Tiểu Bổn Đản

TBĐ 39 + 40

Chúc mừng Victor và Yuri đã đính hôn

15271944_1306379436113330_8079326174023127193_o

Chương 39

Trong lúc vô ý nhìn thấy La Vực.

Edit: Rei

Đối với nghi thức ký hợp đồng hôm nay, tập đoàn Kình Lãng tự nhiên thập phần coi trọng, khách sạn từ nửa tháng trước đã bắt đầu chuẩn bị, vì thế còn cố ý từ khu khác điều rất nhiều giám đốc cùng nhân viên phục vụ tương quan lại đây, nhưng hôm nay mọi người vẫn bận không nhẹ, đặc biệt vài vị phụ trách phối hợp , ngay cả trưa cơm cũng không kịp ăn.

Dưới tình huống như thế, có người cầm chiếc điện thoại đi qua, giám đốc tiền thính khách sạn buông xuống sự vụ liên can trọng yếu, tự mình đi xuống lầu đón hai vị khách nhân vào cửa.

Trong thời gian này, đại hộ khách không phải ở hội đấu giá chính là đi nơi khác tiêu dao thả lỏng , chỉ đợi yến hội buổi tối lại tập hợp chúc mừng. Không lẽ còn có ông chủ mới nào chưa tới a?

Kết quả vừa thấy, chỉ thấy người đến là một người trung niên cùng một vị thiếu niên. Người trung niên ngược lại rất có khí thế thân phận không tầm thường, mà thiếu niên kia… Lại chính là giống đứa trẻ nhà người bình thường. Quan trọng nhất là hai người đều ăn diện tương đối hưu nhàn, cũng không giống tới tham gia hội nghị trọng yếu.

Nhưng này hết thảy đều không cản trở giám đốc thành ý tiếp đãi.

Vốn Phương lão sư đi trước, cùng giám đốc một đường, Hiểu Quả đi ở cuối cùng. Phương Tỳ tuy rằng cùng La gia sâu xa đã lâu, nhưng cũng là từ lúc thân thể La Vực có vấn đề mới bắt đầu bên người chiếu cố y , trước đó hắn rất ít đến Kình Lãng, trong nhà hàng người không biết hắn cũng là bình thường.

Đoàn người đi chưa được mấy bước, Phương lão sư thấy Hiểu Quả cách rất xa, chỉ phải quay đầu lại chờ cậu.

Mà Hiểu Quả đối mọi đồ vật xuất hiện chung quanh đều rất mang tò mò, một đường đều lăng lăng trợn mắt há mồm, cước bộ cũng càng đi càng chậm, cuối cùng ngừng lại ở giữa đại sảnh.

“Màu hồng , lão gia gia…” Hiểu Quả chỉ vào tượng người trang trí cao ba bốn thước, kinh hỉ đối Phương lão sư tỏ vẻ phát hiện của mình.

Tới gần lễ Giáng Sinh, trong khách sạn làm bố trí hoa lệ, Phương lão sư nhìn nhìn ông già Nô-en thật lớn kia, quay đầu lại nhìn phía giám đốc.

Giám đốc tiền thính tự nhiên là người thành tinh, ngắn ngủn vài bước đường đã khiến bà chú ý tới hành vi Hiểu Quả dị thường, tiện đà trinh thám ra một ít kết quả. Tuy rằng tâm nội kinh ngạc, nhưng giám đốc tiền thính vẫn chưa biểu lộ bất luận cảm xúc không thỏa đáng nào, nhận được ánh mắt Phương lão sư sau, bà lập tức hai ba bước chạy đến trước quầy trang trí, tay nhanh nhẹn từ trong thùng quà tặng lấy ra một ông già Nô-en nhỏ trở về, để vào trong tay Hiểu Quả.

“Cái này tặng cho cậu, ” Giám đốc cười nói, “Lễ Giáng Sinh hứa nguyện với ông già Nô-en rất hữu dụng a.”

Hiểu Quả cũng không lập tức vươn tay, cậu nhìn nhìn đồ vật đáng yêu kia, lại nhìn Phương Tỳ, thấy Phương lão sư gật đầu với mình, Hiểu Quả mới nhận.

“Cám ơn…dì.” Hiểu Quả nói, nghĩ nghĩ cậu lại hỏi, “Cái gì, là hứa nguyện?”

Hiểu Quả không biết lễ Giáng Sinh, càng không biết ông già Nô-en, xã công Nhà Thiên Sứ chưa nói với cậu, Lô lão sư cũng không có.

“Hứa nguyện chính là đem chuyện cậu muốn nói cho ông già Nô-en, ông già Nô-en sẽ thay cậu đạt thành nha.” Rõ ràng thiếu niên ở trước mắt đã là không còn nhỏ, nhưng là giám đốc đã làm mẹ trong ánh mắt của Hiểu Quả bất tri bất giác thả nhẹ ngữ khí.

“Thật là lợi hại a, giống… Bồ Tát.” Hiểu Quả tự hỏi qua đi bỗng nhiên nói, cậu không biết vị đó nước ngoài, nhưng mà cô dì trong vườn trái cây thường nhắc tới đối tượng có thể hứa nguyện Hiểu Quả nghe nói qua.

“Ách… Không phải, ” Giám đốc nghẹn không cười, nhưng cô lại cảm thấy nhất thời giải thích không rõ, cuối cùng vẫn là buông tha nói, “Tóm lại chúc nguyện vọng của cậu có thể đạt thành.”

Nói xong, cô dẫn hai người vào thang máy trực tiếp lên lầu ba mươi, dừng ở ngoài một phòng: “Bên trong là đã chuẩn bị tốt phòng giải trí, vài cái giờ kế tiếp hai vị có thể ở bên trong chờ đợi, nếu có yêu cầu tùy thời gọi điện thoại nội tuyến.”

Không hổ là phục vụ cấp năm sao, không gian siêu lớn đầy đủ thiết bị, máy chơi game, máy tính và các máy giải trí khác sản phẩm đầy đủ mọi thứ, trên bàn còn chuẩn bị đĩa trái cây tinh xảo cùng một ít điểm tâm, bên kia thì có sô pha giường thoải mái để nghỉ ngơi.

Chờ giám đốc đi rồi, Phương lão sư đánh giá một vòng, coi như vừa lòng, hắn vốn định mở TV cho Hiểu Quả xem, đã thấy Hiểu Quả thế nhưng trốn sau lưng sô pha.

Phương lão sư kỳ quái: “Cậu đang làm gì đó?”

Hiểu Quả lộ ra nửa khuôn mặt, khẩn trương nhìn cửa sổ, sau đó nói với Phương lão sư: “Thật cao, a…”

Cậu phần lớn chỉ hoạt động nơi thấp bằng, chỗ cao nhất từng đi chính là lầu bốn ký túc xá ở trước kia, chớ nói chi là nhà chọc trời như vậy, may mắn vừa rồi thang máy là hoàn toàn phong bế, mới không khiến Hiểu Quả chạy trốn.

Phương lão sư buồn cười: “Cũng sẽ không té xuống.”

Hiểu Quả lại vẫn không bỏ xuống cảnh giác, hay thoáng ló đầu ra tò mò nhìn xem bên ngoài, không đến một lúc nhát gan rụt trở về, không dám tới gần nơi đó.

Phương Tỳ nhìn chăm chú hành vi Hiểu Quả trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Cậu như vậy không thể ngồi thuyền cũng không thể ngồi máy bay, về sau La Vực đi xa nhà, cậu chỉ có thể chờ ở nhà.”

Hiểu Quả thích máy bay, cho nên đối với cái từ này rất mẫn cảm.

“Tôi muốn, ngồi máy bay.” Hiểu Quả chờ mong nói.

Phương lão sư lại nói: “Chính là cậu sợ cao, La Vực sẽ không mang cậu đi.”

Không thể đi theo La Vực, Hiểu Quả tươi cười có chút yếu bớt: “Tôi đây, không… Sợ.” Cậu ý đồ sửa lại.

“Thật không?” Phương Tỳ không tin.

Hiểu Quả gật gật đầu, thế nhưng thật sự đứng lên, cố gắng đi hai bước đến bên cửa sổ. Dù sắc mặt cậu không dễ nhìn cũng có thể nhìn ra Hiểu Quả làm ra hành động này có bao nhiêu quyết tâm.

“Chính là cậu còn sợ nước, làm sao đây?” Phương lão sư lại hỏi.

Hiểu Quả lần này suy nghĩ thật lâu: “… Tôi cũng, tôi cũng, không sợ .”

Nhưng mà cái cam đoan này rõ ràng lo lắng yếu hơn rất nhiều, bản thân Hiểu Quả cũng biết, hai ngón tay rối rắm mà giao triền cùng một chỗ, tâm lý đấu tranh vô cùng lợi hại.

Cậu nguyện ý vi La Vực vượt qua sợ hãi lớn nhất, đối Hiểu Quả mà nói, đây là một chuyện cỡ nào đáng giá tán dương, nếu La Vực ở đây, đã sớm khen cậu một trận. Chính là Phương Tỳ không có, hắn không chỉ bất giác có ý tứ, ngược lại bởi vì Hiểu Quả rành rành sợ hãi như thế lại còn miễn cưỡng bản thân làm mà nhăn mày.

Có lẽ, nhân sinh chưa đi đến phút cuối cùng, chúng ta ai cũng không biết trên đường xuất hiện thay đổi là tốt là xấu, tương lai lại sẽ như thế nào…

Phương lão sư vừa nghĩ, một bên thở dài, lấy quả cam trên bàn đã bóc vỏ xong đưa đến trước mặt Hiểu Quả.

“Được rồi, đừng đứng , ngồi xuống ăn cái này. Hoặc là cậu muốn ăn bánh bao kim sa?”

“Tôi muốn, ăn cam…”

“Ân, đặt khăn tay lên đùi, đừng làm dơ quần áo.”

“Quần áo, là mới …”

“Tôi biết.”

“Ăn.”

“Tôi không ăn, cậu ăn đi…”

Phương Tỳ cùng Hiểu Quả cứ như vậy ở trên lầu đợi thật lâu sau, tính tính thời gian, Phương lão sư cảm thấy hội đấu giá hẳn là kết thúc, nhưng để ngừa vạn nhất, hắn quyết định mang theo Hiểu Quả đi lên lầu chờ.

Vài đại sảnh hoa lệ nhất đều tập trung ở tầng trệt, có lẽ là hôm nay tới khác thật sự tương đối nhiều, giám đốc khách sạn cũng tương đối nghiêm khắc, Phương Tỳ vốn ngại phiền toái mới không để giám đốc tiền thính trước đó tiếp tục dẫn đường mình , ai biết ngắn ngủn dọc theo đường đi nhận được mấy câu thăm hỏi lễ phép, hắn lại không có giấy chứng nhận tương quan, rơi vào đường cùng, Phương lão sư vẫn là chỉ phải tìm giám đốc trở về.

Giống như khi đến, Hiểu Quả vốn vẫn luôn nhắm mắt theo đuôi theo bên người Phương lão sư, tuy rằng cậu thường thường sẽ bị một ít đồ vật chưa thấy qua hấp dẫn lực chú ý, nhưng mà Phương Tỳ vừa gọi, Hiểu Quả sẽ nghe lời đuổi kịp, cũng không cần quá mức quan tâm, chính là lần này, đãi Phương Tỳ nói chuyện điện thoại xong quay đầu lại, bên người lại không có bóng dáng Hiểu Quả? !

Phương Tỳ lập tức nội tâm cả kinh, vội vàng dọc theo đường đã đi tìm kiếm, chính là tầng chót thật sự quá lớn, ba bốn lối rẽ đều đến nơi khác nhau, Phương Tỳ chọn hai cái, tha hơn phân nửa vòng xuống dưới vẫn không thấy bóng dáng Hiểu Quả, Phương lão sư trong lòng biết không ổn.

Hắn cũng bất chấp sẽ quấy rầy La Vực làm việc, trực tiếp gọi điện thoại cho đối phương.

La Vực mới từ phòng bán đấu giá nơi ấy lấy được vật phẩm, đồ vật cũng không tính rất hiếm lạ, nhưng bởi vì này giá cả cất cao quá độ, cũng làm cho phương chủ sự không thể không trịnh trọng đối đãi, liên tiếp thay đổi vài hộp chứa nhưng vẫn cảm thấy không xứng.

Đang chần chờ , La Vực nhận được một cuộc gọi.

Phương bán đấu giá chỉ thấy người mua không nói hai lời, cái gì đóng gói cũng không muốn, trực tiếp rút ra một cái hộp thủy tinh đơn giản liền tiêu sái đi mất, lưu lại một đám giương tay muốn bắt tay không biết làm thế nào.

So với Phương Tỳ, La Vực hiểu biết địa hình khách sạn không thua gì nhân viên mỗi ngày ở trong này công tác, y vừa đi vừa gọi di động cho Hiểu Quả, nhưng mà tiếng tít tít vang một lúc lâu thế nhưng không người tiếp. La Vực trực tiếp mang theo Phương Tỳ đến phòng bảo an, trong lúc phân phó giám đốc tiền thính đến nói: “Gọi điện thoại cho bọn họ, trước đem camera một tầng hành lang này điều ra.”

Giám đốc tiền thính cũng coi như nhìn quen trường hợp lớn, nhưng trước mắt cũng nhịn không được trì độn, bà vốn tưởng rằng hôm nay tiếp đãi là thân thích vị giám đốc cấp nào, không nghĩ tới… ông chủ lớn sao bỗng nhiên xuất hiện ?

“Ách, được, được, tôi lập tức đi làm.” Giám đốc hoàn hồn vội vàng lên tiếng trả lời.

Mà Phương Tỳ thì lặng lẽ nhìn biểu tình La Vực, trên mặt người nọ vẫn là thản nhiên , mắt cũng không thèm nháy mắt mà nhìn chằm chằm con số chậm rãi giảm xuống tầng trệt, không thấy tức giận, không thấy lo lắng, chỉ trừ bỏ không có tươi cười dĩ vãng mà thôi.

La Vực ở nơi đó hấp tấp tìm người, mà Hiểu Quả bị tìm lại đi nơi nào?

Kỳ thật Hiểu Quả không tính toán chạy loạn, cậu chỉ trong lúc vô ý nhìn thấy La Vực mà thôi. Nói chính xác, là La Vực trong TV.

Phương lão sư dẫn cậu đường đến hội đấu giá, vài cái màn hình lớn đang truyền phát tin buổi sáng nghi thức ký hợp đồng thành công, lúc Hiểu Quả quay đầu lại, màn ảnh chính kéo cận cảnh La Vực, dĩ vãng mỗi ngày khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt Hiểu Quả hiện tại bị biến lớn đến như vậy, Hiểu Quả kinh hỉ, bất tri bất giác chạy tới màn hình lớn.

Vừa vặn nơi ấy đúng là khu vực yến hội đêm nay, mà một màn Hiểu Quả nhanh chóng đi qua cửa lại vừa vặn bị vài vị đồng nghiệp hợp tác tại đó nhìn thấy.

Nói là yến hội, kỳ thật là vì chúc mừng hôm nay ký hợp đồng thành công mà đặc biệt làm buổi tiệc, tầng cao nhất xa hoa lộ thiên, tụ tập chùn quanh hồ nhân tạo thật lớn ở giữa, ánh đèn kiều diễm rực rỡ, mùi rượu ngon cùng giai nhân xinh đẹp, còn có âm nhạc biến hóa theo tạo hình suối phun, hết thảy tổ hợp này đều là hoàn mỹ lại khiến người say mê.

Khách nhân xem như ở nhà, tâm tình cũng trầm tĩnh lại, tâm buông lỏng, ngoài miệng cũng ít giữ lại. Bọn họ biết La Vực sẽ không đến trường hợp này, vì thế dựa vào trái tim bát quái không kiềm chế nổi, trêu chọc La Vực một ít động tác gần đây quá lớn. Không nghĩ tới đang nói tới hứng khởi, một vị nhân vật chính trong đó liền xuất hiện ở trước mắt.

Trong đó thật gặp qua Hiểu Quả kỳ thật rất ít, cũng chỉ một vài người, La Vực bình thường giữ người rất kỹ, vài vị này bởi vì ra vào La gia chủ trạch dàm hạng mục vội vàng liếc đến . Trước mắt bỗng nhiên người này xông ra, bên người một người làm bạn cùng không có,  mọi người tự nhiên không tin, nhưng mà không tin thì không tin, nói một chút nháo nháo kéo qua còn chưa tính, lại có người muốn nhảy ra, cũng không biết là hắn lòng hiếu kỳ bùng nổ, hay là không cam lòng ánh mắt của mình bị người nghi ngờ.

Người này chính là Hoàng Mậu Đình.

Mọi người biết hắn cùng La Vực xưa nay bất hòa, liền sôi nổi câm miệng không lại tiếp lời. Nhưng mà Hoàng Mậu Đình đại khái có chút say, những người Hoàng gia khác lại không ở bên người, không người khuyên kết quả chính là mặc hắn ngoắc gọi tới phục vụ sinh, lớn giọng thì thầm.

Sau đó phục vụ sinh nghe lệnh mà đi ra ngoài. Không lâu sau, trong tay của hắn lĩnh một người vào đây.

Chương 40

Nó có thể hay không chạy tới nhận nuôi một tên ngốc tử khác, sau đó ném mày đi?

Edit: Rei

Mọi người chỉ thấy đi theo bên người phục vụ sinh đi tới chính là nam sinh tuổi tác không lớn, mặc áo màu xanh lá nhạt cổ áo viền lông, trên áo in một quả trứng khủng long nhiều màu, biểu tình của cậu hơi có chút sợ hãi , mắt trợn to nhìn nơi nơi, tựa hồ là lần đầu tiên đến trường hợp như vậy.

Đợi cho đến gần, Hoàng Mậu Đình lập tức gào lên.

“Mấy người nhìn đi, tôi nói không sai, có phải nó hay không? Có phải nó hay không?”

Hắn hướng người trước gặp qua Hiểu Quả xác nhận, nhận được tán thành sau, lộ ra biểu tình đắc ý.

Mà những người khác chưa thấy qua Hiểu Quả , thì tại nhìn thấy trong lòng ngực của cậu ôm món đồ chơi, cũng không khỏi biểu hiện ra ánh mắt vừa ngoài ý muốn vừa “Quả thế”.

Hoàng Mậu Đình mắt thấy mọi người tin, nhưng miệng vẫn không buông tha người: “Các người không phải còn có người hoài nghi? Đi a, hỏi một chút sẽ biết.”

Nói xong, hắn chuyển hướng Hiểu Quả: “Cái gì kia, mày cùng… La Vực là quan hệ như thế nào a?”

Hiểu Quả vốn đang hảo hảo nhìn màn hình lớn, bỗng nhiên một người lại đây nói có người mời cậu đi vào uống đồ uống, sau đó không cho Hiểu Quả thời gian tự hỏi liền kéo cậu đến nơi này. Hiểu Quả nội tâm thấp thỏm, chợt nghe người trước mắt nhắc tới tên La Vực, lực chú ý lập tức rơi xuống trên người người đang nói chuyện.

“La Vực…” Hiểu Quả nhẹ nhàng lặp lại.

“Đúng vậy, tao nói chính là La Vực, nó là gì của mày?”

Hiểu Quả cong mắt, giới thiệu nói: “La Vực, là của tôi , bạn tốt.”

Không nghĩ tới một câu chân thành như vậy vừa nói xong, lại rước lấy một mảnh cười to, nhất là Hoàng Mậu Đình, hắn thiếu chút nữa cười đến từ trên ghế té xuống đất. Hoàng Mậu Đình một bên vỗ đùi, một bên lau nước mắt, hơn nửa ngày mới ngưng được.

“Ha ha ha ha, không, không nghĩ tới… bọn mày là bạn tốt a! ! Bạn tốt? ? Cái dạng ‘Bạn tốt’ gì? Thẳng thắn thành khẩn với nhau? Không có gì giấu nhau? Thật không nghĩ tới La Vực cùng ngốc tử có cùng đề tài a như vậy, ha ha ha ha…”

Nhưng mà Hiểu Quả đối với bọn hắn phản ứng như thế tựa hồ cảm thấy có chút mạc danh kỳ diệu, trên mặt hắn lễ phép tươi cười miễn cưỡng duy trì , trái phải nhìn nhìn, cố lấy lá gan hỏi: “Anh, các anh… gặp anh ấy sao?” Hiểu Quả phát hiện, không biết lúc nào Phương lão sư cũng không thấy , mà phụ cận một người cậu cũng không biết, cũng không tìm thấy La Vực .

Hoàng Mậu Đình nghe thấy vấn đề này biểu tình làm ra vẻ, quay đầu hỏi quần chúng hai bên: “Các người thấy La Vực không? Nó sao không đến a?”

Không nhận được trả lời, Hoàng Mậu Đình đối với Hiểu Quả nhún hai tay.

“A nha, La Vực hình như không thấy . Mày nói, nó có thể hay không chạy tới nhận nuôi tên ngốc tử khác? Sau đó ném mày đi?”

Nói xong, bản thân hắn lại như nghe được thiên đại chuyện cười cả người run run nở nụ cười. Tiếng cười mặc dù không tới chua ngoa, nhưng lại giống như quả bóng bị đâm rách một nửa xì xì bay hơi ra ngoài, nghe được Hiểu Quả có chút khó chịu lui về phía sau một bước.

Hoàng Mậu Đình nhìn bộ dáng của cậu, lại bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Như vậy đi, nếu mày đáp ứng điều kiện của tao, tao cho người tìm thay mày.” Cũng không chờ Hiểu Quả gật đầu, bản thân y vuốt cằm tự hỏi, lát sau nói, “Mày múa đi, mày bình thường có mua cho La Vực xem hay không? Xoay xoay mông xoay xoay thắt lưng, hẳn là không khó đi?”

Hắn nói xong lại hướng mọi người một bên trưng cầu ý kiến, chính là những người đang ngồi này cũng là thấy quá cảnh đời đọc quá sách, hơn nữa lớn hơn nhiều so Hoàng Mậu Đình. Mặc dù không thích La Vực, ý tứ vui đùa y hai câu cũng thôi. Nhưng đôi mắt người trước mắt, nếu biết đối phương là người đặc biệt, lại thêm một bước vui đùa liền có chút quá phận .

Vì thế có người nhìn không được khuyên nhủ: “Được rồi được rồi, Hoàng Thiếu, cho cậu ta đi đi, chúng ta uống rượu.”

“Đúng vậy, đừng khi dễ người ta , một lát La Vực nói không chừng tìm đến .”

Phục vụ sinh làm người hoà giải vừa nói vừa tiếp đón muốn đem Hiểu Quả mang về đường cũ, ai biết Hoàng Mậu Đình nghe lại không cao hứng .

“Lời này nói như thế nào , để cho La Vực đến tôi sợ nó sao? Ai, mày không thể đi.” Hắn đã là bảy phân say, không đến mức mất đi hành động cơ bản, nhưng mà đầu óc hiển nhiên so bình thường càng không bị khống chế .

Hắn đuổi theo Hiểu Quả hỏi: “Tiểu ngốc tử mày có thể khiêu vũ hay không? Mày tự mình nói.”

Hiểu Quả bị hắn nắm áo, kéo về phía trước hai bước, lảo đảo một chút mới đứng vững. Đối với mùi rượu xông lên khiến da mặt mặt đỏ lên, Hiểu Quả có chút khẩn trương, nhưng trong miệng vẫn là nghiêm túc trả lời: “Tôi… tôi sẽ không.” Cậu muốn nói, khiêu vũ chờ tôi lần sau biểu diễn đi.

Hiểu Quả trong đầu nghĩ đến chính là cậu trước kia ở Nhà Thiên Sứ, các lão sư cũng sẽ đúng giờ làm tụ hội để tất cả mọi người lên đài biểu diễn, Hiểu Quả mỗi lần đều là người hào phóng nhất, tuy rằng cũng có chút thẹn thùng, nhưng là cậu hát thường thường nhận được rất nhiều người khen ngợi. Nhưng mà những người đó đại khái không biết, Hiểu Quả vì mỗi một lần biểu diễn, trở về đều sẽ khổ luyện thật lâu thật lâu.

Nhưng mà cậu thành thực ở trong mắt Hoàng Mậu Đình lại là từ chối lấy cớ, đối phương không vui mà bỏ áo Hiểu Quả ra, hừ hừ nói: “Cái này cũng không, cái kia cũng không, khó trách La Vực không cần mày.”

Lời này vừa ra, lập tức kinh đến Hiểu Quả, nhưng mà cậu cũng có phán đoán nhỏ của mình, Hiểu Quả ngữ khí khẳng định trả lời: “Không có , La Vực… Để cho tôi tới chơi.” Ý tứ chính là cậu tin tưởng La Vực không có khả năng không cần cậu.

Hoàng Mậu Đình bị người hai bên vẫn luôn không dừng lại cằn nhằn phiền đến không chịu được, lại thấy thằng ngốc này không chỉ không dễ lừa còn biết tranh luận, nhất thời cũng hiểu được không thú vị , vì thế nghẹn khẩu khí phất tay với nó.

“Đi a đi a, La Vực cần mày, vậy mày tự mình đi tìm a, to xem mày có thể tìm được hay không.”

Không nghĩ tới cái đề nghị này đúng ý Hiểu Quả, cậu lập tức liền xoay người chạy. Bất quá Hiểu Quả cũng không chạy về đường cũ, cậu lại chạy hướng ngược về phía bữa tiệc lộ thiên, trong một đám người ngợp trong vàng son y hương tìm kiếm La Vực căn bản không tồn tại.

Mắt thấy tình hình như thế, có người muốn gọi điện thoại tính toán tìm viện binh, tay lại bị Hoàng Mậu Đình kéo.

Hoàng thiếu có khi hồ đồ, có khi khó hiểu đụng tới lý luận lại nghe hơi có chút đạo lý.

“Cậu hăng say vớ vẩn cái gì, muốn tìm La Vực? Cậu xem nhìn trong đó có bao nhiêu người La gia ở, bọn họ từng bước từng bước cũng không vội, nào đến phiên các cậu tới nhiều chuyện?”

Lời này vừa nói ra, người hai bên không khỏi hướng chung quanh nhìn lại, quả nhiên thấy mấy chỗ đều có người La gia, La Thái Dung, La Thái Hoa, La Bảo Điệp, La Bảo Phàm, ai cũng đang nhìn, có lẽ lúc Hiểu Quả tiến vào bọn họ đã chú ý tới , nhưng mà không một người đi ra chẳng sợ nói một câu, biểu tình trên mặt từng người có lẽ so đám người Hoàng Mậu Đình còn lạnh đạm hơn.

Người gọi điện thoại yên lặng buông tay xuống.

Mà Hiểu Quả không cẩn thận đi vào trung tâm bữa tiệc sau, xác thực bắt đầu thấp thỏm. Ngọn đèn hôn ám, âm nhạc ầm ĩ, vũ tư không bị cản trở, có lẽ đối người giữa sân là kích thích, là tư tưởng. Đối Hiểu Quả mà nói, cũng là khác loại xa lạ cùng kinh hách. Cậu muốn tránh khỏi hết thảy, lại đi như thế nào cũng đi không ra vòng vây quái dị này.

Hiểu Quả ôm thật chặt ông già Nô-en trong ngực tìm kiếm an ủi mỏng manh, miệng thì thì thà thì thầm gọi tên La Vực. Nhưng cậu thấp tiếng giữa nơi âm hưởng ồn ào náo động lại bị che đậy vô tung vô tích, bao gồm tiếng chuông di động luôn phát ra trên cổ của cậu.

Bất tri bất giác, Hiểu Quả lại đi tới cạnh hồ nước đang tỏa ánh đèn nhiều màu, vốn coi như nỗ lực khắc chế sợ hãi, tại một giây kia lại đột nhiên bạo phát ra!

Hiểu Quả đầu tiên là kinh hãi nhìn cái ao trước mắt, sắc mặt trở thành tuyết trắng, ngay sau đó liền nhịn không được phát ra tiếng thét chói tai. Cậu một bên gọi, một bên giống như ô tô nhỏ mất hướng dẫn bắt đầu nơi nơi chạy loạn.

Hành vi như vậy tự nhiên khiến cho chung quanh chú ý cùng bất mãn. Có người bị đụng, có người bị đạp, không biết là vị nào cực kỳ bất mãn bị người hại đối chiếc ô tô nhỏ thực thi hành vi trả thù trong âm thầm. Hiểu Quả chỉ cảm thấy sau lưng bị đẩy mạnh một cái,  cậu vốn chạy trốn nghiêng ngả lảo đảo, bị ngoại lực thật lớn đánh úp lại, lập tức khiến cho cậu mất đi cân bằng, thân thể nghiêng một cái, nghiêng người ngã xuống hồ nước!

Một giây kia, tảng lớn bọt nước bị mãnh liệt ào lên, mọi người chỉ thấy cậu bé té vào nước phát ra liên tiếp tiếng kêu thê lương, giống như vây quanh cậu không phải nước lạnh, mà là liệt hỏa. Tứ chi cậu không ngừng múa may đạp nước, làm như muốn đứng lên, lại làm như muốn cuộn người lại. Bất quá rất nhanh, cậu đình chỉ giãy dụa, động tĩnh ồn ào náo động giống như trước đó bỗng dưng xuất hiện lại bỗng dưng biến mất.

Hiểu Quả yếu ớt trôi giạt trên hồ, vốn bàn tay cậu siết chặt ông già Nô-en cũng từng chút một thoát lực rời khỏi đầu ngón tay tái nhợt, nhanh chóng hút no nước sau rồi chìm nghỉm vào trong bóng tối…

Hàng Thanh kỳ thật cũng ở trong bữa tiệc nay, nhưng mà cô thủy chung đưa lưng về phía mọi người, đứng ở góc tối quầy bar cùng một đại hộ khách tán gẫu vô cùng hợp ý, thẳng đến tiếng ồn ào kia nổi lên, cô mới phát hiện tròng tiệc tựa hồ xảy ra chuyện.

Hàng Thanh theo động tĩnh quá lớn kia đến ngoài vòng vây, vươn tay đẩy ra đám người vây xem, chỉ thấy ở giữa hồ nước một người đang trôi? !

Cô cũng đi qua La gia chủ trạch mấy lần , nhưng mà dưới đáng tiếc sai sót ngẫu nhiên, cô cũng chưa từng thấy qua Hiểu Quả. Nhưng này lại không cản trở Hàng Thanh hành động, vô luận là làm một người chủ sự hay là người bình thường.

“Đều thất thần làm chi, gọi bảo an, cứu người a!” Hàng Thanh quát.

Có người vội vàng vội vội đi ra ngoài, có người lại thấp giọng nói với Hàng Thanh: “Cái ao này rất cạn, nước còn chưa đến ngực, người nọ không phải uống rượu sao?” Ý tứ chính là mọi người cũng không phải ở bữa tiệc chưa từng gặp qua trường hợp hỗn loạn như vậy, kỳ thật không cần hưng sư động chúng như vậy.

Nhưng mà những lời này lại đổi lại Hàng Thanh trợn mắt nhìn: “Cậu ta không động ! Xảy ra chuyện anh phụ trách? !”

Nói xong cô lại nhìn những nam sĩ áo mũ chỉnh tề bên người, giống như không tin bọn họ thế nhưng sẽ khoanh tay đứng nhìn như thế. Rốt cục nhìn đối phương ngại ngùng tính toán ra tay, Hàng Thanh đã thấy những người này còn sợ làm dơ y phục trên người, từng người muốn cởi cúc áo trước. Hàng Thanh rốt cuộc không thể nhẫn nữa, trực tiếp cởi giày cao gót tự mình nhảy vào trong nước.

Bất quá cô đang định n hành động, một bên đã có người càng nhanh hơn một bước.

Một thân ảnh từ cửa lớn bước nhanh đến, khi tất cả mọi người còn chưa phát hiện y xuất hiện, đối phương đã ném quải trượng trong tay, “Ùm” nhảy vào trong nước!

======

40c rồi, nửa đường rồi, edit xong bộ này ko biết là tâm lý vặn vẹo hay bách độc bất xâm nữa. Bộ này có đủ mọi thứ luôn: thân nhân như kẻ thù, người thì thờ ơ lạnh nhạt không muốn cứu người vì sợ bẩn quần áo!! Có kẻ còn tàn nhẫn hơn nữa, dùng khiếm khuyết của kẻ khác mua vui cho bản thân mình! Mẹ nó, 1 đám tay chân lành lặn ko sứt mẻ mà hành động còn thua súc sinh

Advertisements

7 thoughts on “TBĐ 39 + 40

    1. Đợi hoàn trà nông mình mới edit tiếp, thêm cái bộ này mấy chương sau đọc rất bực bội. Nếu bạn muốn edit tiếp thì ko sao hết =)))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s