Tiểu Bổn Đản

TBĐ 33 + 34

Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn

15391279_1313483025402971_714732967631561264_o

Chương 33

Chân thật biểu hiện ra khát vọng Hiểu Quả cầu mà không được.

Edit: Rei

Từ Hàng Thanh cùng Tiêu Tỉnh Dương truyền tin có thể thấy, Tập đoàn Kình Lãng cùng mấy nhà khác hợp tác hạng mục làng du lịch trao đổi vô cùng thuận lợi, cũng định ra ngày ký hợp đồng. Mà cái hẹn này, La Vực ngày đó sẽ tự mình đi ký. Sở dĩ quyết định như vậy, một là vi tỏ vẻ đối cái kế hoạch này coi trọng, thứ hai, năm đó ngoại giới công bố tin tức La Vực nhiễm bệnh sau, cổ phiếu Kình Lãng liên tục mấy ngày báo cáo tuột giá. Khi đó rất nhiều người chỉ biết y không sống được , lại không biết y hiện tại đang tại hồi phục, cho nên trải qua đoạn tĩnh dưỡng này, La Vực cũng đến lúc để mọi người biết y còn chưa chết được.

Nhưng mà nếu này cọc sinh ý được ông chủ lớn hiếm thấy chuẩn bị hỏi tới, vậy những người liên quan khác có quyền trong công ty liền không dám tự mình làm chủ , vì thế chuyện rách nát thất linh bát lạc ghé vào một đường như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, rất nhiều văn kiện La Vực không mở miệng, giám đốc phía dưới căn bản không có gan đánh nhịp, ông chủ có lực uy hiếp khoa trương đến phần này cũng không biết là tốt hay không tốt.

Bản thân La Vực tựa hồ cũng sớm đoán được sẽ có kết quả này, quyết định của y là tạm thời rời đi sinh thái viên về chủ trạch đi ở vài ngày thuận đường công tác. Chủ trạch nơi ấy có sẵn nơi trao đổi, còn có nhưng cung cấp trang bị hội nghị, xác thực tương đối tiện, hiệu suất cũng rất cao. Hơn nữa, La Vực không thích ngoại nhân một sóng sóng như vậy đến sinh thái viên quấy rầy, đợi y bận bịu xong một trận này, tiếp tục đóng cửa lớn, nơi đây lại sẽ biến trở về chỗ tĩnh dưỡng thanh tịnh của mình, như trước không có gì thay đổi.

Trong kế hoạch thời gian phải rời khỏi sẽ không lâu lắm, chủ trạch nơi ấy đồ vật nên có cũng có đầy đủ , La Vực cũng không cần chuẩn bị cái gì, ngược lại Hiểu Quả, cậu ngày thường  quen một ít vật dụng hàng ngày đều phải mang theo.

La Vực bây giờ là người giám hộ Hiểu Quả, điểm ấy Phương lão sư đã tiếp nhận rồi, nhưng ngay khi rời sinh thái viên, nghe La Vực nói vẫn muốn dẫn Hiểu Quả cùng trở về, Phương Tỳ mới đột nhiên thực chân thật mà ý thức được, hai người bọn họ cùng ăn cùng ở cùng ra cùng vào, không phải chỉ là chuyện một hai năm, này có lẽ sẽ trong một đoạn thời gian rất dài trở thành một loại thái độ bình thường, mà sinh mệnh La Vực chẳng lẽ cứ như vậy thêm một người? Vậy thân phận Hiểu Quả là cái gì đây? Là đối tượng được trợ giúp? Cậu cũng có thể có cuộc sống của mình sao? Hay là giống một gốc cây ký sinh, đã từng một mình cũng sống rất tốt, nhưng hiện tại có chất dinh dưỡng của đại thụ, đổi thành càng ỷ lại, một ngày nào đó đại thụ không muốn cung cấp , vậy gốc cây ký sinh kia còn có thể sống tiếp sao?

Phương lão sư không phải người cảm tính, hắn hết thảy đều lấy La Vực làm chủ, vì thế khi phát hiện mình có chút quan tâm quá độ, hắn vội vàng dừng loại ý tưởng rõ ràng đi quá giới hạn này, tự giễu cười cười, tiếp tục vội .

Hiểu Quả cũng nghe tin tức phải ra ngoài, cùng ngày liền theo La Vực phân phó đóng gói hành lý của mình. Bất quá cách ngày dì Chu kiểm tra lại phát hiện không ít vấn đề nhỏ. Hiểu Quả cơ hồ muốn đem theo toàn bộ đồ vật mình cho là trọng yếu, hơn nữa cậu sẽ không phân loại, lại càng không thu xếp hợp lý, trừ bỏ quần áo gấp tốt ra, những thứ khác tỷ như sách tranh minh hoạ cùng dép lê bị cậu lung tung nhét vào, giá áo cùng bàn chải đánh răng thì bị quy thành cùng loại để đặt, mà chậu rửa mặt càng là một cái gói to, tổng cộng có ba túi, hơn nữa Hiểu Quả còn bọc rất nhiều chén nhựa, a, cậu còn chưa quên mất nhang muỗi cùng thùng rác nhỏ. Mấy cái lẻ lẻ tổng tổng thêm vào, sợ là hai cái va ly lớn cũng không nhất định đủ dùng.

Dì Chu bất đắc dĩ, chỉ có nhất nhất tách ra lần nữa thu thập.

Kỳ thật khi Hiểu Quả đến cũng là dì Chu dọn phòng cho cậu, tuy rằng nhờ Phương lão sư ở  ký túc xá tiến hành chọn lựa bước đầu, nhưng trở về vẫn phát hiện trong thùng Hiểu Quả vốn ẩn giấu thiệt nhiều phế phẩm mạc danh kỳ diệu. Dì Chu khi đó ngược không ném, bà nghĩ dù sao ở đây không gian lớn, nhét vào trong tủ bát lần tới lại ném đi, lại không ngờ đến một Hiểu Quả không xem xét kỹ toàn lật ra, còn muốn cùng mang đi.

Xem ra không ném không được, dì Chu âm thầm tính toán.

Vì thế giúp Hiểu Quả chỉnh lý va li sau, bà đem rác rưởi còn thừa đóng gói, tính toán trộm ném ra bên ngoài. Dì Chu làm được rất cẩn thận, ai biết vẫn bị Hiểu Quả thính tai phát hiện .

Hiểu Quả vừa nhìn thấy cái bao cũ cũ của mình để chung với những rác rưởi khác, cậu liền thì thà thì thầm phía sau ở dì Chu, thấy bà muốn xuống lầu, lại thật cẩn thận mà bắt lấy cánh tay đối phương, không cho bà rời đi.

Dì Chu chỉ có thể nói: “Những cái này cũng không thể muốn nha, con lưu trữ trong phòng sẽ có sâu.”

Hiểu Quả lại không dễ dàng buông tay, thấp thấp lặp lại suy nghĩ của mình: “… Đừng, đừng vứt bỏ.”

Khi hai người đang giằng co, La Vực lên lầu .

Dì Chu vừa thấy y, vội mở bao đồ vật bất đắc dĩ nói: “La tiên sinh, cậu xem này…”

La Vực chậm rãi đi tới, lật lật gói to, phát hiện bên trong đại bộ phận thật đúng là rác rưởi, trong đó vỏ thức ăn là nhiều nhất, nhìn năm thiết kế rất xa xôi, không biết Hiểu Quả thu giữ từ lúc nào, nhưng mà trừ cái này ra, đảo còn có chút đồ vật khác La Vực trước chưa thấy qua .

Y từ trong tay dì Chu tiếp nhận gói to, nói: “Đưa tôi đi.”

La Vực nguyện ý xử lý vậy tốt nhất , dì Chu vội vàng đem chuyện chuyển giao rồi rời đi.

La Vực lôi kéo Hiểu Quả đi trở về phòng ngủ, đem đồ vật đặt ở trên bàn sau, xoay người ngồi xuống ghế.

Hiểu Quả trên mặt còn lưu lại thần sắc lo lắng vừa rồi, cậu thật sợ mấy thứ này bị ném, ánh mắt đến hiện tại còn chưa dời khỏi gói to.

La Vực cười hỏi: “Những cái này là bảo bối gì nha?”

Y vừa nói vừa lấy ra một cái bó túi cột lại: “Em thích ăn cái này? Mùi vị như thế nào để người luyến tiếc? Ngọt ? Hay cay?”

Hiểu Quả nhăn mày, bị La Vực hỏi đến cũng đang cố gắng hồi tưởng, lất sau cậu lộ ra biểu tình gặp được khó khăn.

“Nghĩ không ra ?” La Vực liếc mắt một cái liền xem thấu đối phương, “Em xem, em giữ lại, kết quả vẫn không giúp được bao nhiêu a.”

“Cái này, cái này…em nhớ rõ, ừm… Ngọt , ” Hiểu Quả chỉ vào mấy vỏ trong đó giải thích, “Cái kia… Cái kia, không phải, em chưa, ăn qua.”

La Vực vừa định hỏi, em không có ăn qua em còn giữ lại làm gì, bất quá ngay sau đó y như là hiểu được , những cái vỏ rất đẹp, có các hình vẽ, có lẽ là sắc thái chúng nó hấp dẫn Hiểu Quả, hoặc là thời điểm người khác ăn hương vị khiến cho cậu chú ý, thế cho nên để Hiểu Quả lặng lẽ làm hành động này.

Loại hành vi này có lẽ trong mắt người có điều kiện xem ra hoàn toàn khó đăng nơi thanh nhã, lại chân thật biểu hiện ra khát vọng Hiểu Quả cầu mà không được. Thật giống như trẻ con nhà nghèo, không có tiền mua không nổi, chỉ có thể giấu đi nhìn đã nghiền. Mà với Hiểu Quả mà nói không có người sẽ thay cậu mua, bản thân cậu cũng không biết tên, chỉ có thể giữ vỏ lại chờ bản thân có tiền lại mua, càng có thể là Hiểu Quả căn bản không có nhiều ý thức cùng ý tưởng khác như vậy, cậu chỉ đơn thuần nhặt trở về để nhìn cao hứng.

Nhưng mà vô luận là loại phỏng đoán nào, nghĩ đến đều khiến người khác thổn thức. Chính là La Vực nhìn nhìn lại cười .

“Ăn không được mới có thể luôn nhớ thương, sau đó liền biến thành thứ ngon nhất trên thế giới, loại chờ mong tốt đẹp này khiến người không đành lòng phá hỏng a.”

La Vực nhìn Hiểu Quả nói, lại như là lầm bầm lầu bầu.

“Ưm, xem ra cả đời cũng ăn không được cũng rất tốt.”

Nói xong y buông xuống mấy cái vỏ, lại từ túi trong lấy ra mấy tờ giấy cùng một cái hộp gỗ nhỏ. Hai dạng đồ vật khác biệt đề cũ kỹ giống nhau, cạnh giấy bung ra, trang màu ố vàng, mà hộp gỗ kia có rạn nứt ở giữa, cái khóa sắt đã gỉ đến không nhìn ra màu vốn có.

La Vực buông hộp xuống, lật mấy tờ giấy trước kia, chỉ thấy ngay tran đầu đóng dấu hai hàng chữ: _______ học sinh trong niên khóa thành tích nổi trội xuất sắc, được bầu học sinh ưu tú toàn trường, đặc biệt phát bằng khen, để cổ vũ.

Ở giữa viết đúng là tên “Nguyễn Hiểu Quả”, chữ ký lại là ” tiểu học thực nghiệm số một A thị”, thời gian cách nhiều năm trước kia .

Liên tiếp mấy tờ đều là nội dung không khác nhau, La Vực nhất nhất xem qua, tiện đà lộ ra biểu tình kinh ngạc, y hỏi Hiểu Quả: “Đều là lấy được một trăm điểm sao?”

Hiểu Quả suy nghĩ còn đắm chìm trong cái ăn vừa rồi cùng La Vực nói chuyện với nhau, thẳng đến đối phương hỏi lại một lần cậu mới nhìn qua, bất quá đáp án cậu lại không nói xong , ngược lại kia “Một trăm điểm” kích thích trí nhớ Hiểu Quả.

“Em được, một trăm điểm!”

“Giỏi lắm, ” La Vực vẫn như lần đầu tiên nghe thấy tin tức này cổ động tán dương, y lại cầm lấy hộp gỗ kia, hỏi, “Vậy cái này là cái gì?”

Y cho rằng đại khái là phần thưởng hoặc là huy chương, lại không nghĩ trong hộp đổ ra lại là một bàn cờ vua. Nói là một bàn, kỳ thật cũng không đúng, quân cờ rõ ràng đã không trọn vẹn không được đầy đủ, đếm đếm không đến một nửa, vả lại yêu ớt như hộp gỗ bên ngoài, không chỉ mài mòn nghiêm trọng, thiếu đầu thiếu đuôi, hơi dùng chút lực còn rơi xuống vụn gỗ, rách nát đến khiến người khó có thể tưởng tượng. Bất quá nhìn kỹ có thể phát hiện, bộ phận chưa hỏng có chút mượt mà tỏa sáng, phải là kết quả được người thường sử dụng.

La Vực sờ sờ cái bệ không thấy hoàng hậu, nói: “Hiểu Quả biết chơi cờ sao?”

Hiểu Quả đang lăng lăng nhìn quân cờ kia, như là trầm tư, lại như là ngẩn người, một lát sau đôi mắt to to mới giật giật, ngập ngừng một tiếng: “Mẹ…”

La Vực hỏi: “Mẹ đã dạy em sao? Hiểu Quả sẽ hạ cờ?”

Hiểu Quả lại không trả lời , một lúc lâu mới mờ mịt lắc lắc đầu, đôi mắt lộ ra xa lạ, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên hộp cờ.

“Rất đơn giản , lần sau anh dạy cho em được hay không?” La Vực vừa nói vừa đem quân cờ thả vào trong hộp, có tiểu tâm mà cái hảo, “Mấy cái nay vẫn đặt ở trong nhà, nơi nơi mang theo vạn nhất mất làm sao? Mất thì tìm không thấy, cho nên anh thay Hiểu Quả thu hồi lại đi.”

Hiểu Quả cũng không biết nghe hiểu hay không, bất quá cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu, nhìn La Vực đem kia bao đồ vật phân loại, vỏ bánh bỏ vào hộp lưu lại, mà giấy khen cùng cờ vua thì bị bỏ vào một cái ngăn tủ có khóa.

Tới mở cửa, La Vực dắt tay cậu rời khỏi phòng. Sau đó, Hiểu Quả liền quên chuyện mới vừa rồi, lại vô cùng cao hứng mà ăn chơi.

Ngày thứ hai, La Vực mang theo Hiểu Quả rời sinh thái viên, lái xe đi La gia chủ trạch ở một đầu khác tại A thị, ở lại mấy ngày.

Chương 34

Ảnh gia đình hòa thuận vui vẻ.

Edit: Rei

Thời điểm La Vực đến chủ trạch đã sắp chạng vạng , xe tại dưới trời đỏ hồng chiều xuyên qua cửa lớn, dừng trươc căn nhà rộng lớn.

Trong phòng công nhân hỗ trợ đều đi ra nghênh đón, liền nhìn thấy Phương Tỳ xuống xe trước, sau đó mở ra cửa xe phía sau, không lâu sau, La Vực đi xuống.

Y trước kia không thường trở về, tra ra thân thể có vấn đề sau không lâu liền xuất ngoại trị liệu , người người đều nghe nói y thân mang bệnh nặng, nhưng kỳ thật đại đa số người cũng không tận mắt thấy La Vực tiều tụy suy yếu, vị gia chủ này lúc đi lưng thẳng đi lại thản nhiên, giờ phút này trở về vẫn khí chất tuấn nhã phong độ nhẹ nhàng, trừ bỏ có chút gầy ra, giống như y rời đi chỉ là nghỉ dài hạn mà thôi.

La Vực xuống xe sau quay đầu lại vươn tay, lại từ bên trong xe lôi ra một người.

Mọi người chỉ thấy đối phương là một nam hài tử tuổi tác không lớn, chắc là có chút sợ người lạ, y siết tay La Vực gắt gao , nửa người đều ẩn ở sau lưng của y, tò mò mà trái nhìn phải xem, đem người chung quanh nhìn cậu cũng là sợ hãi đánh giá.

Vợ chồng La Thái Dung đều ở, bên người bọn họ còn đứng một nữ nhân cùng La Bảo Điệp tuổi tác không chênh lệch lắm, trong ngực nữ nhân thì ôm một đứa trẻ năm sáu tuổi. Bọn họ trước đó cũng nghe được tin tức La Vực muốn chuyển về, nhưng cụ thể ngày nào lại không biết, vốn tưởng rằng đại khái nphải chờ một chút, ai biết mắt nhìn hôm nay mặt trời sắp xuống núi, La Vực lại đột nhiên tập kích, làm hại bọn họ trốn cũng không chỗ trốn sát tinh này, vừa vặn đụng phải con gái cùng cháu ngoại đến ở tạm.

Bất quá ở trước mặt La Vực, hai người này so với ai khác đều có vẻ hòa ái dễ gần, người mới vừa vào cửa La Thái Dung như chủ nhân đi tiếp đón, còn muốn tự mình nghênh La Vực vào nhà.

Nhưng mà La Vực không nhìn hắn, ngược lại quay đầu nói với Hiểu Quả bên người: “Chúng ta đến , trước hết vài ngày sau ở trong nhà này được không?”

Hiểu Quả nghe xong, kinh hỉ mà “Oa” một tiếng, đối với kiến trúc xa xa có chút rộng lớn xa hoa cảm thán nói: “Thật lớn, phòng ở a…”

La Vực cười cười, không quản quần chúng đứng ở một bên xấu hổ, trực tiếp mang theo người của mình đi vào chủ trạch.

La gia chủ trạch so biệt thự sinh thái viên vô luận từ mặt nào đều sáng thoáng đáng khảo cứu, chẳng qua nơi chốn bài trí hoa lệ cùng trang sức tinh xảo khiến nơi này lại càng giống một phòng triển lãm tử khí trầm trầm, rõ ràng bên trong không ít người ở lại vẫn như cũ không lộ ra không khí ấm áp chỉ thuộc về gia đình.

Phương lão sư đi đặt hành lý, La Vực thì cùng Hiểu Quả lên lầu, trên đường gặp gỡ La Bảo Điệp vội vàng ra khỏi cửa phòng.

“Về, đã về rồi…” La Bảo Điệp nói, không nhận được La Vực trả lời lại chỉ phải bài trừ tươi cười đối Hiểu Quả một bên nói, “Cái kia…tôi trước đó đã để dì quét tước một gian phòng khách, cũng chuẩn bị đệm chăn hoàn toàn mới, tùy thời có thể ở.” Phòng La Vực cô không dám đi vào, chỉ có thể trước hết nghĩ biện pháp lấy lòng một vị khác cùng đi ở phòng khách.

La Vực chưa nói được, cũng chưa nói không được, chỉ hỏi: “Bảo Phàm đâu?”

La Bảo Điệp ngẩn ra: “Em ây a, nó đi, đi công ty … Lập tức sẽ trở lại , nó gần đây vẫn rất cố gắng .” Vừa nói lại vừa cầm di động giấu ở sau lưng.

La Vực gật gật đầu, dưới biểu tình La Bảo Điệp thấp thỏm, mang theo tươi cười ý tứ hàm xúc không rõ trở về phòng.

Nhóm hầu gái theo sau người vội vội vàng vàng thay La Vực thu dọn phòng, La Vực thì cùng Hiểu Quả ngồi ở trên ghế sa lông uống trà. Ngay khi người hầu lấy đến một bộ chăn đệm mới, La Vực phân phó nói: “Lấy thêm một cái gối đầu, đừng quá cao, còn có dụng cụ rửa mặt cũng chuẩn bị hai bộ đặt trong phòng tắm của tôi.”

Nhóm người hầu hơi hơi dừng lại, cũng không dám tỏ vẻ cái gì cảm xúc, chỉ đáp ứng vội vàng đi làm .

La Vực nghỉ ngơi trong chốc lát, uống thuốc, thay bộ quần áo, vừa lúc dưới lầu ăn cơm.

Tuy rằng dĩ vãng chị em La gia cùng hai người Chú hai cùng ở, nhưng bình thường tất cả bọn họ đều từng người giải quyết vấn đề ăn uống riêng mình, chỉ có ngàn năm một thuở tâm tình tốt, lẫn nhau gặp gỡ sẽ ngồi cùng bàn ăn hai miếng, trong lúc còn ngại thức ăn không đúng vị, các loại kén chọn.

Bất quá hôm nay La Vực trở lại, La Bảo Điệp cái gì nhất định phải cùng ăn, chú hai thím hai đã có tâm rút lui, nhưng hiện tại không thể bước đi, ít nhất bữa cơm này phải ứng phó ăn hết, chẳng sợ bọn họ nhìn nhau hai chán ghét như vậy.

Đã từng tòa nhà này chủ nhân vô cùng chú ý tôn ti, chủ vị tự nhiên nên người lớn tuổi ngồi, nhưng mà hiện tại đã sớm không phải xét lớn nhỏ mà là thời đại mạnh yếu, La Vực ngồi ở chỗ kia, chú hai y chỉ phải ngoan ngoãn dịch một bên, dịch còn không thể chỉ dịch một vị trí, ngay cả ngốc tử cũng phải dành vị trí cho hắn, về phần trong lòng La Thái Dung có suy nghĩ gì, cũng chỉ có bản thân hắn rõ.

Bất quá Hiểu Quả hiển nhiên đối hoàn cảnh mới đang có vô hạn lòng hiếu kỳ, La Vực ngồi ở trước bàn vừa quay đầu lại, lại phát hiện cậu không nhắm mắt theo đuôi mình, mà là ngơ ngác mà đứng ở một góc phòng khách, nhìn không chuyển mắt mà nhìn bức điêu khắc cá chép hồng san hô.

Sắc thái sặc sỡ, ánh sáng lộng lẫy, bộ dáng còn khẽ cười đáng yêu, sao có thể không hấp dẫn Hiểu Quả chú ý.

La Vực cũng không thúc cậu, mặc Hiểu Quả ở đàng kia nghiên cứu thưởng thức. Hiểu Quả cũng hiểu lễ phép, cho dù có thích hơn nữa cũng sẽ không không quy củ mà để dấu tay, nhiều nhất chính là dùng sức mở to hai mắt nhìn chằm chằm, nhìn chăm chú đến mắt mũi đều dán lên, như là làm vậy có thể dựa vào ký ức cùng hương vị đem thứ cậu thích mang về nhà.

Bất quá Hiểu Quả hứng thú đối cá chép nhưng không duy trì bao lâu, cậu rất nhanh đã bị một tấm ảnh treo trên tường đoạt đi chú ý.

“Thiệt nhiều người…” Hiểu Quả quay đầu lại báo cáo với La Vực phát hiện của mình.

La Vực cười hỏi Hiểu Quả: “Trên đó có ai?”

Trên ảnh chụp đích xác có rất nhiều người, mà hình dáng những người đó nhìn kỹ đều là quen mắt, chẳng qua để Hiểu Quả nhất nhất đối ứng cũng thật sự là có chút khó khăn. La Vực cũng không thật ôm hy vọng gì, nhưng ai biết sau khi Hiểu Quả nghiêm túc quan sát, bỗng nhiên chỉ vào một thiếu niên vui vẻ ở giữa kêu lên: “La Vực!”

Lời này vừa nói ra, không chỉ người bên ngoài ngoài ý muốn, ngay cả La Vực cũng thật không ngờ. Bản thân hơn mười năm trước và y hiện tại chênh lệch không nhỏ, tuy rằng mặt mày vẫn tuấn tú thanh nhã, nhưng này phần ngây ngô đã theo thời gian triệt để nhạt đi. Hiện giờ La Vực trong ôn nhuận càng ẩn ẩn khí thế, thành thục mà khó có thể nắm lấy.

“Em so Tiểu Phi Long còn lợi hại hơn a!”

La Vực vui lòng khen khiến Hiểu Quả lộ ra tươi cười kiêu ngạo, ánh mắt đều cong thành hai sợi chỉ.

Bản thân La Vực cảm thấy như thế, còn không quên kéo những người khác cùng phát biểu ý kiến: “Các người nói đi? Có phải rất thông minh hay không?”

Trả lời y lại là khuôn mặt mọi người tươi cười cứng ngắc.

Kỳ thật không thể trách mọi người không cho Hiểu Quả mặt mũi, thật sự là tấm ảnh chụp ngày thường bị tất cả mọi người xem nhẹ cũng không kịp, càng miễn bàn trái lương tâm đi thưởng thức .

Đây là một tấm ảnh gia đình, theo lý ảnh gia đình nên thuận hòa vui vẻ. Ngày đó chụp ảnh, có thể đến đều trình diện trong tấm ảnh, bao gồm La Kình Lãng đã qua đời.

Chính là tấm ảnh gia đình khiến người không thoải mái.

Vừa qua bốn mươi La Kình Lãng tinh thần sung túc, mà ngồi ở bên cạnh hắn lại là một nữ nhân cùng hắn lớn lên vô cùng giống nhau. Trong ngực nữ nhân ôm một đứa trẻ năm sáu tuổi, đứa trẻ đang oa oa khóc lớn, một tay đứa trẻ còn đánh lên mặt La Thái Dung ở phía sau.

Điều này cũng khiến bầu không khí ảnh chụp tùy theo thay đổi. Ánh mắt mọi người đều dừng ở trên người đứa bé kia, La Kình Lãng đang nhíu mày, La Thái Dung bị đánh mặt vẻ mặt khó chịu, Lưu Tuyết Thúy thì vươn tay ngăn cản, vợ chồng La Thái Hoa mặt hiện không kiên nhẫn, mà một bên lúc ấy La Bảo Điệp còn là thiếu nữ lại giống như đang nhìn người xa lạ thờ ơ lạnh nhạt. Chỉ có nữ nhân ôm đứa bé làm ra tư thái dụ hống, bất quá cô cũng bởi vậy cúi đầu, tránh được góc độ chụp ảnh tốt nhất.

Vì thế, cũng chỉ có duy nhất một người, dáng người cao ngất, mặt mang tươi cười, y thậm chí không lệch mà nhìn thẳng màn ảnh, từ tư thái đến biểu tình đều hoàn mỹ đến tìm không ra một chút tật xấu. Người kia chính là La Vực ngồi ở một bên khác của La Kình Lãng để Hiểu Quả thuận lợi nhận ra.

Kỳ thật bề ngoài La Vực cùng La Kình Lãng lớn lên có năm phần tương tự, bất quá La Kình Lãng có vẻ thân thể cường tráng hơn chút, ngũ quan cũng càng có tính công kích. La Vực thì tương đối nhu hòa không ít, người thiếu niên đôi mắt càng tinh lượng, độ cung đuôi mắt ôn nhu lại mang theo chút linh động, mỉm cười rộ lên đặc biệt xinh đẹp.

Nhưng chỉ có phần hoàn mỹ này, cũng làm cho y trong ảnh chụp hỗn loạn trong có vẻ khó hiểu đột ngột, thậm chí là quỷ dị.

Mà càng quỷ dị chính là, Thanh triều cũng đã có ảnh chụp có màu sắc, tấm ảnh gia đình ở thế kỷ mới, lại là đen trắng. [phim kinh dị đến thế là cùng =v=]

Nó được đặt tại phòng khách chủ trạch nơi dễ thấy nhất, vô luận là khách nhân hay là chủ nhân chỉ cần vừa vào cửa có thể rõ ràng nhìn thấy nó, nhìn thấy trong nhà có những thành viên nào, nhìn thấy bọn họ tụ cùng một chỗ khi ở chung cùng biểu hiện, nhìn những hành vi phát ra từ nội tâm chân thật như vậy.

Không cần nghĩ, chủ ý tốt nay, tự nhiên là La Vực.

Hiện nay bị Hiểu Quả nói như thế, La Vực tự lại nhớ lại chuyện năm đó, để y cảm thán rất nhiều.

La Vực hơi phiền muộn hỏi: “Các người phát hiện ảnh chụp nhỏ quá hay không? Nếu đứng xa mà nói mặt mọi người đều thấy không rõ , có cần phóng to chút hay không?”

Bất quá ngay sau đó, y lại tự mình phủ nhận .

“Vẫn là bỏ đi, nếu trang hoàng phải bày khung mới, nếu phóng lớn thì có vẻ chật. Như vậy xem ra, hiện tại tòa nhà vẫn nên xây lại như lúc trước a, năm đó đổi mới, rất nhiều đồ cổ đáng giá, ký ức khi còn bé cũng không còn, ngẫm lại còn thật sự đáng tiếc. Chú hai chú nói có phải hay không?”

Mọi người vốn là theo lời y nói sắc mặt càng ngày càng kém, La Thái Dung bỗng nhiên bị điểm danh càng giật mình. Kéo theo Lưu Tuyết Thúy bên cạnh hắn tay ôm hài tử cũng chặt hơn, cháu ngoại trong ngực lập tức ăn đau đến oa oa khóc rống lên.

Phòng bếp mang thức ăn lên , La Vực gọi Hiểu Quả ngồi lại, đã thấy Hiểu Quả lăng lăng nhìn đứa trẻ đang khóc không nghe thấy.

La Vực chỉ có thể quay đầu nhìn cháu ngoại nhỏ lắc lắc ngón tay, thấp khuyên nhủ: “Suỵt, lại khóc có yêu quái đến cắn cháu nha.”

Đứa bé không hiểu chuyện, nhưng là mẹ bé vừa nghe lời này, vội vàng cố gắng trấn an con trai: “Thụy Thụy không khóc, con xem đây là món gì…”

Đầu bếp trong chủ trạch tiêu chuẩn không tồi, bất quá bữa cơm này đại bộ phận thức ăn đều là từ dì Chu cầm muôi, La Vực tuy rằng tính tình khó hầu hạ, nhưng sinh hoạt của y rất nhiều yêu cầu không hà khắc, cũng không theo đuổi xa xỉ quá độ, đã từng chi phí ăn mặc của y chỉ cần thoải mái là được, cũng chính là bởi vì hiện tại bị bệnh, ngược lại nơi chốn so với trước kia có vẻ tinh quý hơn.

Nhưng mà thức ăn hôm nay khiến tất cả mọi người có chút ngoài ý muốn, rực rỡ nhiều vẻ đủ mọi màu sắc, căn bản không phải phong cách tinh giản dĩ vãng của La Vực, lại nhìn tiểu ngốc tử bên cạnh y rõ ràng đối với cái này rất là thích, thậm chí có thể gọi tên vài món, mọi người không cần suy tư chỉ biết phen công phu này là vì ai mà phí .

Không thể tưởng được, thật thật không nghĩ tới.

La Vực mắc bệnh này, quả thực có thể thẩm thấu đến tứ chi bách hải, nửa gốc việc nhỏ không đáng kể cũng không hạ xuống.

Đối với người chung quanh đủ loại oán thầm cùng cứng ngắc, La Vực như không hề phát giác, y gắp một miếng hoa quế củ sen bỏ vào trong chén Hiểu Quả.

“Hầm hơi ngắn, thứ này rất ngọt, buổi tối không thể ăn nhiều, ăn hai miếng.” Y nói với Hiểu Quả.

“Hai miếng, lớn.” Hiểu Quả cắn một hơi sau, thế nhưng còn cò kè mặc cả.

“Đã là lớn nhất , ” La Vực mở mắt nói dối, “Lại lớn nữa sẽ không trồng ra. Hơn nữa em chỉ ăn một món liền no , ăn cái khác không vô thì sao?”

Hiểu Quả cầm lấy chén ngó sen của mình so với trên bàn, như thành công bị thuyết phục.

Rất nhanh đến món sau lên bàn, trong đó có một món đặc biệt đáng chú ý, là một chén bí đỏ được khắc thành mặt quỷ, trong đó có các loại hoa quả, nhìn vừa đẹp vừa ngon. Con gái La Thái Dung La Á luôn luôn hống con trai của mình Thụy Thụy, Thụy Thụy lại vẫn hức hức nhỏ giọng hừ không ngừng, thẳng đến nhìn thấy thứ này đứa bé kia lập tức dừng lại tiếng khóc.

La Á có lẽ là vì hống bé, lại có lẽ là nhất thời quen trong nhà lấy cháu ngoại này làm trung tâm, trực tiếp vươn tay moi đĩa trước mặt, múc một muỗng lớn đưa đến bên miệng con trai, Thụy Thụy cũng không khách khí A một hơi ăn hết.

Ăn xong La Á mới thấy không đúng chỗ nào, ngẩng đầu chỉ thấy ba mẹ cô xấu hổ nhìn mình, mắt mang lúng túng.

One thought on “TBĐ 33 + 34

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s