Tiểu Bổn Đản

TBĐ 31 + 32

♥ Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn ♥

0c496b4a39fc29100e9963c495efda5f

Chương 31

Làm sao thế?

Edit: Rei

Vườn trái cây hữu cơ trừ bỏ cung cấp hàng hóa cho biệt thự cùng phục vụ giá cao cho bên ngoài, hàng năm cũng sẽ đúng giờ mở ra một đoạn thời gian ngắn để du khách viên khu vào phạm vi nhỏ tự do gặt hái. Trong vườn rau quả nhiều, từ mầm giống bắt đầu tỉ mỉ chọn lựa, không biến đổi gen không phân hóa học, chọn dùng diệt trùng bằng năng lượng mặt trời khoa học kỹ thuật, còn quá trình bảo dưỡng thì tất cả đều là nhân công thao tác, chẳng sợ này giá cả khá cao, vẫn sẽ có một phần cố định người cao đoan nguyện ý đến hưởng thụ, hàng năm ngày mở ra sớm đã bị hẹn trước không còn.

Bất quá đoạn này cũng làm cho nhân viên công tác vội hỏng, Hiểu Quả hai ngày này đều đi làm trước nửa tiếng, trở lại việc nhà thường mệt đến còn không có sức ăn bữa tối mí mắt cứ xụp xuống, buổi tối lúc đi ngủ có một ngày thế nhưng còn kêu khẽ trong chốc lát, khiến La Vực ngủ ở một bên có chút ngoài ý muốn, trợn tròn mắt nghe hết nửa ngày.

Bất quá Hiểu Quả tinh lực xói mòn nhanh, bổ sung vào cũng rất nhanh, mặc dù trước một ngày bị đã tiêu hao hết năng lượng, nhưng chỉ cần ăn no bụng ngủ thật ngon, ngày hôm sau lại là một thiếu niên vui vẻ.

Hôm nay cũng giống vậy, sáng sớm dùng qua bữa sáng, Hiểu Quả vô cùng vui vẻ đi làm , cậu vốn theo phía sau Triệu đại tỷ, nhưng có lẽ là trong vườn sự vụ thật sự rất nhiều, người trước kia ngoài miệng không nói, nhưng nội tâm ghét bỏ cậu vụng tay vụng chân làm trở ngại chứ không giúp gì, cũng nhịn không được để cậu giúp một tay . Cho nên Hiểu Quả cứ như vậy bị sai sử ở trong vườn trái cây nơi nơi làm chút việc nhỏ đầu thừa đuôi thẹo, bất tri bất giác lại chạy tới trong lều ấm lớn.

Bình thường những chỗ này đều có nhân viên chuyên nghiệp phụ trách gieo trồng, Hiểu Quả là tới mấy lần, nhưng phần lớn làm xong chuyện liền rời đi, cũng không ở lâu. Mà hiện tại cậu bị phân phối nhiệm vụ là đem rau quả khách hàng hái xuống rồi lại bỏ qua lần nữa thu thập một lần nữa dùng vào việc khác, cũng chính là nhặt rau quả trên mặt đất không người muốn trở về xử lý lần nữa, không được lãng phí. Công tác cũng không phức tạp, cũng không cần cùng khách hàng tiếp xúc.

Vì thế, chỉ thấy Hiểu Quả xách một cái rổ, nghiêm túc ở trong vườn trái cây tuần tra.

Khách nhân không ít, nhưng vườn cũng rất lớn, ở bên trong không có vẻ chật chội, thêm nữa sắp xếp khách nhân hẹn trước rất tốt, Hiểu Quả cường độ lao động theo lý sẽ không quá lớn. Nhưng hàng ngày là có những người, văn hóa tố dưỡng hàng ngày rõ ràng không thấp, lại vẫn là tùy tâm sở dục muốn như thế nào liền như thế đó, có lẽ chính là bởi vì ngày quá mức sống an nhàn sung sướng, làm cho bọn họ quên học tôn trọng công tác cùng cố gắng của người khác.

Lúc đầu, Hiểu Quả vòng qua hai mảnh vườn A, B cũng không gặp cái gì, chỉ có chung quanh sung túc các loại trái cây tươi mới phát ra sinh lực và mùi thơm. Hiểu Quả rất vui vẻ, cước bộ cũng càng chạy càng nhẹ nhàng, thường thường còn vây quanh cây nhỏ một vòng, nhưng mà ngay khi cậu tiến vào khu C lớn hơn, Hiểu Quả không khỏi ngẩn ra.

Chỉ thấy dâu tây lớn lên khỏe mạnh rơi vãi đầy đất, có chút rễ cây bị nhổ khỏi bùn đất, vừa thấy đã biết là kết quả không được đối đãi ôn nhu.

“A nha… ưm… dâu tây… Như thế nào…” Hiểu Quả nhăn mày, hàm hồ than thở, như là không rõ vì cái gì hình ảnh sẽ là như vậy.

Cậu vội vàng ngồi xổm xuống đem những trái cây bị vứt bỏ nhặt lên, cẩn thận lật xem sau lại phát hiện đại bộ phận cũng đã bị dập nát, vô cùng thê thảm .

Hiểu Quả trên mặt lộ ra biểu tình khổ sở, vẫn đem những dâu tây dập nát từng quả mộ bỏ vào rổ. Rõ ràng chỉ có một đường nhỏ, khiến cho Hiểu Quả vội thật lâu, càng về sau cong thắt lưng đến mệt không thẳng nổi. Nhưng mà quay người lại phía trước truyền đến tiếng vui cười, Hiểu Quả ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy lộ trung gian đứng năm sáu cái thanh niên nam nữ, tốp năm tốp ba, một nửa tại ngắt lấy rau quả, một nửa lại vui chơi đến bất diệc nhạc hồ, trong đó một người nam nhân đuổi theo một nữ nhân ở trong rừng chạy trốn, nữ nhân kia tránh không khỏi, tùy tay liền từ giàn nho ném một chùm nho ném vào đối phương.

“Cậu tránh ra nha, ha ha, xem cậu còn tới hay không!”

Nam sinh đuổi theo cô lại bám riết không tha, né tránh đạn pháo bắn tới, lại tiếp tục nghênh khó mà lên .

Xa xa Hiểu Quả mờ mịt mà nhìn động tác bọn họ, lại nhìn dưới đất từng quả bị dẫm bẹp nát, chậm rãi đi tới.

Cậu đại khái muốn nói cái gì, nhưng mà mới ra hai tiếng, đã bị những động tĩnh tranh cãi ầm ĩ áp xuống, Hiểu Quả lăng lăng đứng trong chốc lát, chỉ có thể bắt đầu yên lặng đi theo đối phương.

Lúc này nếu đổi người thường, nếu không phải trực tiếp khuyên nhủ, thì sẽ những người khác trong viên khu xử lý, hoặc là cách khá xa chút, cho bọn họ phá nhiều thêm, sau đó ấn giá gốc trực tiếp bồi thường. Nhưng Hiểu Quả chỗ nào sẽ xử lý chuyện như vậy, cậu chỉ sốt ruột lại không biết làm sao mà giống như cái đuôi nhỏ theo sau bọn họ, nhắm mắt theo đuôi.

Cậu một người lớn như vậy đứng ở kia, người ta sao lại không thấy, chẳng qua không muốn để ý tới mà thôi. Nhưng Hiểu Quả cũng thật sự theo rất sát, phía trước người nọ vừa ném, cậu ngay phía sau vội nhặt, có chút căn bản cứu vãn không được, ngược lại biến thành chính mình một tay đầy dịch.

Trong đám người có một nữ sinh làn da đặc biệt trắng nõn rốt cục mở miệng ngăn cản: “Lệ Lệ, các cậu đừng náo loạn, một lát phải đền .”

Cô gái gọi Lệ Lệ tuổi không lớn lắm, khẩu khí lại không nhỏ: “Đền thì đền, chúng ta đền không nổi sao?” Nói xong hung hăng trừng mắt liếc Hiểu Quả một cái, cô cũng nhẫn một trận , cảm thấy Hiểu Quả là cố ý cùng các cô đối nghịch, loại không tiếng động kháng nghị này so trực tiếp mở miệng khuyên can còn chán ghét mình hơn, “Sao có người y như chó mà theo phía sau, có bệnh a.”

“Đúng vậy, thanh toán tiền đến chơi còn không thể yên tĩnh, không có ý nghĩa. Nếu không chúng ta đi ca hát đi?” Nam sinh vẫn luôn cùng nàng vui đùa ầm ĩ vội vàng đề nghị.

Lệ Lệ lại khinh thường: “Mày cút!” Nói xong lại đem mấy quả trong tay không biết hái lúc nào ném qua, mà trong đó một quả trong đó không lệch chút nào nện vào mặt Hiểu Quả.

Hiểu Quả lập tức bưng kín mắt!

“Lệ Lệ!” Vừa thấy như thế, nữ tử trắng nõn kia cũng nhăn mày, “Em sao có thể như vậy, không quy củ.”

Cô gái kia giống như thực sự không vui , Lệ Lệ vừa thấy cũng không nói, nhưng trên mặt cô vẫn là mang theo thần sắc không phục.

Ngược lại nam nhân bên người nữ nhân trắng nõn kia vẫn luôn bị cô kéo trái lại ôn nhu khuyên nhủ: “Tiểu Dung, đừng nóng giận, Lệ Lệ này trả không nhỏ sao, làm ồn ào không có gì ghê gớm . Khó được đi ra chơi, mọi người vô cùng cao hứng thật tốt a.”

Hắn một phen ôn nhu khuyên bảo rất nhanh khiến cho nữ nhân gọi Tiểu Dung kia sắc mặt hòa hoãn xuống, sau đó nam nhân kia ngược lại đi đến Hiểu Quả cúi đầu, thay đổi một bộ khẩu khí lãnh đạm nói: “Thật sự là thực xin lỗi , chút tổn thất ấy nếu không cậu trực tiếp cho các giám đốc cậu báo giá đi, chúng ta lúc đi ra ngoài cùng tính tiền.”

Nghe thấy thanh âm của hắn, Hiểu Quả chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy bộ dáng nam nhân đứng trước mặt hơn ba mươi, mang kính mắt, khí chất nhã nhặn, mặt lớn lên cũng không tệ lắm, bộ dáng nhìn rất có thân phận.

Tay Hiểu Quả bụm mặt không tự giác thả xuống, cậu mặc dù thấy mắt phải của mình chua xót, tầm mắt một bên vẫn là mơ hồ , nhưng Hiểu Quả vẫn cố gắng mở to hai mắt, xuyên qua nước mắt sinh lý không ngừng trào ra ngơ ngác nhìn nam nhân kia.

Nam nhân kia cũng nhìn thấy Hiểu Quả mặt, hắn biểu tình chợt chớp mắt kinh ngạc, vội vàng ở trên người đối phương quét một trận, tuy rằng Hiểu Quả mặc quần áo liền thân, nhưng nam nhân kia vẫn thấy được bên trong áo cậu lộ ra áo khoác xanh có dòng chữ Nhà Thiên Sứ. Nam nhân thần sắc khẽ nhúc nhích, nhưng rất nhanh liền biến mất.

“Vẫn là tìm giám đốc bọn họ đi, ” Hắn trực tiếp xoay người, “Cùng cậu ta nói không rõ ràng.”

Ngay khi hắn cất bước rời khỏi, Hiểu Quả bỗng nhiên thò tay bắt góc áo nam nhân! Hiểu Quả trên tay còn dính chưa khô chất lỏng, nam nhân kia phẳng phiu tây trang lập tức liền nhiều một khối rõ ràng thấp tích.

Hành động này cũng làm cho ở đây mấy người đều có chút kinh ngạc.

“Mày làm chi! ?” Lệ Lệ liền kêu lên, “Làm dơ quần áo anh rể tao mày đền nổi sao? Còn không mau buông tay!”

Nam hài tử bên người Lệ Lệ cũng đi theo muốn đẩy Hiểu Quả: “Hừ, muốn đánh người a! Có tin tao đánh mày hay không!”

Hiểu Quả bị hắn đẩy đến một cái lảo đảo, năm ngón tay nắm chặt vẫn không buông ra, ngược lại còn kéo ra cúc áo nam nhân kia, ánh mắt thì gắt gao nhìn chằm chằm trước mắt.

Nam nhân quần áo không chỉnh tề cùng cậu đối diện , sắc mặt cũng trầm xuống, đáy mắt còn hiện lên một tia thần sắc vội vàng, như là chán ghét, lại như là bối rối.

“Buông ra.” Hắn cắn răng nói.

Hiểu Quả lại như trước không động.

Lúc này, Tiểu Dung cũng chú ý tới áo khoác trên người Hiểu Quả, cô ngược lại nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp gọi số điện thoại trên biển quảng cáo cách đó không xa, không lâu sau nhân viên công tác trong viên khu chạy tới.

Triệu đại tỷ cũng tới , không nghĩ tới Hiểu Quả trước kia nghe lời lúc này đây thế nhưng để mọi người hảo một phen khuyên bảo mới buông lỏng tay ra, bị mọi người lôi đi trước, Hiểu Quả tầm mắt còn chưa rời khỏi trên người đối phương, ánh mắt của cậu một đường đuổi theo đối phương, thẳng đến rốt cuộc nhìn không thấy .

Mà đầu kia nam nhân lại liếc mắt một cái cũng nhìn không thấy.

Ngay từ đầu có lẽ là khách nhân vấn đề, nhưng Hiểu Quả thượng tay, quả bóng liền đá về cho viên khu, đối phương trái lại muốn trách cứ Hiểu Quả thái độ phục vụ có vấn đề, cũng muốn cậu bồi thường tiền bẩn tây trang.

Hiểu Quả bị đưa đến chỗ giám đốc Vương.

So với bên ngoài một đám dì thím lo lắng, trong phòng giám đốc không khí lại tương đối an ổn rất nhiều. Giám đốc Vương đang gọi điện thoại, Hiểu Quả thì ngồi ở trong sô pha, trước mặt còn đặt một ly nước ấm. Tay cậu đã rửa sạch sẽ , nhưng biểu tình có chút mệt mỏi .

Giám đốc Vương tắt di động không đến mấy phút đồng hồ, Phương lão sư liền đến lĩnh người.

Phương lão sư mắt nhìn Hiểu Quả, hỏi: “Chuyện khách nhân là sao?”

Giám đốc Vương cho rằng hắn là lo lắng sau đó khách hàng truy cứu, vội cười nói: “Cái này không sao, chuyện chúng tôi sẽ xử lý , không cần bồi thường, Phương tiên sinh ngài có thể trước mang Hiểu Quả trở về đi, để cậu ấy nghỉ ngơi vài ngày cũng không sao.”

Nhưng mà Phương Tỳ lại lắc đầu: “La tiên sinh là hỏi, khách nhân kia là ai?”

Giám đốc Vương ngẩn ra: “Ách… Là một vị khách hàng mới của chúng tôi.” Theo lý thuyết bọn họ không thể lộ ra tư liệu người đến, nhưng dưới ánh mắt của Phương lão sư, giám đốc Vương thấp thấp nói, “Cậu ta gọi… Kim Vi, là giáo sư A đại thỉnh giảng.”

Phương Tỳ gật đầu, cũng không khó xử đối phương nữa, trực tiếp mang theo Hiểu Quả rời đi.

Trở lại biệt thự, La Vực không ở phòng khách, mà là ngồi trong sân đọc sách, Phương Tỳ dẫn người đi tới, đi đến trước mặt y đứng lại, La Vực mới ngẩng đầu lên.

La Vực nhìn Hiểu Quả, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm đối phương, ánh mắt dừng trên con mắt có chút sưng đỏ, cẩn thận quét một vòng.

“Làm sao thế?” Y hỏi Phương Tỳ, thanh âm nghe không ra hỉ giận.

Chương 32

Không vội, anh chờ.

Edit: Rei

La Vực hỏi, nhưng không có ý tứ nghe Phương lão sư trả lời, chỉ nói: “Lấy chút thuốc lại đây.”

Phương lão sư rất nhanh trở về, La Vực tiếp nhận hộp thuốc, lấy ra bông y tế chấm chút nước cất, điểm điểm mặt Hiểu Quả nói: “Nhắm mắt lại.”

Hiểu Quả ngoan ngoãn nghe theo.

Cậu bị thương không nặng, chính là trên mí mắt rách chút da, còn có nước trái cây bắn vào trong mắt mà thôi.

La Vực xoa xoa vết thương cho cậu, cứ việc y động tác cẩn thận, Hiểu Quả vẫn khó chịu đến lông mi không ngừng rung động.

La Vực hỏi: “Em quen người kia sao?”

Hiểu Quả mở mắt ra, khoảng cách quá gần dĩ vãng có thể nhìn thấy trong đôi mắt trong suốt giờ phút này lan tràn sợi tơ máu màu hồng. Hiểu Quả nháy mắt, giống như đang đối với câu hỏi của La Vực làm cố gắng nhớ lại, một lát, thế nhưng lắc lắc đầu.

La Vực cười : “Em lại không biết người ta, vậy nắm người ta không buông làm gì? Nhìn anh ta lớn lên xinh đẹp a?”

Hiểu Quả nhớ tới người kia, khó được nhăn lại cái mũi.

“Không… Không dễ nhìn.”

La Vực rất ít khi ở trên mặt Hiểu Quả nhìn thấy biểu tình chán ghét, tuy rằng cảm xúc này rất nhỏ bé, nhưng đích thật là có chút khuynh hướng như vậy, La Vực cảm thấy rất ngạc nhiên, lại nhìn chăm chú trong chốc lát.

“Vậy em cảm thấy ai lớn lên xinh đẹp?” Y thay đổi chút thuốc mỡ giảm nhiệt điểm lên vết thương Hiểu Quả.

Bởi vì mới một chuyện vừa rồi, Hiểu Quả suy sụp tinh thần cúi đầu cùng La Vực nói chuyện với nhau lại hồi phục không ít, giơ lên thanh âm trả lời “Tiểu phi long!”

Đó là nhân vật chính Hiểu Quả mấy ngày nay luôn luôn xem trong TV, Hiểu Quả đối nó sùng bái La Vực ngược lại biết.

“Còn có?” La Vực thuận miệng hỏi.

“Đại lam điểu, đại hồng điểu.”

Cái này lại là tranh ghép vẹt đuôi dài gần đây hai người hợp lực cùng nhau hoàn thành, hiện tại được lồng kính treo trên tường ở thang lầu, Hiểu Quả cũng rất thích chúng nó, mỗi ngày lên xuống lầu đều phải tốn chút thời gian đứng ở nơi đó nhìn xem.

“Thật không…” La Vực lại thay đổi một que tăm bông.

“La Vực!”

“Ừm, ” La Vực cho rằng một câu này cũng là Hiểu Quả đang gọi mình, y trả lời theo trực giác.

La Vực so Hiểu Quả lớn hơn không ít, nhưng mà y lại không cho người ta gọi mình là anh trai, người khác gọi sẽ có vẻ rất thân mật, mà Hiểu Quả… La Vực chính là không thích. Cho nên trong ngày thường Hiểu Quả đều trực tiếp kêu tên của y, rất tự nhiên, tựa như quan hệ bọn họ lúc trước —— bạn tốt. Chẳng qua giờ phút này La Vực đợi trong chốc lát cũng không nghe thấy Hiểu Quả nói gì, y mới ý thức đối phương không phải đang gọi y, mà là đang trả lời vấn đề trước đó.

La Vực động tác dừng lại, nhìn về phía Hiểu Quả: “Em nói cái gì nha?”

Hiểu Quả không trả lời.

La Vực lại hỏi: “Em nói anh cái gì? Ân?”

Hiểu Quả nở nụ cười, đầu xoay trái phải, hai tay cũng rụt theo, chính là không đối diện La Vực.

La Vực một tay chế trụ cậu, không cho Hiểu Quả né tránh, cố ý nhẹ kéo lỗ tai cậu, muốn nhìn mặt Hiểu Quả. Hiểu Quả tránh cũng không thể tránh, thế nhưng cắm vào trong ngực La Vực, thẹn thùng đem đầu chôn trong lồng ngực của y không muốn ngẩng đầu lên.

Thẩm mỹ Hiểu Quả vẫn luôn yêu thích đặc biệt, La Vực ngược lại thật không nghĩ tới cậu sẽ cho là như vậy, y đem hộp thuốc giao cho Phương lão sư, bản thân đưa tay trống không thuận thế ôm lấy đối phương.

Vừa kề có thể ngửi được trên người Hiểu Quả truyền đến mùi nước tiêu độc, La Vực mặc quần áo ở nhà màu nhạt, nước thuốc kia cũng có chút màu sắc, đã bị Hiểu Quả dán đầu vào dính lên trên áo trước ngực. La Vực lại như là không hề phát giác, một tay nắm cả thắt lưng Hiểu Quả, một tay vuốt tóc trên ót cậu.

“Hôm nay gặp phải người khi dễ em đúng hay không?” La Vực ngược lại hỏi Hiểu Quả.

Đầu trong ngực dừng một lát, thành thật gật gật đầu.

“Hiểu Quả không thích bọn họ?”

Ánh mắt Hiểu Quả còn ẩn ẩn chút không thoải mái, nghĩ đến vài người hôm nay gặp gỡ, Hiểu Quả ừ một tiếng.

“Công tác trong vườn trái cây có phải rất mệt hay không?” La Vực lại hỏi.

Đầu tiếp tục gật gật, trước kia không mệt mỏi như vậy, nhưng vài ngày gần đây có chút mệt.

La Vực rốt cục nói: “Vậy về sau không đi được hay không? Mỗi ngày ở nhà, chúng ta cùng nhau chơi, ăn rất nhiều món ăn ngon .”

Lúc này đầu trước ngực nhưng không động . Một lúc lâu Hiểu Quả ngẩng đầu, tóc trên trán của cậu loạn loạn, ném ánh mắt nghi hoặc đến La Vực.

La Vực giải thích với cậu: “Hiểu Quả không thích người ở bên trong, hơn nữa công tác lại không vui. Anh không thích nhìn thấy em không vui.”

Hiểu Quả chớp chớp mắt: “Em… Không có…” Cậu vốn định nói mình không có không vui, nhưng là vừa rồi Hiểu Quả đích xác không vui ngàn năm một thuở. Vì thế Hiểu Quả chỉ có thể nói, “Em không có, không thích, đi . Em thích đi …”

Người trong vườn trái cây đối cậu rất tốt, Hiểu Quả ở đó vẫn luôn rất khoái nhạc, từng là toàn bộ sinh hoạt mỗi ngày của cậu.

“Vẫn đi?” La Vực không hiểu lắm xác nhận lại, “Nếu gặp người như hôm nay vậy làm sao?”

“Ừm… À…”

Hiểu Quả lộ ra vẻ mặt hao tổn tâm trí, nói quanh co một lát cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

La Vực vuốt chải tóc trước trán của cậu, vươn tay từ cổ của cậu trong móc ra di động treo.

“Anh đã dạy em, em quên sao?”

Hiểu Quả nhìn cái điện thoại dẹt dẹt, bỗng nhiên linh quang hiện ra: “Gọi điện thoại!”

“Gọi cho ai?” La Vực hỏi.

“Anh!” Hiểu Quả bật thốt lên nói.

La Vực vừa lòng , y đưa một ngón tay, nhẹ nhàng chọt mi tâm Hiểu Quả: “Lúc này cần phải hảo hảo ghi tạc trong óc, bằng không lần sau lại bị người khi dễ , Hiểu Quả không thể đi vườn trái cây nha.”

Hiểu Quả vừa nghe, lập tức biết mở miệng: “Đừng… Không đi, vườn trái cây.”

La Vực xoa bóp lỗ tai cậu: “Vậy cậu cười một cái?”

Hiểu Quả sợ run lên, cố gắng điều chỉnh biểu tình nửa ngày, rốt cục nghẹn ra một cái tươi cười kỳ quái, lông mày nhíu xuống , nhưng khóe miệng lại là giương lên , nhưng mà trong mắt lại mang theo lo lắng, La Vực nhìn xem không nhịn được cười.

“Được rồi, bây giờ còn chưa không cho em đi.” La Vực vừa nói vừa đắm chìm nhìn mặt Hiểu Quả kia dở khóc dở cười, làm như thật sự bị chọc cho không thôi.

Hiểu Quả nhìn La Vực còn đang cười, cũng rất dễ dàng bị cảm xúc đối phương lây nhiễm, không khỏi cùng hi ha nở nụ cười.

La Vực nghe tiếng cười phát ra từ nội tâm, cuối cùng thu liễm biểu tình, lần nữa nửa ôm Hiểu Quả để cậu ngồi vào bên người, nghiêm túc mà nói: “Em xem, anh với em đều vô cùng vui vẻ, thật tốt…”

“Vui vẻ, Hiểu Quả vui vẻ!” Hiểu Quả giơ tay lên nói, “La Vực cũng, vui vẻ!”

********

Nếu giám đốc Vương để Hiểu Quả nghỉ ngơi vài ngày, La Vực liền không khách khí . Mệt nhiều ngày, Hiểu Quả đích xác cần hảo hảo bổi bổ giấc ngủ, tuy rằng cậu mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm, giữa trưa còn có thể ngủ trưa tiếp.

Khu biệt thự cách khu sinh thái viên mở ra cho du khách có khoảng cách rất dài, ngày xưa trừ bỏ chút tiếng chim hót thanh thúy ra đêu thanh tĩnh tựa như thế ngoại đào nguyên, nhưng sáng sớm hôm nay, La Vực lại bị vài tiếng ồn ào đánh thức .

Thanh âm kia kỳ thật không lớn, biệt thự cách âm lại tốt, Hiểu Quả bên người vẫn ngủ an ổn, nhưng đối với La Vực ngủ rất cạn mà nói, đã đủ nháo đến y . Xuyên góc màn, La Vực nhìn nhìn bên ngoài, một lát, y thay quần áo đi xuống lầu.

Phương Tỳ vừa thấy đối phương thì biết nguyên do , vội nói: “Cách vách hôm nay có hộ gia đình mới đến đây, đang dọn đồ vật.”

La Vực ngẩng đầu nhìn phía chân trời, nói: “Mặc dù có chút nhiễu người, nhưng ngược không cản trở hôm nay thời tiết tốt.” Nói xong lại chống gậy tự mình đi ra ngoài.

Phương Tỳ sửng sốt, muốn theo bên người, lại bị La Vực ngăn .

“Tôi không đi xa, ngay tại cửa.”

La Vực đích xác không đi xa, y ngồi xuống băng ghế dưới tàn cây long não mới chuyển tới, thời tiết tháng mười hai, mặt trời còn chưa hoàn toàn phá tầng mây, gió lạnh từng trận thổi qua, khó được thoải mái.

Bất quá còn chưa kịp thưởng thức phong cảnh xa xa, trước vang lên tiếng người gào to, bởi vì bốn phía trống trải, làm cho thanh âm bọn họ từ xa tới gần tiếng vang đặc biệt to rõ.

“Hừ, mệt chết tôi, làm chi phải thức sớm như vậy a, năm giờ ra cửa, đến chỗ nãy cũng mới qua bảy giờ.” Là thanh âm của một thiếu nữ.

“Lệ Lệ a, con nhẫn nhẫn đi, nơi này cảnh sắc đẹp như thế, coi như đến lữ hành nha.” Một giọng nam ôn nhu an ủi cô.

“Hai ngày trước không phải vừa đến sao, còn đụng phải ngốc tử, nói thật, con không cảm thấy ở đây tốt như mọi người nói, nơi nơi đều là cây, buổi tối không phải bị hù chết.”

“Em đứa nhỏ này, càng ngày càng nói không lựa lời !” Lại một giọng nữ ngắt lời cô, “Em có biết nhà ở đây có bao nhiêu khó đặt sao? Chị phía trước phía sau lấy bao nhiêu quan hệ mới để cho ba vào ở, em trước đó nháo, ta nghe khẩu khí giám đốc Vương thiếu chút nữa cho rằng chuyện sẽ thất bại! May mắn cuối cùng có chú Hoàng khơi thông cho chúng ta.”

Lệ Lệ bị mắng đến không có động tĩnh, ngược lại giọng nam vội khuyên: “Tiểu Dung đừng có gấp, chuyện này không phải không thất bại rồi sao.”

“Tuy rằng không thất bại, nhưng mà chúng ta cũng không ở bao lâu a, ông chủ Hoàng khuyên can mãi giám đốc ở đây mới cho chúng ta ở nửa tháng, con vốn đang cho rằng cũng được qua đó lại đến nơi khác tìm, nhưng hôm nay tới đi dạo một vòng phát hiện này điều kiện rất tốt, còn có chuyên gia hộ lý cùng dinh dưỡng sư, nếu ba có thể ở lâu hơn nữa, đối tĩnh dưỡng khẳng định có trợ giúp .”

Tiểu Dung thở dài, lại nói.

“Kim Vi, phó viện trưởng trong viện các anh nói như thế nào a? Anh lần trước hỏi qua ông ấy không phải nói quen tổng giám đốc nơi này sao?”

“Đúng vậy, ông ấy… ông ấy nói sẽ đi hỏi một chút.” Kim Vi cười gượng một tiếng, “Em cũng biết, anh gần đây mới cùng bọn họ đi ra ngoài ăn cơm mấy lần, còn có hạng mục công ty, chỗ nào dễ nói thêm chuyện này.”

Mọi người cũng không phải đứa ngốc, lời như thế nói ra thật lâu sau cũng không được tiếp, thật không có biện pháp , hay là có biện pháp cũng không nguyện ý hỗ trợ.

“Vậy tìm chú Hoàng hỗ trợ nha, có cái gì ghê gớm.” Lệ Lệ xen mồm, “Chúng ta một đường đi tới ngay cả bóng quỷ cũng không thấy, nơi này căn bản không người ở à.”

“Chú Hoàng bận rộn như vậy, nào có luôn theo chúng ta, lại nói hộ khách nơi này cho rằng nói thấy có thể cho em thấy… Ai, em nha đầu kia tại sao lại loạn hái trái cây, chị trước đó nói em đều quên.”

“Sao chị luôn mắng em, chị phiền quá!”

Tiếp một loạt tiếng bước chân xoạt xoạt vang lên, từ xa xa mà đến, đợi đến gần lại mãnh liệt dừng.

Lệ Lệ chỉ thấy cách đó không xa dưới tàng cây ngồi một người nam nhân, y vốn đang nhìn đằng trước, bỗng nhiên thấy hoa bên chân mình, y cúi đầu, nhặt hoa lên.

Cành mai ở trong tay La Vực dạo qua một vòng, sau đó y vươn tay đưa tới nữ sinh đứng ở đó.

“Của cô sao?” La Vực cười hỏi.

Nữ sinh sợ run lên, nhận hoa.

La Vực đáng tiếc mà nói: “Hoa hái được thì không đẹp , giống như cô.”

Lời này nghe không đúng lắm, nhưng mà Lệ Lệ chỉ cho rằng đối phương khen cô đẹp như hoa, vì thế mặt hồng lên, cười lui hai bước.

Lệ Lệ thẹn thùng hỏi: “Anh ở nơi này sao?”

La Vực gật đầu: “Còn cô?”

Lệ Lệ cong mắt: “Ba của em hôm nay mới vừa dọn lại đây ở nơi này, à, là nhà kia.” Cô chỉ chỉ phía sau, ở cửa có người qua lại khuân vác đồ vật, Lệ Lệ lại mắt nhìn La Vực, ngại ngùng hỏi, “Vậy anh… Ở trong này bao lâu a?”

La Vực nghĩ nghĩ: “Không lâu, ba bốn tháng đi.”

Lệ Lệ đang định tiếp tục hỏi thăm, đầu kia chị cùng anh rể đã đi tới.

Hai người cũng nghe được bọn họ đối thoại, Tiểu Dung cùng Kim Vi liếc nhau, lôi kéo Lệ Lệ không muốn rời đi đi trước.

Kim Vi bị lưu lại cười cười ngồi xuống bên người La Vực, kỳ thật bọn họ cũng không có mục đích gì, bất quá là muốn nói bóng nói gió tình huống viên khu mà thôi.

Vi tỏ vẻ thân thiện, Kim Vi từ trong túi áo lấy ra điếu thuốc đưa qua La Vực.

La Vực tiếp , nhìn đối phương niềm nở đốt lên điếu này và của bản thân, y tựa như nhớ ra nói: “Tôi quên, ở đây không thể hút thuốc , trên đường có camera, một lần phạt con số nay.” Y vươn ra năm ngón tay, lại lật lật.

Kim Vi ngẩng đầu thấy, bật người xấu hổ mà tắt hai điếu thuốc.

“A, không chú ý, thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

La Vực chỉ mỉm cười.

Kim Vi cố gắng tìm đề tài cùng đối phương hàn huyên, tuy rằng nam nhân trước mắt trả lời câu có câu không, nhưng từ cách y nói năng, Kim Vi biết người này nhất định sinh ra gia giáo.

Hỏi không ra cái gì, Kim Vi chỉ có tự bộc lộ thân phận, một bên đưa ra danh thiếp cho La Vực.

La Vực liếc liếc mắt một cái: “Sở nghiên cứu sinh vật viện khoa học A thị? Kim tiên sinh giỏi lắm a.”

Kim Vi vội khiêm tốn: “Không có không có, làm chút nghiên cứu khoa học nhỏ mà thôi, chúng tôi cũng trợ giúp một ít xí nghiệp tiến hành hạng mục tương quan khai phá cùng nghiên cứu, nếu ngài có nhu cầu tương quan, về sau có cơ hội cũng có thể hợp tác một chút.”

La Vực gật đầu, lại cũng không nhận danh thiếp kia, ngược lại mắt nhìn biệt thự kia nói: “Vừa rồi là vợ ngài sao? Kim tiên sinh sự nghiệp thành công, gia đình lại hạnh phúc mỹ mãn, thật khiến cho người ta hâm mộ a.”

Kim Vi sửng sốt, miệng vẫn chỉ có thể nói theo: “Ha ha, chỗ nào chỗ nào, có một số việc cũng không thuận lợi như thấy được, anh xem giống cha vợ tôi lúc này đây…”

Hắn đang muốn đem đề tài dẫn lên bệnh trạng cha vợ, La Vực lại ngắt lời hắn.

“Tựa như anh nói , có một số việc, còn thật không tốt như đã thấy, anh xem tôi, hảo hảo , bị bệnh một hồi, nhân sinh vô thường a. Nói không chừng ngày nào đó chúng ta đều hảo hảo , bỗng nhiên ngã một cái, sau đó lại… Cũng không đứng dậy nổi. Anh nói đúng hay không, Kim tiên sinh?”

Kim Vi không hiểu ý tứ đối phương, hắn chỉ cảm thấy La Vực nói lời này ánh mắt rõ ràng là cười , rồi lại mang theo một tia sắc lạnh mơ hồ, nhìn khó hiểu quỷ dị. Hắn muốn hỏi lại, đã thấy La Vực đứng lên.

La Vực lành lạnh mà quét mắt nhìn danh thiếp mỏng manh bị kẹp trong tay đối phương, cười chống quải trượng đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tôi gần đây có chút vội, đại khái tạm thời không có thời gian cùng Kim tiên sinh tiếp xúc thêm, bất quá tôi nhớ kỹ anh. Chờ tôi rảnh rỗi , chúng ta có rất nhiều chuyện có thể ‘Hảo hảo’ tán gẫu tính toán một chút, không vội, anh chờ.”

La Vực nói xong, dưới biểu tình mờ mịt của Kim Vi chậm rãi đến biệt thự nhà mình, chỉ để lại câu “Anh chờ” sâu kín phiêu tán…

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s