Tiểu Bổn Đản

TBĐ 25 + 26

♥ Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn ♥

15268066_588393458020215_3025465646171722567_n

Chương 25

Thật sự xin lỗi .

Edit: Rei

Người tới thập phần tuổi trẻ, dáng người cao lớn, lớn lên cũng không tồi, vừa thấy chính là loại thanh niên tài tuấn, nếu chân không thọt. Chờ hắn đi đến phụ cận, mở miệng liền thân thiện kêu tên La Vực, một bên nâng ly đưa qua, một bên muốn cùng La Vực bắt tay.

“Ai nha, là La Vực a, chúng ta thật lâu không gặp đi, anh gần đây đi đâu vậy? A… Tôi nhớ ra rồi, nghe nói anh sinh bệnh ? Không phải rất nghiêm trọng sao, hôm nay thấy thế nào còn rất khỏe a?”

Lúc này cũng có người bên ngoài lại đây mời rượu, vợ chồng Hàng Duy Ung đang cùng bọn họ nói chuyện, vì thế không đem lực chú ý thả tới nơi này.

Nghe thấy đối phương trong lời nói biểu lộ đáng tiếc, La Vực cũng không buồn bực, vẫn thản nhiên cười nói: “Đúng vậy, là rất nghiêm trọng, vài lần tôi cũng cho rằng sống không qua.”

Khẩu khí y không tránh kiêng kị rước lấy người hai bên vây xem một mảnh thở dài: “Hung hiểm như vậy a, La thiếu về sau cần phải bảo trọng thân thể nhiều hơn.”

La Vực tiếp tục cười: “Bất quá sau lại tôi bỗng nhiên nghĩ thông suốt, người nha, toàn dựa vào tinh thần chống đỡ, tôi khi đó nằm ở trên giường bệnh suy nghĩ, trên thế giới này còn có nhiều người xấu như vậy đều sống đến vui vẻ, tại sao tôi có thể dễ dàng mà đi như vậy, trong công ty, trong nhà, còn có nhiều chuyện như vậy, người a chờ tôi, tôi nếu không cẩn thận nuốt khí, ai tới thu thập chuyện những người này? Các người nói đúng không?”

La Vực dùng ngữ khí trò chuyện tùy ý nói với mọi người, nhưng mà khi nhắc tới hai từ “vui vẻ” cùng “thu thập” này, nhẹ nhàng mà tạm dừng, tiếp rất nhanh lược qua. Ánh mắt của y nhìn người, ánh mắt cũng không có khí lực gì, nhưng khó hiểu chính là làm cho trên mặt đối phương vốn tươi cười bừa bãi liền biến mất.

Mà nhân sĩ ngồi hai bên không quan hệ cũng coi như chưa phát giác dị thường tiếp tục liên tiếp phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, người không phải dựa vào nghị lực còn sống sao, cho nên La thiếu mới có thể bình an vô sự. Bất quá La thiếu cậu cũng đừng quá quan tâm , chuyện chỗ nào quản được hết, thân thể quan trọng, thân thể quan trọng.”

La Vực gật đầu theo: “Ừ, tôi cũng không nghĩ nhiều, nhưng người phiền lòng đáng ghét thích kề cận cậu, không dứt.”

Trước mắt người tới biểu tình không khỏi một phen vặn vẹo, phí không ít khí lực miễn cưỡng điều chỉnh sau, hắn đem rượu trên bàn đẩy lại trước mặt La Vực.

“Không quản nói như thế nào, chúng ta cũng coi như ‘lão bằng hữu’ , để ăn mừng La thiếu gia thân thể khỏe mạnh, ly rượu này tính tôi mời ngài , càng là ông chủ Hàn lấy được quà tốt, nguyện hắn về sau vận khí tựa như La thiếu hiện giờ, hóa hiểm vi di, phúc như Đông Hải.”

Này một bộ lí do thoái thác, người bên ngoài chỉ cảm thấy người này thật sự là mõm chó làm sao mọc ra được ngà voi, tại bữa tiệc thọ người ta, đem hắn so với một ma ốm, nghe như thế nào cũng không thoải mái, nhưng bởi vì liên lụy đến La Vực, lại không ai dám chỉ trích, chỉ có thể từng người cúi đầu uống rượu giải sầu, thuận tiện xem kịch vui.

La Vực cũng chỉ là yên lặng nhìn kia rượu lắc lư qua lại trong ly, khóe miệng gợi lên, vẫn không nhúc nhích.

Ngay tại nơi này bầu không khí lâm vào một mảnh ngưng trệ, bên kia bỗng nhiên thò ra một cánh tay mảnh khảnh, cầm ly rượu lên.

“Để cho tôi xem đây là rượu ngon gì, vất vả Hoàng thiếu chúng ta phải phí nhiều tâm sức như vậy lại đây cố ý mời La tiên sinh uống.”

Mà nam tử tuổi trẻ được xưng là Hoàng thiếu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lại người nói chuyện. Chỉ thấy trước mặt không biết khi nào đứng một vị nữ tử, tóc quăn cuộn sóng đến thắt lưng, dáng người trước lồi sau vểnh, phối thêm môi đôi môi đỏ mọng rực lửa, mặc dù tại tiệc rượu mỹ nữ như mây vẫn gợi cảm xinh đẹp đến phóng ra tia sáng kỳ dị.

Hoàng thiếu, cũng chính là Hoàng Mậu Đình ngây người: “Là, là Thanh Thanh a.”

Người xuất hiện là con gái một của em ruột Hàng Duy Ung đã qua đời Hàng Thanh, bất quá Hàng Thanh tựa hồ không thích đối phương gọi mình thân mật như vậy, nhướn cao mi lắc đầu: “Đừng như vậy, ngay cả mẹ tôi còn chưa gọi tôi như vậy, nghe kỳ quái quê mùa.”

Nói xong lại quơ quơ ly rượu trong tay, một phen quan sát lại là lắc đầu: “Hoàng thiếu, này không phải quán bar nhà chúng tôi cung cấp, chất lượng như vậy, anh từ nơi nào kiếm ra ?”

Lời này khiến Hoàng Mậu Đình biểu tình biến đổi: “Này… Đây là anh mang đến .” Hàng Duy Ung đam mê rượu đỏ là chuyện thân bằng hảo hữu người người đều biết, hắn mừng thọ đại gia tự nhiên cũng đưa cao, vì thế Hàng Duy Ung liền hào phóng mà mỗi bàn mở một chai để mọi người cùng nếm thử, náo nhiệt náo nhiệt, mà nơi này liền có một phần Hoàng Mậu Đình.

Hàng Thanh dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn hắn: “Hoàng thiếu sợ là bị người khác lừa, lần tới nên cẩn thận hơn.”

Hoàng Mậu Đình không ngốc, rượu hắn này hỏng cũng không hỏng tới đâu, Hàng Thanh lời này ý tứ người có tâm có thể nghe không ra sao, nhưng mà hắn cũng không thể ngay tại bàn tiệc người ta gây khó dễ, chỉ có thể thuận miệng nói vài câu có không , nghiến răng nghiến lợi rời đi.

La Vực từ đầu tới đuôi biểu tình cũng không biến quá như thế nào, mắt nhìn tìm phiền toái dễ dàng rút lui có trật tự như vậy, y cũng chỉ là cười nhìn người thay y giải vây.

Hàng Thanh nói: “Vẫn luôn muốn đi gặp anh, nhưng không có cơ hội, hiện tại biết anh cũng sắp khôi phục, em cũng có thể yên tâm .”

La Vực nói: “Tôi nếu chết, anh trai em nhất định sẽ để cho người Hàng gia biết tin tức đầu tiên, miệng rộng cậu ta hiện tại không tới, vậy đã nói lên tôi còn sống, có thể không cần lo lắng.”

Loại đáp án âm trắc trắc này cũng chỉ La Vực có thể xem như chê cười mà hào phóng nói ra, Hàng Thanh nghe được cười khổ, trực tiếp nói nhỏ, “Nếu thật đến ngày đó, em chỉ hy vọng anh ấy có thể biến thành người câm.”

Thấy La Vực không tiếp, Hàng Thanh sửa sang lại thần sắc, lại nói, “Em đại khái sắp kết hôn, anh có đến hôn lễ của em không?”

La Vực nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Nhìn lộ trình đi, gần chút có thể đi, quá xa đại khái tôi đến nơi đó, trước hôn lễ phải làm tang lễ cho tôi.”

“La Vực a…” Hàng Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, làm như còn muốn nói cái gì đó, nhưng mà kết quả cũng chỉ là thở dài, hướng nam nhân trước mặt giơ giơ ly rượu trong tay, làm một hơi.

La Vực lấy về tách trà xanh, sau đó nhìn Hàng Thanh xoay người đi xa.

Lại cùng hai vị chủ nhân Hàng gia ăn nửa tiệc rượu, nhi tử Hàng gia không ở, La Vực ngược lại như là đỉnh vị trí hắn, bất quá Trương Nhuế Thiên vẫn nhớ thân thể đối phương, mắt nhìn thời gian không bao nhiêu, liền thúc giục y nhanh chóng về nghỉ ngơi.

La Vực đích xác mệt vô cùng, cũng không cố chống đỡ nữa, tính toán đi toilet liền cáo từ.

Đứng ở trước bồn rửa tay, La Vực dùng nước ấm rửa mặt, ngẩng đầu liền nhìn thấy Hoàng Mậu Đình đứng một bên khác, tên này đang từ trong gương trừng mình.

La Vực dùng khăn tay lau nước trên mặt, cười cùng hắn gật đầu.

Hoàng Mậu Đình trả về ánh mắt ngoan lệ, gằn từng chữ: “Tai họa di ngàn năm.”

La Vực nụ cười trên mặt biến mất, giống như rốt cục bị đối phương nhiều lần khiêu khích chọc giận, y híp mắt nói: “Rốt cuộc ai là tai họa? Đừng tưởng rằng tao quên mày làm chuyện gì với La gia chúng tao.”

Hoàng Mậu Đình ngẩn ra: “Mày có ý tứ gì?”

La Vực tối tăm nói: “Hôm nay chú ba tao cũng tới, mày chẳng lẽ nhìn thấy ông ta không chột dạ sao? Năm đó may đâm đứt tay ông ta, làm hại ông ta ngay cả đũa cũng cầm không nổi, món nợ này tao nhớ kỹ, một ngày nào đó muốn tìm mày tính !”

Nhưng mà y lần này nghĩa chính ngôn từ nói lại nói đến Hoàng Mậu Đình sắc mặt đại biến, vả lại cả người thiếu chút nữa nhảy lên tại chỗ.

“La, La Vực… Con mẹ mày, con mẹ mày đích thực có bệnh a! Đúng! ! Tao đâm đứt tay La Thái Hoa, chính là mẹ nó những lời này mày còn muốn nói mấy lần! ! !” Hoàng Mậu Đình tức giận đến dùng sức vỗ chân mình, “Mày lần đầu tiên nói, tao chặt đứt chân trái, lần thứ hai nói, tao con mẹ nó chặt đứt đùi phải! ! Ông ta không thể dùng đũa? Trong xương cốt tao bị mày làm còn cắm tám cây đinh thép, đi nhà cầu cũng cần người đỡ! ! Mày thế nhưng còn dám nói không tính qua? ! ! Phải tính cũng là tao tính với mày! !”

Hắn nói liên tiếp lòng đầy căm phẫn đổi lại La Vực vẻ mặt mờ mịt.

“Tính qua sao?”

La Vực cố gắng ở trong đầu tìm tòi, còn hướng Phương Tỳ một bên chứng thực, tiện đà cảm thán.

“Ai, quả nhiên thân thể không tốt, đối phương diện trí nhớ này cũng có chút kém.”

“Con mẹ nó mày…” Hoàng Mậu Đình đã tức đến muốn hộc máu .

Trí nhớ kém! ! ? Người khác thiếu y việc nhỏ bằng hạt đậu xanh bệnh thần kinh này như thế nào tuyệt đối không quên đâu? ? ! !

Ngay khi Hoàng Mậu Đình hận đến nghiến răng, bỗng nhiên một tiếng giòn vang, dưới gối hắn truyền đến đau nhức, Hoàng Mậu Đình lảo đảo một cái thẳng tắp quỳ ngã trên mặt đất. Hắn ôm chân không dám tin mà nhìn La Vực trước mắt.

La Vực cẩn thận mà quan sát người ngã xuống đất, nhìn thấy hắn đột nhiên ngũ quan vặn vẹo cùng trên trán toát ra mồ hôi, lúc này mới xác nhận cái gì, không khỏi thu hồi quải trượng đưa ra.

“Là thật , thật sự xin lỗi .” La Vực thành tâm thành ý nói.

“La Vực… Ta fuck mẹ mày… A! !”

Hoàng Mậu Đình trên mặt đất lăn hai cái, thiếu chút nữa cả nói cũng nói không rõ. Mà người bên ngoài nghe động tĩnh cũng vội vàng tiến vào, nhìn thấy trạng huống này đều là vừa giận vừa vội, nhưng nơi này là địa bàn Hàng gia, không ai dám tìm La Vực phiền toái.

La Vực vỗ vỗ vạt áo âu phục không có nếp uốn, chống quải trượng đi tới Hoàng Mậu Đình hai bước, cúi thân xuống nói: “Thân thể không tốt, đừng luôn động bất động liền tức giận không cao hứng, như vậy sẽ chết sớm. Mày nếu không vui lòng, vậy coi như sổ này không tính, chúng ta tính lại từ đầu được không?”

Nói xong dùng ánh mắt “lấy mày không có biện pháp” phiêu liếc đối phương một cái, chống gậy xoay người rời đi.

Lưu lại Hoàng Mậu Đình nằm ở nơi ấy cơ hồ trợn mắt muốn nứt ra cùng người Hoàng gia đau khổ khuyên giải an ủi.

“Đã nói cậu đừng đi nhạ bệnh thần kinh này, thằng đó nếu ngày nào đó giết cậu cũng không phạm pháp…”

Chương 26

 Cậu về sau cũng phải chờ tôi được không?

Edit: Rei

Từ toilet rời đi La Vực vừa đến đại sảnh liền phát hiện nơi này bầu không khí có chút biến hóa, một đám người vốn xúm lại mình hiện tại dời đi trận địa đến bên cửa, ngay cả hai vợ chồng Hàng gia đều đi theo tụ ở nơi đó, xa xa nhìn lại, bởi vì thân cao, có thể liếc mắt một cái chú ý tới người trong vòng vây kia.

La Vực nhìn đối phương, nở nụ cười.

Người nọ cũng phát hiện ra y, lướt qua đám người trực tiếp đi tới trước mặt.

“Bác sĩ Hàng.” La Vực đối hắn gật đầu vấn an.

Người này đúng là con trai độc nhất của Hàng Duy Ung, Hàng Nham ở học viện trung y tại A Quốc cũng công tác nhiều năm hiện giờ chuẩn bị trở về quốc phát triển, tại một phen đuổi nhanh đuổi chậm sau, Hàng Nham cuối cùng bắt kịp đại thọ sáu mươi của cha hắn.

Mà Hàng Nham cùng La Vực hoàn toàn chính là hai loại người, La Vực tuấn tú trắng nõn, nếu không biết chi tiết sẽ cảm thấy y tao nhã khiêm tốn hữu lễ, vừa thấy liền là giáo dưỡng tốt đẹp sinh ra cũng tốt đẹp. Mà Hàng Nham thì giữ tóc hơi dài, màu da ngăm đen khỏe mạnh, mày rậm mắt sâu, hơn nữa hắn giờ phút này chỉ mặc một cái áo thun ngắn tay, phía dưới lại là rằn ri quân khố cùng giày ủng, trên giày còn có nước bùn khô, trên lưng vác túi leo núi, y như một kẻ lặn lội đường xa lâu không về nhà, thêm chung quanh quần áo lụa là, càng có vẻ quá độ tục tằng không hợp .

Nhưng bản thân Hàng Nham cũng không thấy khó chịu, lễ phép trả lời La Vực: “Ông chủ La, đã lâu không gặp.”

La Vực nói: “Tôi đang định rời đi.”

“Vậy thật sự là không khéo, tôi tiễn cậu đi.”

Nói xong Hàng Nham trực tiếp ném bao vào một góc, La Vực cũng cùng Hàng phụ Hàng mẫu tạm biệt, hai người một đường ra cửa, đi chưa được mấy bước liền đến trước xe.

Bốn bề vắng lặng, Hàng Nham nhìn La Vực sắc mặt rõ ràng không tốt lắm, không khỏi lộ ra biểu tình bất đắc dĩ: “Ba mẹ tôi cũng thật là, như thế nào không sớm điểm đuổi cậu đi đâu.”

“Bởi vì bọn họ so cậu có lễ phép.” La Vực hít sâu, bên ngoài không khí thật sự so bên trong tốt hơn nhiều.

Hàng Nham lắc đầu, kéo cửa xe đuổi người: “Nhanh đi về nghỉ ngơi, hai ngày nữa lại đi nhà cậu gặp, hôm nay cảm tạ.” Hai người nhiều năm bằng hữu, thành ý La Vực hắn tự nhiên tâm lĩnh.

“Không cần, tôi không phải rất muốn gặp cậu.” La Vực lại ghét bỏ nói xong ngồi vào bên trong xe.

“Vậy làm phiền lão ngài nhẫn nhẫn, giống như đêm nay, rất nhanh liền qua .” Nói xong Hàng Nham nặng nề thay y đóng cửa lại.

Xe chậm rãi rời biệt thự Hàng gia, lại là một phen quanh co cuối cùng về tới sinh thái viên, La Vực xuống xe được một chân, Phương Tỳ muốn tới đỡ, lại bị y xua tay cự tuyệt .

Lên lầu nện bước có chút thong thả, gậy chống từng chút một goc lên sàn nhà, phát ra tiết tấu nặng nề. Xa xa, La Vực liền có thể nhìn thấy đầu kia hành lang trong gian phòng của mình  lộ ra chùm đèn vàng ấm, y cước bộ dừng lại, dần dần tới gần cạnh cửa.

Trong cửa liếc mắt một cái nhìn lại cũng không có bóng người, nhìn kỹ mới phát hiện, bên kia giường có non nửa cái đầu cùng nhúm tóc nhếch lên tóc đang hơi hơi di động.

La Vực hướng phía đầu kia bước vào, phòng trong trải thảm trải sàn thật dày, cho nên giấu đi tiếng chân của y, chờ La Vực vòng qua chân giường liền nhìn thấy Hiểu Quả đang quỳ rạp trên mặt đất nghiêm túc nghiên cứu hai miếng ghép tranh, cái tranh này tựa hồ với cậu mà nói rất khó khăn, thành phẩm đặt ở một bên đều là thất linh bát lạc, cũng không có một mảnh nào thành công ghép được.

Bất quá này không cản trở tinh thần nghiên cứu của Hiểu Quả, cậu vẫn bám riết không tha mà nhiều lần thử, vụng tay vụng chân muốn đem hai mảnh màu sắc hoàn toàn không giống nhau đặt bên nhau.

Chợt nhận thấy được phía trước có bóng tối, Hiểu Quả ngẩng đầu nhìn thấy La Vực không biết khi nào xuất hiện, lập tức liền lộ ra tươi cười sáng lạn.

Phương Tỳ muốn lưu lại hỗ trợ, La Vực lại để cho hắn đi nghỉ ngơi trước, bản thân y chống một chút khí lực cuối cùng thay quần áo khi nhanh chóng ra khỏi phòng tắm, Hiểu Quả vẫn không nhúc nhích mà ngồi ở đàng kia.

La Vực ở bên giường ngồi xuống, dùng khăn mặt tùy tiện lau tóc hai cái liền để ở một bên.

Y hỏi Hiểu Quả: “Cậu như thế nào còn chưa ngủ?”

Hiểu Quả giơ lên mảnh ghép La Vực nhìn: “Hợp lại… Chim nhỏ.” Trên tranh là mấy con vẹt đuôi dài màu sắc tiên diễm.

La Vực đã mệt chết đi, y hiện tại nên ngã đầu liền ngủ, nhưng y vẫn là ngồi ở chỗ kia, vươn tay cầm mảnh ghép cùng tay Hiểu Quả.

“Cậu đang chờ tôi sao?” La Vực hỏi.

Hiểu Quả có chút sợ La Vực lại nắm tay cậu, vì thế cố rút ra, bất quá lần này La Vực dễ dàng buông ra.

Hiểu Quả gật đầu: “Ân, anh nói .”

“Tôi nói cái gì ?” La Vực như đã quên.

“Trong chốc lát, sẽ trở lại.” Hiểu Quả nghiêm túc nhớ rõ.

La Vực không lên tiếng , y chỉ yên lặng nhìn Hiểu Quả, đối phương hình dáng vô cùng nhu hòa, trừ bỏ cằm, khuôn mặt cơ hồ không có góc cạnh, cho nên nhìn tuyệt không giống người thành niên, mang theo đôi lỗ tai to to, được ngọn đèn vàng chiếu, còn có thể thấy được trên mặt nhung mao tinh tế.

Bị ánh mắt La Vực vẫn không nhúc nhích nhìn chăm chú, Hiểu Quả chẳng sợ không có cảm giác gì quá lớn cũng hiểu được có chút quái quái , ánh mắt cậu trái phải phiêu một vòng, vui đùa mảnh ghéo trong tay một chút, ngẩng đầu thấy La Vực còn đang nhìn mình, lại ngại ngùng mà đối y cười.

“Hiểu Quả…” La Vực bỗng nhiên gọi cậu.

“Ân?” Hiểu Quả lên tiếng trả lời.

“Cậu về sau cũng phải chờ tôi được không?” La Vực nói.

Hiểu Quả không rõ: “Chờ anh, làm như thế nào nha?”

“Chờ tôi trở lại, chờ tôi với cậu cùng nhau, vô luận làm như thế nào, cậu không thể đi một mình, hoặc là một mình mất đi, với ai cũng không được, biết chưa?” Tiếng La Vực trầm xuống, nghiêm túc nói.

Lời này khiến Hiểu Quả cảm thấy đầu óc lơ mơ, nhưng cậu vẫn theo trực giác mà gật đầu.

“Tôi… Tôi không chạy loạn, chờ anh.” Lời này trước kia Lô Vi Hồng cũng thường dặn dò cậu, Hiểu Quả luôn luôn rất ngoan, bất quá bởi vì hiện tại hỏi chính là La Vực, Hiểu Quả trả lời càng là vui lòng hơn.

La Vực vừa lòng cười , y vuốt mặt Hiểu Quả ghé vào bên giường, bỗng nhiên khom lưng xuống nhẹ nhàng hôn gò má của cậu, xúc cảm trên môi mềm mại lại ấm áp.

Hiểu Quả cũng sửng sốt, trong trí nhớ đã thật lâu không có người hôn cậu như vậy, cậu nhìn La Vực, một lúc lâu toét miệng tươi cười cao hứng rồi lại thẹn thùng, tươi cười rất lớn, ngay cả răng hàm cũng nhìn thấy.

La Vực thưởng thức biểu tình Hiểu Quả, lại hỏi: “Cậu cơm chiều ăn được cái gì?”

Hiểu Quả vội vàng đem đầu kéo trở về theo lời La Vực, cậu cố gắng hồi tưởng một lần, đem đồ ăn mình ăn được đều thuật lại kể ra.

“Cà rốt… Rau xanh… Cà chua… Trứng…”

La Vực đánh gãy cậu: “Tôi chưa ăn bữa tối, ta hiện tại cảm thấy có chút đói.”

Hiểu Quả quả nhiên dừng, hao tổn tâm trí nhìn La Vực.

La Vực đối mặt Hiểu Quả: “Tôi phát hiện trên mặt cậu thịt thiệt nhiều, có thể cho tôi cắn một cái hay không.”

Hiểu Quả lại ngây ngẩn cả người, cậu cảm thấy La Vực đang đùa cậu, chính là La Vực trên mặt vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc, Hiểu Quả tự hỏi một khắc, một phen ôm mặt mình, không có ngượng ngùng như mới vừa rồi La Vực hôn cậu, thay bằng biểu tình khẩn trương.

“Không, đừng…” Cậu vừa nói vừa đứng lên, vội vội vàng vàng chạy đi ra ngoài.

La Vực đáy mắt kỳ thật mang theo ẩn ẩn trêu tức, nhưng sau khi Hiểu Quả rời đi lập tức liền nghiêm túc, La Vực đưa tay, tính toán tắt đèn ngủ.

Nhưng vào lúc này, Hiểu Quả bỗng nhiên lại bịch bịch bịch chạy trở về, trong ngực còn ôm một cái hộp sắt lớn.

“Cái gì vậy?” La Vực kỳ quái.

Hiểu Quả vẻ mặt thần bí đến trước mặt La Vực hạ giọng, như là sợ bị ai phát hiện nói: “Tôi có, đồ ăn …”

La Vực nhăn mày, chỉ thấy Hiểu Quả phí lực lớn mới mở ra cái hộp gỉ sét, nhìn kỹ, bên trong thế lại chứa vài túi bánh mì.

Hiểu Quả như chọn lựa bảo bối, chọn ra một cái vị nho đặt ở trước mặt La Vực, sau đó lại đóng cái hộp nhỏ lại.

La Vực nhìn động tác của cậu hỏi: “Chỗ nào có?”

Hiểu Quả nói: “Bánh … bánh mì của tôi.”

La Vực cầm lấy bánh mì nhỏ, cẩn thận lật lật lên góc trên vỏ bánh, chói lọi một tảng lớn lá cây lục sắc, đúng là ký hiệu sinh thái viên, La Vực lại nhìn hạn sử dụng, còn kém một tuần là tới , cũng không biết Hiểu Quả giữ bao lâu.

“Cậu bình thường thường ăn cái này?” La Vực hỏi.

Hiểu Quả gật đầu, còn nhiệt tâm muốn thay La Vực xé vỏ.

“Ăn rất ngon , ” Hiểu Quả chân thành đề cử, “Nho, ăn ngon nhất.”

Bánh mì bị đưa tới trước mắt, La Vực chóp mũi vừa động, hương thơm nhân tạo, cho dù là sinh thái viên địa phương như vậy, vỏ thức ăn bao bên ngoài cho nhân công cũng không cao cấp chỗ nào, nhưng mà Hiểu Quả cũng thật sự một chút cũng không kén chọn, cậu hiện tại mỗi ngày ăn uống toàn theo La Vực, đều là một ít thứ tốt tinh khiêu tế tuyển, nhưng đối với những món giá rẻ , cậu vẫn sẽ xem như trân bảo.

La Vực không lừa Hiểu Quả, y thật sự đói bụng, ở đàng kia ngồi cả đêm, La Vực cũng chỉ uống chén trà y kính Hàng Thanh kia, những thứ khác cái gì cũng không động, bất quá y thật lâu cũng không có thói quen ăn bữa khuya, chỉ tính toán nhẫn đến ngày mai lại nói, nhưng nhìn mùi bánh mì trước mắt kia phát ra quá độ, La Vực nhếch môi.

Hiểu Quả thấy La Vực không động, cho rằng y còn chưa quên tâm tư mới vừa rồi muốn cắn mình, không khỏi cường điệu: “Ăn ngon ! Bánh mì ăn rất ngon… Tôi không thể ăn.”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s