Tiểu Bổn Đản

TBĐ 27

♥ Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn ♥

15156961_1298441490240458_1345944658089969557_o

Chương 27

Nếu cậu làm không được, tôi sẽ cười cậu cả đời.

Edit: Rei

La Vực nhìn bộ dáng Hiểu Quả cố gắng muốn đem lực chú ý của mình chuyển đến bánh mì, cố ý trầm ngâm một lúc lâu mới tự miễn cưỡng buông tha tính toán ban đầu, ánh mắt chuyển hướng về phía trước mặt.

La Vực tiếp nhận bánh mì nhỏ, hoài nghi hỏi: “Thật sự ăn ngon như vậy?”

Hiểu Quả lần thứ hai dùng sức gật đầu: “Ăn ngon… !”

La Vực nghĩ nghĩ, rốt cục há miệng nhẹ nhàng cắn một hơi.

Đầu lưỡi lập tức cảm nhận được vị nho nhân tạo nồng đậm, La Vực nhấm nuốt hai cái, chống lại ánh mắt Hiểu Quả vẫn luôn cẩn thận nhìn chằm chằm mình.

La Vực kỳ quái hỏi: “Cậu nhìn tôi làm gì? Cậu cũng muốn ăn sao?”

Hiểu Quả vội vàng xua tay tỏ vẻ mình không thèm: “Tôi… Tôi đánh răng rồi .” Trước kia cô giáo trong trường vẫn luôn nói, buổi tối đáng răng xong không thể ăn cái gì.

“Như vậy a…”

La Vực cũng lộ ra biểu tình đáng tiếc.

“Không thể ăn, vậy cậu ngửi ngửi đi.”

Hiểu Quả nhìn bánh mì nhỏ tròn tròn mập mập pử phía trước, dưới ánh mắt La Vực cổ vũ, nhịn không được hấp dẫn chậm rãi lại gần, mũi cậu gần sát chỗ bị cắn một cái động một lát sau, cảm thán nói: “Thơm quá a…”

La Vực cho cậu ngửi một lát, mắt thấy Hiểu Quả miệng cũng đi theo động động, liền mãnh liệt thu tay về.

“Đúng vậy, ăn vào càng thơm.”

Trong tầm mắt Hiểu Quả khát vọng lại tha thiết, La Vực chậm rãi mà đem cái bánh mì kí từng chút một nuốt vào bụng, ăn xong còn liếm liếm miệng khó được mà cho đánh giá tán dương.

“Ân, không tồi…”

Nói xong y lại thuận tay đưa vỏ bánh cho Hiểu Quả, nhìn đối phương thật cẩn thận ở trong tay xếp xếp, gấp xong sau, đứng dậy đến một bên không tha mà ném vào thùng rác.

La Vực buổi tối còn phải uống thuốc, y để Hiểu Quả lên giường đi ngủ, bản thân đi đánh răng, trở về liền nhìn thấy Hiểu Quả ngơ ngác tựa vào bên giường không biết đang suy nghĩ gì.

La Vực nằm vào trong chăn, dĩ vãng ổ chăn luôn là lạnh lẽo, gần đây mỗi ngày đều là ấm áp.

Vỗ vỗ gối đầu, La Vực ý bảo Hiểu Quả nằm xuống, tắt đèn đầu giường, y hỏi: “Cậu đang suy nghĩ gì? Nghĩ ngày mai muốn ăn cái gì sao?”

Quả nhiên, Hiểu Quả tâm tư đặc biệt dễ đoán, không thể ăn bữa khuya, cậu chỉ có thể đem hy vọng ký thác vào điểm tâm ngày mai.

Hiểu Quả nói: “Tôi muốn ăn, bánh mì.” Đối cậu hiện tại mà nói đầy tâm đầy mắt đầy thế giới đều là bánh mì cầu mà không được.

La Vực hỏi: “Bánh mì của cậu ăn rất ngon, bất quá tôi đưa cho cậu bánh ngọt không thể ăn sao?”

Nghĩ đến đã từng ở trên bàn cơm ăn bánh ngọt mềm mềm, Hiểu Quả tỉnh táo tinh thần một chút.

“Ăn ngon, ăn ngon a…”

La Vực vươn tay vòng qua vai Hiểu Quả, thuận tiện ngăn chặn động tác hưng phấn của cậu, trấn an mà ở sau lưng vỗ nhẹ.

“Tôi trước kia không phát hiện cậu có trộm giấu bánh mì, hiện tại biết , tôi cảm thấy, cậu về sau muốn ăn bánh ngọt phải bắt cậu dùng bánh mì cùng tôi trao đổi, như vậy cũng tương đối công bằng.”

Cái đề nghị này khiến Hiểu Quả lâm vào trầm tư, bánh mì của cậu đều là trước kia trong vườn trái cây phát điểm tâm dư thừa lưu lại , nhóm cô dì liền cho cậu, Hiểu Quả coi như bái vật mà giữ lại, hiện tại bắt đổi mà nói, Hiểu Quả có chút luyến tiếc, nhưng mà bánh ngọt của La Vực cũng ăn rất ngon, làm như thế nào nha?

Thấy Hiểu Quả khó cả đôi đường, La Vực lại nói: “Nếu cậu muốn ăn đồ ăn khác cũng có thể, chỉ cần đem bánh mì cho tôi.”

Điều kiện nhiều ưu đãi như thế, có thể nào khiến Hiểu Quả không động tâm: “Ưm, tôi đây muốn ăn… Cánh gà.”

“Có thể a.”

“Còn ăn, cơm chiên trứng…”

“Không thành vấn đề.”

“Chè, chè ỷ*…”

*Nguyên văn là tiểu bánh trôi:

Cùng với Hiểu Quả nhiệt liệt mặc sức tưởng tượng, La Vực chợt thấy một trận động tĩnh kỳ quái cũng vang lên theo, y phân biệt trong chốc lát, vươn tay dán lên bụng đối phương, quả nhiên có chấn động nhỏ bé.

Tâm linh khát vọng trực tiếp phản ứng trên sinh lý của Hiểu Quả, La Vực nghe nhịn không được nở nụ cười, dưới tiếng kêu thầm thì không gián đoạn, y lần nữa hai mắt nhắm nghiền, thế nhưng so dĩ vãng ngủ càng ngon càng sâu hơn…

********

Không mấy ngày sau, Hiểu Quả mang về một bảng xác nhận, là Nhà Thiên Sứ để cậu đi tham gia huấn luyện kỹ năng nghề nghiệp, hẳn là sớm đi Lô Vi Hồng xin , hiện tại mới ý kiến phúc đáp xuống dưới, bất quá người giám hộ của Hiểu Quả đã chuyển thân phận, cấp trên Nhà Thiên Sứ tin tức còn chưa kịp đổi mới, phát qua tay nhiều người vẫn luôn không người kiểm tra và nhận sau mới tới chỗ sinh thái viên.

La Vực xem nội dung trên giấy, phía trên để Hiểu Quả mỗi cuối tuần chọn một buổi chiều lên lớp, có thể liên quan công việc, cũng có thể lựa chọn hứng thú yêu thích khác.

La Vực hỏi Hiểu Quả: “Cậu muốn đi sao?”

Hiểu Quả biết rất nhiều chữ, mặc dù có chút từ nghĩa cậu không phải quá rõ, hoặc là tốc độ đọc tương đối thong thả, nhưng tổng thể mà nói đối lý giải không có chướng ngại quá lớn.

Hiểu Quả tự mình vẽ vẽ viết viết nửa ngày, cuối cùng tuyển lớp cắm hoa.

Cuối tuần mở lớp, ngày đó là Phương Tỳ đưa cậu lên lớp. Cái quốc doanh này tổ chức huấn luyện chuyên môn hướng đám người đặc biệt, lui tới tuổi gì cũng có, ngay khi Phương lão sư luôn luôn chỉ cùng tinh anh trong người bình thường giao tiếp bị những đối tượng này vây quanh, lập tức cũng có chút khó có thể thích ứng. Hắn vốn tính toán đem Hiểu Quả giao cho lão sư tương quan liền rời đi, nhưng đến cạnh cửa vẫn do dự, một khắc không lui trở về, cách thủy tinh nhìn xung quanh bên trong.

Hiểu Quả tính cách trong đám người đặc biệt xem như tương đối hướng ngoại , cậu không sợ người lạ, thích cùng người khác kết giao bằng hữu. Bất quá bởi vì lần đầu tiên đến một hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm, cậu ngồi ở chỗ kia trên mặt mặc dù mang theo tươi cười lễ phép, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện có chút cứng ngắc, ngồi ở bên cạnh Hiểu Quả chính là một nam sinh sắp xỉ tuổi cậu, đang hướng bên ngoài hu hu gào khóc, Hiểu Quả bị hắn dọa nhiều lần, Phương Tỳ đang định tính toán vào cửa đổi chỗ ngồi cho cậu, lão sư đúng lúc chạy tới, lúc này mới khống chế được trạng huống hỗn loạn trong phòng học.

Phương Tỳ lại đứng trong chốc lát, nhìn Hiểu Quả lĩnh mấy đóa hoa cỏ giả nghiêm túc lao động sau, thả tâm xoay người rời đi, chuẩn bị vài giờ sau lại đến đón cậu.

Trở lại sinh thái viên, không nghĩ tới ở ngoài cửa chính gặp gỡ Hàng Nham đến làm khách.

Thừa dịp còn chưa vào cửa, Hàng Nham bỗng nhiên lôi kéo Phương Tỳ hỏi: “Phương lão sư, La Vực hai ngày này tình huống thế nào?”

Từ khi La Vực về nước, Hàng Nham liền cùng Phương Tỳ duy trì liên hệ không gián đoạn, bởi vì hắn từ trong miệng La Vực cơ bản không nghe được lời nói thật.

Phương Tỳ suy nghĩ sau vẫn không nói cho đối phương La Vực ngày đó tham gia xong thọ yến Hàng phụ sau khi trở về liền sốt nhẹ, hai ngày này mới lui xuống, hắn chỉ nói La Vực có đúng hạn uống thuốc kiểm tra, coi như phối hợp trị liệu.

Hàng Nham nghe xong vẫn lắc đầu: “Tôi còn không biết cậu ta sao.”

“La tiên sinh gần đây đích xác tốt hơn nhiều, ” Câu này Phương Tỳ nói là lời nói thật, vô luận là sinh lý hay là tâm lý, La Vực thời gian gần đây trạng thái thật sự có cải thiện rất lớn.

Hàng Nham nhướng nhướng mày, như nghĩ đến cái gì, không khỏi lộ ra biểu tình hứng thú.

Đãi đi vào trong phòng, chỉ thấy La Vực cúi đầu ngồi ở bên cạnh bàn, trước mặt xếp một đống lớn mảnh ghép đã ghép tới bảy tám phần.

Hàng Nham đi qua đi vòng hai vòng, bất khả tư nghị nói: “Cậu chừng nào thì có nhã hứng như vậy?”

La Vực cũng không ngẩng đầu lên: “Không thì sao? Lấy thanh kiếm hai người chúng ta đi ra ngoài khoa tay múa chân?”

Hàng Nham ngoài miệng công phu vĩnh viễn không phải đối thủ La Vực, cũng không tính toán cùng y tranh, kéo ra ghế dựa ngồi xuống: “Tôi hai ngày nữa tính toán mở party, cậu cũng biết, tôi muốn đổi việc , cho nên tính toán đem đồng sự trước kia hiện tại đều lôi ra tụ họp, đến lúc đó địa điểm liền chọn ở Chỉ Quang.”

Bất động sản Hàng gia lớn như vậy, con độc nhất bọn họ lại sớm xuất ngoại du học một lòng theo đuổi sự nghiệp y học, hiện tại bất quá hơn ba mươi tuổi đã là chuyên gia tuổi trẻ nhất A quốc quyền uy nhất khoa chỉnh hình phương diện, mà được thành tích như thế, Hàng Nham lại không lưu luyến, tâm tính rất sảng khoái mà ném hết thảy lại liên tục chiến đấu ở các chiến trường quốc nội. Dùng lời Hàng Thanh mà nói: Hàng Nham giống như là ác điểu nào đó, tùy tính tản mạn, ở một chỗ vĩnh viễn không lớn, người bên ngoài là di chuyển, mà hắn là du săn.

La Vực vuốt cằm: “Định ra thời gian cậu tự mình gọi điện thoại cho anh Phong.”

“Tôi biết, ” Hàng Nham lên tiếng trả lời, tiếp ánh mắt chậm rãi quét một vòng đại biệt thự, ý có điều hỏi, “Cái kia, chỉ cậu ở nhà a?”

La Vực nâng nâng mí mắt, ném cho hắn một cái ánh mắt ôn hoà.

Hàng Nham không cao hứng : “Shit, cùng tôi vờ ngốc à, tôi chỉ là tò mò mà thôi, đang tốt bỗng nhiên đi trợ giúp người khác, không phải là cái gì Loli đáng yêu đi?”

Kỳ thật mấy tin đồn Hàng Nham từ sớm đã nghe đủ, chính là bởi vì có chút nội dung thật sự khó nghe, Hàng Nham mới chịu tự mình suy đoán một phen, theo hiểu biết hắn đối La Vực, La Vực đối vấn đề phương diện nam nữ vẫn luôn nhìn rất đạm, thậm chí là lãnh cảm, vô luận là tình hay là tính, cho nên Hàng Nham không cho là y sẽ bị cái gì làm choáng đầu, càng không thể bởi vì sắc dựng lên suy nghĩ khác. Nhưng về phần bên cạnh giải thích… Hắn nhất thời còn thật sờ không rõ.

La Vực vẫn bình tĩnh, nghĩ nghĩ mặt Hiểu Quả, nói: “Là rất đáng yêu .”

“Vậy nhanh chóng mang ra nhìn xem nào!” Hàng Nham tích cực.

La Vực lại như không nghe được, lại không để ý tới hắn .

Non nửa khắc không được chú ý, Hàng Nham chỉ phải làm ra vẻ mà thở dài, trên mặt hắn mang theo tươi cười cà lơ phất phơ, lời nói ra lại có thể nghe được ẩn ẩn trầm trọng: “Được, quản cậu làm chi đâu, chỉ cần có thể cao hứng, làm điểm cái gì đều được. La Vực a, năm đó cậu chính mồm đáp ứng tôi, nếu cậu làm không được, tôi sẽ cười cậu cả đời.”

La Vực lại buông xuống một mảnh ghép, tay đặt lên bức tranh đã hoàn thành hơn phân nửa, y chậm rãi thưởng thức một lần sau, hừ cười, rốt cục ngẩng đầu lên.

“Là tôi nói, tôi không quên, cậu yên tâm, tôi sẽ hảo hảo sống sót .”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s