Uncategorized

TBD – 20

Chương 20

Tôi đau quá a.

Edit: Rei

Yêu cầu chuyển cây rất nhanh đã được truyền đạt đến trung tâm bảo dưỡng Lục Dã sinh thái viên, đối với khách nhân khu biệt thự, bên trong vườn luôn luôn áp dụng phục vụ chuyên gia chuyên nghiệp, nhưng mà cứ việc cái đề nghị rác rưởi gì bọn họ đều sẽ cố gắng tiếp thu mà còn cho tôn trọng trả lời, nhưng đối với La Vực thình lình nhảy ra ý tưởng, trung tâm vẫn là ước chừng trầm mặc hết mấy phút đồng hồ, cuối cùng mới nói còn phải hỏi lãnh đạo tương quan một chút.

Lãnh đạo rất nhanh theo cùng vài vị bảo dưỡng công tới thăm dò địa hình một phen sau, uyển chuyển mà tỏ vẻ nếu những cây cây long não này ảnh hưởng tới sinh hoạt hộ khách, bọn họ có thể tiến hành tu bổ thích hợp, như vậy cũng sẽ càng nhanh và tiện một hơn.

Bất quá phương án này lại bị La Vực phủ quyết .

Lý do của La Vực là: không bảo vệ môi trường.

Mỗi gốc cây long não nói ít cũng phải hai thước trở lên, nếu tu bổ đến hoàn toàn không gây trở ngại trừ phi là chặt ngang bẻ gẫy, không dễ trồng lớn như vậy, nói chặt liền chặt, giám đốc không đau lòng, nhưng y đau lòng.

Hơn nữa, La Vực lại tỏ vẻ, lần trước hắn đã lĩnh giáo qua trình độ chuyên nghiệp của bảo dưỡng công trong viên khu, khi nghỉ trưa đều cần cần cù cù không để ý nghỉ ngơi, còn lôi kéo công nhân đặc biệt khu khác cùng tăng ca thêm giờ, tuy rằng không cẩn thận cắt hỏng hoa của mình, nhưng mà bởi vậy khiến y sâu sắc cảm động, càng tin tưởng bọn họ sẽ có hiệu suất đem chuyện này làm tốt .

Nhưng mà nhóm bảo dưỡng công ở đây đại khái thời gian rất lâu cũng không quên được biểu tình giám đốc nhà mình như ăn phải phân lúc ấy.

Làm như thế nào?

Chuyển thôi.

Mười một cây, La Vực yêu cầu không cao, mọi người có thể từ từ sẽ xong, thu phục trong vòng một tuần, nhiệm vụ này coi như hoàn thành .

Mà thời điểm Hiểu Quả chạng vạng tan tầm trở lại biệt thự liền nhìn thấy phụ cận đại môn vô cùng náo nhiệt vây quanh thật nhiều người đang bận rộn, cậu mắt sắc ở trong đó phát hiện ra thân ảnh Mã Lỗi.

“Tiểu Béo…” Hiểu Quả cao hứng mà đi qua chào hỏi hảo bằng hữu.

Mã Lỗi đang ngồi xổm trong hố gói rể cây, mệt đến đầu đầy bụi đen, chật vật trước nay chưa từng có. Vừa nghe thấy thanh âm Hiểu Quả, hắn lại không như dĩ vãng điệu bộ vênh mặt hất hàm sai khiến, sợ tới mức suýt nữa đem rể cây rớt xuống chân, cản cái lưng cũng khom xuống.

“Tiểu Béo…” Hiểu Quả thấy Tiểu Béo không để ý tới mình lại vòng quanh hắn hô vài tiếng, “Cậu đang… làm cái gì nha?”

Nếu đổi lại trước kia, Tiểu Béo nhất định hai tay chống nạnh hảo hảo nói với Hiểu Quả rằng mình làm việc, sau đó chính là để Hiểu Quả học giúp hắn, nhưng lần này, mắt nhìn Hiểu Quả tới gần có ý tứ muốn giúp một tay, Mã Lỗi sợ đến mức đẩy cậu ra xa.

“Cậu cậu cậu… cậu tránh ra, không cần cậu hỗ trợ.”

Hiểu Quả lui về phía sau vài bước, thiếu chút nữa đặt mông xuống ụ đất, vẫn là bảo dưỡng công một bên giúp nâng lên.

“Hiểu Quả.” Lúc này phòng trong truyền ra một giọng nam dễ nghe, “Trở về rồi? Ở bên ngoài làm gì?”

“Ơi.” Hiểu Quả bật người đáp ứng, “Tôi cùng… Tiểu Béo nói chuyện.”

“Đi vào.”

“A.” Hiểu Quả vội nghe lời mà liền muốn vào ốc, đi rồi hai bước lại nghĩ tới còn không có nói lời từ biệt, vì thế quay đầu lại phất tay, “Tiểu Béo, gặp lại.”

Hiểu Quả trực tiếp vui vẻ trở về nhà, lại không phát hiện Mã Lỗi sớm bị liên tiếp nói cùng hành vi của cậu ra một thân mồ hôi lạnh. Mà hai bên bảo dưỡng công cũng không phải ngốc tử, bọn họ biết Hiểu Quả, trước kia không biết chủ nhân biệt thự này, hiện tại cũng gần nghe biết rõ, liên hệ cái trước cái sau, phần lớn người tự nhiên đều não bổ ra cái nguyên cớ.

Vì thế ngay sau đó Mã Lỗi liền nhận được tầm mắt phẫn hận đến từ bốn phương tám hướng.

“Thì ra là thế, tôi còn nghĩ sao bỗng nhiên vô cớ mà tìm chúng ta phiền toái rồi.”

“Chỉ trách có người phải bị báo ứng…”

“Mẹ nó tự mình làm bậy thì thôi đi, còn phải kéo chúng ta xuống nước, phi!”

Mã Lỗi nghe bên tai truyền đi các loại thăm hỏi hắn cùng người nhà hắn, lại nghĩ đến Hiểu Quả trong nhà bỗng nhiên thăng chức rất nhanh, hộ khách khó chịu, giám đốc khó chịu, đồng sự khó chịu, hắn lúc này mới kinh sợ mà cảm thấy mình về sau ngày lành sợ là chấm dứt…

********

Cứ như vậy, bộ phận bảo dưỡng công trong viên khu bọn họ bắt đầu tương đối vất vả một tuần, nói vất vả, thật đúng là không khoa trương, đây quả thực là kiếp sống công tác khó khăn nhất của bọn hắn hiện nay mới thôi dời trồng mấy cây trồng, chỉ là vị trí địa lý mới cơ hồ muốn chính xác đến ba số lẻ sau dấu phẩy, so châm cứu mẹ nó còn mảy may không kém. Vạn nhất sai, cũng không sao, đào ra trồng lại.

Yêu cầu như thế tự nhiên đưa tới một mảnh tiếng oán than dậy đất trong lén lút, vài bảo dưỡng công lão luyện mặc kệ , này không phải cố ý làm khó dễ người đi, vì thế vứt cái cuốc đem việc ném hết cho đầu sỏ gây tội, ai sấm họa thì người đó thu thập, dựa vào cái gì để cho bọn họ gánh theo? Hắn là cái gì.

Đương nhiên tỏ ra cáu kỉnh ai cũng có, nhưng nếu phía trên phân phó , hộ khách thật muốn giận bọn họ cũng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về, ai biết, khách nhân này so với ai khác cũng khó chìu lại đối với môn khẩu càng ngày càng giảm bớt bảo dưỡng công thế nhưng làm như không thấy, tựa hồ cũng không quan tâm tiến độ công trình, y chỉ cần người nên dốc sức thì dốc sức là được, vì thế thường xuyên qua lại mọi người cũng hiểu ý của y, một bên oán giận một bên cũng không khỏi đồng tình cái tên xui xẻo kia, đắc tội ai không đắc tội lại trúng người không nên chọc, thật đúng là xứng đáng.

Sớm hôm nay, La Vực mới vừa xuống lầu ăn điểm tâm liền thấy Hiểu Quả đã nhanh chóng quét xong một bàn bánh ngọt, sau đó còn ôm một miếng đi ra cửa.

La Vực gọi cậu lại: “Đi đâu?”

Hiểu Quả nói: “Cho Tiểu Béo… Ăn một miếng.”

Mới vừa rồi Hiểu Quả đánh răng xuyên qua cửa sổ vừa vặn nhìn thấy vị bạn tốt này ở xa, đối phương mặt bẩn đến thiếu chút nữa khiến không nhận ra, bất quá mới vài ngày lại làm việc đã gầy một vòng lớn. Nhưng mà không thể trách Hiểu Quả mắt sắc, bởi vì trong một cái sân to như vậy, cũng chỉ có hắn một bảo dưỡng công bận việc, Hiểu Quả muốn không nhìn thấy cũng khó.

“Cậu ngược lại hào phóng.” La Vực lắc đầu, “Lại đây, đừng có chạy lung tung, trong chốc lát theo giúp tôi đi ra ngoài một chuyến.”

Hiểu Quả lại ngoan ngoãn ngồi trở về, nhìn La Vực uống cháo: “Tôi phải… đi làm nha.”

La Vực lia báo chí, thuận miệng làm quyết định: “Hôm nay nghỉ ngơi một ngày.”

Hiểu Quả còn muốn nói điều gì, đầu kia Phương lão sư đã chuẩn bị kỹ càng, La Vực liền buông bát xuống, lôi kéo cậu ngồi trên xe xuất môn.

Xe chạy một đường, đi tới trước hai tòa nhà trắng.

Hiểu Quả chỉ tới kịp thấy rõ trên đó tựa hồ viết “… Trung tâm y…” Cái gì, đã bị La Vực dắt từ bãi đỗ xe trực tiếp vào thang máy lên lầu.

Vài vị bác sĩ mặc áo blouse cùng hộ sĩ tiếp đãi bọn họ, tiếp theo đối với Phương lão sư hỏi ý kiến tình huống La Vực tương quan.

La Vực chỉ không nói một lời mà đi ở phía trước, trước lúc phải đi vào một gian phòng, y bỗng nhiên quay đầu đối Hiểu Quả nói: “Tôi trong chốc lát trở về, cậu đừng đi, phải chờ .”

Hiểu Quả gật gật đầu, ở trên ghế La Vực chỉ định ngồi xuống. Nơi này thực an tĩnh, nơi nơi đều là màu trắng trắng, trừ bọn cậu ra cũng không thấy những người khác, mũi Hiểu Quả ngửi trong phòng không ngừng truyền đến mùi kỳ quái, ngón tay cuộn vào nhau, khó được biểu hiện ra chút bất an.

Cũng may hộ sĩ rót cho cậu ly trà, lại thấp giọng cùng cậu tán gẫu.

Hiểu Quả không yên lòng mà trả lời, ánh mắt thì loạn phiêu chung quanh. Bỗng nhiên cậu trong màn hình trên tường nhìn thấy thân ảnh La Vực đi qua. La Vực thay một bộ quần áo màu xanh da trời, nằm trên giường bệnh, một đám bác sĩ hộ sĩ chậm rãi xúm lại y, sau đó trong đó có người lập tức lấy ra kim tiêm thật dài châm vào La Vực!

“A…” Thấy một màn này Hiểu Quả sợ hãi kêu lên.

Hộ sĩ vội an ủi: “Không sao, bọn họ đang La tiên sinh kiểm tra thân thể, trong chốc lát hảo.”

Nói là xong trong chốc lát, chính là Hiểu Quả chỉ cảm thấy mình đợi thật lâu thật lâu, La Vực nhất thời xuất hiện, nhất thời lại biến mất từ trong màn hình, nhưng mà theo y lặp đi lặp lại, sắc mặt của cậu cũng càng ngày càng kém, thẳng đến cuối cùng bác sĩ truyền dịch cho y, Phương Tỳ lúc này mới đến để Hiểu Quả đi vào. Mà ly nước trong tay Hiểu Quả đã bất tri bất giác bị cậu tạo thành một cục rác rưởi.

Hiểu Quả vào cửa cước bộ phù phiếm, giống như mình cũng gặp đến cái gì sợ hãi, cậu nhìn La Vực nằm ở trên giường bệnh, da mặt trắng đến cơ hồ trong suốt, môi xinh đẹp cũng không có một chút sắc thái.

La Vực cảm giác được cái gì, chậm rãi mở mắt ra, đối mặt chính là gương mặt Hiểu Quả cũng tái nhợt.

“Sợ cái gì?” La Vực nhẹ nhàng hỏi.

“La… Vực…”

Hiểu Quả cố mở miệng, giống như muốn khóc, nhưng mà cậu chịu đựng, biểu tình có vẻ có chút kỳ quái.

La Vực ngoắc cậu, nhìn Hiểu Quả từ từ đến bên giường ngồi xổm xuống, tùy ý mình từng chút vuốt đầu vuốt mặt của cậu.

“Cậu không thích ở đây sao?” La Vực cười hỏi, Hiểu Quả da mặt rất mềm rất non, tràn ngập hương vị sức sống, khiến La Vực rất là lưu luyến.

Hiểu Quả lắc lắc đầu, cậu mỗi ngày đều nhìn thấy La Vực uống thuốc, cậu biết La Vực sinh bệnh , nhưng nhìn thấy y như vậy, Hiểu Quả thực không thoải mái.

Đây là thông lệ La Vực mỗi tháng đều phải tới kiểm tra, cứ việc y đối với cái này sớm nên quen, nhưng mỗi lần bị các loại dụng cụ tiếp đón ở trên người một lần cũng có thể hao tổn mất nguyên khí thật vất vả dưỡng lên.

Giờ phút này La Vực đối ánh mắt Hiểu Quả, bỗng nhiên hướng cậu vươn ra tay.

Trên mu bàn tay La Vực treo đầy kim, ống dẫn trong suốt trên xương tay dài nhỏ làm càng nổi bật tái nhợt cùng tiêm gầy. Hiểu Quả sợ run một chút sau, chậm rãi vươn ra hai tay cầm tay đối phương .

Lòng bàn tay Hiểu Quả ấm áp lại mềm mại, chính là giờ phút này nước thuốc cắm vào mạch máu La Vực có tác dụng mãnh liệt kích thích, theo lý nên thoải mái ấm áp lại đâm vào y nửa người đều đau đến không có tri giác, chính là La Vực không buông tay, ngược lại cầm càng chặt .

Y nói: “Hiểu Quả, tôi đau quá a.”

Hiểu Quả trợn to mắt, thanh âm đều run rẩy: “La Vực… đừng sinh bệnh.”

La Vực mỉm cười, lòng bàn tay hơi hơi dùng sức: “Nếu tôi cùng cậu trao đổi, cậu nguyện ý không?”

 

Advertisements

3 thoughts on “TBD – 20

  1. Lần đầu gặp tiểu công kiểu này. Rất thú vị nhưng cũng tà ác một chút. Mong ngày 2 ẻm nhận ra tềnh êu của mình. Bạn chủ nhà gần đây năng suất quá.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s