuyện nhất, đừng khiến lão sư quan tâm, nếu có mâu thuẫn, không thể cãi nhau không thể đánh nhau, bọn họ nếu khi dễ cậu, cậu lại tới tìm ta.”

Đối với Lô Vi Hồng tận tình khuyên bảo, Hiểu Quả nhất nhất gật đầu, nhưng mà ánh mắt cậu dừng ở hành lý của chú Mao Mao, lại lộ ra bi thương.

 

Advertisements

One thought on “Tiểu bổn đản – 9

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s