Tiểu Bổn Đản

TBĐ 29 + 30

♥ Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn ♥

15350664_210628646055868_1457412396685576516_n

Chương 29

Em thích ai nhất?

Edit: Rei

La Vực hỏi xong câu nói kia, Hiểu Quả sửng sốt, nở nụ cười.

“Em cũng… Thích anh.”

La Vực nghe xong lại nhăn mày: “Chỉ thích? Không phải thích nhất sao?”

Hiểu Quả tiếp tục mỉm cười ngọt ngào, có chút thẹn thùng. Chỉ là dần dần cậu phát hiện tay La Vực vuốt tóc cậu tại theo sau gáy dời xuống từng chút, xúc cảm băng lãnh lạnh lẽo sau cổ áo lan tràn đi. Hiểu Quả vừa rồi chạy nơi nơi đang có chút mồ hôi, ngón tay La Vực sờ ở chỗ làn da nhiệt độ cao càng lộ tương phản, Hiểu Quả bị lạnh đến nhịn không được lui lui vai.

“Ha ha ha, ngứa, thật ngứa …” Hiểu Quả một bên cười một bên xoay thân thể.

La Vực lại không buông tha cậu, ngược lại để sát vào hỏi: “Vậy em nói hay không nói?”

Hiểu Quả trốn sâu trong sô pha, lại vẫn không thoát khỏi tay La Vực, trên mặt cậu còn duy trì khóe miệng toe toét, nhưng kỳ thật trong mắt ý cười đang lui bước, thay thế chính là một loại cứng ngắc không biết làm sao.

“Ưm, lạnh…” Hiểu Quả không thoải mái hừ nhẹ.

La Vực thì vẫn kiên trì muốn hỏi ra đáp án: “Vậy em thích ai nhất?”

Hiểu Quả nháy mắt, cậu như vậy nhu thuận dĩ vãng, nhưng lúc này lại giống như có suy nghĩ của mình, Hiểu Quả giống như con sâu lông qua lại mấp máy một lúc lâu vẫn tránh cũng tránh không được sau, rốt cục thành thực nói: “Thích nhất mẹ… Thích mẹ…”

La Vực động tác dừng lại, một cúi đầu liền đối mắt với cặp mắt trong trẻo của Hiểu Quả. La Vực chăm chú nhìn một lát sau, bỗng nhiên giống như không còn lòng hiếu kỳ tìm tòi nữa, phẫn nộ thu hồi tay, ngồi xuống một bên.

Bên trong gian phòng A Bình sớm chạy trốn không còn bóng , Hiểu Quả đứng lên trái nhìn phải nhìn, cuối cùng vẫn là dịch mông đến bên La Vực.

Ghế lô bọn họ ngồi đặc biệt lớn, còn có một mặt tường thủy tinh, có thể thấy rõ ràng nhà ăn lầu hai cùng sàn nhảy lầu một. Giờ phút này còn sót lại vài khách nhân trong phòng đi ra khiêu vũ, ngọn đèn rực rỡ lóe lên, điểm điểm màu sắc cũng chiếu đến lầu ba bọn họ.

La Vực có thể cảm giác được Hiểu Quả tới gần, giống như biết y không vui , Hiểu Quả ở một bên cố gắng chế tạo chút động tĩnh nhỏ khiến cho La Vực chú ý. Một lát đem ôm cái gối giữa hai người vỗ tới vỗ lui, một lát lại cầm lấy cây búa nhung vừa rồi đánh chuột ở chung quanh vỗ bẹp bẹp, La Vực cũng không để ý đến cậu.

Vì thế một lúc lâu Hiểu Quả cũng không có động tác gì nữa, khi La Vực cho rằng cậu cuối cùng yên tĩnh, đầu gối của mình bỗng nhiên bị chạm vào dè dặt, La Vực hơi hơi nghiêng mặt, liền nhìn thấy mấy miếng quýt đẩy lên trước mặt.

Người tư duy đơn giản tỏ hảo cảm vĩnh viễn chỉ có mấy chiêu như vậy, đem đồ vật mình thích cống hiến đi ra để xin tha thứ hoặc niềm vui. Nhưng mà ở phương diện này Hiểu Quả thường thường sẽ biểu hiện càng ưu tú, cậu không chỉ vui lòng chia sẻ, còn không hề gữ lại, trước kia cũng là như thế, có hai quả táo, cậu liền lấy ra hai quả, có một túi táo cộng thêm hai nhánh rau cần, cậu cũng sẽ đưa hết cho La Vực, bản thân một chút cũng không giữ riêng, đây là đặc biệt đáng quý .

Quýt đã lột xong này cũng là mới vừa rồi lúc ăn cơm, Hiểu Quả còn chưa kịp ăn, hiện tại cậu đem tất cả đều đưa cho La Vực.

La Vực yên lặng nhìn hoa quả tươi mới kia không nói chuyện, chợt nghe Hiểu Quả thanh âm thật thấp vang lên.

“Về sau, về sau cũng… Thích anh nhất.”

Cậu nói có chút chậm, nhưng rất nghiêm túc, giống như là trải qua một phen suy nghĩ sâu xa mới đưa ra quyết định trọng đại.

La Vực rốt cục nhìn về người bên cạnh, Hiểu Quả tay cuộn vạt áo thành vòng, đầu thấp thấp , biểu hiện tâm tình cậu hơi hơi thấp thỏm. Sau khi nói xong cậu ngẩng đầu, nhìn La Vực với ánh mắt chờ mong.

La Vực rốt cục cười . Tươi cười không sâu, thế nhưng mang theo một loại cảm giác thành tựu kỳ dị, trước kia La Vực chẳng sợ nói thành hợp đồng mấy triệu, tươi cười này ở trên mặt y cũng nhìn không ra .

La Vực vươn tay, nhẹ nhàng mà đẩy ra cửa sổ nhỏ bên sàn nhảy, âm nhạc vui chơi dưới lầu lập tức chảy vào trong phòng.

La Vực nói: “Hiểu Quả, anh dạy em khiêu vũ nhé?”

Hiểu Quả tư duy logic có vấn đề , này ngược lại khiến cậu hợp với ý tưởng thường thường có thể cùng La Vực nhảy nhót, vừa nghe lời này, Hiểu Quả vui vẻ gật đầu.

La Vực hôm nay không mặc tây trang, nhưng khi y đứng lên tại trong phòng làm ra thủ thế mời, vẫn có vẻ phong độ nhẹ nhàng, khí chất hợp lòng người. Chỉ là cùng không khí giải trí vui vẻ quanh thân cũng không sát hợp như vậy, y hẳn là nên xuất hiện trong vũ hội.

Bất quá Hiểu Quả không để ý, cậu nhìn La Vực chìa tay trước mặt, trực giác tính nắm chặt, sau đó bị kéo đến trước mặt La Vực.

Dưới lầu phát chính là nhạc rock, La Vực lại muốn dạy Hiểu Quả nhảy điệu valse, y một tay nhẹ nhàng vòng lên thắt lưng Hiểu Quả, một tay lôi kéo tay của đối phương bày ra tư thế tiêu chuẩn. Nhưng không đến hai giây Hiểu Quả liền đem tay rụt trở về, ngay sau đó lại bị La Vực kéo trở về. Khi La Vực nhiều lần dẫn đường vẫn có chút miễn cưỡng, chỉ có thể nửa cường ngạnh mà cố định cánh tay Hiểu Quả, không cho cậu lộn xộn.

Nửa người trên thu phục sau y muốn dạy Hiểu Quả quy tắc bước nhảy, La Vực từng câu từng chữ nói rất tỉ mỉ, từng động tác một để Hiểu Quả học theo y. Cứ việc La Vực rất kiên nhẫn, chính là ba bước vô cùng đơn giản Hiểu Quả cũng không dễ dàng học được như vậy. Cậu cứ học trước quên sau, một lát lại bị tiếng nhạc bên ngoài hấp dẫn lực chú ý, đến cuối cùng La Vực muốn dẫn cậu cùng nhảy, Hiểu Quả chỉ biết hai chân khép lại y như một con thỏ cao thấp nhảy nhảy nhảy.

La Vực điều kiện ngoại hình hết sức ưu tú, y một người đứng nơi ấy cũng không cảm thấy dáng người cao lớn cỡ nào, nhưng cùng Hiểu Quả đứng cạnh nhau lại thể hiện ra ưu thế thân cao, Hiểu Quả đầu chỉ đến dưới mũi La Vực, cậu như vậy nhảy loạn không hề tiết tấu, cằm La Vực đều bị đầu của cậu đụng phải nhiều lần.

La Vực thấp giọng sửa đúng vài lần cũng không có hiệu quả, cuối cùng giống như buông tha , chỉ mang theo Hiểu Quả ở tại chỗ chuyển động, y nhảy điệu valse của y, Hiểu Quả nhảy con thỏ của Hiểu Quả, hai người đều từng người đắm chìm trong thế giới của mình, cũng coi như có khác một phen phối hợp khác loại.

Thẳng đến âm nhạc dừng lại, La Vực buông tay, cùng Hiểu Quả song song mệt ngã vào trên ghế sa lông.

La Vực là nhảy mệt , Hiểu Quả là vừa nhảy vừa cười mệt , cậu toàn bộ hành trình hi hi ha ha vui mừng đến thiếu chút nữa thở không nổi, ngã lên ghế sa lông còn không ngừng ngưng tiếng cười.

La Vực chậm rãi bình ổn hô hấp sau, rút tờ giấy khăn đang muốn lau mặt Hiểu Quả, chợt cạnh cửa vang lên một thanh âm mơ hồ.

“Các người… Đây là đang làm chi! ?”

La Vực liếc mắt nhìn phía cửa, tiếp tục giúp Hiểu Quả lau mồ hôi.

Chỉ thấy đầu kia Hàng Nham đang tựa vào khung cửa có ý tứ mà nhìn bên trong, mà phía sau hắn lại là A Bình cùng A Quang một đường theo đến đầy mặt bất đắc dĩ.

Ông chủ, em ngăn không được…

A Bình dùng khẩu hình không tiếng động nói.

Không được La Vực trả lời, Hàng Nham tự mình nghiêng ngả lảo đảo đi đến, cùng khối bùn nhão dán bẹp lên ghế sa lông .

“Thế nhưng… còn, cao hứng như vậy, cũng không gọi… gọi tôi lên, thật không phải bạn chí cốt…” Hàng Nham nấc rượu than thở.

La Vực không để ý tới hắn, vén tóc mái Hiểu Quả lại lau cái trán cho cậu, còn cởi bỏ hai cúc áo thuận khí.

Hàng Nham xuyên qua ánh mắt mơ hồ lẳng lặng nhìn trong chốc lát, lại nhìn Hiểu Quả, hắn vốn định nói La Vực thân thể cậu khỏe nhanh ha, đều đem tiểu tình nhân đến nơi này vui vẻ, hay là Chỉ Quang lúc nào bắt đầu cung cấp phục vụ như thế? Chỉ đến bên miệng mở ra một nửa bỗng nhiên sợ run một chút, ánh mắt nhìn Hiểu Quả cũng thay thành chuyên chú.

“Như thế nào…cậu…”

Hàng Nham vừa mở miệng, La Vực liền quăng một cái mắt đao thản nhiên cho hai người ngoài cửa, kích đến đối phương lập tức nhảy dựng lên đi kéo Hàng Nham.

“Hàng tiên sinh, Hàng tiên sinh, dưới lầu còn có bằng hữu ngài đang chờ nha… Ngài không cùng bọn họ uống tiếp sao?”

A Quang thân thủ không tồi, nếu đổi là bình thường bọn họ không chế trụ nổi đối phương, bất quá trước mắt Hàng Nham là say thật, tứ chi mềm mềm bị bọn họ một đường tha đi. Chính là tầm mắt Hàng Nham vẫn còn ngơ ngác dính ở bên kia, một bên bất ổn vươn tay, không biết là chỉ vào La Vực hay là Hiểu Quả, môi khép mở, lại hàm hồ một chữ cũng nghe không rõ .

Bị Hàng Nham đánh vỡ không khí, La Vực như không còn tâm tư tiếp tục chơi nháo, y lôi kéo Hiểu Quả đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Cù Phong vẫn như lúc mới đến chu đáo tiễn bọn họ đi, xe liền dừng trước cửa, chính là khi hai người đang muốn lên xe, bỗng nhiên từ đàng xa truyền đến vài tiếng kêu to, tiếng la vừa lo lắng vừa đau khổ, cũng tràn ngập cảm xúc bi phẫn nào đó, đến nỗi truyền ra rộng khắp xung quanh.

“… Tôi không có tiền, tôi thật sự không có tiền , các người tha tôi một mạng đi…”

Từ xa tới gần, bất quá vừa mới mới nghe rõ hai ba câu, phía sau La Vực liền có người động , lấy tốc độ cực nhanh phóng đến chỗ tiếng người, sau đó hai ba cái đã kéo kẻ đó đến chỗ xa nhìn không thấy, còn nơi đây lại thanh tĩnh.

La Vực không nói chuyện, vào bên trong xe trước đang muốn kéo Hiểu Quả, lại nhìn thấy Hiểu Quả còn đứng ở nơi đó, lờ mờ nhìn về phía chỗ vừa phát sinh tình huống kỳ lạ.

“Làm sao vậy?” La Vực hỏi.

Hiểu Quả quay sang, muốn nói cho La Vực vừa rồi người kia cậu cảm thấy thật kỳ quái, rồi lại nhìn thật quen mắt, chính là nói quanh co vài tiếng, Hiểu Quả phát hiện nói không rõ ràng ý tứ của mình.

La Vực sắc mặt như thường nói: “Luyến tiếc đi sao? Vậy lần sau lại đến chơi.”

“Đúng vậy, hoan nghênh lần sau lại đến.” Cù Phong cũng ở một bên nói, thuận tiện đưa cho Hiểu Quả một hộp chocolate đóng gói tinh mỹ có logo Chỉ Quang.

Hiểu Quả lập tức bị hấp dẫn, ôm chocolate ngồi vào trong xe.

Nhìn Hiểu Quả đùa nghịch quà tặng trong tay, La Vực mở ra cửa sổ xe bên kia.

Biết làm sai việc A Bình đã thông minh đợi .

“Là lỗi của em, em không cẩn thận cho thằng đó biết chỗ đi làm…” A Bình vẻ mặt đau khổ muốn giải thích, nhưng La Vực ánh mắt lành lạnh đảo lại đây, hắn nháy mắt liền sửa lại miệng, “Kỳ thật… Là tiểu tử kia gần đây đích xác bị truy bắt truy rất thảm , chân suýt nữa bị đánh gãy vài lần. Nói thật, hắn tuổi nhỏ, em xem cũng nhận được giáo huấn …”

Hắn người tinh như vậy, đâu thể nào tùy tiện đã bị người đuổi tới ổ, cố tình còn là thời điểm La Vực quang lâm, này rõ ràng là A Bình tư tâm, ngược lại khó được hắn cũng sẽ đồng tình người khác. Bất quá hắn láu cá có thêm, ở trước mặt La Vực vẫn là kém không ít.

La Vực không nói chuyện. A Bình cũng không dám nói lời nào, cúi đầu đứng nơi ấy như chờ bị phạt.

La Vực vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên một khối chocolate đưa tới.

“… Ăn ngon.” Hiểu Quả bên má của cậu đã có một bao, vì thế ngược lại đề cử La Vực mỹ vị này.

Trong ngoài xe nhiều ánh mắt vây quanh như vậy, La Vực chậm rãi cúi đầu cắn một ngụm nhỏ khối chocolate kia.

“Ưm, ăn rất ngon.” Nói xong, hắn quay đầu hướng Cù Phong nói: “Đi, sớm một chút kết thúc công việc tan tầm đi.”

Nhìn cửa sổ xe dâng lên, xe chậm rãi chạy đi, mọi người rốt cục có thể nhẹ nhàng thở ra, nhất là A Bình tránh được một kiếp.

“Có lẽ, về sau phải đổi người vuốt mông ngựa .” Cù Phong đi tới vỗ vỗ bờ vai của hắn.

A Bình trầm tư qua đi, gật gật đầu.

Chương 30

 Nói cho tôi biết, cậu không phải đang đùa giỡn.

Edit: Rei

Tập đoàn Kình Lãng La gia đang chuẩn bị một hạng mục làng du lịch sinh thái, trong đó Lục Dã sinh thái viên cùng bất động sản Hàng gia Kinh Kỳ đều là đối tượng hợp tác của bọn họ. La Vực thân thể có bệnh sau, đại bộ phận công tác tại Kình Lãng đều giao cho Tiêu Tỉnh Dương cùng mấy vị cổ đông khác phụ trách, chính là hạng mục này liên quan trọng đại đến phát triển công ty vài năm sau, nếu thành công, Kình Lãng cũng có thể vì vậy đi lên một giai đoạn mới, cho nên dù La Vực có cần tĩnh dưỡng cũng không thể không tự mình tham dự vài giờ quyết sách mấu chốt.

Trước khi tiến hành ký hợp đồng cuối cùng, La Vực hẹn người phụ trách Kinh Kỳ bất động sản đến biệt thự tới gặp mặt, vốn nhân vật kia phải là Hàng Nham đến đảm nhiệm , nhưng hắn từ trước kia đã vô tâm với thương nghiệp, thế cho nên hiện giờ ngồi ở vị trí này chính là một vị con cháu Hàng gia khác —— Hàng Thanh.

Bất quá có lẽ là còn trong ngày nghỉ tương đối không có việc gì, Hàng Nham thích nơi nơi tán loạn hôm nay cũng mặt dày mày dạn theo đến đây, vừa vào cửa liền lại giống lần trước nơi nơi đánh giá, ngồi không yên.

Nhưng mà vô luận hắn hỏi những vấn đề kỳ quái gì, La Vực đều bỏ mặc, chỉ một lòng đem lực chú ý đặt trên hợp đồng, ngược lại Hàng Nham giống kẻ chơi bời lêu lổng hư hỏng.

Hàng Thanh đưa tới bản kế hoạch thập phần chu đáo, Tiêu Tỉnh Dương xem qua đều liên tục gật đầu, chính là trên hợp đồng xuất hiện tên kiến trúc Phúc Hưng, Tiêu Tỉnh Dương không khỏi nhìn phía La Vực.

Hàng Thanh chú ý tới , cô giải thích: “Đây là ý tứ đại bá em, chúng ta cũng coi như hộ khách quen của Phúc Hưng, bọn họ lúc này ra giá cả cũng rất ưu đãi.”

Kiến trúc Phúc Hưng chính là lần công ty nhà Hoàng thiếu gia trước đó ở Hàng gia cùng La Vực từng có xung đột nhỏ. Tuy rằng La Vực cùng Hàng Nham quan hệ không tồi, mẫu thân hai phe cũng có quan hệ thân duyên, chính là Hàng Duy Ung đối La Vực lại từ nhỏ đã không yêu thích thế nào, kỳ thật cũng không chỉ một mình hắn, cơ hồ không có bao nhiêu trưởng bối thích La Vực. La Vực rất thông minh, từ tài năng thương nghiệp tới tài năng trị người đều rất cao, ở trên thương trường, anh có thể yên tâm cùng y đàm việc buôn bán, y luôn nói được thì làm được, giảng tín dụng, sẽ mưu hoa, quyết sách của y rất ít xuất hiện sai lầm, tự nhiên cũng sẽ không dễ dàng lỗ vốn. Chính là ở trong sinh hoạt, La Vực bây giờ rất khó ở chung , y làm việc cực đoan, lục thân không nhận. Thường thường anh cho là cùng y có giao tình, nhưng vừa không xem xét kỹ sẽ bị ý nghĩ quá mức thiên chân của mình tát cho sưng mặt, hơn nữa Hàng Duy Ung xem ra, La Vực tuổi còn trẻ, lại quá mức tâm ngoan thủ lạt, y không cho bất luận kẻ nào có đường lui, trong đó cũng bao gồm bản thân y.

Nếu tất cả mọi người nói chính là ích lợi, như vậy liền tận lực tối đa hóa ích lợi hợp tác của bọn họ, Phúc Hưng có thể cho giá cả tốt, đối hai phe đều có lợi, những cừu nhỏ oán nhỏ đó, Hàng Duy Ung sẽ không suy xét vào, hắn tin tưởng La Vực hẳn cũng là như thế.

Điểm ấy hắn đã đoán đúng, La Vực căn bản không đem cái đó để ở trong lòng, nếu không thấy mặt hắn phỏng chừng ngay cả Hoàng thiếu lớn lên có bộ dáng gì cũng nghĩ không ra. Ngược qua phân chia tỉ lệ, La Vực coi như vừa lòng gật đầu.

Hàng Thanh cũng thích cùng La Vực nói chuyện làm ăn, không nhiều quanh quanh quẩn quẩn như vậy, mục tiêu tốc hành.

“Một khi đã như vậy, chúng ta trở về mở ra cuộc họp bàn chi tiết kế hoạch, nếu các bên đều tiến triển thuận lợi, tháng sau hẳn là có thể ký hợp đồng .” Hàng Thanh nói, bất quá cô lại mãnh liệt nhớ tới, “Trước đó em hình như nghe giám đốc Dương nói bên Kình Lãng có người đề xuất muốn nâng giá?”

Cái này chính là lần trước Dương tổng sinh thái viên đến La Vực cáo trạng, La Vực hiện nay vẫn không cho là đúng.

“Tôi biết là ai, không cần để ý tới.”

Hàng Thanh cũng khá hiểu tiểu tâm tư vài vị phó giám đốc của La gia bọn họ, luận tư lịch luận tuổi tay cầm quyền to đều không nên là La Vực, cho nên chẳng sợ chịu nhiều giáo huấn như vậy, có vài người vẫn không biết thu liễm. Bất quá nếu La Vực nói như vậy, Hàng Thanh chỉ biết mấy cái đó không phải vấn đề.

Từ buổi sáng bắt đầu, mấy người liền vội vàng không dừng, ngay cả cơm trưa cũng chỉ là tùy ý ăn vài miếng, cuối cùng rốt cục đạt thành mục đích cơ bản, dư lại chỉ cần tìm người phụ trách Dương tổng mở họp mấy lần sẽ thu phục .

Dì Chu lúc này đưa lên một ít điểm tâm, bộ dáng tinh xảo, ngay cả Hàng Thanh nhìn cũng không khỏi kinh ngạc.

“Cái này là hạt ngô làm ?” Cô đem xíu mại hình đóa hoa đặt ở trong tay lật xem nghiên cứu, lại liếc đến bên kia còn có cái đáng yêu hơn, kinh hỉ hỏi: “Cái kia là hình heo con? Anh ở đây ăn uống đãi ngộ thật tốt, hại em cũng muốn tìm biệt thự dọn lại đây.”

Dì Chu chọn mấy cái bánh bao heo con đặt ở trước mặt Hàng Thanh, đối hai người khiêm tốn vài câu sau đó liền yên lặng lui về phòng bếp.

Hàng Nham chú ý tới dì Chu đem điểm tâm còn thừa lên mâm bưng lên lầu.

La Vực nói: “Tùy thời hoan nghênh em tới làm người bệnh chung phòng tôi.”

Từ nhỏ đến lớn, La Vực cũng không sẽ bởi vì đối phương là nữ sinh mà khẩu hạ lưu tình, Hàng Thanh đã quen, nhưng vẫn không khỏi âm thầm chịu đả kích, ăn hai cái liền muốn chạy trở về làm việc .

Hàng Nham lại bỗng nhiên nói mình đau bụng, muốn mượn dùng WC.

Hắn trước hai ngày ở Chỉ Quang làm ầm ĩ rất ngoan, trở về vài ngày bị tràng viêm dạ dày, giờ phút này không nín được cũng coi như hợp tình.

Vừa nói mình đi nhanh về nhanh, Hàng Nham một bên chạy lên toilet lầu một, bất quá hắn không vào cửa đó, mà là chợt lóe thân trốn vào chỗ góc thang lầu, thoáng chút nhìn dì Chu chậm rãi đi xuống, Hàng Nham lại chờ giây lát, lặng lẽ thấp người theo tay vịn chạy lên lầu.

Hắn cũng là lần thứ hai đến nơi này mà thôi, chỉ có thể vào tìm từng phòng, lấy hắn suy đoán, người muốn tìm rất có thể ở góc hoặc trên gác xép, chính là một vòng quan sát sau lại không nghĩ rằng chỗ khác đều không có một bóng người, chỉ có phòng ngủ chính kia, cửa phòng nửa đóng.

Hàng Nham chậm rãi tới gần đẩy cửa.

Hắn nhìn thấy đầu tiên chính là bánh bao heo con trên tủ đầu giường, sau đó là chăn hơi hơi mấp máy. Chăn trái lật lật phải dịch dịch, một phút sau từ bên trong ló ra một cái đầu tóc lộn xộn, tiếp kia đầu đỉnh mềm mềm từng chút từng chút hoạt động ngồi dậy.

Xoa mắt, người trên giường trước tiên đặt chú ý tới điểm tâm ở một bên, bất quá cậu cũng không lập tức vươn tay, mà là cười cười nhìn chằm chằm nhìn thật lâu, sau đó lầm bầm lầu bầu.

“Heo con… mũi heo… tai heo…Ưm, cái đuôi đâu?”

Bất quá trong lúc vô ý vừa nhấc mắt để cậu phát hiện ra Hàng Nham đứng ở cạnh cửa, đối với người xa lạ mạc danh kỳ diệu xuất hiện này, đối phương hình như hoảng sợ.

Bản thân Hàng Nham cũng hiểu được đột ngột , hắn bật người sửa sang lại biểu tình, cười đi tới.

“Cái kia, chào cậu… Ân, tôi là, tôi là bằng hữu La Vực.” Hàng Nham nhất thời không biết nên giới thiệu như thế nào, chỉ có thể xuất ra biểu tình hòa ái nhất của mình, “Thực xin lỗi, ta không nghĩ dọa đến cậu.”

Hắn tới gần khiến Hiểu Quả hơi hơi lui về phía sau, bất quá nghe thấy Hàng Nham nói, Hiểu Quả cũng có lễ phép nhẹ nhàng trả lời.

“Chào anh…”

Bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, thanh âm của cậu cũng là mềm nhũn , lui ở trong chăn cả người nhìn có vẻ càng nhỏ.

Hàng Nham ngồi xuống giường, thanh âm cũng thả nhẹ theo: “Tôi ồn cậu ngủ sao?”

Hiểu Quả lắc đầu: “Tôi tỉnh rồi…”

Hàng Nham cười , hắn hỏi câu hỏi giống La Vực lúc trước: “Cậu tên gì?”

“Hiểu Quả… Nguyễn, Hiểu Quả.” Hiểu Quả ngoan ngoãn trả lời.

Hàng Nham mâu sắc chợt lóe, ánh mắt càng cẩn thận nhìn mặt thiếu niên trước mắt, nói là nhìn, ngược lại càng như là nghiên phán gì đó, từ ngũ quan Hiểu Quả chậm rãi đến biểu tình, cuối cùng dọc theo hàm xuống dưới, đi vào chỗ cổ mảnh khảnh trắng nõn. Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện gần hầu kết có một cái hồng ngân, hồng ngân rất cạn, ngày thường cũng không dễ dàng chú ý tới.

Hàng Nham nhìn chăm chú trong chốc lát, vừa muốn hỏi lại cái gì, bỗng nhiên dưới lầu truyền đến tiếng Hàng Thanh la.

“Anh nếu không ra, em đem cây thông cống đi vào mò anh nha!”

Hàng Nham ngẩn ra, không thể không đánh mất suy nghĩ tiếp tục bắt chuyện, hắn dừng lại, trong ánh mắt mờ mịt của đối phương, Hàng Nham nhịn không được vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu Hiểu Quả, ôn nhu nói: “Rất hân hạnh được biết cậu, hy vọng lần sau còn có thể gặp mặt.”

Nói xong lại giống khi đến, kỳ kỳ quái quái xuất hiện, lại kỳ kỳ quái quái rời đi.

Hiểu Quả bị bỏ lại nhìn cửa không một bóng người một lát, xác định không người quấy rầy sau, rốt cục vươn ma trảo về heo con.

Chờ Hàng Nham xuống lầu, nghênh diện chính là thái độ Hàng Thanh bất mãn, sau đó là ánh mắt La Vực thẳng tắp. Hàng Nham cùng y đối diện một lát sau, vẫn nhịn không được nói: “Nói cho tôi biết, cậu không phải đang đùa giỡn.”

La Vực không nói lời nào, chính là ngược lại nhìn về phía Hàng Thanh, khóe miệng lộ ra tươi cười không vui.

Hàng Thanh tiếp thu cảm xúc phản đối của La Vực, bật người lôi kéo người lui lại .

Hàng Nham cũng không phản kháng, hắn vốn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vừa nhìn thấy La Vực mệt cho tới trưa, giờ phút này đã lộ ra tiều tụy, càng làm những lời này đều nghẹn trở về, cuối cùng lại chỉ thở dài.

Đợi cho ngồi vào trong xe, Hàng Thanh liếc mắt anh trai khó được lâm vào trầm mặc, thật lâu sau lại hỏi : “Anh thấy người?”

Hàng Nham hoàn hồn, vẫn không nói chuyện.

Hàng Thanh lại hỏi: “Thật là một đứa trẻ…có vấn đề?” Cô vươn ra ngón tay trên vô lăng gõ gõ.

Hàng Nham biết Hàng Thanh ý tứ, cơ hồ không người hiểu hành vi La Vực thu dưỡng một người thiểu năng trí tuệ, anh nói muốn trợ giúp người hà tất còn dưỡng đến bên người đâu, muốn có thánh mẫu tình kết có lẽ còn không gì đáng trách, nhưng người này chính là La gia đại thiếu gia? Y dưỡng tiểu quỷ, có lẽ sẽ đáng tin hơn.

Vì thế trong đó liền có một ít người bỉ ổi đem lý giải hành vi La tiên sinh có đam mê hèn hạ nào đó, Hàng Thanh ngược không đến mức âm u như vậy, nhưng mà cô càng có khuynh hướng đối tượng được trợ giúp có lẽ chỉ tương đối ngốc ngốc , khiến La Vực cảm thấy kết giao càng nghe lời một ít.

Hàng Nham yên lặng gật gật đầu.

“La Vực nghĩ như thế nào ?” Hàng Thanh cũng biết đoán không ra, nhưng vẫn hỏi câu đó, có lẽ đây là một vấn đề không có đáp án.

Hàng Nham lại bỗng nhiên nói: “Giống như em kết hôn, em kết hôn là vì cái gì?”

Hàng Thanh ngẩn ra.

Đơn giản là cố gắng muốn cho nhân sinh của mình càng tốt hơn mà thôi…

Mà đứa trẻ kia?

Có thể sao? !

Lại dựa vào cái gì là cậu ta chứ…

********

Hộ lý đóng cửa cửa phòng bệnh đi ra ngoài, ở một đầu hành lang nhìn thấy nữ nhân đứng ở nơi đó.

Nghe thấy tiếng bước chân của cô, nữ nhân quay đầu lại, đúng là La Bảo Điệp.

La Bảo Điệp đem trong tay ôm đồ vật giao cho đối phương.

Hộ lý nhìn nhìn, đều là hộp quà dinh dưỡng đóng gói tinh mỹ, có lẽ sang quý, lại giống như cái hộp bên ngoài cứng rắn, bên trong lại nhỏ hẹp.

“Bà ấy gần đây vẫn khỏe chứ?” La Bảo Điệp hỏi.

Hộ lý nói: “Không quá tốt, vết thương một ngày mở rộng, đã xuất hiện tình huống bị lây nhiễm. Bà ấy buổi tối cơ hồ không ngủ được, tỉnh sẽ khóc, sau đó không ngừng gọi tên các cô.”

La Bảo Điệp nghe xong trên mặt lại không thấy biểu tình gì, cô gật gật đầu nói: “Cô hảo hảo chiếu cố bà ấy, có vấn đề… Tìm bác sĩ.”

Mắt thấy cô tính toán xoay người rời đi, hộ lý chẳng sợ không thể nhiều chuyện cũng nhịn không được tiến lên hai bước: “Cái kia, phu nhân Phạm mới vừa nói, muốn trông thấy ngài.”

La Bảo Điệp lại nhăn mày: “Công ty của ta còn có rất nhiều chuyện bận, không thể ở lâu. Em trai của tôi… Cũng vậy, cô cho bà nghỉ ngơi sớm chút đi.”

Hộ lý chỉ có thể nói: “Vậy ngài có lời nào muốn nói với bà ấy không?”

La Bảo Điệp dừng bước lại, quay đầu lại nở nụ cười quỷ dị: “Cô nói với bà ấy, chúng ta rất không tốt, em trai của tôi cũng không tốt, tôi lại càng không tốt, chúng ta ăn nhờ ở đậu bị người bài bố, mỗi ngày cuộc sống khó an lo lắng đề phòng, vĩnh viễn chỉ có thể nhìn sắc mặt người khác. Những cái này… là ai sai đây?”

Nói xong câu đó, dưới ánh nhìn của hộ lý, cô cũng không quay đầu lại nhanh chóng rời đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s