Tiểu Bổn Đản

TBĐ 35 + 36

Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn 6e9cb2166f5fc2cec495b8e37c7ecccf

Chương 35

Không lấy được nhớ mãi không quên, lấy được lại nơm nớp lo sợ.

Edit: Rei

La Á quay đầu lại liền thấy ánh mắt cha mẹ cảnh cáo, cô lại nhìn La Vực, lại phát hiện đối phương ngược lại cúi đầu, tựa hồ cũng không thèm để ý hành vi của mình vừa rồi. Chính là La Á cũng không phải ngày đầu tiên cùng La Vực giao tiếp , từ nhỏ đến lớn cũng coi như hiểu rõ tính tình của y. Tuy rằng chỉ là một cái đĩa điểm tâm nhỏ, bản thân cũng là nhất thời sơ sẩy, nhưng cô cũng thật không cho rằng La Vực có thể để vào trong lòng hay không, lại sẽ dùng hành động gì. La Á cân nhắc không biết làm sao buông thìa xuống.

Vẫn là La Thái Dung một bên tương đối lão đạo, vội vàng cười ha ha đem chén đẩy ra giữa bàn.

“Ai nha, dì Chu lâu không thấy, tay nghề biến thật tốt quá, khiến Thụy Thụy chúng ta nhìn cũng muốn ăn. Thụy Thụy a, ông ngoại đã dạy cháu cái gì? Cháu tuy rằng chỉ có sáu tuổi, bình thường cũng rất hiểu chuyện, nhưng không thể bởi vì sơ sẩy liền quên lễ phép đúng hay không, nhanh lên cùng mọi người nói lời xin lỗi, để ca ca tha thứ cháu đi.”

Hai ba câu liền đem trách nhiệm vứt lên người đứa bé, còn nói ra tuổi, lời ý tứ đó các vị đang ngồi đại bộ phận hẳn là đều có thể nghe hiểu.

Chỉ tiếc Thụy Thụy tựa hồ không quá phối hợp, không chỉ đem lời La Thái Dung nói trở thành gió thoảng bên tai, còn kéo quần áo mẹ bé muốn ăn hoa quả trong chén bí đỏ kia, lập tức khiến trường hợp có chút xấu hổ.

Ngay khi người lớn muốn cứu vãn trường hợp, La Vực vẫn luôn không nhìn chỗ kia lại quay đầu hỏi Hiểu Quả.

“Bí đỏ cho em trai ăn được không? Ngày mai chúng ta làm lại cái mới, hơn nữa sau đó còn có đồ ăn khác lên nha.”

Hiểu Quả theo lời La Vực nói từ chén bí đỏ nhìn lại, lại nhìn đứa bé đối diện tranh cãi ầm ĩ không ngừng, ánh mắt ở hai bên lộc cộc chuyển vài lần sau, tuy rằng Hiểu Quả cũng rất thích ăn bí đỏ, nhưng cậu vẫn là hào phóng gật đầu.

“Được …”

La Vực cười , cầm lấy khăn ăn trên bàn lau hạt cơm bên miệng Hiểu Quả, khen cậu một câu sau nói với La Thái Dung một bên nghe vậy nhẹ nhàng thở ra: “Tất cả mọi người là người một nhà, vốn là không cần phân rõ ràng như vậy, tôi có vài miếng ăn, làm sao để các người chỉ nhìn đâu.”

La Thái Dung cũng cười theo: “Đúng, đúng vậy, ta bình thường cũng là cùng bọn họ nói như vậy, đều là người một nhà cả, không đến mức chút đồ vật ấy…”

La Vực lại nói: “Nhưng tôi cảm thấy chú hai lòng dạ vẫn không đủ rộng rãi a. Tôi trước kia có nói qua, các người muốn , thích , cũng có thể trực tiếp nói cho tôi biết. Chỉ cần có thể cho, tôi nhất định hai tay dâng lên, nửa điểm cũng sẽ không bạc đãi mọi người. Hà tất phải như vậy không lấy được nhớ mãi không quên, lấy được lại nơm nớp lo sợ, nói ra để người không biết tình hình, ngược lại có vẻ La Vực tôi quá keo kiệt!”

La Vực nói chuyện vẫn luôn bình bình hòa hòa, câu này âm cuối khó được giương cao một chút, lập tức khiến La Thái Dung hãi tới mức đôi đũa trong tay xoạch rơi trên mặt bàn.

La Vực đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ chén bí đỏ, nhưng La Thái Dung lại biết y đang nói cũng không chỉ là chuyện này. La Thái Dung có ga trù tính kế hoạch, thật đến trước mặt La Vực bị vạch trần, lại bật người thay đổi một cách thở khác, bản thân méo móc thiếu chút nữa không thở nổi.

“Chú…chú, chuyện không phải như cháu nghĩ…” Trong ánh mắt La Vực nhất phái tự nhiên, La Thái Dung như con chuột bị nắm đuôi cố gắng giải thích, “Chú không biết La Vực cháu nghe được những lời đồn đãi gì, nếu cháu nói chính là chuyện làng du lịch, cái kia, cái kia chú vốn không muốn nhúng tay…”

Hắn không muốn nhúng tay, bất quá là lúc trước bởi vì thấy La Vực bị bệnh, trong ngắn hạn lập tức quản được bao nhiêu chuyện mà thôi, sinh ý đặt tại nơi ấy, không làm mình là ngốc tử sao?

La Vực thì lắc lắc tay, không kiên nhẫn nghe đối phương sắp triển khai thao thao bất tuyệt, thay khẩu khí an ủi.

“Đừng nóng đừng nóng, chú hai chú xem, chú như vậy là sợ tôi trách chú sao? Tôi vừa rồi nói cho chú là đánh không à?”

La Thái Dung kinh ngạc ngậm miệng, hai người bên cạnh khẩn trương nhìn La Vực.

La Vực đem chén bí đỏ La Thái Dung mới vừa đẩy tới lại đẩy trở về, cười nói; “Nếu thích ăn, thì ăn nhiều một chút, tôi ở phía sau còn chuẩn bị  cái khác, không thiếu món nhỏ này. Tôi cũng biết chú hai đối bộ phận kế hoạch công ty rất nhiệt tâm, thích hỗ trợ. Vậy cũng được, thích thì giúp nhiều một chút, chia sẻ chia sẻ công tác với người khác. Không phái dưới Kình Lãng có câu lạc bộ TK giai đoạn trước đưa vào hoạt động rất tốt, đã an bài muốn phát triển thị trường bắc bộ, còn có cửa hàng mới ở F thị, cái đó tôi xem đều cùng giao cho chú hai đi, ngài nói được không?”

La Vực nói xong lại nghĩ tới, “Đúng, bản thân chú hai vốn là liền có rất nhiều chuyện phải vội, như vậy tiếp tục ngài có thể quá mệt mỏi hay không? Không việc gì, tôi sẽ tìm một số người đi qua giúp cho chú, chờ tôi ngày mai gọi điện thoại cho Tiểu Tiêu, cậu ta sẽ hảo hảo an bài, cam đoan khiến ngài vừa lòng, chú hai không tất lo lắng.”

La Vực nói khiến biểu tình La Thái Dung như bị sét đánh, tiếp tục mời mọi người dùng cơm. Bất quá đáng tiếc không được bọn họ hưởng ứng, y chỉ phải buông tha ngược lại cùng Hiểu Quả mỹ tư tư mà ăn cơm… [chỉ vài câu đã tước hết thực quyền của người ta, ăn nổi nữa thì là thánh nhân roài =v=]

Rốt cục lần lượt hạ xuống màn kịch bữa tối, vợ chồng La Thái Dung cùng con gái vội vội vàng vàng lên xe chạy về nhà mình, một đống lớn hành lý ném ở đây cũng không tâm tình chỉnh lý .

Trên xe, La Á thật cẩn thận hỏi: “La Vực việc đều ném cho ba là bận rội chút, nhưng làm được nhiều, quyền lợi của ba cũng không nhiều đi?”

La Thái Dung ngay cả thở cũng không ra hơi: “Mày thì biết cái gì!”

Lưu Tuyết Thúy nghĩ đến lời La Vực mới vừa nói nước mắt cũng ào ạt chảy ra : “Chuyện rất nhiều, nhưng con không nghe La Vực mới nói rồi sao? Nó muốn từ tổng công ty phái người đến! Ba của con năm đó chỗ tốt nào cũng không mò , khó khăn ở Kình Lãng làm trâu làm ngựa lâu như vậy, có thể làm chủ một chi nhánh của mình. Hiện tại khen ngược, hết thảy lại không nha. Ba của con về sau không chỉ nhìn sắc mặt nó, nhìn sắc mặt Tiêu Tỉnh Dương, ngay cả chó mèo nhảy dù đến đây cũng phải nhìn. Việc vẫn phải làm, trách nhiệm vẫn phải gánh, nhưng quyết định một cái cũng đừng mong! Không một ngày ngày lành có thể qua!”

Tuy rằng La Vực muốn đem La Thái Dung như con kiến một cước đá ra Kình Lãng bất quá là nói mấy câu, nhưng y tựa hồ cũng không tính toán làm như vậy. La Thái Dung cũng hiểu, La Vực chính là muốn từng chút một mài mòn dã tâm của hắn, nhìn hắn không cam, nhìn hắn hữu tâm vô lực, nhìn hắn từng chút từng chút bản thân thấp kém dần.

“Một chén bí đỏ, ăn luôn mười năm tâm huyết của ta…” La Thái Dung khóc không ra nước mắt mà cười nói.

Mà La Á tuy rằng cũng thay cha mẹ lo lắng, nhưng lại cảm thấy hẳn là phải phủi sạch trách nhiệm bản thân và con trai trong việc hôm nay.

“Kỳ thật vấn đề không phải chén bí đỏ, hai người cũng không nên trách con cùng Thụy Thụy chúng ta a, rõ ràng chính là La Vực mượn đề tài để nói chuyện của mình tìm thóp hai người. Không ăn bí đỏ này, nó cũng có thể bắt được không ở Kình Lãng làm nữa, giống như chú ba tự mình đi ra ngoài mở công ty a, con xem ông ấy qua cũng rất dễ chịu .”

“Mày nói thật đơn giản!” Lưu Tuyết Thúy cả giận nói, “Ba của mày bao tuổi , còn có bao nhiêu thời gian có thể liều mạng a. Cho dù liều mạng ra, lại phải làm bao lâu mới có thể đạt đến một cọng lông Kình Lãng? ! Ông ấy ở Kình Lãng nhiều năm như vậy, nói đi là đi, chẳng lẽ không duyên cớ liền đem mọi thứ đều lưu cho kia thằng nửa chết nửa sống kia? ! Chú ba chú ba, mày thật nghĩ chú ba mày có bao nhiêu giỏi lắm a, ông ta làm được sinh ý hạng mục nào không phải dựa vào nhân mạch Kình Lãng, La Vực bất quá là mở một mắt nhắm một mắt lười thu thập ông ta mà thôi. Một ngày kia La Thái Hoa nếu còn dám giống như trước sau lưng đùa giỡn thông minh nhỏ, đó không phải vấn đề một bàn tay, mày đến lúc đó nhìn La Vực làm sao giết chết ông ta!”

Càng nói Lưu Tuyết Thúy càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Đều do La Kình Lãng, ánh mắt nhìn nữ nhân sao kém như vậy, trước rước một mụ điên, sinh một đứa điên, sau lại cưới một tiện nhân, sinh hai bại gia tử. Tôi không rõ , La Kình Lãng bất công thành cái dạng gì mới có thể trong mắt cũng chỉ có một đứa con trai này! Trước khi chết ông ta không quản thân huynh đệ các anh năm đó một đường dốc sức làm, một phân tiền cũng không để lại, vậy tốt xấu cũng nên suy nghĩ một chút đến một đôi trai gái khác của mình a. Kết quả đâu, cái nhà này bị La Vực từ trên xuống dưới gây sức ép thành cái dạng gì! Còn có chị gái ruột của ông ta! Nếu như không có La Vũ Lan, La Vực đã sớm…”

“Đừng có luận điệu cũ rích nhai đi nhai lại !” La Thái Dung tâm tình đã đủ kém, còn phải nghe bà nhiều lần cằn nhằn những chuyện cũ năm xưa, “Lúc La Vực nhiễm bệnh tôi nói cái gì? Nếu lần này nó không chết bệnh, thì là ông trời không cho chúng ta con đường sống, về sau ngày phiền lòng có cả đống!”

“A nha, một nhà chúng ta là tạo cái nghiệt gì, ” Lưu Tuyết Thúy rốt cục nhịn không được nức nở, tiện đà một phen ôm chầm cháu ngoại một bên, ôm bé thương tâm khóc lóc kể lể, “Thụy Thụy a, Thụy Thụy a, cháu nghe bà ngoại nói, về sau ngàn vạn phải cách kẻ điên trong nhà xa chút a, bọn họ đều có bệnh cháu có biết hay không lớn chính là điên , khó khăn lắm mới chết, hiện kẻ nhỏ so cô ta còn điên hơn, căn bản không cho bà ngoại ông ngoại hảo hảo sống. A, đúng, còn có một nhược trí không biết từ chỗ nào dạt tới cũng có thể khi dễ đến trên đầu chúng ta. Thụy Thụy a, bọn họ bệnh đều lây bệnh, bệnh điên cùng bệnh ngốc, cháu nếu nhiễm thì rất xấu a, bà ngoại ai khác không trông cậy vào, chỉ có cháu …”

Nhưng mà Thụy Thụy vốn đang chơi trò chơi bị bà ta bỗng nhiên ôm lấy, lập tức vô cùng không kiên nhẫn giãy dụa, vừa khóc vừa la, còn đối với bà ngoại cử chỉ này mạc danh kỳ diệu tay đấm chân đá. Một bên La Á cũng không quá cao hứng vội vàng hống, La Thái Dung bị làm cho phiền chết liền gào thét để cho bọn họ an tĩnh.

Trong lúc nhất thời, hành trình trên đường, so bữa tối vừa rồi còn náo nhiệt thú vị hơn.

Một đầu kia, La Vực mang theo Hiểu Quả ngược lại tâm tình rất tốt mà ở trên lầu dạo qua một vòng, nhận thức nhận thức phương vị đại khái ở đây.

Ghé vào ban công, Hiểu Quả chỉ thấy trong viện trồng mảng lớn hải đường, đwuf trôgnf loại bốn mùa nở hoa, chẳng sợ hiện giờ sắp bắt đầu mùa đông, đèn màu hai bên làm nổi bật, như trước từng đóa từng đóa yên tĩnh mà tao nhã.

“Hoa…” Hiểu Quả kinh hỉ chỉ vào biển hoa bên dưới nhẹ múa theo gió.

Cậu nửa cái thân thể đều nằm ra lan can, La Vực đứng bên người Hiểu Quả một tay nắm cả thắt lưng cậu để ngừa không cẩn thận một cái liền té xuống, một bên gật nhẹ đầu phụ họa: “Đúng vậy, đẹp không?”

“Ân!” Hiểu Quả dùng sức gật đầu, “Màu tím, hoa!”

“Hoa không phải màu tím , ” La Vực giải thích, “Đèn trong bồn hoa mới màu tím , cho nên chiếu lên đóa hoa cũng là màu tím.”

“Ách… màu tím , đèn!” Hiểu Quả lập tức sửa lại.

“Ân, Hiểu Quả nếu đứng ở nơi đó, cũng sẽ biến thành Hiểu Quả màu tím.” La Vực xoa bóp lỗ tai cậu nói.

Ai biết Hiểu Quả lại lắc đầu, không thích biến hóa này: “Em không phải, màu tím .”

“Vậy em màu gì?” La Vực thu ánh mắt về, cảm thấy hứng thú hỏi. Mặt của y kề bên đầu Hiểu Quả đang lay động đến lay động đi, La Vực liền cúi đầu, đem cằm đặt trên đầu Hiểu Quả.

Hiểu Quả bị ép tới hơi hơi cong lên thắt lưng, ngứa đến hi ha cười không ngừng.

“Em là màu gì nha?” La Vực truy vấn.

Hiểu Quả vừa trốn vừa cười, La Vực hô hấp lại thổi đến tóc của cậu dựng lên, Hiểu Quả trốn không thoát sau tự hỏi một lúc lâu nói: “Em là, màu trắng !”

Kỳ thật Hiểu Quả hiểu biết màu sắc cũng không nhiều, La Vực vừa thấy bộ dáng cậu chỉ biết cậu chỉ vớ đại mà thôi.

La Vực từ phía sau lưng ôm chặt người trong ngực, hôn hôn đỉnh đầu Hiểu Quả nói: “Tuy rằng màu trắng cũng không tồi, nhưng mà không được đầy đủ…”

“Ưm?” Đến phiên Hiểu Quả nghi hoặc.

La Vực nhìn hải đường phía dưới lầu nhẹ lay động như múa, híp lại mắt cười nói nhỏ.

“Hiểu Quả… Là màu sắc rực rỡ .”

=====

Nhờ vỏ bánh của Hiểu Quả anh ngộ được đạo lý và áp dụng ngay vào chú mình, để ông ấy sống ko bằng chết, cao chiêu =v=b

Chương 36

Nhà ở đâu?

Edit: Rei

La Vực cùng Hiểu Quả ở ngoài hành lang thưởng một lát hoa sau cảm thấy có chút lạnh, liền tính toán trở về phòng. Không nghĩ tới vừa quẹo nghênh diện hai người, đúng là La Bảo Điệp cùng La Bảo Phàm mới từ bên ngoài trở về.

La Bảo Phàm thấy La Vực lưng cứng đờ, lập tức sửa sang lại thần sắc hỗn độn trên mặt.

La Vực thì quét mắt nhìn đối phương, La Bảo Phàm da mặt phù thũng, áo sơmi nghiêng lệch treo trên người, cổ áo kéo đến một bên, cẩn thận ngửi còn có mùi khói mùi rượu thản nhiên lưu lại, cũng không biết chỗ nào pha trộn một đêm mới trở về.

La Vực đối hắn cười cười: “Rất bận? Vất vả .”

La Bảo Phàm xấu hổ, suy nghĩ cực nhanh phải dùng ngữ khí gì để trả lời y, La Vực đã trực tiếp dắt Hiểu Quả bên người đi đến gian phòng của mình.

La Bảo Điệp chờ cửa phòng kia đóng lại sau mới đè nặng thanh âm nói với em trai: “Chị nhiều lần điện thoại cho em về nhà ăn cơm, em sao giờ này mới trở về?”

La Bảo Phàm không kiên nhẫn nói: “Tôi không nghe thấy tiếng di động.” Hắn ở tầng cao nhất khách sạn nhà mình hàng năm đều mở phòng, náo loạn một đêm giữa trưa đi ngủ căn bản không bao lâu, chỗ nào sẽ chú ý.

La Bảo Điệp đã lười dặn dò hắn những chuyện hoang đường này , chỉ nói: “La Vực trước nữa ăn có hỏi em, chị nói em đi công ty làm việc , em nhớ rõ đừng cho nói nói lộ hết.” Kỳ thật La Vực chỉ cần thăm dò có thể biết rõ, nhưng La Bảo Điệp cảm thấy y sẽ không lãng phí lúc này.

“Biết , có phiền hay không.”

“Chị cũng chỉ muốn tốt cho em, ngày mai em đừng ra ngoài, hạng mục làng du lịch sắp ký , mấy ngày nay rất nhiều đổng sự còn có người bất động sản Kinh Kỳ, sinh thái viên nơi ấy đều sẽ tới, em cũng tìm cơ hội ở bên cạnh nghe một chút, nhiều người lớn , tại công ty mưu không được chức vị chính thức, ít nhất có thể hiểu biết chút hướng đi cũng tốt a.”

“Đủ! Còn chưa dứt!” La Bảo Phàm gần đây tâm tình vẫn luôn không tốt, lại nghe La Bảo Điệp lải nhải như vậy, nhịn không được nóng nảy, chỉ vào cửa phòng La Vực ngoan thanh nói, “Cả ngày nhìn chằm chằm mấy thứ vô dụng . Chị mới vừa nhìn không phát hiện ngốc tử kia cùng nó vào một phòng? Phỏng chừng bọn họ sớm đã có loại quan hệ này . Tôi còn đánh giá cao La Vực, không nghĩ tới nó thực sự có cái loại đam mê hạ lưu này. Chị không biết là ghê tởm sao? Cùng với mỗi ngày phải suy nghĩ biện pháp còn phải nhìn sắc mặt nó, không bằng tôi trực tiếp chút, chụp hai tấm ảnh gửi cho tòa soạn đi, tôi xem nó về sau làm sao còn có mặt mũi ra cửa ngồi cái vị trí này!”

La Bảo Điệp sửng sốt, bật người muốn che miệng La Bảo Phàm, lại bị đối phương một bàn tay tát ra, La Bảo Điệp xoa xoa tay bị hắn đánh đã tê rần, tay cô vô lực rủ xuống, biểu tình ngược lại không thấy nửa điểm lùi bước, vẫn khống chế được thanh âm trấn địnhnói: “Bằng bản lĩnh của mày! Vậy mày cũng đừng quên năm đó chuyện trong nhà phát sinh hết thảy! Để La Vực thân bại danh liệt có lẽ không khó, nhưng trước đó, nó nhất định sẽ không để cho chúng ta hảo hảo tiếp tục sống sót!”

Không biết nghĩ đến hồi ức gì không tốt, La Bảo Phàm biểu tình cũng tan trong chớp mắt, tiện đà nghiến răng nghiến lợi ném áo đi, phẫn hận nhanh rời đi.

La Bảo Điệp nhìn bóng lưng của hắn, lại quay đầu lại nhìn nhìn cửa phòng đóng kín của La Vực, trong mắt hiện lên một tia đen tối, khom người nhặt lên áo trên đất, vô thanh vô tức mà chậm rãi đi xa.

Trong phòng, từ sinh thái viên đến đây một phen bôn ba, La Vực kỳ thật đã có chút mệt, Hiểu Quả một bên không ngủ ngủ trưa mí mắt cũng có chút dính liền, La Vực tính toán sớm nghỉ ngơi.

Trước đó ở khu biệt thự, hai người tuy rằng đồng giường cộng chẩm, nhưng quần áo Hiểu Quả cùng đồ dùng hằng ngày vẫn là đặt trong phòng La Vực chuẩn bị cho cậu. Mà lần này đến La gia, La Vực không mở phòng khách, trong khoảng thời gian này Hiểu Quả bắt đầu cuộc sống hàng ngày đều phải cùng ở một chỗ với mình.

La Vực lấy quần áo dì Chu đã chuẩn bị để Hiểu Quả đi tắm rửa, bản thân thì mở notebook xem email, không nghĩ tới qua nửa ngày La Vực cũng không nghe thấy ở trong có truyền đến tiếng nước. Y hơi suy nghĩ một chút, đi qua đi nhìn vào, quả nhiên thấy Hiểu Quả đang co rúm ôm quần áo đứng vào dán tường, trên mặt thần sắc vô cùng khẩn trương.

La Vực nhìn trong phòng tắm, nơi này bồn tắm lớn tự nhiên còn đặt, bất quá y đã trước đó để người hầu kéo màn tắm che lại, không nghĩ tới Hiểu Quả vẫn đề phòng như vậy.

“Bên trong không có nước, đừng sợ.” La Vực thấp giọng nói.

Hiểu Quả lại vẫn dùng sức ôm chặt quần áo, trong miệng hàm hồ nhắc tới cái gì, La Vực chỉ có thể nghe được chữ “Không có người, đừng, khó chịu”, trước sau căn bản xâu không nổi ý tứ, mà thanh âm Hiểu Quả thì có vẻ rất ủy khuất sợ hãi, nghe lại có chút giống nức nở.

La Vực nhìn mặt của cậu, một lúc lâu, giữ chặt tay Hiểu Quả nói: “Anh vào cùng em được không? Tắm xòn chúng ta cùng đi ra.”

Hiểu Quả lúc đầu vẫn không nguyện ý, La Vực lại kiên nhẫn khuyên bảo rất lâu, Hiểu Quả mới thật cẩn thận được La Vực dắt tay vào phòng tắm.

Phòng tắm trong phòng ngủ chủ trạch chủ ngọa tự nhiên rất lớn, vào tắm gian vòi sen liền không thấy phương hướng bồn tắm lớn rồi, vì thế, bản thân La Vực đi vào trước, để Hiểu Quả nhìn thấy bên trong cái gì nguy hiểm cũng không có, lại dẫn người vào. Trong lúc Hiểu Quả vẫn luôn dùng sức siết tay La Vực, giống như khí lực toàn thân đều đặt hết lên tay, ngón tay hai người bị nắm đến trắng bệch, nhưng La Vực không kêu đau, tựa hồ cái gì cũng không cảm giác được tiếp tục an ủi Hiểu Quả.

Thanh âm của y ôn nhu như vậy, như lúc trước Hiểu Quả bị dọa có tính chữa khỏi, Hiểu Quả trong tiếng y một lần lại một lần lặp lại, dần dần yên tâm thôi lo sợ.

La Vực ý thức cậu ổn định sau, trực tiếp mở vòi hoa sen. Dòng nước ấm áp đổ xuống, dừng ở trên người Hiểu Quả cậu rõ ràng run rẩy, bất quá cậu nhìn La Vực không né tránh, Hiểu Quả cũng cố gắng học dũng cảm, mặc La Vực cởi quần áo cho cậu.

La Vực vốn cũng muốn tắm sạch như vậy, nhưng khi y cởi cúc áo cho Hiểu Quả, bỗng nhiên trong lòng trào ra chút cảm giác kỳ quái, cảm giác kia khó có thể nói ra, vả lại thập phần phức tạp, tuy rằng bất quá một cái chớp mắt mà qua, nhưng tràn ngập không hợp cùng mất tự nhiên, khiến động tác La Vực cũng biến đến chẳng thông thuận . La Vực lập tức đem cái này quy kết với bản thân chưa bao giờ có kinh nghiệm tắm cùng người khác, trước cũng tương đối bài xích thân cận da thịt quá độ, vô luận đối phương là nam hay nữ, vì thế La Vực lập tức đánh mất suy nghĩ tắm chung.

Bất quá y vẫn phụ trách thay Hiểu Quả cởi quần áo, khi cởi đến quần, La Vực chỉ giúp Hiểu Quả mở đai lưng liền để cậu tự động thủ. Cuối cùng đem quần áo ném vào sọt thu thập, La Vực rời khỏi gian tắm vòi sen, còn không quên giúp Hiểu Quả đóng cửa lại.

Y ở bên ngoài nói: “Anh ở đây, không đi. Em xem, em có thể xuyên qua thủy tinh thây anh, cho nên đừng sợ.”

La Vực nói được thì làm được, xoay người ngồi lên mép bồn rửa tay.

Bất quá Hiểu Quả vẫn không yên lòng, không vài giây cánh cửa hé ra, lộ ra ánh mắt Hiểu Quả, chỉ thấy cậu cẩn thận nhìn xung quanh, thấy La Vực đích xác ở chỗ này cùng mình sau, lúc này mới thả tâm rụt trở về.

Chỗ áo trước ngực và trên đầu La Vực đều bị xối ướt , y vốn nên chú ý giữ ấm nhanh thay áo, nhưng La Vực không có, y cứ như vậy hai tay ôm ngực, an tĩnh mà tựa vào nơi đó, để nước từ thái dương chảy xuống, một đường chảy vào trong cổ áo.

Bên tai là tiếng nước tích tí tách, thiết bị tắm vòi sen là hoàn toàn tự động , sẽ tự nó điều tiết nước ấm, Hiểu Quả tắm rất thông thuận, độ ấm cũng giảm bớt thần kinh buộc chặt của cậu, không lâu sau, bên trong liền truyền ra tiếng cậu hát.

Hiểu Quả rất thích ca hát, La Vực nghe qua rất nhiều lần, tiếng hát của cậu không có âm điệu cụ thể, vả lại tiết tấu hỗn loạn, từ cũng kỳ kỳ quái quái , cơ hồ là xướng đến chỗ nào là chỗ nào, nhưng Hiểu Quả thanh âm rất êm tai, lúc cậu hát cũng không khiến người cảm thấy phiền táo, ngược lại tựa như đang nói liên miên cằn nhằn gì đó.

La Vực bị động tĩnh hấp dẫn kia, nhìn lại gian tắm vòi sen, Hiểu Quả có thể từ bên trong mơ hồ thấy bóng dáng La Vực, La Vực cũng có thể nhìn Hiểu Quả . Phía sau kính mờ nhẵn nhụi là hình dáng một người đang đong đưa, làn da trắng nõn, tứ chi thon dài, nếu như không có tiếng hát Hiểu Quả ở bên tai, anh sẽ cảm thấy đây là thân thể một người thành niên, khỏe mạnh như vậy, cân xứng như vậy.

La Vực yên lặng nhìn, một lát, rũ xuống mi mắt.

Có lẽ là thói quen ở ký túc xá dưỡng thành, Hiểu Quả ăn cơm cùng tắm rửa tốc độ so với cậu làm việc khác nhanh hơn chút, vòi hoa sen dừng lại, theo đó là cửa mở ra.

Nghe cước bộ loạch xoạch chạy tới mình, La Vực đầu cũng không nâng nói: “Quần áo mặc vào, đừng để bị lạnh.”

Hiểu Quả đi nửa đường, chỉ phải lại quay lại mặc quần áo.

Khó khăn chờ cậu miễn cưỡng ăn mặc chỉnh tề, La Vực lúc này mới mang người rời phòng tắm, nói thật bên trong độ ẩm rất cao, y đợi đến không quá thoải mái, thay đổi không gian, La Vực không khỏi dùng sức hít vào một hơi.

Hiểu Quả tóc còn tích nước, La Vực cầm làm khăn mặt thay cậu lung tung lau đầu, lại kéo cổ áo đối phương chỉnh tề sau, cảm thấy ngực thoải mái nhiều, La Vực ngược lại cầm quần áo vào phòng tắm.

Không biết có phải là bị Hiểu Quả lây nhiễm hay không, La Vực cũng khó không có tốc độ chậm rãi dĩ vãng, nhanh chóng tắm sạch sẽ sau đi ra chỉ thấy Hiểu Quả khóa lại trong chăn ở trên giường cao hứng lăn qua lăn lại.

La Vực đi qua: “Làm gì?”

Hiểu Quả củng đầu một chút ra, hưng phấn nói: “Thật mềm a…”

Giường chủ trạch so sinh thái viên càng thoải mái, Hiểu Quả còn chưa từng có ngủ qua giường thư thái như vậy.

La Vực cười , ngồi xuống bên giường, một tay đè nặng mép đệm chăn bị gây sức ép đến loạn thất bát tao nói: “Em thích phòng ở này sao?”

Hiểu Quả tự hỏi: “Thích!” Cơ bản trên thế giới này không có bao nhiêu chỗ cậu chán ghét .

La Vực nhìn Hiểu Quả cong cong mặt mày, biểu tình lại mãnh liệt biến đổi, chậm rãi chậm rãi sát qua, dán lên lỗ tai cậu nói nhỏ: “Nhưng mà… trong phòng này, có yêu quái a.”

“Ưm?” Hiểu Quả biểu tình dừng lại, cũng nghiêm túc lên. Cậu theo La Vực thả nhẹ giọng, giống như sợ bị ai nghe lén.

“Cái gì… Yêu quái a?”

La Vực có thể từ trong đồng tử vừa lớn vừa đen bóng của Hiểu Quả nhìn thấy ảnh ngược của mình cùng thần tình âm trắc trên mặt.

“Chính là thật lâu trước kia a, có một người, ở trên cái giường này, vừa nằm xuống ngủ… Rốt cuộc không tỉnh lại! Những người khác nói, là bởi vì có yêu quái kéo bà vào trong mộng, không cho bà ấy trở lại.”

Hiểu Quả miệng mở mở, nửa ngày mới phát ra một tiếng cảm thán.

“A…”

La Vực lại hỏi: “Em có sợ không?”

Hiểu Quả ngơ ngác gật đầu.

“Vậy em còn thích nơi này sao?”

Hiểu Quả mặt hiện khó xử, suy nghĩ nửa ngày, rốt cục lắc lắc đầu.

“Ha ha.”

La Vực nhoẻn miệng cười, tắt đèn lớn sau đó đến bên kia giường.

Giường là thật sự mềm, gối đầu đệm chăn cũng phi thường rất tốt, lúc này đây nằm xuống thật lâu sau La Vực còn có thể cảm giác động tĩnh nhỏ sột sột soạt soạt của người bên kia.

La Vực quay đầu, trong bóng đêm có thể thấy được đôi mắt Hiểu Quả thật to tinh lượng phản quang, cậu đang tỉnh tỉnh nhìn trần nhà.

La Vực gợi lên khóe miệng: “Sao không ngủ?”

Hiểu Quả trở người, chậm rãi xê dịch đến bên người La Vực.

“Em muốn… về nhà .” Hiểu Quả đáng thương hề hề nói.

La Vực dừng lại: “Nhà ở đâu?”

Hiểu Quả không do dự mà nói: “Ở đó, căn phòng lớn a.” Cậu vẫ luôn gọi biệt thự sinh thái viên là căn phòng lớn.

La Vực trầm mặc một lát, hướng Hiểu Quả vươn tay.

Hiểu Quả vốn có chút sợ hãi, La Vực chìa ra cậu cũng dán lên, gắt gao ôm lấy thắt lưng La Vực, đầu đều chôn ở trong hõm vai của y.

Đêm khuya yên tĩnh, La Vực có thể nghe được tiếng tim đập không biết là của mình hay là Hiểu Quả, từng chút từng chút, quy luật lại tiết tấu.

“Được rồi, em biết không? Kỳ thật đây không phải phải chuyện quá đáng sợ. Ở trong mộng ngủ ngủ sẽ chết , bao nhiêu người cầu còn không được a…”

Nơi Hiểu Quả nhìn không tới, La Vực cười nói như vậy, hình như là thật sự vô cùng hâm mộ.

“Nhưng, chính là, đang ngủ, đi làm sẽ… Bị trễ.” Hiểu Quả nói, “Sẽ bị trừ tiền. Giám đốc… sẽ tức giận.”

“Nhưng anh nói, không có người tức giận. A, không đúng, hay hoặc là là tất cả đều tức chết đi được, ” La Vực cười khẽ, y tựa hồ hơi mệt, ánh mắt cũng mị lên, “Bởi vì người có thể ngủ không tỉnh, không biết bình thường làm bao nhiêu chuyện tốt đi.”

Hiểu Quả nghe không hiểu cái này, đối với cái này cậu trầm tư thật lâu, thẳng đến La Vực tựa hồ đang ngủ, Hiểu Quả mới nói: “Không việc gì, em… em sẽ gọi anh, rời giường .”

La Vực mở mắt một chút: “Cái gì?”

Hiểu Quả lặp lại: “La Vực… lúc không tỉnh, em gọi anh.” Hiểu Quả dễ ngủ, Hiểu Quả cũng không muộn, cậu từ nhỏ chính là một người có kỷ luật,  cậu cảm thấy hoàn toàn có thể trợ giúp La Vực.

La Vực lập tức không nói chuyện, một lúc lâu y mới nắm cánh tay thật chặt, kề sát Hiểu Quả như thở dài nói: “Được, nếu có một ngày anh ở trên giường ngủ không tỉnh, Hiểu Quả nhất định phải đánh thức anh…”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  trước mắt liệt ra một phần quan hệ La gia cho các cô nương xem không hiểu (trước mắt là nhân vật đã xuất hiện)

【Bốn chị em đồng lứa】

La Vũ Lan, La Kình Lãng, La Thái Dung, La Thái Hoa

【Bốn chị em thân thiết 】

Trương Chỉ Thiên, Lưu Tuyết Thúy, phu nhân Phạm, vợ La Thái Hoa ( tên về sau sẽ xuất hiện )

【Đồng lứa 】

Trai gái La Kình Lãng: La Vực, La Bảo Điệp, La Bảo Phàm

Con gái La Thái Dung: La Á

【Đời sau nữa 】

Cháu trai La Thái Dung: Thụy Thụy

* Trên ảnh chụp đứa trẻ được ôm là La Bảo Phàm

=====

Đã nhầm lẫn xưng hô của La Vực với La Bảo Điệp, sau khi hoàn sẽ beta lại hết (nếu siêng =))))

Advertisements

One thought on “TBĐ 35 + 36

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s