Xuyên Việt Chi Viễn Sơn Trà Nông

Trà Nông – 83+84

Chương 83: Trượt tuyết

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Người gác cổng mới tới, Tiểu Uông, rất có khả năng. Tự mình tìm người xây kháng còn không tính, đã vậy còn đem phòng dành người gác cổng, vốn lúc trước dùng để chứa tạp vật cũng đều sửa sang lại.

Thời điểm Đại Hùng trở về, Tiểu Uông đang pha trà, trên tay còn cầm một quyển thư, hai con cẩu ghé vào chân Tiểu Uông gặm xương cốt.

“Uông!”

Đại Hùng: “…” Đi nhầm?

Tiểu Uông rất nhanh đứng lên: “Đại nhân trở lại. Ta là người gác cổng mới tới, Uông Thiên Thành, Tiểu Uông.”

Đại Hùng cúi đầu nhìn hai con cẩu bên chân Tiểu Uông. Cẩu chỗ nào ra, lớn lên thật xấu. Đại Hùng so sánh độ lớn nhỏ của hai con cẩu, đủ dùng để kéo trượt tuyết nha, cũng không biết tức phụ là từ chỗ nào tìm ra tới người gác cổng này nữa.

Đại Hùng hiển nhiên không phải một mình trở về, phía sau còn đi theo giúp đỡ, khiêng vào cửa nửa miếng thịt heo, nửa miếng thịt hươu bào, còn có thiệt nhiều trái cây trên núi.

Ôn Luân đã đi ra, kéo Đại Hùng vào phòng: “Không bị thương đi?” Trong bồn tắm nước ấm đã đổ vừa đủ, chờ Ôn Luân chuẩn bị tốt quần áo tắm, Đại Hùng cũng đã tự cởi sạch mình thành gấu lõa thể.

“Không có.” Đại Hùng không kéo Ôn Luân vào đồng thời phao tắm, nước ấm có chút lạnh, y cằn nhằn cùng tức phụ oán giận, “Mấy tên sát phôi bên Long Môn Quan cũng đồng thời vào núi. Con mồi bị phân đi không ít. Quân sư đúng là càng ngày càng không thể tưởng tượng nổi, đưa tới nhiều cật hóa như vậy không nói, còn hố A Thanh nhà chúng ta. Đúng rồi, người gác cổng ngoài kia là xảy ra chuyện gì a?”

Ôn Luân đem chuyện Uông Thiên Thành kể cho y nghe.

Đại Hùng gật gật đầu: “Một cái mùa đông, làm người gác cổng cũng được. Hai con cẩu cũng không tồi, so với Tiểu Uông càng hữu dụng hơn.”

Ôn Luân phụ họa: “Ân, chờ phong sơn liền để nhóm thợ thủ công bớt thời giờ làm xe trượt tuyết. Có cái gì cũng không cần xuống núi cõng đi lên.” Xe trượt tuyết có thể chở đồ vật, so với lượng đồ vật một người có thể cõng lên núi nhiều hơn. Mặt cẩu lớn lên khổ bức như vậy, nhìn đã đủ khiến người ta muốn đi khi dễ rồi.

Đại Hùng nghỉ ngơi trong một ngày, ngày hôm sau liền khoe khoang chiến tích với tức phụ.

Ôn Luân còn chưa đi đến trà xưởng, chợt nghe đến tiếng kêu thảm thiết phá lệ thê lương, không khỏi quay đầu hỏi Đại Hùng: “Bắt sống lợn rừng à?” Tiếng giết heo kêu thủng trời xanh, thật sự rất có đặc sắc.

Thật lâu trước kia, Ôn Luân vẫn cảm thấy heo đều là vật vô hại, vô luận là heo nhà vẫn là lợn rừng, đều chỉ có nằm dài ở trong bát mặc người ăn. Nhưng trên thực tế, heo ở trên núi lại rất hung tàn, tuyệt đối là mãnh thú nha.

Đại Hùng chậm lại cước bộ: “Chỉ ba đầu lợn rừng nhỏ, trước thả nuôi thử nhìn xem. Đỡ phải đến mùa đông khắc nghiệt không có thịt tươi ăn.”

Không có thịt tươi ăn, ý nghĩ này chỉ mình Ôn Luân mới có thôi. Đầu năm nay, có thịt ăn là đã không tồi, ai còn quản là thịt tươi sống hay là thịt khô muối chứ.

Ôn Luân cười cong hai mắt, bỗng nhiên thấu đi qua, hôn một hơi lên vành tai Đại Hùng: “Tiểu gấu mèo.”

Đại Hùng hít khí một hơi, lỗ tai nhanh chóng đỏ lên: “Ở, ở bên ngoài đừng như vậy.” Suốt mấy ngày đi ra ngoài, săn thú là thứ yếu, mấu chốt là còn phải kiểm tra thêm một lần tình huống chung quanh. Săn thú chẳng qua là khi quay về, thuận tay đánh một ít. Nhưng chuyện này hao phí tinh lực, xa xa so với đơn thuần săn thú còn muốn cao hơn nhiều.

Y ngày hôm qua trở về tắm rửa, ăn cơm xong liền ngủ. Buổi sáng hôm nay thì nhớ thương khoe khoang chiến tích với tức phụ, cũng không đem người làm như thế nào, kết quả hiện tại đâu?

“Tức phụ, đệ đang nghĩ gì?”

Ôn Luân không trả lời, chỉ cười khẽ hai tiếng.

Cước bộ của Đại Hùng dừng một chút, do dự rốt cuộc là nên dựa theo kế hoạch sớm định ra đi tiếp đi, hay là xoay người trở về phòng hung hăng mà làm tiểu yêu tinh trên lưng này. Đương nhiên, ý chí cùng lực chấp hành cường đại của quân nhân, vẫn là khiến cho Hùng đại tướng quân cõng tiểu yêu tinh nhà mình mang đi trà xưởng.

Ba đầu tiểu lợn rừng vừa mới bị hạ đao đoạn tử tuyệt tôn. Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn tiểu trư tể. Nhóm tiểu trư tể không biết là bởi vì vừa mới gặp công kích vật lý, hay là bởi vì hiện tại đang bị công kích tinh thần, ngay cả “éc” cũng không dám phát ra một tiếng, chỉ biết nằm đó run rẩy chân nhỏ giọng hừ hừ.

Hoa Vĩnh đứng lên, tay to vung lên, ba người lại đây, một người bưng một đầu, ôm vào trong chuồng gia súc.

Hiện tại chuồng gia súc đã khác xa lúc xưa.

Quy mô của ổ gà là lớn nhất, mặt khác còn có chuồng lừa, chuồng ngựa, chuồng dê, hiện tại lại thêm chuồng heo, còn nhốt một đầu hươu bào cùng hai đầu hoàng dương.

Vài nữ quyến phụ trách chiếu khán chuồng gia súc nói tới hai đầu hoàng dương liền cười: “Lúc mới tới rất hoang dã, sau lại nhìn thấy mẫu dương cách vách, liền lập tức an tĩnh lại ngay.”

Ôn Luân nhìn nhìn hoàng dương toàn thân chật vật, lại nhìn nhìn mẫu dương được chăm sóc đến vô cùng tốt, nháy mắt liền hiểu được. Đây là tiểu hoàng mao điểu ti coi trọng bạch phú mỹ nha!

Sau đó, tiếng pháo vang liên tiếp, kết cấu chủ thể của bảo lâu cũng đã toàn bộ hoàn thành.

Hùng gia làm đông gia, thỉnh nhóm thợ thủ công bao quát toàn thôn đều ăn thật ngon một trận. Hai đầu lợn rừng lớn, hai đầu hoàng dương, quả thực thịt xếp cao cao như núi nhỏ. Xây bảo lâu, người toàn thôn đều tham dự, về phần nhóm du khách cũng chỉ là đến thấu cái náo nhiệt mà thôi. Bàn đồ ăn chỉ tốn vài đồng tiền, chẳng lẽ nguyên một mùa đông còn không kiếm trở lại?

Người trong thôn nói thật ra thì, trải qua vài năm chỉ điểm sau, về chuyện kiếm tiền đó là nghĩ một chút liền thông. Hiện giờ đừng nói là phụ nhân trong thôn, cho dù là những hán tử nhàn rỗi trước kia, cũng đều là hảo thủ nấu ăn. Năm nay còn có một nhà, được thỉnh đi thôn cách vách, đi nấu tửu tịch cho người ta.

Hiện tại người trong thôn không có việc gì, vẫn thích ngồi ở dưới cây đại trà ngay thôn khẩu tụ tập, nhưng trên tay mỗi người đều có việc, nếu không phải đan giỏ sọt đựng thức ăn, thì chính là may quần áo khâu đế hài. Có du khách ngẫu nhiên cũng sẽ mua một hai món.

Nhất là thời điểm mùa đông, các thư sinh đông du năm trước, cũng đã để các thôn dân hảo hảo cắt một miếng… Khụ, kiếm một ít. Đầu năm nay người muốn đi du lịch đều là kẻ có tiền, tùy thân mang đến ăn dùng tuyệt đối cũng không ít, nhưng không chịu nổi có thời điểm bỏ sót nha. Mùa đông trong núi lại không đi ra được, vật tư của mọi người cũng có hạn, đương nhiên phải lấy tiền, hung hăng mà lấy tiền.

Món Ôn Luân ăn vẫn là Thúy Liên tự mình cầm dao. Tinh tế đến một mảnh thịt cũng có thể khắc ra hoa cái loại này.

Về phần những người khác, nhất là người gác cổng Tiểu Uông, đãi ngộ của hắn đều như Đại Uông Nhị Uông.

Tiểu Uông nhìn một chậu lớn thịt xếp thành đỉnh cao trước mắt, thật cũng không cảm thấy Hùng gia cố ý làm khó dễ gì hắn. Nhưng khi cúi đầu nhìn hai con cẩu ở bên chân mình ăn đến đầu cũng không muốn nâng kia, chậu lớn giống nhau như đúc, rau xanh giống nhau như đúc. Hắn ăn một hơi, hương vị thật tâm không tồi, nhưng hắn thật tâm cảm thấy rất nghẹn lòng a.

Lòng nghẹn đến muốn tràn ra Tiểu Uông, cơm nước xong, đem ba cái chậu cơm được liếm đến sáng bóng kia đưa đến bên cạnh giếng.

Bích Hà đang ngồi bên cạnh giếng rửa chén, vừa thấy ba cái chậu cơm, không khỏi ngẩng đầu nhìn thoáng qua ba cái uông kia, so nàng rửa qua còn sạch hơn.

Khổ bức cẩu x2, biểu tình nghiêm túc mà nhăn mặt, ngồi xổm dưới đất: “Gâu gâu.” Nhanh rửa chén đi.

Tiểu Uông mặt mang khổ bức làm sáng tỏ: “Là chúng nó cướp chậu cơm của ta đi liếm sạch!” Mới không phải hắn liếm sạch a.

Bích Hà: vì cái gì phải cường điệu một lần? Nàng căn bản là không có hoài nghi hắn liếm chậu cơm.

Tiểu Uông tiếp tục mặt mang khổ bức, kéo thùng nước qua, giúp Bích Hà múc nước.

Chờ đến khi Tống Lâm vào cửa, Tiểu Uông không chỉ giúp đỡ Bích Hà đem bát tẩy sạch, đồ ăn tẩy sạch, còn đem vại nước trong phòng bếp đổ đầy, cũng đổ đầy nước trong bồn tắm.

Tiểu Uông tự giác ra sức làm việc.

Tống Lâm thấu lại đây tiếp đón Bích Hà, lại thăm dò nhìn đáy giếng, chỉ vào Tiểu Uông: “Tiểu tử chỗ nào tới, không hiểu chuyện a. Dùng nước như vậy, giếng này không kịp chảy  nước, không hai ngày liền cạn.”

Biểu tình của Tiểu Uông liền cùng cẩu nhà mình y chang nhau, cái gì gọi là cố hết sức không lấy được lòng, cái gì gọi là hảo tâm làm chuyện xấu, chính là đây.

Bất quá Tống Lâm cũng không tiếp tục nói hắn, Đại Hùng cùng Ôn Luân cũng trở về, tiếp đón nhau vào thư phòng đàm luận chính sự. Diêu Thanh thu dọn đồ đạc đi vào bàng thính.

“Cuối cùng cũng bắt kịp.” Tống Lâm nói chính là công trình kiến trúc chủ thể của bảo lâu, “Ngày mai toàn bộ làm xong hết, chỉ để lại nhóm thợ thủ công thôi.” Tống Lâm trong khoảng thời gian này coi như là đã thích ứng sinh hoạt của một đốc công, dáng vẻ thư sinh trên người cũng đã thiếu rất nhiều.

Ôn Luân gật gật đầu: “Để nhóm thợ thủ công có rảnh đi làm xe trượt tuyết, vừa lúc có hai con cẩu, vạn nhất khuyết thiếu cái gì, cũng không sợ.”

Tống Lâm nhìn cẩu, gật gật đầu: “Xem bộ dáng là được, nhưng còn phải huấn huấn.”

Cẩu kéo xe trượt tuyết còn phải huấn? Ôn Luân chớp mắt một cái.

Tống Lâm nhìn ra Ôn Luân không rõ, giải thích một chút: “Cẩu kéo xe, giống như trâu cày ruộng, đều phải học, không phải trời sinh liền biết. Hơn nữa có cẩu nhìn khí lực lớn, nhưng chạy không được vài bước đường liền lại không được, căn bản là không thể kéo xe. Cẩu ở nơi này cũng không thích hợp, phương bắc ngược lại có hảo cẩu kéo xe trượt tuyết, hai con bên ngoài kia thoạt nhìn chính là tạp giao.”

Ôn Luân có chút thay hai con cẩu bi ai, không phải mỗi con lai đều là mỹ nhân a.

“Ôn tiên sinh vừa thấy chính là một lòng nghiên cứu học vấn, không giống những hoàn khố tử trong kinh, quen thuộc thứ này thứ nọ.” Gia môn trong kinh thành, lão đại dưỡng chim, tiểu nhân nuôi chó, tất cả đều đã nuôi ra có học vấn.

Ôn Luân bị vỗ mông ngựa, cũng không cảm thấy cái gì, quay đầu hỏi Đại Hùng: “Trong kinh có nhiều đại cẩu kéo xe trượt tuyết sao?” Có chó Husky sao? Có Alaska sao? Có Samoyed sao?

Đại Hùng lắc lắc đầu. Y ở trong kinh qua lại vội vàng, vẻn vẹn giao tế cũng chính là cùng nhóm đồng bào cùng uống rượu ăn thịt mà thôi, đừng nói nuôi chó, bọn họ những người chân chính từ chiến trường ra này, săn thú cũng đã chướng mắt.

Tống Lâm trực tiếp kéo việc: “Giao cho Tống mỗ đi, đầu xuân liền cho người đưa tiểu cẩu tể lại đây. Cẩu dưỡng từ nhỏ mới thân. Không biết Hùng đại nhân muốn dưỡng mấy con?”

Đại Hùng tính toán một chút: “Có khoản bốn năm con là đủ rồi.” Cẩu rất tốt, y trước kia đi theo cha của y săn thú, đều luôn ngóng trông có cẩu đi theo. Không nói cái khác, chính là buổi tối ở trong núi qua đêm, có cẩu ôm cũng ấm áp.

Ôn Luân nhìn ánh mắt sáng lên của Đại Hùng, biết là Đại Hùng yêu thích, quay đầu hỏi Diêu Thanh: “A Thanh muốn nuôi cẩu không? Trong viện ở phủ thành, dưỡng hai con trông cửa?”

Diêu Thanh cau có mặt: “Từ bỏ. A Thanh có tiểu tiểu con lừa.” Cẩu… thật xấu.

Ôn Luân quay đầu đối Tống Lâm nói lời cảm tạ: “Vậy phiền toái Tống tiên sinh.”

Tống Lâm nhanh chóng xua tay: “Chuyện nhỏ. Ngươi nếu là tìm chim ưng cái gì, ta ngược lại còn thật tìm không ra.”

Đại Hùng kéo về chính đề: “Lần này vào núi, chúng ta cũng lần nữa kiểm tra công sự phòng ngự trong núi. Doanh địa cũng bố trí chu đáo chặt chẽ. Dư lại liền chờ đến phong sơn rồi nhìn, cái đường kia còn phải xem thêm.”

Tống Lâm hiểu được, Đại Hùng đây không phải là hướng hắn thông báo, mà là thông qua hắn thông báo cho kinh thành.

Kỳ thật công sự phòng ngự bên trà xưởng, Đại Hùng căn bản là không lo lắng, như lúc ban đầu mấy lão binh phán đoán, không một ngàn người căn bản không đánh hạ được. Loại tình huống như tám trăm dặm đại sơn này, còn là mùa đông bị đại tuyết bao trùm, căn bản là bên đó cũng không tới được một ngàn người.

Mấu chốt là phòng tuyến ở bảo lâu bên kia, còn phải băn khoăn mấy vấn đề linh tinh như đả thảo kinh xà này nọ, tuy rằng xây xong sau lực phòng ngự cũng không thể thấp hơn so trà xưởng bên này, nhưng hiện tại còn chưa xây xong thì sao? Các loại vũ khí trên núi cũng khuyết thiếu, chẳng lẽ chỉ dựa vào vài người miền núi là xong?

Lúc này Tiểu Uông mang theo Đại Uông Nhị Uông đi đến bảo lâu, lấy nồi chén ăn sạch sẽ đem về.

Nhóm thợ thủ công thấy hai đại cẩu, rất là vui sướng, cũng không có một chút biểu tình nào là ghét bỏ nó xấu: “Hảo cẩu. Đại thúc làm xe đẩy cho các ngươi nha. Các ngươi là muốn mỗi con một chiếc, hay là hai con một chiếc?”

Đại Uông Nhị Uông: “Uông uông!”

Thợ thủ công đại thúc: “Một con một chiếc đúng không? Ân, đại thúc hiểu được mà.”

Tiểu Uông: không, chúng nó không là người, cẩu ngữ ngươi cũng có hiểu đâu.

__________________________________________

TT: Trong bản QT thường thấy thì cẩu hay gọi là uông uông, nếu là truyện khác thì có lẽ tui sẽ đổi nó thành gâu gâu, nhưng trong truyện này, anh chủ nhân họ Uông, 2 con cẩu cũng bị gọi thành đại uông, nhị uông, vì vậy nên tui giữ nguyên ko đổi.

 

Chương 84: Trà sữa

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Đối với nhóm công tượng từ trong kinh thành tới mà nói, làm xe trượt tuyết căn bản là chuyện nhỏ.

Rất nhanh, Đại Uông và Nhị Uông liền có món đồ chơi của mình —— là hai chiếc xe kéo. Bộ dáng nhìn qua không khác xe trượt tuyết là mấy, nhưng mà cũng không lớn lắm, nhiều nhất cũng chỉ có thể xem như đồ chơi cho nhi đồng.

Đại tuyết rơi sau, Diêu Thanh cùng Tiểu Ỷ cả ngày bị hai con Uông lôi kéo ở trong sân nhà xoay quanh.

Diêu Thanh có chút choáng: “Đi, ta muốn đi lên lớp, trở về rồi chơi tiếp.”

Học đường trong lão miếu lại lần nữa mở ra. Diêu tiểu tiên sinh lại lên lớp lần nữa, cũng bởi vì mới vừa về thôn được nhiệt liệt hoan nghênh, Diêu tiểu tiên sinh còn cố ý chuẩn bị lễ vật.

Đại Uông dừng lại, sau đó tha Diêu Thanh chạy tới lão miếu.

Tiểu Ỷ thấy thế, nhanh chóng nhảy xuống xe kéo, vội vã chạy vào trong phòng cầm lên túi xách đã sớm chuẩn bị tốt, lại nhảy lên xe kéo: “Nhị Uông, đuổi kịp!”

Tiểu Uông ngồi xổm làm người gác cổng, hai mắt hàm lệ. Cẩu của hắn như thế nào bỗng nhiên không cần hắn rồi?

Ôn Luân lúc này mới rời giường, lười biếng đẩy cửa sổ ra, nhìn hai tiểu hài tử một trước một sau chạy như điên, bỗng nhiên nói rằng: “Về sau ta có thể thu dưỡng nhiều hài tử hơn nữa, cũng sẽ không có đối tốt với bọn họ giống như đối A Thanh bây giờ.”

Về vấn đề con nối dòng, Ôn Luân cùng Đại Hùng cũng đã từng thảo luận qua, Đại Hùng thậm chí cảm thấy còn có một cái kế hoạch dị thường khổng lồ.

“Sáng sớm, cẩn thận cảm lạnh.” Đại Hùng hai bước đi tới, đóng cửa sổ lại, chỉ để lại một kẻ hở thông khí, “Chuyện hài tử ta đã cẩn thận nghĩ qua. Chuyện thiên hạ ta không có khả năng làm hết toàn bộ, huống hồ đây cũng không phải là chuyện của một mình ta. Gặp gỡ là duyên phận, có lẽ sẽ cung cấp một ít trợ giúp, nhưng đại khái ta sẽ giống tức phụ, sẽ không coi thành con của mình mà dưỡng.”

Trước kia là y nghĩ lầm, trong nhà có Diêu Thanh, có Tiểu Ỷ sau, y mới biết được khác nhau. Muốn nói Diêu Thanh chẳng qua là chiếm danh phận tôn tử của tiên sinh Ôn Luân, cái khác cũng không khác gì Tiểu Ỷ. Diêu Thanh cùng Tiểu Ỷ đối với y mà nói, đều là cô nhi, nhặt được dưỡng bên người mà thôi. Hai hài tử đều nghe lời hiểu chuyện, nói thật, Diêu Thanh so với Tiểu Ỷ còn càng làm ầm ĩ một ít. Nhưng thật tâm, y không cách nào giống như đối với Diêu Thanh, mà đi đối đãi Tiểu Ỷ.

“Ta sau lại nghĩ tới tình huống nhà đệ, cảm thấy hài tử chỉ cần một đứa thì tốt rồi. A Thanh như vậy cũng không tồi, những hài tử khác đều có Dục Anh đường quản.”

Ôn Luân vỗ vỗ Đại Hùng: “Muốn chiếu cố những hài tử đó, cũng không nhất định phải dựa vào Dục Anh đường.”

Ôn Luân còn muốn tiếp tục nói, Thúy Liên gõ gõ cửa: “Đại thiếu gia, điểm tâm đã xong.”

Ôn Luân lúc này mới kịp phản ứng, mình còn chưa ăn điểm tâm đâu.

Đại Hùng nhanh chóng mang theo tức phụ đi ra ngoài, không nghĩ tới Tống Lâm thế nhưng đã đứng ở ngoài cửa ăn. Chén lớn mì vằn thắn, dưa chua thịt thêm thức ăn, Tống Lâm ăn cũng không ngẩng đầu lên.

Ôn Luân đơn giản, một chén hoành thánh, trong bát rắc thêm chút rau mà thôi.

Tống Lâm đối lập một chút, mặt già hồng lên. Kỳ thật mấu chốt là, rau dưa mới mẻ so thịt còn đắt, nhưng là… Vẫn đỏ mặt.

Đại Hùng cũng sớm đã ăn qua, chờ Ôn Luân ăn không vô, mới ăn hai cái hoành thánh còn dư lại, còn lẩm bẩm một câu: “Như thế nào cứ ăn ít như vậy?” Đại Hùng chỉ trải qua ngày không đủ ăn, chứ cho tới bây giờ còn chưa trải qua ăn không hết ngày. Dù là đoạn thời gian y ở trong kinh, cũng đã quen, không thể nhìn lãng phí thức ăn.

Ôn Luân kỳ thật cũng không có gì phô trương: “Ở nhà còn sợ bị đói?”

Đại Hùng ngẫm lại cũng đúng.

Tống Lâm quen sinh hoạt trong kinh, nhìn quen các loại quy củ. Nhân gia nhà giàu mỗi ngày cơm canh đều có chú ý, bao nhiêu cơm bao nhiêu đồ ăn đều là dựa theo thân phận địa vị định ra. Như là trong nhà tối cao lão thái thái, chẳng sợ một bữa ăn không tới nửa bát cháo, vẫn phải theo quy củ chuẩn bị bốn đến sáu đĩa thức ăn. Nếu ngày nào đó đồ ăn không dễ mua, thiếu một đĩa nửa chén, còn có thể nháo đến gia đình không yên, mũ bất hiếu lập tức liền có thể chụp lên đầu.

Ôn Luân súc miệng, nhìn Tống Lâm sửng sốt nửa ngày không nói lời nào: “Tống tiên sinh đây là làm sao vậy?” Tống tiên sinh chính là người mà nhìn như lão yêu tinh, từ khi nào mà cũng có lúc ngây ngây ngốc ngốc như thế này? Thật hận không có cameras, không thể chụp ảnh lưu lại làm kỷ niệm.

Tống Lâm hồi thần, thoáng kéo kéo khóe miệng: “Tống mỗ chỉ suy nghĩ, quy củ thứ này…” Rốt cuộc là cái gì?

Ôn Luân nghĩ nghĩ phương thức cuộc sống của mình, đại đa số cũng không dính dáng đến quy củ, chỉ là: “Quy củ bên ngoài là đạo đức, là luật pháp. Về phần quy củ trong nhà, người trong nhà ở thoải mái liền không được sao?” Nhân sinh ngắn ngủn không đến trăm năm, ở trong nhà mình còn không thể tùy tâm sở dục, vậy thì có bao nhiêu mệt?

Tống Lâm chắp tay: “Ôn tiên sinh rộng rãi.”

Ôn tiên sinh cảm thấy kỹ năng trang cao thâm của mình, có xu thế gần như tuyệt hảo rồi, nghe được khen, da mặt cũng không hồng một chút nào.

Nếm qua điểm tâm, lại ngồi một hồi, liền đã bị nhét vào tay cái lò sưởi, lôi kéo Đại Hùng đồng thời đi dạo tiêu thực sau khi ăn xong.

Nhưng Tống Lâm lại là một người không có ánh mắt, trực tiếp liền đuổi kịp.

Ôn Luân âm thầm phiên cái xem thường, dù sao hai người bọn họ cũng không tính toán nói lời buồn nôn, tiếp tục đề tài buổi sáng đang nói dở, Ôn Luân liền nói lên khái niệm của quỹ từ thiện. Hiểu biết cùng lịch duyệt của Ôn Luân đối với quỹ từ thiện cũng chỉ là một chút đại khái mà thôi.

Đại Hùng sau khi nghe xong như là có sở ngộ.

Tống Lâm sau khi nghe xong liền là triệt để hiểu ra, cơ hồ không có tạm dừng, liền thu thập trong mình một chút đồ vật, liền lao xuống núi.

Chờ đi đến lão miếu, như trước là Đại Hùng cùng Ôn Luân hai người đi.

Không khí trong lão miếu hôm nay thật không đúng, hoàn toàn không có cái nhiệt liệt không bị ai cản trở như trước kia. Bởi vì trong thôn chương trình học giáo dục, vốn cũng không phải chuyện rất nghiêm túc gì, nhất là Triệu Tứ chủ giảng đạo lí đối nhân xử thế, càng là cổ vũ mọi người mở miệng lên tiếng. Dù là khóa của Diêu Thanh, cũng thường xuyên có người đặt câu hỏi.

Nhưng hôm nay trong lão miếu, lại là một mảnh an tĩnh.

Ôn Luân đi đến cửa sau vừa thấy, già trẻ lớn bé tất cả đều cau mày.

Hàng đầu tiên, Tiểu Ỷ cùng tiểu hài tử khác cùng tuổi ngồi cùng một chỗ, đối với tờ giấy trên bàn phát sầu.

Trên đài Diêu tiểu tiên sinh, trừng dựng thẳng mắt, không giận tự uy bưng bát lên hớp một hơi sữa dê, miệng bên ngoài lưu lại một vòng râu bạc.

Không một người cười nhóc.

Thôn trưởng ỷ vào địa vị cao, bị đẩy đi ra xin tha: “Tiểu tiên sinh, ta không biết làm đề mục này.”

Thôn trưởng vừa thốt lên xong, những người khác sôi nổi phụ họa.

Diêu tiểu tiên sinh trong tay cầm một quyển thư cuốn lại, mí mắt cũng không nâng: “Đem cái mình biết viết lên là được.”

Thôn trưởng nghẹn, lần nữa ngồi trở về, đặt bút viết, tốt xấu điền lên giấy vài chữ. Trong thôn hiện giờ từng nhà đều tích chút tiền, ngày tuy rằng vẫn khó khăn, nhưng cũng đều mua một chút văn phòng tứ bảo. Trừ bỏ thời điểm mới vừa luyện tự, sa bàn hiện đã không còn công dụng gì. Dù sao bút lông cùng nhánh cây chênh lệch vẫn là rất lớn, dùng nhánh cây viết chữ dù dễ nhìn, nhưng khi viết bút lông cũng vẫn phải luyện lại lần nữa.

Cũng không biết nguyên nhân sớm nhất là từ thư sinh tuyên truyền ra ngoài, hay là cái gì khác, Đại Trà thôn chiêu đãi nhóm du khách, đều là lấy thư sinh làm chủ, dù là những phú thương tới đây, cũng đều là mỗi người có học thức.

Tự luyện xinh đẹp cũng có chỗ tốt. Khác không nói, chính là cái sạp dưới cây đại trà ở thôn khẩu, trực tiếp viết lên cái gì giá tiền bao nhiêu, cũng có thể bán đi không ít đồ vật, còn đỡ phải cho khách nhân hỏi giá.

Chúng ta thôn dân chính là có văn hóa nha!

Thời điểm thôn trưởng mang theo kiêu ngạo muốn trả lời bài thi, liền lập tức biến thành bong bóng. Ngay cả cái đề mục cũng xem không hiểu a!

Đối với thôn trưởng làm phức tạp, hùng hài từ phía trước càng cảm thấy buồn rầu thêm. Bọn họ rõ ràng thực nghiêm túc học tập, cũng học hai ba năm, thế nhưng ngay cả đề mục cũng không biết hết. Nghe nói hàng trước mắt này là dựa vào cái đề mục này, đồng sinh thử liền khảo tới đầu danh án thủ! Ngày hôm qua hàng này còn bị bọn họ đặt trên mặt đất, ngay cả thân đều lật không được đó! Chẳng lẽ thật sự lợi hại như vậy?

Tiểu Ỷ thuần túy chính là vô giúp vui. Hắn vỡ lòng chưa tới hai ngày, bút còn không biết cầm như thế nào đâu.

Đại Hùng mắt sắc, nhìn đề mục đối với Ôn Luân một trận thì thầm.

Ôn Luân nhìn nhìn tiểu tử ủ rũ phá hư trên đài kia, kéo Đại Hùng đi trở về.

Về đến nhà, Tiểu Uông lui một chân ngồi ở cửa phòng, như là tiểu cô nương đối mặt hái hoa tặc, mặt mũi trắng bệch.

Ôn Luân cùng Đại Hùng không rõ, bọn họ lúc trước xuất môn còn hảo hảo mà, lúc này mới bao lâu?

“Xảy ra chuyện gì?” Tâm tư làm gia trưởng của Đại Hùng trồi lên.

Hái hoa tặc Bích Hà cầm trên tay một cái chén trúc.

Ôn Luân nhìn thoáng qua, màu sắc có chút giống trà sữa.

“Thúy Liên đang thử làm trà sữa. Để Tiểu Uông thử khẩu vị xem như nào.”

Trà sữa là Ôn Luân nói. Cửa hàng trà sữa lần đầu tiên xuất hiện chính là ở cổng các trường học. Ôn Luân có chút suy nghĩ, hơn nữa khẩu cảm của sữa dê thật sự cũng quá kém. Ôn Luân mỗi ngày nhìn Diêu Thanh uống sữa dê cứ như đang uống thuốc.

Thúy Liên làm chút trà bỏ vào sữa, nhưng là trà sữa loại này tại Ôn Luân xem ra không có hàm lượng kỹ thuật gì, lại vấp phải trắc trở.

“Không phải chỉ là nước trà thêm chút sữa sao?” Tiểu Uông lần đầu tiên uống thử, vui vẻ đồng ý. Dùng trà cũng là có loại cách uống này, hơn nữa có nhiều loại còn muốn thêm vào trong trà càng tạp, mấu chốt là trà sữa này là do Bích Hà bưng tới.

Tiểu Uông lần đầu tiên uống thử, là cạn! Đến hiện tại nhìn thấy chén thứ mười tám trong tay Bích Hà, tâm tình cũng là —— cạn!

Vườn trà Dục Tú chủ yếu kinh doanh chủng loại lá trà cũng chỉ có trà xanh, trà đen còn chưa chính thức bắt đầu tiêu thụ. Nhưng mà Ôn Luân ngẫu nhiên cũng cùng sư phụ chế trà khác đồng thời, cũng sẽ chế tác một ít chủng loại lá trà khác, lượng không lớn, nhưng trên cơ bản nên có đều có. Lá trà đại loại phân sáu loại, Thúy Liên từ Ôn Luân nơi đó tiếp thu chủng loại trà sữa cũng đa dạng phong phú, vì thế liền có bộ dáng Tiểu Uông hiện giờ.

Trà xanh thêm sữa, hồng trà thêm sữa, đây là phiên bản trụ cột nhất, còn phân thêm đường không thêm đường, bỏ thêm đường đỏ hay là bỏ thêm đường trắng hay là thêm đường phèn, đường thêm nhiều hay ít, thêm quả hạt, thêm đậu đỏ vân vân. Lúc trước mấy chén, Tiểu Uông còn có thể nói ra một phần ba, nhưng hiện tại, hắn thật sự vừa thấy chén trà đã muốn chạy đến nhà vệ sinh.

“Bích Hà~” Ánh mắt Tiểu Uông đều nhanh đổ mồ hôi.

Bên ngoài yếu kém hái hoa tặc – Bích Hà nhẹ nhàng chớp mắt, khẽ ngẩng đầu, nhẹ giọng: “Tiểu Uông.”

Tiểu Uông: “Ta uống!”

Ôn Luân không hiểu, không phải là một ly trà sữa sao! Nghĩ nghĩ, cậu chạy tới phòng bếp: “Đậu nành thêm vào sữa thử xem, có thể hay không làm sữa đậu.”

Thúy Liên thấy đại thiếu gia tiến vào, từ trong nồi múc hai chén trà sữa: “Đại thiếu gia, phu gia, nếm thử xem.”

Khẩu cảm thuận hoạt như tơ, bên trong còn có viên trân châu, mùi thực đạm, còn có chút vị đắng của lá trà: “Bỏ thêm đường phèn cùng bạch cúc?”

Thúy Liên gật gật đầu.

Đại Hùng cũng hiểu được mùi vị không tệ: “Cái này được, còn có thể lót bụng.” Đại Hùng suy sét vấn đề vĩnh viễn đều thực tế đến như vậy.

Bình thường nước trà luôn là càng uống càng đói, loại trà sữa này cũng thật không tệ: “Làm ra rất phiền toái sao?”

Thúy Liên lắc lắc đầu: “Chỉ trà sữa cũng không phiền toái. Nhưng mà trân châu không được.” Trân châu không thể xem như viên gạo nếp, hơn nữa còn phải nấu.

Đều là người thông minh, một chút liền thông. Ôn Luân vẫn nhịn không được cảm khái một chút, trình độ sản xuất ở thời đại này thật là không được a, trước kia trân châu trực tiếp đến siêu thị một mua một túi lớn. Bất quá ngẫm lại Đại Hùng tính toán, có thể là thời điểm ra chiến trường, một người một chén giữ ấm, mở ra bên trong một ly trà sữa nóng hầm hập… Nháy mắt náo loạn có hay không (gào thét -ing)!

Đại Hùng cũng không phải để ý: “Ân, chỉ trà sữa thôi cũng được.” Hôm nào để Cổ quân sư đến một chuyến. Long Môn Quan không thiếu sữa dê, điều phối vào trong trà, cũng tiêu hao không bao nhiêu. Mùa đông, dưỡng béo. Binh đánh giặc, cũng không thể giống tức phụ y như vậy, muốn tăng chút thịt cũng khó.

Advertisements

One thought on “Trà Nông – 83+84

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s