Tiểu Bổn Đản

TBĐ – 21 + 22

♥ Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn ♥

screenshot_2016-12-09-21-41-20

Chương 21

 La Vực chưa bao giờ thích người thông minh, bản thân y đã rất thông minh.

Edit: Rei

La Vực hỏi xong câu đó, lại không có được đáp án của Hiểu Quả, Hiểu Quả chính là không hiểu lắm mà nhìn y.

“Đúng vậy, đổi không , ” La Vực ngay sau đó liền tự mình cười , cười cười y lại cảm thấy hao tổn tâm trí, “Chính là tôi không muốn một người khó chịu, quá khó tiếp thu rồi.” Một loạt kiểm tra, thêm tác dụng phụ của dược vật khiến La Vực cả người nhức mỏi ra còn choáng váng đầu muốn nôn, phổi tắt nghẽn căng trướng giống như là có vô số bàn chân hung ác giẫm lên.

Theo La Vực nói, năm ngón tay của y cũng tại không ngừng siết lại, đem lòng bàn tay Hiểu Quả chặt chẽ bao vây ở trong đó.

Hiểu Quả lập tức bị đau, nghi hoặc nhìn La Vực, ngón tay bị trói buộc khó chịu bắt đầu giẫy ra.

La Vực lại không thả, ngược lại theo động tác đối phương biên độ càng lớn càng dùng sức, nắm đến xương bàn tay Hiểu Quả đều bất đắc dĩ đi theo cuộn lại thành một nắm nho nhỏ.

“A…” Hiểu Quả đau đến muốn bỏ La Vực ra, nhưng mà thực khó khăn, cậu chỉ phải dùng một tay khác hỗ trợ, miệng không thoải mái mà hô, “Đau, a, đau…”

La Vực sắc mặt tái nhợt, cả người vô lực mà nằm ở trên giường, chính là khí lực dưới tay y lại lớn thần kỳ, kể cả hai bàn tay Hiểu Quả cũng dùng tới lại vẫn khó có thể lay động mảy may.

Đối bộ dáng Hiểu Quả kia dùng sức muốn giãy dụa, La Vực híp mắt, trong mắt hiện ra sắc thái tối tăm, bất quá lời y nói ra lại mang theo khổ sở, y hỏi Hiểu Quả: “Cậu không nguyện ý sao? Cậu quên tôi cùng cậu xem phim hoạt hình, cùng cậu chơi drone, cùng cậu ăn cơm, cùng cậu làm nhiều chuyện như vậy. Nhưng mà hiện tại, cậu lại không nguyện ý cùng tôi đau? Hiểu Quả, cậu như vậy không tốt…”

Hiểu Quả nghe từng câu La Vực lên án, khổ mở miệng, trên mặt biểu tình sợ hãi lại thêm một chút không biết làm sao, giống như là muốn khóc.

La Vực đem tay hai người giao triền cùng kéo đến trước mắt Hiểu Quả, tay y còn truyền dịch, lại tự mình dùng sức lại là bị Hiểu Quả kéo đi, kim tiêm dưới da sớm không biết lệch tới nơi nào, chất lỏng cũng đi theo chảy trở về, hơn phân nửa cái ống bị nhuộm thành màu đỏ, vùng da xung quanh nhòe máu, liếc mắt một cái nhìn lại hơi có chút chói mắt.

La Vực nhẹ nhàng nói: “Hiểu Quả, cậu xem.”

Có lẽ là bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi, quả nhiên, ngay sau đó động tác Hiểu Quả liền dừng lại, cứ việc bị La Vực vẫn nắm gắt gao làm đau, chính là Hiểu Quả cũng không dám lộn xộn , cùng lúc đó trong cổ họng của cậu lại phát ra tiếng tiểu động vật nức nở, một chút một chút, đứt quãng.

La Vực gắt gao nhìn chằm chằm bộ dáng Hiểu Quả nhẫn nại lại đáng thương, như là đem những biểu tình thống khổ lại bất đắc dĩ đều dùng sức nhớ kỹ, một lúc lâu, y rốt cục buông lỏng tay ra, đầu cũng ngã về trên gối.

Được giải phóng tứ chi Hiểu Quả lập tức lui ra, mãnh liệt ngồi xổm dưới chân một đầu giường khác.

La Vực nghiêng mắt thấy Hiểu Quả biến thành tràn đầy phòng bị, miệng thở hổn hển lộ ra một cái tươi cười tự giễu.

Hiểu Quả không nói lời nào, trên mặt biểu tình vẫn là cứng ngắc .

La Vực nâng bàn tay bị thương ấn chuông đầu giường, tiếp theo hướng Hiểu Quả quơ quơ: “Lại đây, tôi không đau .”

Hiểu Quả vẫn không động.

La Vực cảm thấy không có ý nghĩa, không tiếp tục nữa, chỉ nhắm mắt lại, biểu tình trên mặt chỉ còn lạnh lùng.

Thẳng đến bên ngoài bác sĩ tiến vào đâm kim tiêm cho La Vực lần nữa, cái gì cũng không lắm miệng mà rời đi, La Vực cảm giác trước mắt có bóng đen chậm rãi tới gần, y mở mắt ra, nhìn thấy Hiểu Quả thật cẩn thận mà nằm úp sấp bên giường quay về mình. Đối mắt với mình, Hiểu Quả rụt lui bả vai.

La Vực đuôi mày nhảy dựng, lần thứ hai chậm rãi vươn tay ra.

Hiểu Quả trốn về phía sau, bất quá vẫn là chậm một bước lại bị y bắt lấy.

Da mu bàn tay vốn tốt giờ phút này đã bị La Vực nắm ra ứ hồng cùng vết ngấn nhợt nhạt, La Vực nhìn, ôn nhu mà dùng ngón tay xoa nhẹ.

“Không nguyện ý cùng tôi sao?” La Vực thấp thấp hỏi, như là lầm bầm lầu bầu, “Đừng sợ, về sau không như vậy .”

Hiểu Quả không chớp mắt nhìn La Vực, một khắc, thế nhưng lại lập lại một câu nói trước.

Cậu nói: “La Vực, anh đừng, sinh bệnh…”

La Vực động tác dừng lại, giương mắt nhìn ánh mắt Hiểu Quả, cặp kia đen trắng rõ ràng trong mắt như là mang theo bi thương, chính là không biết là với mình, hay là với y.

La Vực lui lui về phía sau, chừa ra nửa cái giường, với nói: Hiểu Quả “Tôi mệt, ngủ cùng tôi trong chốc lát được không.”

Hiểu Quả do dự, vẫn chậm rãi đi đến một bên nằm xuống.

Hai người xài chung một cái gối đầu, giống như đêm Hiểu Quả phát sốt kia, lúc này cũng kém không nhiều lắm đến giờ Hiểu Quả ngủ trưa, cậu chớp chớp đôi mắt, có chút mệt nhọc mà hạ mí mắt.

La Vực nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc này, chóp mũi có thể cảm giác được khí tức của Hiểu Quả. Không biết có phải tác dụng của kim tiêm hay không, cục đá đè ngực y chậm rãi nhẹ bớt không ít, y lại gần trước mặt Hiểu Quả, nắm tay Hiểu Quả, kề gần cậu cũng đã ngủ…

Cảm giác này, lại khó được kiên định.

********

La Bảo Điệp lần thứ hai đến Lục Dã sinh thái viên.

Dựa vào lộ tuyến trong trí nhớ, cô tìm kiếm được khu biệt thự La Vực đang ở, tiếp theo thế nhưng ở cạnh cửa thấy được một người nửa quen biết.

La Bảo Điệp dừng xe, đi đến bên người cô ta, người nọ cũng vừa lúc quay đầu lại, dẫn đầu cùng cô chào hỏi.

“La tiểu thư.”

La Bảo Điệp nhăn mày lại: “Cô là…”

Người nọ tự giới thiệu: “Tôi là Dương Thi Hàm.”

La Bảo Điệp nghĩ nghĩ: “A, cô là họa sĩ kia .” Khẩu khí cô chưa nói tới bao nhiêu tôn kính, cũng chưa nói tới xem thường, chính là một câu trần thuật bình thản. Dù sao trước kia ở bên người La Vực, hàng năm cô đều phải nhìn thấy vô số người như vậy, La Bảo Điệp có thể nhớ rõ thật sự là rất tốt .

Dương Thi Hàm không để ý khẩu khí của cô, chỉ gật đầu: “Vâng, chào chị.”

Lúc này nghe thấy tiếng chuông cửa dì Chu đã mở ra , nhìn thấy hai người bọn họ, dì Chu trên mặt lộ ra một tia do dự. Trong mắt La Bảo Điệp, Dương Thi Hàm chính là một bạn giường không quan trọng gì mà thôi, nhưng mà đối dì Chu mà nói, hai người lại không có gì khác nhau, đều là đối tượng La Vực không cao hứng khi tùy thời đều có thể đuổi ra khỏi cửa.

Bất quá dì Chu vẫn để cho hai người vào cửa , bà nghĩ nếu là đợi không được La Vực các cô đại khái sẽ tự mình rời đi.

Dì Chu vội rót nước cho hai người, La Bảo Điệp nhìn thấy Dương Thi Hàm đưa một gói lớn nguyên liệu nấu ăn giao cho đối phương, sau đó cẩn thận mà cùng bà nói chuyện bữa tối.

La Bảo Điệp yên lặng nghe, chờ Dương Thi Hàm ngồi trở lại phòng khách sau, cô đột nhiên hỏi: “La Vực gần đây khẩu vị tốt không?”

Dương Thi Hàm ngây người, tiện đà hiểu được ý tứ La Bảo Điệp, cô vội lắc đầu: “La tiểu thư chị hiểu lầm , tôi không thường đến khu biệt thự, mấy thứ này, cũng chỉ là hỗ trợ, anh ấy không phải mỗi lần đều ăn .”

La Bảo Điệp cười: “Tôi biết, không quản bệnh hay không bệnh, tính tình La Vực đâu có thể nào mỗi ngày đối với cùng một người đâu, cho dù người khác chịu được, bản thân cậu ta cũng chịu không nổi. Tôi vốn còn còn lo lắng thân thể cậu ta, nhưng mà không nghĩ tới cậu ta còn sẽ tìm cô, xem ra phải là khá tốt .”

Lời này bị nói thẳng ra như vậy kỳ thật hết sức khó xử, nhưng Dương Thi Hàm chính là thân phận như vậy, La Bảo Điệp cũng không tính nói sai.

Dương Thi Hàm giải thích: “Kỳ thật… Gần đây La tiên sinh cũng không có tìm tôi, là tôi lo lắng thân thể anh ấy, một tháng sẽ đến thăm một lần mà thôi.”

“Thăm?” La Bảo Điệp cười, “Cô cũng là thực quan tâm cậu ta a.”

“Chị hiểu lầm .” Dương Thi Hàm há miệng, nhưng lại cảm thấy nói không rõ, vẫn là khép lại .

La Bảo Điệp đánh giá một vòng phòng khách biệt thự to như vậy, phát hiện đại khái cùng lần trước đến không có cái gì biến hóa, bất quá nếu là tinh tế tìm vẫn là có thể có phát hiện, như cạnh cửa thêm một đôi dép lê nhỏ, một đầu khác trên ghế sa lông xếp hai bản tranh minh hoạ, mấy thứ này trước kia đều không có khả năng xuất hiện trong không gian riêng tư của La Vực.

La Bảo Điệp nói: “Nếu cô phải làm bữa tối, tôi đề nghị cô đại khái phải làm nhiều hơn một người.”

Dương Thi Hàm mờ mịt.

La Bảo Điệp minh bạch : “Thì ra cô cũng chưa thấy qua cậu ta. Không sao, đại khái trong chốc lát cũng có thể gặp được, tôi cũng rất ngạc nhiên là dạng …người gì, có thể làm cho La Vực nhận vào trong nhà.”

Dương Thi Hàm hiển nhiên không hiểu La Bảo Điệp đang nói cái gì, chính là cô cũng không lắm miệng hỏi, vẫn yên lặng mà ngồi ở chỗ kia, như là đối La Vực hết thảy cũng không thế nào cảm thấy hứng thú.

La Bảo Điệp nhìn bộ dáng đối phương, trong lòng có chút ngoài ý muốn , tính tính, Dương Thi Hàm như vậy đứt quãng ở bên người La Vực cũng đã có hơn một năm , cho dù trên đường La Vực đi A quốc trị bệnh thật lâu, nhưng mà đối với người như La Vực mà nói, đã là thời gian rất rất dài, La Bảo Điệp không cho là La Vực sẽ đối ai có tình cảm, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng gặp qua La Vực thích người nào, mặc dù là có chút hảo cảm cũng không có. Không biết chỗ nào bị y nhìn thuận mắt giữ lại bên người hai ngày, có lẽ một ngày trước còn hoan hoan hỉ hỉ, ngày hôm sau lại như rác rưởi bị đuổi ra khỏi cửa. La Vực người này trời sinh chính là bệnh thái vặn vẹo, y sẽ không bị cảm động, tự nhiên cũng sẽ không bị tình cảm người bình thường thao túng.

Mà nữ nhân trước mắt này cũng không biết là điểm nào đúng khẩu vị La Vực, đã vậy còn lâu không bị đá đi. Là bởi vì đủ thông minh? An phận thủ thường? Không làm bất luận cái gì không an phận muốn chỉ lấy thứ mình nên lấy? Chính là La Vực chưa bao giờ thích người thông minh, bản thân y đã rất thông minh, mưu kế tính tẫn, trong mắt không chấp nhận được nửa hạt cát. Bất quá La Vực trước kia cũng sẽ không thích ngu ngốc , y chỗ nào ra kiên nhẫn cùng ngu ngốc chu toàn ở chung? Chính là hiện tại lại còn đem một ngu ngốc dưỡng ở bên người.

La Bảo Điệp càng nghĩ càng hồ đồ.

Mà đầu kia, Phương Tỳ quét nhìn di động sau, nói với La Vực ngồi phía sau trong xe sau khi kiểm tra thân thể xong: “Dương tiểu thư vừa gửi tin nhắn nói cô ấy đến biệt thự , sau đó Bảo Điệp tiểu thư cũng tới .”

La Vực như là không nghe thấy. Hiện tại đúng là thời gian đèn đỏ, y nhìn thấy Hiểu Quả vịn cửa sổ xe vẫn không nhúc nhích nhìn bên ngoài.

La Vực nói với lái xe: “Lão Lý, dừng xe sang bên, đi mua phần này.”

“Vâng.”

Chỉ chốc lát sau La Vực liền lấy hạt dẻ ngào đường lái xe mua trở về giao vào trong tay Hiểu Quả ánh mắt sáng rỡ.

“Chỉ có thể ăn vài cái, từ từ liền tới nhà .”

“Được …”

Chương 22

Y đối với tiểu ngu ngốc kia, không nghĩ tới thật đúng không phải bình thường .

Edit: Rei

Thời điểm La Vực đến khu biệt thự đã là buổi chiều , La Bảo Điệp cùng Dương Thi Hàm vì chờ hắn ngay cả cơm trưa cũng cố không ăn, La Vực vào cửa khi lại ngay cả liếc mắt một cái cũng không nhìn các cô.

La Bảo Điệp chú ý tới bên người La Vực đi theo một thiếu niên, mười bảy mười tám tuổi, bộ dáng thập phần sạch sẽ, liếc mắt một cái đảo qua cùng người bình thường không có gì khác nhau, ngoan ngoãn mà tùy ý La Vực dắt, trong miệng còn nhéc phình lên không biết đang ăn cái gì.

Mắt thấy La Vực muốn lên lầu, La Bảo Điệp vẫn nhịn không được đi ra phía trước đi vài bước.

“Cái kia…”

La Vực dừng lại, quay đầu lại giống như lúc này mới chú ý tới trong phòng có khách nhân.

“Như thế nào có rảnh lại đây?” La Vực cười hỏi.

“A, là bởi vì… Này vừa qua khỏi Trung thu, tôi tới thăm cậu một chút, thuận tiện mang chút đồ vật, Bảo Phàm vốn cũng tính toán cùng tôi đến, nhưng mà trường học gần đây phải thi, nó vội vàng đọc sách đâu.” La Bảo Điệp nói xong, vội từ trên ghế sa lông nhắc tới mình mang đến một đống đồ vật.

La Vực lại chỉ là nhẹ nhàng “A” một tiếng: “Trung thu đã qua a? Đó là một ngày hội đoàn viên đi? Tôi ngược lại… Chưa từng như thế nào chú ý đâu.”

Y nói lời này thật giống như mình cho tới bây giờ không có đoàn viên quá vậy, khiến La Bảo Điệp nghe được có chút xấu hổ, chỉ có thể ấp úng đứng ở nơi đó cười theo.

“Bất quá tâm ý của chị tôi nhận, lần tới nếu có cơ hội, chúng ta kêu tất cả mọi người, hảo hảo mà cùng qua ngày tết trung thu.” La Vực nghiêm túc đồng ý.

La Bảo Điệp lại nghe được không dám gật đầu.

La Vực nhìn cô biểu tình tươi cười không thay đổi, một khắc, ánh mắt lại từ Dương Thi Hàm trên mặt xẹt qua, hỏi: “Đợi bao lâu?”

Dương Thi Hàm thấp giọng nói: “Không bao lâu, chỉ trong chốc lát.”

Các cô chín giờ đến đây, “trong chốc lát” này không sai biệt lắm ước chừng có năm giờ, La Bảo Điệp trong lòng không khỏi cười lạnh Dương Thi Hàm này quả nhiên nhu thuận, chính là những lời này nếu đổi lại La Vực hỏi cô, đáp án ncũng nhất định chỉ có cái này.

La Vực bỗng nhiên vươn đầu ngón tay ở trên mặt Dương Thi Hàm nhẹ nhàng điểm điểm, nói câu “Tôi muốn thay quần áo” liền lôi kéo Hiểu Quả lên lầu, xoay người khi thuận tay đem bao hạt dẻ ngào đường trong lòng ngực của Hiểu Quả bị cậu không ngừng nhét vào miệng lấy ra xa xa vứt vào thùng rác một bên.

La Bảo Điệp chỉ thấy Dương Thi Hàm làm như cương một chút, lúc này mới chậm rãi đi theo phía sau La Vực.

Vào phòng La Vực liền ngồi xuống ghế sa lông, tuy rằng vừa rồi ở bệnh viện đã ngủ một giấc, nhưng mà La Vực sắc mặt vẫn như cũ không quá tốt, khí tức cũng có chút dồn dập.

Y kéo hai cúc cổ áo, một bên nói với Phương Tỳ: “Tôi muốn tắm.”

Phương Tỳ vuốt cằm, đi lấy áo tắm cho La Vực.

La Vực lại nhìn thoáng qua Dương Thi Hàm mộc lăng lăng đứng ở một bên, đối phương dừng lại, chậm rãi tới gần bên cạnh bàn rót một tách nước đưa tới trước mặt La Vực.

La Vực cười vươn tay, chính là khi y nắm lấy mép tách nhưng không dùng lực, cho nên Dương Thi Hàm buông lỏng, cái tách trực tiếp nện lên chân cô, những hạt nước ấm nóng rơi trên chân, Dương Thi Hàm lại một tiếng cũng không thốt ra.

Cô cúi đầu sâu kín mà giải thích với La Vực: “La tiên sinh, đúng không… Thực xin lỗi, là tôi nhớ lầm thời gian , tôi lần sau sẽ không tự chủ trương lại đây…”

La Vực lành lạnh liếc cô một cái, trực tiếp đứng dậy cởi áo sơmi trên người, không lại đi quản người kia đứng một bộ đáng thương.

Dương Thi Hàm yên lặng ngồi xổm người xuống đi nhặt mảnh sứ vỡ trên đất, lúc này Phương Tỳ nghe thấy động tĩnh từ phòng thay đồ đi ra, nhìn tình huống này, hắn vỗ vỗ vai Dương Thi Hàm, ý bảo bên này mình xử lý là được.

Dương Thi Hàm nhìn hắn đi vào cảm kích liếc một cái.

Mà bên kia Hiểu Quả vẫn luôn bị xem nhẹ từ lúc vào nhà bắt đầu vẫn như cái đuôi đi theo phía sau La Vực, khi cậu vừa ngồi xuống sô pha, lại bị động tĩnh tách trà rơi xuống đất hoảng sợ. Hiểu Quả bật người nhảy dựng lên, có chút khẩn trương mà thối lui đến một bên. Cậu nhìn Dương Thi Hàm lại vào phòng tắm, một khắc bên trong liền truyền ra mùi hương thơm ngát, Hiểu Quả giật giật cái mũi, tò mò mà lại gần.

Cậu không vào cửa, chỉ đứng cạnh cột cửa nhìn xung quanh bên trong, chỉ thấy phòng tắm to như vậy đặt một cái lớn bồn tắm thật lớn, giờ phút này bên trong đã đổ đầy nước, đây là lúc trước Phương Tỳ vì cho La Vực ngâm mình mà đặc biệt làm theo yêu cầu , Dương Thi Hàm xắn tay áo lên cầm tinh dầu dược liệu làm dịu tinh thần nhỏ vào trong nước, sau đó vươn tay thử thử nước ấm.

Hiểu Quả vốn là nghiêm túc nhìn, chính là theo động tác Dương Thi Hàm vẻ mặt của cậu chợt ngẩn ra, cậu gắt gao nhìn chằm chằm bồn tắm tràn đầy nước, mặt nước chìm chìm nổi nổi, còn có tay Dương Thi Hàm chưa vào trong nước, trên mặt huyết sắc từng chút một rút đi.

“———— A! ! ! !”

Bỗng nhiên, bên trong phòng truyền ra một tiếng thét chói tai kịch liệt, tiếng thét này kêu lên đột nhiên mà mãnh liệt, lập tức đem mấy người trong phòng dọa nhảy dựng.

Dương Thi Hàm sợ nhất, dưới chân trợt một cái liền ngã sấp xuống cạnh bồn tắm lớn, mà này cái ngã này càng khiến tiếng kêu kia vang dội, thậm chí có chút thê lương .

Phương Tỳ cũng bị dọa đến , hắn nhìn Hiểu Quả luôn luôn an tĩnh lại nhu thuận, không thể tin được như vậy động tĩnh chính là Hiểu Quả phát ra , hắn đi về phía trước một bước muốn đi ngăn cản, rồi lại lập tức nghĩ đến La Vực, không khỏi vội vàng nhìn lại đối phương.

La Vực chỉ đứng ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm Hiểu Quả, trên mặt biểu tình kinh ngạc qua đi, lại có một loại kỳ quái nghiên phán.

Mà bên kia Hiểu Quả che lỗ tai, mặt đỏ lên, biểu tình trên mặt kinh sợ lại lo lắng, cả người cũng đã không khống chế được .

Ngay khi Phương Tỳ do dự có nên tìm cảnh sát, bác sĩ hay là trực tiếp để khuôn viên đến xử lý, hắn thấy La Vực bỗng nhiên động .

La Vực chậm rãi đi đến Hiểu Quả, không để ý tiếng thét khiến màng tai đau đớn kia, cũng không để ý người kia bởi vì có người tới gần mà động tác bỗng nhiên bắt đầu điên cuồng giãy dụa, La Vực vươn ra hai tay ôm chặt lấy cái người lâm vào cảm xúc cực đoan. Phương Tỳ nghe thấy La Vực nói: “Đừng sợ, đừng sợ… Hiểu Quả đừng sợ, không có việc gì , không có việc gì .”

Thanh âm của y ôn nhu trước nay chưa có, trên mặt biểu tình không có trêu tức, cũng không có trêu chọc, mày thậm chí là nghiêm túc mà nhẹ nhăn , y một lần lại một lần, kiên nhẫn mà lặp lại mấy câu nói đó, tùy ý Hiểu Quả ở trong lòng ngực của y liều mạng vặn vẹo, thậm chí nện đánh, cũng không buông tay.

Lúc này, La Vực quay đầu, Phương Tỳ đối ánh mắt y nhìn qua, thần sắc trong mắt có chút thâm trầm.

“Tháo nước trong bồn tắm lớn, các người đều đi ra ngoài…” Trước một câu là nói với Dương Thi Hàm, một câu sau là với tất cả mọi người.

Phương Tỳ ngây người, lập tức đặt quần áo trong tay xuống lui ra ngoài.

Mà trong phòng tắm Dương Thi Hàm đang ngốc ngạc sau cũng chịu đựng đau vội vàng đứng dậy mở nút bịt bồn tắm lớn, chờ nước kia thoát hết, liền vội vàng ra cửa rời đi.

Ở ngoài cửa bọn họ gặp La Bảo Điệp nghe thấy động tĩnh đi theo lên lầu thấy toàn bộ quá trình, mấy người nhìn nhau, đều ở trên mặt đối phương nhìn thấy các loại nghi hoặc, kinh dị cùng kinh hồn chưa định.

Nếu đã xảy ra trạng huống đột phát, Phương Tỳ liền thỉnh hai vị khách nhân rời đi trước.

Đi ra biệt thự Dương Thi Hàm dưới chân còn có chút như nhũn ra, cô ngắm nhìn La Bảo Điệp ra khỏi cửa không nói được một lời, âm thanh thấp thấp biện giải một câu.

“Tôi… Tôi cái gì cũng không có làm, tôi không biết cậu ta vì cái gì sẽ như vậy…”

La Bảo Điệp lại hừ cười một tiếng: “Cô có làm cái gì hay không không quan trọng, quan trọng là La Vực làm cái gì.”

Nó đối với tiểu ngu ngốc kia, không nghĩ tới còn thật không bình thường.

Mà giờ khắc này trong phòng Hiểu Quả đã kêu đến không còn khí lực, thanh âm của cậu dần dần yếu ớt, đổi thành tiếng khàn khàn hừ nhẹ, cùng lúc đó cả người cậu lại run rẩy lên, shai tay nắm chặt, miệng không ngừng nói gì đó.

La Vực ôm Hiểu Quả ôm cậu lên giường, y muốn hống Hiểu Quả nằm trên đó, nhưng mà Hiểu Quả đầu vẫn luôn chôn ở lồng ngực của y, La Vực không có biện pháp, chỉ có thể theo cậu cùng nằm ở trên giường.

“Hiểu Quả… Hiểu Quả…” La Vực nhẹ nhàng gọi cậu, “Không có nước, không có nước, đừng sợ…”

Hiểu Quả lại không chịu nâng lên đầu, La Vực chỉ có cúi đầu, khoảng cách như vậy khiến y cuối cùng nghe rõ Hiểu Quả nói.

Hiểu Quả từng tiếng gọi “Mẹ…”

Thanh âm kia hàm hồ rồi lại lộ ra sợ hãi khôn cùng và thống khổ, giống như một mình bị nhốt trong hoàn cảnh tuyệt vọng.

Đồng thời, La Vực cảm nhận được trước vạt áo sơmi dần dần thấm ướt, y nghe một câu thấp gọi kia, tiện đà đưa tay càng dùng sức mà ôm lấy Hiểu Quả.

Ngày đó La Vực vẫn luôn bồi Hiểu Quả thật lâu thật lâu, Hiểu Quả dừng lại thét chói tai sau vẫn luôn luôn phát run, thật vất vả không run rẩy đi ngủ, lại bắt đầu mơ ác mộng, trong mộng trong chốc lát gọi cứu mạng, trong chốc lát gọi mẹ.

La Vực vẫn luôn tỉnh , trên mặt y vẻ mặt từ buồn bực đến trầm tư, cuối cùng nghĩ nghĩ thế nhưng cũng lộ ra một tia bi thương, câu “Đáng thương” kia thường thường bị y treo ở bên miệng, lần này ở yết hầu chuyển vài lần lại thủy chung không nhổ ra.

Y chỉ duy trì cái tư thế này cả một đêm, ôm người trong ngực.

=====

Vì để ăn mừng nên 20c nhé mấy nàng ♉( ̄▿ ̄)♉

Ảnh tui up trên 20c nay là lấy từ pinterest và hội những người phát cuồng vì yaoi BLCD   

Advertisements

One thought on “TBĐ – 21 + 22

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s