Yêu Quái Kỳ Đàm

CK – 7

Chương bảy

Edit: Rei

            Ngay từ đầu, chính là hai người.

            Từ lúc y có ý thức tới nay, chính là y cùng Tiểu Chung, hai người bọn họ, một nửa của nhau.

            Vừa thành hình bản thân mở mắt ra, người thứ nhất thấy chính là Tiểu Chung, nháy mắt liền chú định y vĩnh hằng ái luyến. Chỉ cần liếc mắt một cái, liền có thể quyết định hết thảy.

            Y vĩnh viễn nhớ rõ, ban sơ bắt đầu, y đối Tiểu Chung nói câu nói đầu tiên: “Ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, chúng ta là một đôi gắn bó không thể phân.”

            Đây không phải là y đối Tiểu Chung tuyên thệ, mà là nguyền rủa, y muốn bọn họ trở thành một đôi gắn bó không thể phân.

            Nếu muốn nói thời gian y khoái nhạc nhất, chỉ sợ là hơn sáu năm vừa mới bắt đầu sinh hoạt nông thôn kia, cuộc sống chất phác đơn giản, ngày chỉ có hai người bọn họ.

            Y thích nhất nghe Tiểu Chung ngẫu nhiên nhịn không được ngâm nga vài câu sơn ca. Phảng phất là xướng cho y nghe.

            “Lên núi nhìn tử đằng triền cây, xuống núi nhìn cây triền tử đằng. Tử đằng sống cây triền đến chết, cây sống tử đằng gắt gao cừng triền.”

            Này vốn là tình ca xướng cho nữ tử nghe, nhưng vào lỗ tai y, y chính là thứ ký sinh đại thụ, lấy cây duy sinh tử đằng. Phải quấn quít hắn nhất sinh một đời, vĩnh vĩnh viễn viễn.

            Y luôn lẳng lặng nghe, trong lòng một trận ấm áp, không tự chủ được cười ra.

            Y từng nghĩ, nếu như có thể giống như vậy, chỉ hai người bọn họ, cùng nhau thật dài thật lâu, cũng là không tệ. Nhưng Tiểu Chung không để y mơ mộng đẹp lâu lắm.

            Thôn trưởng thỉnh uống rượu mừng đêm hôm đó, đoàn người ồn ào tìm kiếm, y mơ hồ có chút dự cảm, Tiểu Chung tựa hồ phải rời khỏi y. Từ trong miệng hắn không ngừng nghe được say ngôn say ngữ, không ngừng nói cưới vợ cưới vợ, thậm chí nhắc tới A Muội trong nhà Vương thị.

            Tiểu Chung cùng thôn nhân đối thoại, không ngừng xẹt qua tâm trí y.

            “Huynh đệ các ngươi tình cảm thật tốt.”

            “Đến lúc đó ai thú lão bà, có phải cũng huynh đệ cộng hưởng hay không?”

            “Như thế nào có thể, đương nhiên là đi ra ngoài. Tự lập môn hộ rồi.”

            Sợ thấy Tiểu Chung muốn rời khỏi y.

            Y không cần Tiểu Chung cưới vợ, không cần Tiểu Chung rời khỏi y, Tiểu Chung nên là của y, bọn họ là một đôi gắn bó không thể phân.

            Nhưng ý nghĩ của y không thể truyền đến trong lòng Tiểu Chung.

            Hôm sau, Tiểu Chung nói tới nói lui, cuối cùng vẫn là hỏi y: “Ngươi thấy ta thú A Muội như thế nào?”

            Tiểu Chung để y vỡ mộng, mộng đẹp thanh tỉnh, y với Tiểu Chung chung quy không sánh bằng một A Muội, một A Muội có thể trở thành vợ hắn, giúp hắn nối dõi tông đường.

            Ma tính kiềm nén tới nay, mãnh liệt bạo khai, y không ngăn được tâm tình muốn tàn sát bừa bãi. Y biết, mình thương tổn Tiểu Chung, Tiểu Chung rất thống khổ, không ngừng hướng y cầu xin tha thứ. Y kỳ thật rất muốn dừng lại, y kỳ thật không muốn thương tổn Tiểu Chung. Nhưng y dừng không được, không thể khắc chế tàn bạo trong cơ thể mình.

            Này mới là chân chính là y, chân chính ma nhân Tiểu Khuê.

            Quá trình ngược đãi Tiểu Chung, y thậm chí cảm giác rất khoái nhạc, tựa hồ có thể thỏa mãn dục vọng mỗi bộ phận y.

            Nhưng chỉ là như thế này, còn chưa đủ đã nghiền.

            Y muốn càng nhiều càng nhiều thống khổ, y muốn càng nhiều càng nhiều khóc thét. Y còn muốn khoái nhạc hơn.

            Không đơn giản là Tiểu Chung, còn có thôn dân xui khiến Tiểu Chung rời khỏi mình, bọn họ cũng nên nhận được trừng phạt.

            Muốn so với Tiểu Chung nhận được, càng thêm thống khổ gấp trăm lần.

            Một phen đại hỏa, có thể hủy diệt thôn trang. Diệt trang, chỉ cần một đêm.

            Y nhận được thỏa mãn trước nay chưa có, nhưng này chỉ là bắt đầu.

            Sau đó, quanh mình y bắt đầu tụ tập quạ đen.

            Quạ đen rất tốt, thông linh, lại nghe lời. Đối với giám thị Tiểu Chung, là giúp đỡ phi thường dùng tốt.

            Y chỉ cần giết giết người, mặc cho quạ đen mổ xác chết thịt thối, có thể nhận được chúng nó trung thành.

            Chỉ tiếc, Tiểu Chung không thích quạ đen.

            Đoạn ngày Tướng Quân phủ, thật đúng là xưng được với bình thản. Hòa bình đến y cơ hồ quên ma tính của mình.

            Tiểu Khuê cười lạnh, như thế nào có thể quên, y chỉ là cực lực kiềm chế mình mà thôi.

            Người quốc gia này hiếu chiến, ngày hòa bình này sẽ không lâu dài.

            Một ngày, trong triều Binh Bộ Thượng Thư Hoàng đại nhân đặc đến quý phủ quấy rầy, Tiểu Chung khiến tôi tớ khuyên lui Hoàng đại nhân, như vậy quần áo bất chỉnh lao ra phòng, đi đến trước mặt y.

            Vừa nói, vừa giúp Tiểu Chung mặc áo khoác, sợ hắn cảm lạnh, giúp hắn mặc chắc. Quạ đen bay tới, mỗi con ngậm hài, đặt tới trên bàn, y cầm lấy hài, ngồi xổm xuống, nhắc chân Chung Khuê lên, giúp hắn đi giày.

            Y thích giúp Tiểu Chung mang hài, thích cầm chân Tiểu Chung, giúp hắn đi giày. Tư thế hèn mọn cái gì, kỳ thật cũng không trọng yếu, y chỉ là thích ngắn ngủi nháy mắt nắm giữ Tiểu Chung.

            Ngày đó sau giờ ngọ, mang theo Tiểu Chung thân thể không thích hợp xuất môn xem hí. Vốn định Tiểu Chung có thể bởi vậy ỷ lại mình, cố tình Tiểu Chung tính tình cường ngạnh, chính là không chịu nhận y giúp đỡ. Tính toán này, xem như tính sai.

            Hí chưa bắt đầu diễn, không nghĩ đến Trình Giảo Kim, Hoàng đại nhân hướng bọn họ tiếp đón. Rõ ràng là phái người nhìn chằm chằm Tướng Quân phủ, cùng bọn họ một đường tiến đến. Hoàng đại nhân vội vả như thế tìm y trao đổi, chắc là có liên quan chiến tranh.

            Cũng tốt, rất hợp ý.

            Chỉ là một bên Tiểu Chung nghe được tâm hoảng hoảng, đặt chén trà xuống, đột nhiên vùng dậy ý nghĩ: Nếu, hắn cũng có thể khinh địch như vậy chết đi, thật là tốt bao nhiêu.

            Y lấy lại tinh thần, dừng lại cùng Hoàng đại nhân đối đàm, uống một ngụm trà, đối Tiểu Chung nói chuyện: “Không được nào, Tiểu Chung, không thể có loại suy nghĩ này.”

            Đúng vậy, Tiểu Chung, về tử vong, tốt nhất nghĩ cũng đừng nghĩ.

            Hôm sau, thánh chỉ đến, rốt cục phải khai chiến. Y đương nhiên vui vẻ thật sự. Ngược lại với y, Tiểu Chung có vẻ rầu rĩ không vui, thậm chí đối quạ đen phát giận. Y cũng chỉ có thể bồi Tiểu Chung chơi cờ, phân tán lực chú ý.

            Trước khi xuất phát, tiểu hoàng đế tiến đến duyệt binh, y nhìn tiểu hoàng đế bên cạnh, thái độ ngạo mạn mà không ai bì nổi, đối y vênh mặt hất hàm sai khiến. Không sao, những khuất nhục nay y trước nhẫn nhẫn, một ngày nào đó sẽ toàn bộ đòi lại.

            Tiểu hoàng đế đối đãi kiêu căng, còn có thể lộ ra tươi cười không quan trọng.

            Đêm trước khai chiến, quạ đen của y bị Vu Sư địch quân bắt đi, là y sơ sẩy không chú ý nhiều hơn. Không nghĩ tới Vu Sư cư nhiên là hướng về phía Tiểu Chung mà đến.

            Tình hình chiến đấu kịch liệt, mà bọn họ khải hoàn mà về. Khi quay về quân doanh, đầu tiên chính là vui mừng lộ rõ trên nét mặt Tiểu Chung, hướng về phía y kêu gọi tên của y.

            Y biết Tiểu Chung vẫn để ý mình.

            Địch quân đột nhiên đột kích, một mủi tên bắn thủng trái tim Tiểu Chung. Cho dù hiểu được Tiểu Chung sẽ không chết, nhưng nháy mắt này trái tim y căng thẳng. Lần đầu tiên trong đời, cảm nhận được sợ hãi to lớn.

            Nhìn phương hướng Tiểu Chung biến mất, lập tức đuổi theo. Khi y đuổi tới tế đàn trên chiến trường, Vu Sư chính giơ lên cao lưỡi đao, hung hăng đâm vào trái tim Tiểu Chung.

            Y nghe được, nháy mắt ý nghĩ duy nhất trong lòng Tiểu Chung.

            Tiểu Khuê ——

            Tiểu Chung nghĩ, cư nhiên là y.

            Bờ vực sinh tử, người Tiểu Chung cuối cùng nghĩ không phải người khác, chính là y Tiểu Khuê, một nửa của Chung Khuê.

            Nói đến, có lẽ còn phải cảm tạ Vu Sư. Nếu không phải Vu Sư phương bắc đối Tiểu Chung thi pháp, có lẽ y đời này cũng không biết thì ra Tiểu Chung trong lòng có y. Nhưng Vu Sư đáng chết. Tất cả người thương tổn Tiểu Chung đều đáng chết.

            Huống hồ, y tàn bạo thị huyết ma tính, trời sinh thích giết người.

            Tiểu Chung luôn nghĩ, hai người bọn họ, nhất định sẽ có báo ứng.

            Y lúc ấy như thế nào cũng không tin, chính xác mà nói, bản thân ngay lúc đó, cũng không tin nhân quả thế gian.

            Nhưng mà, trên đời này, là thật có nhân quả tuần hoàn.

            Đại nạn hạn hán năm ấy, ma tính trong cơ thể y đột nhiên thức tỉnh, khắc chế không nổi mãnh liệt bốc lên, một cỗ lực lượng ngay cả bản thân cũng không thể khống chế. Ma tính hắc vụ theo thân thể của y phát ra, từng chút từng chút thôn phệ bản thân. Y không thể không mở ra kết giới, ngăn cách ngoại giới, không để hắc vụ này nguy hại Tiểu Chung.

            Khi đó vừa không chú ý, hắc vụ liền đi đến trên người Tiểu Chung. Tiểu Chung không thèm để ý, nhưng y nhìn lại run như cầy sấy.

            Y không thể không rời đi Tiểu Chung, sợ trễ chút hắc vụ sẽ thôn phệ Tiểu Chung.

            Tiểu Chung không biết, nhưng y biết. Ma tính hắc vụ, là thật tính toán thôn phệ hắn.

            Y chỉ có thể rời Tiểu Chung, một mình tìm kiếm phương pháp kiềm nén ma tính.

            Lúc ấy đang gặp khó khăn, cảnh tượng người ăn thịt người, trong mắt y đúng là một loại phong cảnh khác.

            Trong mắt của y trong cơ thể nhân loại linh hồn lam nhạt lưu động, khi người ăn thịt người kia linh hồn màu lam nhạt sẽ dần dần biến mất, linh hồn người còn sống sẽ đậm hơn. Linh hồn màu lam nhạt kia tựa hồ phi thường mỹ vị.

            Y khát vọng linh hồn như vậy, y khát vọng linh hồn thâm sắc kia.

            Lần đầu tiên ăn người, ma tính hắc vụ bồn chồn bình tĩnh trở lại, lần thứ hai, lần thứ ba —— ăn càng nhiều người, càng có thể khống chế hắc vụ. Cái tay vốn bị thôn phệ, từng chút từng chút một trở về.

            Y rốt cục tìm được phương pháp ức chế ma tính —— ăn người.

            Quạ đen là đồng lõa của y, dịch cốt tước nhục (lóc xương róc thịt), mở ruột mổ bụng, linh hồn càng dơ bẩn, càng mỹ vị, vào miệng lập tức tan.

            Cách nửa năm, đã có thể thuận buồm xuôi gió khống chế hắc vụ, y thế này mới dám trở lại bên người Tiểu Chung. Mang theo Tiểu Chung rời hương trấn, đến kinh thành.

            Kinh thành, mảnh đất phồn vinh, có nhiều linh hồn mỹ vị nhất.

            Nhân gia nhà giàu sống qua thời kì khó khăn, không biết ăn bao nhiêu người, tản mát ra mê người hương vị ngọt ngào.

            Vừa mới bắt đầu, vì không để Tiểu Chung phát hiện, y chỉ tới thành trấn bên cạnh kinh thành ăn người. Nhưng dần dần, khẩu vị y càng lúc càng lớn, càng ngày không đủ.

            Trong kinh thành, nhân gia nhà giàu thực tủy biết vị, thường thường còn ăn thịt người. Đó là linh hồn màu lam phiếm đen. Y không chịu nổi hấp dẫn.

            Tiểu Chung được xưng là đại thiện nhân, tựa hồ rất thích tình huống hiện tại, y không muốn phá hư hiện trạng. Bởi vậy khác với dĩ vãng càn rỡ giết người, y lần này cẩn thận điệu thấp không để bất luận kẻ nào phát hiện.

            Đến kinh thành đặt chân năm thứ năm, y chung quy ngăn cản không được khát vọng đối linh hồn dơ bẩn, vẫn còn xuống tay với nhân gia nhà giàu. Ngô thị, Lâm thị, Tần thị, đều bị y ăn.

            Mắt thấy mọi người vì thế đề cao cảnh giới, không khỏi có chút buồn cười. Cho dù quan binh bắt được y, có năng lực đối y như thế nào? Y  là bất tử chi thân, ai có thể giết được y.

            “Ngươi cười cái gì?” Tiểu Chung đi qua bên cạnh y, hỏi y.

            Trước mắt Tiểu Chung so dĩ vãng vui vẻ rất nhiều, y nói cái gì cũng không nguyện phá hư hắn khoái hoạt. Y giang hai tay, muốn Tiểu Chung lại đây, ôm hắn vào lòng, thỏa mãn cười nói: “Ta rất nhớ ngươi.” Trong lòng Tiểu Chung phá lệ dịu ngoan.

            Nhưng vẫn bị Tiểu Chung phát hiện trên người y giấu không được mùi máu tươi, Tiểu Chung ở trong lòng ngực của y run rẩy. Y vẫn biết Tiểu Chung không thích y giết người.

            “Ngươi có phải lại giết người hay không?” Tiểu Chung hỏi.

            Y không chỉ giết người, còn ăn người.Y cười khổ, sờ sờ lưng Tiểu Chung, giấu diếm hắn, “Ngươi không biết sẽ tốt hơn.”

            Tiểu Chung không biết, sẽ không hận y. Trăm ngàn không thể để cho Tiểu Chung biết.

            Nghĩ là nghĩ như vậy, nửa đêm giật bừng tỉnh, trong hơi thở toàn bộ là hương vị linh hồn nhân loại dơ bẩn, trong lòng Tiểu Chung ngủ rất sâu, không phát giác y đứng dậy, trở người tiếp tục giấc ngủ.

            Có lẽ là đêm nay y làm quá mức, mới để hắn mỏi mệt quá mức, ngay cả y đứng dậy cũng chưa phát giác.

            Hắc vụ hình thành quạ đen, đứng ở bên cạnh cửa sổ gõ gõ, thúc giục y động thân.

            Trong không khí hương khí lại càng thêm nồng đậm, y chịu không nổi hấp dẫn, phủ thêm áo khoác, hóa thành hắc vụ cùng quạ đen một đường, đến Hứa phủ ăn người.

            Trẻ con là thức ăn của quạ đen, y chỉ ăn người trưởng thành.

            Đến Hứa phủ, Hứa lão gia đang hành hạ đến chết nha hoàn nhà mình, nha hoàn đã hấp hối, Hứa lão gia còn không chịu thả nàng, ở trên người nàng điên cuồng đong đưa thân thể.

            Tiểu Khuê liếm liếm khóe miệng, trước mắt Hứa lão gia tản mát ra hương vị phi thường ngon miệng.

            Quá trình ăn, hắc vụ quạ đen phần mình tản ra tìm kiếm con mồi của nó, Hứa thị đại phủ không một ai may mắn thoát khỏi, bất luận nam nữ già trẻ. Nồng đậm vị ngọt huyết nhục, dung hợp sâu vào linh hồn.

            Vừa ăn vào bụng, y không dừng được.

            Y nghe được Tiểu Chung đến đây, nhưng y không dừng được, cắn mạnh xương cốt Hứa lão gia, uống máu của hắn, ăn thịt hắn.

            Tiểu Chung cảm xúc thập phần bi thương, cũng nảy lên trong lòng y, cắn huyết nhục, tâm tư dần dần hạ xuống.

            Sau đó Tiểu Chung đến đây, biểu tình không dám tin, không thể chịu đựng được, phun đến rối tinh rối mù. Trách cứ y: “Ngươi như thế nào có thể —— “

            Như thế nào có thể như thế nào? Ăn người sao? Nhưng mà không ăn không được a, không ăn sẽ bị hắc vụ cắn nuốt.

            Tiểu Chung không hiểu, tổn thương y. Cho nên y xúc động, làm một chuyện ngu xuẩn.

            Y bức Tiểu Chung ăn người. Tiểu Chung khóc, không ngừng mắng y.

            Chung Khuê. Y nguyện ý vì người này, kiềm nén ma tính. Y thậm chí có thể vì người này thay đổi thuận theo, y có thể chịu đựng không giết người.

            Nhưng mà Tiểu Chung mắng y, lấy cái chết bức ép, nói phải rời khỏi mình.

            Ngươi như thế nào sẽ chết đâu? Biết rõ Tiểu Chung không chết được, nhưng vẫn khiến hắn rời đi.

            Bởi vì Tiểu Chung là như thế cường liệt căm hận mình, chân chân chính chính thống hận y.

            Mà y chỉ có thể không ngừng không ngừng mà ăn người, linh hồn dơ bẩn vốn mỹ vị, tựa như ăn sáp, tẻ nhạt vô vị.

            Y nghĩ, đây chính là báo ứng của y.

            Hết thảy đều là y sai, dung túng ma tính trong cơ thể không ngừng diễn sinh, nếu không sẽ không đi đến cục diện bây giờ.

            Y thật y vọng mình không phải yêu ma, mà chỉ là nhân loại bình thường.

            Trong miệng là thi cốt Hứa lão gia, hòa với nước mắt một hơi một hơi nuốt vào.

            Tiểu Chung, đừng đi, trở về bên cạnh ta.

            Y là như vậy như vậy nóng bỏng khát vọng, một ngày nào đó Tiểu Chung trở lại bên cạnh y.

            Nhưng không. Y chờ là công dã tràng.

            Quạ đen mang về tin tức, nói cho y biết Tiểu Chung xuất hiện ở phương đông, y đến phương đông tìm kiếm.

            Đỉnh núi Bạch Bạch Sơn, bay qua một đám quạ đen.

            Lần đầu tiên cùng Lục Từ gặp mặt, đối phương tưởng lầm mình là Tiểu Chung, giúp y mở cửa, cười với y, lôi kéo tay y tiến vào trong phòng.

            “Anh hôm nay sao trở về sớm như vậy, ” Lục Từ cười hỏi, còn nói: “Anh với em nhất đinh tâm linh cảm ứng, em vừa rồi còn nói, hy vọng anh hôm nay về sớm chút đâu !”

            Nữ nhân từ lúc cùng y chạm mặt đầu tiên bắt đầu, vẫn nói không ngừng, ẩn ẩn lộ ra quan hệ cô ta cùng Tiểu Chung.

            “Ông xã, em đã nói với anh, hôm nay Nhân Nhân có đột phá lớn.” Lục Từ lôi kéo y, đi vào phòng trẻ con, trong không khí tràn ngập mùi sữa. Hương vị trẻ con.

            Trong phòng đặt một giường trẻ em, đứa bé trên giường tập trung chú ý vào trò chơi huấn luyện trẻ con, đứa bé duy nhất trên giường, phát ra tiếng kêu bì bõm mơ hồ không rõ, muốn khiến người khác chú ý.

            Đây là ——

            “Ông xã mau tới !” Lục Từ về phía trước, đứng ở bên giường trẻ con, ngoắc y đi qua.

            Y cất bước đến phía trước, nhìn nữ nhân kia, lại nhìn nhìn đứa bé trên giường, một cổ lửa giận nảy lên.

            Đây là vợ Tiểu Chung, đây là con Tiểu Chung. Mà y chỉ là một người khách bên ngoài.

            Nữ nhân này bừa bãi nghĩ lầm y là chồng cô ta, lôi kéo tay y, cùng y thân mật đối thoại.

            “Anh xem, ” Lục Từ đối Lục Nhân nói: “Nhân Nhân, Nhân Nhân, mẹ là ai?” Lấy hình miệng hướng dẫn đứa bé nói chuyện.

            Chỉ thấy đứa bé mở to mắt, mờ mịt nhìn cô ta, thong thả nói với cô đơn âm đơn giản: “Ân mẹ.”

            “Nghe không ! Nhân Nhân vừa mới gọi em là mẹ a !” Lục Từ kích động vỗ cánh tay y, mặt đầy cảm động.

            Y lãnh mắt nhìn anh nhi, quả thật cùng Chung Khuê có chút tương tự, nhưng bề ngoài mà nói, càng giống nữ nhân bên cạnh y. Bởi vì đây là vợ Tiểu Chung, đây là con trai Tiểu Chung. Tất thảy trong phòng này, khắp nơi nhắc nhở y, mình chỉ là người ngoài.

            Đứa bé dời chú ý, từ trên người mẹ nó, chuyển qua trên người Tiểu Khuê, kinh ngạc, hai giây, thấy phía sau y khí tức hắc ám đáng sợ phảng phất như cánh khổng lồ. Đứa bé chưa từng thấy quái vật lớn như thế, nhưng vị này bộ dạng cùng ba rất giống lại không biết là ai khóc lớn lên. Đối phương tản mát ra bầu không khí đáng sợ, mạc danh khiến bé sợ hãi.

            “Nhân Nhân, sao lại khóc?” Lục Từ đau tích nói, nhẹ nhàng ôm lấy đứa bé. Lắc lắc lắc lắc, chọc nó vui vẻ. Thường ngày động tác này có thể dễ dàng khiến đứa trẻ dừng khóc, nay lại mất đi tác dụng, càng khóc càng lớn tiếng.

            Ánh mắt đứa bé nhìn chằm chằm Tiểu Khuê không buông, càng sợ hãi càng nhìn chằm chằm, hành vi thuộc về đứa trẻ vừa mâu thuẫn vừa hiếu kỳ.

            Y một cỗ buồn bực \ dâng lên, đối với mẹ con hai người trước mắt dâng lên sát khí. Trừng Lục Từ, y chỉ cần vừa động, có thể dễ dàng giết chết đối phương.

            Cứ như vậy giết cô ta đi, tính cả đứa bé kia nữa, chỉ cần một động tác, có thể đoạt lấy tính mệnh của bọn chúng, không cần tiêu phí khí lực. Tuy rằng linh hồn không mỹ vị lắm, nhưng vẫn có thể nhét bụng, chất dinh dưỡng duy trì một, hai ngày.

            Giết đi.

            Nhưng nháy mắt này, Tiểu Khuê chần chờ.

            Trong đầu y hiện lên hậu quả giết bọn họ.

            Nếu là Tiểu Chung phát hiện chuyện y làm, Tiểu Chung sẽ hận y, càng thêm hận y. Càng hơn bất cứ chuyện gì trước kia, Tiểu Chung sẽ gấp trăm lần gấp trăm ngàn oán hận mình.

            Chỉ là tưởng tượng, liền từng trận đau lòng. Y nghĩ, y gánh không nổi thống khổ lại một lần nữa bị Tiểu Chung oán hận.

            Cho dù hiện tại y đã muốn giết bọn họ, y cũng phải nhẫn nại.

            “Ông xã?” Lục Từ vỗ vỗ lưng con, chậm rãi xoay người lại.

            Nhẫn nại, y phải nhẫn nại.

            Mạnh dùng lực đẩy, đẩy ngã Lục Từ, Lục Từ che chở con trai ngã xuống đất, khiếp sợ nhìn y, giọng the thé hỏi: “Anh đang làm cái gì?” Đưa trẻ bị chấn động, cảm nhận được mẹ truyền đến phẫn nộ, sợ tới mức oa oa khóc lớn.

            Tiểu Khuê hốt hoảng, lui một bước, nhìn chằm chằm hai mẹ con bọn nàng thật lâu không nói, lập tức quay đầu đi.

            “Chung Khuê ! Anh đi đâu?” Lục Từ hô to, còn cùng với tiếng đứa bé khóc.

            Nghe vào lỗ tai y, phảng phất ù tai, ông ông tác hưởng.

            Tiểu Chung, ngươi chính là như vậy đối đãi với ta. Một trận chua xót, ánh mắt tụ tập hơi nước, đây là lần thứ hai y khóc. Thế giới này chỉ có Tiểu Chung có thể làm cho y dụng tâm đối đãi như vậy, khiến y khổ, khiến y đau.

            Vì hắn, không tiếc buông tay, để hắn tự do. Nhưng y trả giá được cái gì? Môt đứa con trai, một người vợ. Y như vậy tính cái gì?

            Tiểu Chung a Tiểu Chung, ngươi sao nhẫn tâm cô phụ ta.

            Y ngẩng đầu, ngưỡng nhìn trời không, cảm xúc bi thương bao phủ y, hắc vụ bốn phía bao trùm thân thể y, thẳng đến y hoàn toàn nhập vào trong bóng tối. Một tiếng khóc cũng truyền không ra bức tường hắc vụ chắc chắn chặt chẽ ngăn cản.

            Chuyện cách ước chừng năm năm, y lại lần nữa tới chơi nhà Chung Khuê. Lục Nhân đủ năm tuổi đến vườn trẻ, giữa trưa mới có thể trở về; mà Chung Khuê ở trường học công tác ước chừng năm giờ chấm dứt. Trong nhà chỉ còn một mình Lục Từ, y tiến lên gõ cửa. Đứng ở cổng lớn, cửa hai bên cửa dán câu đối, thay thành chú thuật cổ xưa trấn ma tránh quỷ.

            Chẳng lẽ Tiểu Chung tưởng rằng như vậy có thể đối phó y? Quá ngây thơ rồi. Luận pháp lực, Tiểu Chung còn chưa đủ tư cách. Động thủ, hủy câu đối hai bên cửa. Tiêu hủy chú thuật, chỉ cần một lát.

            “Lại quên mang chìa khóa rồi?” Lục Từ tiến đến mở cửa, cười y mơ mơ màng màng. Đối này sớm đã quen.

            Nữ nhân, đối y xảo tiếu thiến hề (nụ cười xinh đẹp duyên dáng). Y chỉ cảm thấy ghê tởm. Nhưng ở mặt ngoài đối với Lục Từ xả ra mỉm cười, bắt lấy cô ta, xoay người hôn môi cô ta.

            Đây là chơi đùa nữ nhân Chung Khuê, nữ nhân đáng chết.

            Lục Từ không chống cự, mặc y muốn làm gì thì làm, dục cự còn nghênh, cuối cùng thuận theo cùng y phát sinh quan hệ.

            “Ông xã anh hôm nay —— thật thô lỗ —— em , có chút đau, a ——” Lục Từ ưm, bắt đầu cầu xin tha thứ.

            Cả buổi sáng Tiểu Khuê không buông tay, tình ái chưa từng duy trì lâu vậy, Lục Từ khóc kêu thảm thiết, chống đẩy không thể, Tiểu Khuê nắm chặt thân thể của cô ta, không để cô ta lộn xộn. Đem toàn bộ phẫn nộ đều phát tiết tại trên người  cô ta.

            Chỗ hai người giao hợp, chảy không ít máu tươi. Cả giường vết máu loang lổ.

            Cuối cùng vừa động thân, Tiểu Khuê đem tất cả đều lưu lại trong cơ thể Lục Từ. Trong quá trình y thậm chí ngay cả quần áo cũng chưa cởi, thối lui thân thể Lục Từ, sửa sang lại sửa sang lại quần áo, một câu cũng không nói, cứ như vậy rời đi.

            Nữ nhân sớm chết ngất, thẳng đến y rời đi cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

            Tiểu Khuê bước ra cửa nhà Tiểu Chung, hảo tâm đóng cửa lại, xoay người, lộ ra mỉm cười giảo hoạt.

            Y nghĩ, Tiểu Chung nhất định sẽ tìm đến y, hơn nữa rất nhanh sẽ lại đây. Sợ Tiểu Chung trở về tìm không thấy người, lưu lại hai, ba con quạ đen đóng giữ, như vậy Tiểu Chung nếu muốn tìm người sẽ mau chút.

            Xa xa tựa hồ có thể thấy bóng dáng xe trẻ con, Lục Nhân năm tuổi tan học về nhà.

            Đáng thương Nhân Nhân, mẹ của nó chỉ sợ không thể giúp nó mở cửa. Tiểu Khuê sung sướng khi người gặp họa nghĩ.

            Không như mong muốn, Tiểu Chung cũng không như y sở liệu lập tức tìm y.

            Quạ đen nói cho y biết, Tiểu Chung về nhà, phát hiện thảm trạng Lục Từ, không nổi giận đùng đùng muốn tìm y lý luận, ngược lại kêu xe cứu thương, trước cứu nữ nhân kia, còn đầy mặt khẩn trương hề hề.

            Ở trong lòng Tiểu Chung, là nữ nhân kia ưu tiên, nghĩ đến liền bực bội.

            Đợi cho quạ đen thông tri tình huống Lục Từ ổn định, mới nhận được tin tức Tiểu Chung mang đến. Bồ câu trắng Thức Thần mang đến tin tức: [Ngươi tới ] Như vậy ngắn gọn hai chữ. Vì hai chữ này, khiến y lông mày, vui vui vẻ vẻ phó ước, theo bồ câu trắng lãnh đạo phương hướng tiến đến tìm hắn.

            Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung Tiểu Chung ——

            Y là cỡ nào tưởng niệm hắn.

            Tiểu Chung ở trước mặt y, không tự chủ được cước bộ nhanh hơn.

            “Đủ !” Đột nhiên hét lớn một tiếng.

            Tiểu Khuê mạnh dừng lại, đầy mặt nghi hoặc hỏi hắn: “Làm sao?”

            Tiểu Chung ngưng trọng nhìn y, vẻ mặt lý có sợ hãi, sợ hãi, phẫn nộ, oán hận —— còn có chút cái gì cảm xúc phản đối, Tiểu Chung chính là như vậy đối đãi y.

            “Tiểu Chung, ngươi làm sao vậy?” Y không hiểu. Thật vất vả tìm được Tiểu Chung, Tiểu Chung sao nhìn y như vậy.

            “Ngươi đứng ở nơi đó là được, đừng đi tới nữa!” Tiểu Chung đề phòng nói.

            Y tuy là yêu ma, nhưng cũng sẽ bị thương. Đầy mặt phức tạp nhìn Tiểu Chung, nghe hắn từng câu từng từ nói ra lời tàn nhẫn.

            “Chuyện ngươi làm với vợ ta, thật sự thật quá đáng ! Ngươi đối với ta là có cái gì bất mãn, toàn bộ đều đổ lên người ta, không nên thương tổn người nhà ta!”

            Người nhà ngươi ! ?

            “Vợ ta cả đời này chưa làm qua chuyện xấu gì, cùng người ôn hòa, thiên chân thiện lương, cô ấy là người tốt. Ta không hiểu, ngươi như thế nào hạ thủ được? Cô ấy là vợ ta a.”

            Là vì cô ta là vợ ngươi, mới phải làm như vậy.

            “Ngươi quá tàn nhẫn.”

            Ai tàn nhẫn? So ngươi phản bội ta ai tàn nhẫn? So ngươi bỏ lại một mình ta tiêu dao khoái hoạt ai tàn nhẫn? So ngươi sau lưng cùng người khác hạnh phúc khoái hoạt ai tàn nhẫn?

            “Mấy trăm năm qua, ngươi chính là như vậy, vẫn tra tấn ta ! Rốt cuộc muốn như thế nào ngươi mới chịu buông tha ta?”

            Thả ngươi? Chuyện không có khả năng.

            “Ta van cầu ngươi buông tha ta, buông tha người nhà của ta.”

            Lại một lần nghe Tiểu Chung nói người nhà, y rốt cục nhịn không được mở miệng: “Ta không có khả năng buông ngươi.”

            Tiểu Chung ngẩn ra, kinh ngạc nhìn y.

            “Ta tuyệt đối sẽ không buông ngươi !” Y nhắc lại.

            “Ngươi, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Tiểu Chung thở sâu, thêm can đảm hỏi thẳng.

            Trong lòng dấy lên một cỗ hy vọng, mở miệng: “Ta muốn ngươi lưu ở bên cạnh ta.”

            Ở trong mắt Tiểu Chung đọc ra tin tức tuyệt vọng, tâm y không ngừng trầm xuống, cười lạnh một tiếng, nói: “Rời khỏi ả ta.”

            Tiểu Chung sửng sốt một hồi, mới trả lời: “Cô ấy hiện tại thân thể rất suy yếu, vừa mới xuất viện, ta không thể —— “

            “Ta nói, rời khỏi ả !” Phẫn nộ rống lên, dừng lại, áp chế ma tính nổi giận, “Không thì, ngươi chờ giúp ả nhặt xác đi.” Nói xong, xoay người, hóa thành hắc vụ rời đi.

            “Tiểu Khuê !”

            Phía sau Chung Khuê lên tiếng gọi, nhưng y không quay đầu lại. Không cho Tiểu Chung bất cứ đường sống cứu vãn, nhất định muốn hắn rời nữ nhân kia, bằng không liền giết cô ta.

            Tiểu Chung a Tiểu Chung, rốt cuộc là ai vô tình vô nghĩa, mấy trăm năm qua tình nghĩa cũng có thể bỏ qua, ở trong lòng hắn mình cái gì cũng không phải sao? Rốt cuộc ai mới nhẫn tâm, ai mới tàn nhẫn nhất.

            Chân chính nên tuyệt vọng, hẳn là y.

            Chuyện cách nhiều năm, lại lần nữa gặp Tiểu Chung, chính là thời điểm cùng Lục Ngôn Thâm, hồ yêu chạm mặt, khi đó ba người bọn họ liên thủ cùng phong ấn y.

            Rốt cuộc ai mới tuyệt tình tuyệt nghĩa.

====

Cả đời Tiểu Khuê sai lầm nhất là yêu phải thằng bạch liên hoa  Chung Khuê này (╯‵□′)╯︵┻━┻

Advertisements

One thought on “CK – 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s