Xuyên Việt Chi Viễn Sơn Trà Nông

Trà Nông – 85 + 86

Chương 85: Kim chuyên tập viết*

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

*Cái này tương tự như giấy viết ma thuật dùng để học thư pháp, làm từ bùn đất nung thành, dùng bút lông nhúng nước viết lên, sau khoảng thời gian sẽ khô ráo bay mất chữ, tốt cho người mới luyện chữ, tiết kiệm chi phí mực giấy và đỡ bẩn quần áo

untitled

Tống Lâm ỷ vào bản thân có một thân hảo khinh công, giữa trưa còn chạy về thôn ăn cơm.

Thúy Liên làm sườn chiên tỏi.

Tống tiên sinh trực tiếp cầm lên gặm, một chút hình tượng cũng không có. Người đọc sách chính là rộng rãi, buổi sáng vừa mới khai thông suy nghĩ, giữa trưa liền sẽ không có quy củ, cũng đem mình trở thành người của Hùng gia.

Cơm nước xong, súc miệng rửa tay lau mặt. Tống tiên sinh ném một trái bom hồng sắc: “Ôn Thành năm trước trở về thành thân.”

Ôn Thành? Lúc Ôn Luân nghe được tên này, còn ngẩn người một chút: “Ừm, tính tính tuổi cũng kém không nhiều lắm. Như thế nào lại chọn vào thời gian này?” Dưới chân núi mặc dù không có phong sơn, nhưng mà mùa đông rét lạnh, mâm cỗ rau xanh dùng cho lựa chọn liền thiếu rất nhiều.

Đại Hùng nhưng rõ: “Ôn Thành không phải ngoại phóng làm quan sao? Một năm cũng chỉ có lúc này có thời gian hồi gia.”

Ôn Luân nghĩ đến tiểu cô nương có thể đánh đổ Bích Hà kia, lắc lắc đầu: “Tiểu cô nương tuổi nhìn qua cũng còn không lớn a.” Một học sinh trung học, vậy mà cũng hạ thủ được. Bất quá giá trị vũ lực của cô nương kia cũng thập phần đáng giá chờ mong nha.

Tống tiên sinh thở phào nhẹ nhõm: “Vẫn là Ôn tiên sinh suy nghĩ thông suốt. Ta vốn còn tưởng rằng ngươi sẽ có điểm ý kiến.”

Ôn Luân không hiểu. Cậu sẽ có ý kiến gì chứ? Ôn Thành gả thú cùng với cậu có quan hệ nửa văn tiền nào đâu.

Đại Hùng cười lạnh một tiếng: “Chọn thời gian này, không đệ thiếp mời cho chúng ta thì sẽ có cớ nói qua được.” Dù sao bọn họ cũng là nhìn nhau chán ghét, hà tất vì một bữa tiệc rượu mà cố ý xuống núi một chuyến? Chẳng lẽ Hùng gia bọn họ còn kém bữa tiệc này?

Ôn Luân vỗ vỗ lưng Đại Hùng: “Không có việc gì, không có việc gì, không tức giận.”

Đại Hùng kéo tức phụ một chút: “Ta không tức giận, chỉ là ủy khuất thay đệ thôi.” Hôn nhân gả thú là đại sự nhân sinh, chỗ nào sẽ chuẩn bị xong nhanh như vậy. Cho dù thời gian mở tiệc chiêu đãi không thể thay đổi, nhưng mà cũng phải thông báo trước một tiếng chứ. Ôn Luân tuy rằng không muốn ứng phó cùng Ôn Thành, nhưng mặt mũi đưa qua một phần lễ, cũng là phải làm. Hiện tại bị bọn họ chỉnh ra như vậy, các tân khách ngược lại sẽ cho rằng Ôn Luân nhà bọn họ không biết đối nhân xử thế.

Ôn Luân còn thật không biết là mình sẽ chịu ủy khuất. Những liên lụy trong Ôn gia, cậu thật tâm cảm thấy cùng mình không có bao nhiêu quan hệ. Cậu nhìn tại phân lượng của nguyên thân, có thể sẽ cùng lão Huyện Bá và Ngô thị hai người lui tới một chút còn chưa tính, dư lại mấy người kia, cậu còn thật không xem ở trong mắt. Ân, cũng không phải không xem ở trong mắt, mà là cậu chỉ muốn nhìn bọn họ ác giả ác báo thôi.

Người đang làm, trời đang nhìn. Trước khi Ôn Luân xuyên qua, cậu cũng không cách nào tưởng tượng ra có người lại ác độc đến vậy, một mạng người mà họ lại xem nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, còn là thân huynh đệ cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Cậu càng thêm không có cách nào tưởng tượng ra được, vài người này lại tuổi không lớn lắm, da mặt nhưng có thể dày đến trình độ này, đối mặt với huynh đệ bị chính mình giết hại, thế nhưng còn muốn người ta giúp đỡ bọn họ? Chẳng sợ người không rành về logic như Ôn Luân, cũng phải bội phục logic của bọn họ!

May mắn phu gia mình lợi hại… Ôn Luân ngẩng đầu nhìn Đại Hùng.

Tống Lâm nói xong liền đi ra ngoài, dù sao cũng là chuyện nhà của Ôn gia, hắn có không đem mình thành khách nhân như thế nào, cũng không thể không đem mình trở thành ngoại nhân.

Đại Hùng nhìn Ôn Luân mặt không đổi sắc, liền ôm người vào phòng ngủ, Ôn Luân bị Đại Hùng áp đảo trên kháng rộng lớn.

Ôn Luân cảm thấy không được tự nhiên, trừng mắt: mới vừa ăn xong liền không thể làm, làm chi vội vã như vậy?

Đại Hùng nhìn tức phụ vẫn không có biểu tình gì, cảm thấy tức phụ đáng thương cực kỳ, bị ủy khuất còn chỉ có thể cố nén nước mắt cái gì. Đại Hùng ôm tức phụ vào trong ngực, vừa ôm vừa nhấc người lên: “Tức phụ, còn có ta.”

Ôn Luân vẫn không rõ. Tiểu gấu mèo rốt cuộc là bị cái gì kích thích, trong chốc lát đem cậu áp gục xuống, trong chốc lát lại ôm cậu lên? Hơn nữa cái cảm giác như tiểu cô nương đang ôm oa oa này là như thế nào a?

Ôn Luân ba chân bốn cẳng mà từ Đại Hùng trong ngực tránh ra… Tránh không ra: “Huynh làm sao vậy?”

Đại Hùng tỏ vẻ, y không thế nào, y chính là an ủi tức phụ mà thôi. Ra vẻ tức phụ không cần an ủi, thiệt mất mát nha.

Sau đó đổi thành Ôn Luân an ủi tiểu gấu mèo nhà mình: “Cuộc sống sau này của Ôn Thành sẽ càng xui xẻo. Cô nương Hàn gia kia lợi hại như vậy, ngay cả Bích Hà cũng đánh không lại nàng.” Cái tên Ôn Thành không học vấn không nghề nghiệp kia lại càng không cần phải nói.

Đại Hùng quyết định cùng tức phụ xướng một lần tương phản: “Ôn Thành mới không xui xẻo, về sau ngày của hắn sẽ rất náo nhiệt.”

Ôn Thành cười ngã ra: “Vậy cũng đúng.” Bọn họ sẽ không ở đêm tân hôn liền đánh nhau đi? Tân nương đem tân lang cột vào trên giường tương tương nhưỡng nhưỡng, quả thực không thể khen ngợi hơn! Nghĩ nghĩ, Ôn Luân đột nhiên quay đầu nhìn Đại Hùng, xoa xoa cằm nghĩ nghĩ, sau đó đem người đẩy ngã lên kháng, đè lên.

Đại Hùng ấn thắt lưng tức phụ, xoa xoa.

Ôn Luân quay đầu nhìn bốn phía. Kháng giường không có cây cột giường, đánh giá sai rồi!

Đại Hùng mạc danh kỳ diệu mà bị tức phụ đè nặng ngủ trưa, thời điểm tỉnh lại, tức phụ còn chưa tỉnh. Trên mặt trắng nõn có nét hồng nhuận khỏe mạnh, cùng lúc ban đầu nhìn tái nhợt như bệnh truyền nhiễm đã hoàn toàn bất đồng.

Y đem tức phụ dưỡng đến rất tốt, hiện tại tức phụ có thể chạy có thể nhảy, chờ tức phụ thuần thục bộ dưỡng sinh quyền thứ hai, nói không chừng y còn có thể dẫn cậu đi trong núi đánh đánh con thỏ cái gì, thuận tiện đến phòng nhỏ thợ săn… Đều do người Tây Nhung đáng giận, tự mình nổi điên còn chưa tính, còn muốn chạy đến tám trăm dặm đại sơn nổi điên.

Ôn Luân tỉnh lại trong ngực Đại Hùng, theo thường lệ là tư thế tứ chi giao triền, xác thực mà nói là cả người cậu đều triền trên người Đại Hùng.

Mỗi ngày tỉnh lại đều là một tư thế giống nhau —— Ôn Luân.

Mỗi ngày tỉnh lại đều là một hồi khảo nghiệm —— Đại Hùng.

Đang lúc Đại Hùng muốn chấm dứt khảo nghiệm, cửa phòng bị gõ vang.

Đại Hùng thực không cao hứng: “Chuyện gì?” Cũng dám đánh gãy chuyện tốt của y!

Ngoài cửa là Tiểu Uông bị đẩy ra chịu chết: “Trà trang bên kia có chuyện.”

Trà trang = bảo lâu.

Đại Hùng cùng Ôn Luân chỉ có thể chấm dứt ngủ trưa, vội vã đuổi tới bảo lâu, mà thật ra cũng không phải chuyện xấu gì.

Thợ thủ công đại thúc rất là đắc ý: “Cuối cùng là nung ra nha, so trong tưởng tượng còn tốt hơn một ít. Bên trong lâu đều dùng cái này trải ra làm nền, còn dư lại một ít… Ôn tiên sinh không phải nói muốn ở trong này mở tư thục sao? Vừa vặn có thể làm ra kim chuyên tập viết, chờ sau này làm thêm vài cái bàn vuông đặt lên trên nữa là xong.”

Gạch, hai thước vuông, rất dày, tục xưng kim chuyên. Đương nhiên, cái này cùng kim chuyên trải trong hoàng cung là không giống nhau, bị hạn chế bởi tài liệu cùng thời hạn, nhiều nhất cũng chỉ có thể xem như thứ phẩm trong thứ phẩm mà thôi, nhưng mà ở trong phạm vi toàn bộ châu phủ này, tuyệt đối không ai có thể tìm ra được gạch tốt gì. Nhóm thợ thủ công từ kinh thành điều động tới này, một cái so với một cái còn muốn tự tin hơn nhiều.

Trong núi tài liệu thiếu thốn, rất nhiều tài liệu vận chuyển cũng không tiện. Nhóm thợ thủ công dứt khoát liền xây lò nung gạch. Nhóm thợ thủ công này vốn là những người đứng đầu trong chức nghiệp của mình, tùy tiện nung hai khối gạch cũng là tinh phẩm. Nung xong số lượng gạch yêu cầu sau, cũng tiện thể giúp đỡ hỗ trợ thôn dân nắm giữ kỹ thuật. Có thể đoán được, về sau trong thôn tạo nhà ngói cái gì, thật là bớt việc rất nhiều.

Ôn Luân trong lòng đánh bàn tính. Kim chuyên nha, trải vào trong trà lâu, giá trị lập tức liền tăng gấp bội, về sau còn sợ không người đến trà trang sao?

Hiện tại kim chuyên cũng chỉ dùng để trải nền. Tuy nói hiện tại một đám người ở trong lâu làm việc, điểm hai cái chậu than là có thể làm đến khí thế ngất trời, nhưng rốt cuộc vẫn là mùa đông, rất nhiều việc làm đứng lên cũng không nhanh nhẹn như trước.

Ôn Luân dạo qua một vòng thì trở về, cách ngày liền đưa lên nước canh cho nhóm thợ thủ công. Lượng không nhiều lắm, buổi sáng một chén canh dê, buổi chiều một chén trà sữa, nhưng mà uống vào vẫn còn nóng hôi hổi nha.

Nhóm thợ thủ công ôm bát, có mấy người còn lau khóe mắt. Thợ thủ công có địa vị thấp, chẳng sợ bọn họ làm được đến trình độ như hiện tại, cũng chỉ là phục vụ một số người bề trên mà thôi, làm không tốt hoặc là ra sai sót gì, đều tùy thời có thể rơi đầu. Thời điểm bắt được bản vẽ bảo lâu, bọn họ là bị thiết kế tinh xảo này hấp dẫn, nhưng mà phải làm việc trong sơn cốc, nghĩ cũng biết điều kiện sẽ có nhiều khổ cực. Nhưng bọn họ trăm triệu thật không ngờ, Hùng gia này thế nhưng đối với bọn họ tốt đến như vậy.

Qua không vài ngày, nhóm thợ thủ công lại đây truyền nói, Đại Hùng mang người nhìn, trở về báo cáo phu nhân: “Muốn khởi công xây lò than.”

Than, ở trong núi so gạch càng thực dụng. Hơn nữa tài liệu đốt than trên núi cũng có rất nhiều, khác không nói, từ Đại Trà thôn đi tiếp qua vài cái đỉnh núi, tất cả đều là rừng trúc liên miên phập phồng. Trong thôn sào phơi quần áo, đan cái giỏ trúc, làm ghế trúc cái gì, đều là hướng rừng trúc bên kia chặt mấy cây kéo về.

Ôn học tra tìm sổ sách nhìn nhìn chi tiêu than của nhà mình, nhe răng: “Thợ thủ công bên kia cho bí quyết đốt than sao?” Đầu năm nay người người đều chú ý a. Bản thân Ôn Luân dùng than cũng phân ba loại, một loại là dùng đốt kháng, còn có một loại là dùng nhóm lửa bồn nước, cuối cùng quý nhất cái loại này là dùng để nấu trà.

Năm nay nhân khẩu nhiều, tiền mua than chính là một số chi lớn. Những quân hán tới từ Long Môn Quan còn không dùng than đâu, đều là tự mình ở trong núi đốn củi đốt. Nếu nhà mình có đốt than, ngược lại cũng có thể cho bọn họ cung ứng một ít. Những quân hán đó cậu cũng từng gặp qua một lần, đều là một đám thiếu niên hơn mười, hai mươi tuổi mà thôi.

Đại Hùng gật gật đầu: “Cho hai cái phương tử. Chuẩn bị hai ngày nữa mở lò thử xem. Tiền xây lò than là nhà chúng ta xuất.”

“Tiền phương tử đâu?” Cái gì đều so ra kém giá tiền của một tờ phương tử.

“Dùng xe ngựa cùng thuyền đổi phương tử.” Đại Hùng thấy Ôn Luân không rõ, “Chính là mô hình xe ngựa cùng khuông thuyền mà đệ cùng A Thanh làm đấy.” Một cổ xe ngựa bị Tống Lâm sờ đi rồi, Diêu Thanh trở về không thấy, còn uể oải vài ngày.

Trong tám trăm dặm đại sơn là một công trình thôn thông thôn, từ phía sau Đại Trà thôn liền có năm sáu cái thôn dừng chân. Lại hướng theo đường đi vào, cũng càng thêm hiểm trở. Bên trong, người miền núi sinh hoạt càng thêm khổ cực. Ôn Luân cũng từng gặp qua vài người miền núi từ thôn khác lại đây cầu y hỏi dược, bọn họ chỉ là đến Đại Trà thôn, đã phải đi cả ngày đường, thậm chí càng lâu hơn.

Bản thân cậu cũng từng nói với Diêu Thanh, lấy cá cho người không bằng dạy người bắt cá. Dưới tay cậu hiện tại đã có một vườn trà, một dược viên, bây giờ còn sắp có thêm một lò gạch cùng một lò than nữa.

“Như thế nào mới có thể để người trong núi giàu lên được đây?” Ôn Luân vừa nghĩ, một bên liền nói ra, “Cũng không cần giàu có, chỉ cần ấm no là được rồi.”

Tình huống hiện tại của Đại Trà thôn đã khá hơn rất nhiều, nhưng còn xung quanh đâu? Nhìn xem người thôn khác đều tranh nhau đem cô nương gả đến Đại Trà thôn, những cô nương mới tới đây mỗi người đều gầy yếu, nhìn liền biết ngày cũng không dễ qua. Còn có vài tiểu hỏa tới ở rể, lớn lên nhìn y như gậy trúc vậy.

Đại Hùng cũng không biết tức phụ mình còn có chí hướng rộng lớn đến như vậy. Người bình thường đều muốn nhà mình qua ngày lành, nhiều nhất cũng chính là quan tâm một chút thân bằng hảo hữu mà thôi, chỗ nào sẽ cố niệm đến quê nhà chứ. Ở bên ngoài phát tài, hồi hương sửa cầu xây lộ cũng đã là việc thiện cực lớn được người người khen tặng rồi.

Đại Hùng trêu đùa một tiếng: “Ôn đại thiện nhân nha.”

 

Chương 86: Kiếm tiền

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Ôn Luân nghĩ không ra biện pháp, Diêu Thanh lại nghĩ ra.

Ôn Luân nhìn kỹ kế hoạch thư một lần, một sắp thật dày, ngôn từ không có một tia làm văn làm vẻ, tất cả đều là dùng từ cụ thể vô cùng, thậm chí còn có một ít số liệu cụ thể.

Diêu Thanh có chút thấp thỏm: “Tiên sinh, khả thi sao?”

Ôn Luân khép lại kế hoạch thư, đưa cho Đại Hùng, giương mắt: “Một mình con nghĩ ra?”

Diêu Thanh lắc đầu: “Không phải, còn có Trác An cùng thôn trưởng.”

Đại Hùng đọc nhanh như gió mà đem kế hoạch thư nhìn hết: “Nói xem con nghĩ như thế nào?” sinh ý Đại Hùng trên tay tuy rằng không lớn, nhưng mà bởi vì chủ ý của phu nhân nhà mình, các nơi các loại tiểu sạp cũng có không ít, cơ hồ bao quát các ngành các nghề. Diêu Thanh kế hoạch thư vừa ra, y chỉ biết, sinh ý này có thể làm. Không nhất định có thể kiếm được đồng tiền lớn, nhưng là hỗn cái ấm no liền không thành vấn đề.

Mùa đông vừa mới bắt đầu, trong lòng Đại Hùng đã xuân về hoa nở. Y dù sao cũng lớn lên trong phiến núi rừng này, tuy rằng đối với nhóm người miền núi ở nơi này cũng không có bao nhiêu hảo cảm, nhưng tình cảm đối nơi này vẫn là phải có. Vài năm này, y đều nhìn thấy được người trong núi thay đổi, cũng biết người có biến thành như vậy đều là do nghèo mà ra.

Sang năm, bốn vườn trà trong Long Châu huyện, bởi vì sản xuất trà bánh mà sắp phải đại lượng tuyển thêm công nhân, cứ việc chính là làm công lâm thời, nhưng mà đối với người miền núi cũng tốt, bần dân trong huyện cũng tốt, đều đủ để cải thiện một phần sinh hoạt. Hơn nữa cái kế hoạch này của Diêu Thanh… Đại Hùng bỗng nhiên nghĩ đến tức phụ từng nói Diêu Thanh là học thần, y cũng thầm nghĩ người đọc sách quả nhiên là lợi hại.

Tức phụ đã kinh đủ lợi hại, dạy dỗ ra học sinh còn lợi hại hơn. Đây là thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam? (nghĩa chung là trò giỏi hơn thầy, Trước hết xuất từ Tuân Tử khuyên học , Tuân Tử dùng màu chàm để chỉ những nhân tài mới xuất hiện và đạt thành tựu trong học thuật thời đó, và dùng lam thảo để chỉ lão sư hoặc tiền bối của bọn họ. Thanh trong câu trên ý chỉ màu chàm. Lam trong câu ý chỉ cỏ lam, một loại cỏ có thể điều chế ra màu nước. Màu chàm là từ cỏ lam tinh luyện ra tới, nhưng mà lại đậm màu hơn cỏ lam.) theo baike.baidu

Diêu Thanh đứng ở trước bàn học, đối mặt với tiên sinh cùng Đại Hùng thúc nhà mình, vẻ mặt nghiêm túc: “Ta đem trong núi sản xuất, ăn dùng liệt nhất trương danh sách. Sau đó tìm thôn trưởng, Trác An, Tiểu Uông, quản gia cùng phòng thu chi, liệt một chút phí tổn cùng giá tiền bán ra, đối lập tìm ra cái gì càng thêm có thể có lợi.” Nói tới đây, Diêu Thanh có chút đỏ mặt, “Sức quan sát của học sinh không đủ, dùng đều là ngốc biện pháp.”

Ôn Luân cũng không phải để ý: “Không quản là biện pháp gì, hữu dụng thì chính là biện pháp tốt.”

Học sinh làm chuyện tốt, làm tiên sinh cũng đoạt được giải thưởng.

Ôn tiên sinh mang theo Đại Hùng tiếp tục làm tiểu mô hình. Từ khi bảo lâu bắt đầu kiến sau, trên núi cái gì đều thiếu, nhưng bó củi cùng đầu thừa đuôi thẹo là không thiếu bao giờ. Bọn họ chỉ là làm một ít mô hình, hoàn toàn đủ dùng.

Hiện tại tay nghề làm mô hình của Ôn Luân cũng coi như không tồi, hơn nữa nhóm thợ thủ công còn cố ý đem toàn bộ công cụ chế tác mô hình của cậu đều thay đổi một phen, sử dụng đến càng thêm vừa tay. Không trong chốc lát, liền làm đi ra một bộ xếp gỗ. Gỗ thô sắc, không có màu sắc rực rỡ của nước sơn, nhưng nhìn qua cũng không tồi.

Ôn Luân rất có cảm giác thành tựu: “Thế nào?” Một đại hòm, Đại Hùng còn khắc thêm hoa.

Diêu Thanh lược ghét bỏ: “Như cho tiểu cô nương đùa.”

Diêu Thanh chơi đầu gỗ vỡ lòng chính là mô hình, xếp gỗ cái gì căn bản nhìn không vào mắt nhóc.

Ôn Luân nội tâm ha hả, có một học thần học sinh, đương tiên sinh ngẫu nhiên đưa cái lễ vật cũng khó, đem học sinh đẩy dời đi đi, dao nhỏ một chuyển liền vẽ bản vẽ, bắt đầu chế tác khởi từng căn tiểu mộc điều.

Cách ngày Diêu Thanh thu được ba khối gỗ, tất cả đều là dùng tiểu mộc điều ghép thành, tưởng gỡ nhưng là gỡ không ra.

Ôn Luân nhìn Diêu Thanh cầm khóa lỗ ban bắt đầu gập ghềnh tháo gỡ, tiếu a a mà chạy đi tìm thợ thủ công. Không quá mấy ngày liền lộng ra rubik, nhan sắc của sáu mặt bên đều là dùng thuốc màu tô lên. Là thực mộc, thuần thủ công chế tác, chuyển đứng lên ngược lại cũng không lao lực mấy, nhưng phân lượng còn rất áp tay.

Ba cái khóa lỗ ban kia Diêu Thanh còn chưa có cởi bỏ, lại lấy được rubik, nhóc liền hoàn toàn hãm đi vào.

Mà khi trong nhà còn có một Tống Lâm, khối rubik này rơi vào tay người khác, so Ôn Luân dự đoán đến còn muốn nhiều nhiều lắm. Khóa lỗ ban cũng bị sờ soạng đi mất hai cái. Xếp gỗ cũng không thấy bóng dáng.

Thái tử điện hạ lãnh mặt nhìn thủ hạ đưa lên sổ sách, trên mặt thiếu niên không còn có anh nhi phì kia, càng thêm có vẻ lãnh khốc vô tình, cố tình gây sự… Khụ.

Thủ hạ nguyên bản vẻ mặt vui sướng, cũng không biết Tống tiên sinh từ chỗ nào tìm ra phương pháp, mới một chút thời gian như vậy liền đã kiếm phiên. Nếu không phải Tiền đại nhân ưỡn ra mặt già, thật sự còn phân đi một ly canh, thì tiền kiếm được còn muốn nhiều hơn nhiều. Thủ hạ thật cẩn thận mà phiêu liếc mắt một cái toàn diện áp suất thấp thái tử điện hạ, quả nhiên là bởi vì tiền bị Tiền đại nhân kiếm đi, mới không cao hứng như vậy?

Thủ hạ an ủi: “Đệ nhất cổ xe ngựa đã kinh nhanh tạo hảo, còn chờ lên nước sơn mà thôi.” Xe ngựa kia thiết kế đến thật sự là tài tình, mùa đông xuất môn đều có thể ở trên xe đốt hồ trà nóng cái gì thật là tốt.

Thái tử điện hạ nghe vậy, sắc mặt cuối cùng hảo một ít: “Ân. Bán xong mấy thứ này, rút ra ba phần tiền lời, nhớ rõ đưa đi cấp Hùng đại nhân.”

Ba phần?! Thủ hạ kinh hãi, thái tử điện hạ ra tay thật sự là hào phóng. Tống tiên sinh đều nói, này chính là vật nhỏ do Ôn tiên sinh làm cho trẻ con trong nhà đùa, căn bản không tính toán bán tiền. Bọn họ lấy tiền lời… Hình như là mình cũng không thể nói gì. Nhưng này là kinh thành địa giới a, ở kinh thành khai cái cửa hàng dễ dàng sao? Thay đổi địa phương khác có thể ở trong thời gian ngắn, kiếm được nhiều tiền như vậy sao?

Bất quá nếu là thái tử mệnh lệnh, đương nhiên thủ hạ khẳng định sẽ không phản bác. Lại nói, ba phần tiền lời này thái tử nói muốn xuất, Tiền đại nhân chẳng lẽ không cấp? Chỉ cần nghĩ đến có thể bạt mao trên người Tiền đại nhân, thủ hạ liền một trận cao hứng.

Vì thế, cách không vài ngày, Ôn Luân liền nhận được nhất bút tiền, là do Tống Lâm mang đến.

Tống Lâm còn có chút ngại ngùng, nói quanh co nửa ngày, liền mở miệng quyết đoán: “Thái tử điện hạ cùng hộ bộ Tiền đại nhân cầm xếp gỗ cùng rubik mở cửa hàng. Thương lượng xuống dưới, Ôn tiên sinh chiếm ba phần, thái tử điện hạ chiếm bốn phần, Tiền đại nhân chiếm ba phần. Này đó xem như dự chi tiền đặt cọc.” Thái tử điện hạ ra cửa hàng, Tiền đại nhân ra người quản lý kinh doanh, Ôn Luân xem như lấy kỹ thuật nhập cỗ.

“Điện hạ nói, muốn là Ôn tiên sinh còn có điểm quan trọng nào khác, nhất dạng chiếu tính.” Thí dụ như nói cái khóa lỗ ban gì đó, rốt cuộc làm sao cởi bỏ a?

Ôn Luân cùng Tống Lâm ở bên cạnh nói xong. Đại Hùng thì ngồi tại bên kia làm khóa lỗ ban.

Ba cái khóa lỗ ban bị Tống Lâm sờ đi rồi hai cái, hiện tại trên tay Diêu Thanh liền dư lại một cái, mỗi ngày đều chớp chớp mắt biển cái miệng nhỏ nhắn cần cù tháo gỡ.

Khóa lỗ ban có rất nhiều chủng loại, chủ yếu là có sáu cây cùng chín cây, phân biệt còn có thể đẻ ra thiệt nhiều loại bất đồng kết cấu cùng cách chơi. Khi còn bé, ba mẹ Ôn Luân thường hay lấy khóa lỗ ban ra gây sức ép lên người cậu. Từ ban đầu gỡ không ra, sau mở ra lại không thể ghép trở về, đến thuần thục gỡ rồi lại ghép, hiện tại cuối cùng cũng đã có thể tự mình làm ra.

Ôn Luân nhíu nhíu mày, vốn là cậu tính toán đặt nó ở trong trà lâu, cùng tư thục sắp mở của nhà mình làm món đồ chơi ích trí. Loại vật nhỏ này, có hàm lượng kỹ thuật cực kỳ hữu hạn, cho dù là rubik, chỉ cần liều mạng dỡ xuống một hai cái, cũng liền có thể hiểu được hết, còn có thể làm trường kỳ sinh ý sao? Lại nói, loại này vật nhỏ, mua một cái cũng không mất bao nhiêu tiền.

Nhưng tiền đặt cọc Tống Lâm đưa tới lại đều là vàng thỏi nha.

Ôn Luân cảm thấy có chút áp tay. Ánh vàng rực rỡ tiểu vàng thỏi nhìn xác thực rất đáng yêu. Ôn Luân cũng không nghĩ trả lại, xoa xoa cằm liền bắt đầu vẽ lên giấy.

Ngày hôm sau, Tống Lâm cầm một đống đầu gỗ hạ sơn, tự cảm thấy khinh công của mình lại càng tiến thêm một bước.

Diêu Thanh hồi gia sau, phát hiện mấy món đồ chơi nguyên bản là của mình kia, một cái đều không còn, khóe miệng liền áp đi xuống, nhào vào trong ngực Ôn Luân, nửa ngày cũng không ngẩng đầu lên.

Đại Hùng đem nhiều tiểu hài nhi từ trong ngực tức phụ xách đi ra: “Đại Hùng thúc dạy ngươi chính mình làm.”

Mắt Diêu Thanh sáng ngời, Tiểu Ỷ cũng nóng lòng muốn thử, bị Trác An dẫn theo đi ra ngoài: “Thư còn chưa có bối hảo đâu.”

Diêu Thanh làm khóa lỗ ban, còn làm thêm xếp gỗ, vô cùng cao hứng mà đem đồ vật đi ra ngoài bán, sau đó biết miệng trở về, bắt đầu tiếp tục làm “Cấp tiểu cô nương đùa” xếp gỗ.

Trong thư phòng, năm cái người phân chia hai đống, phân biệt rõ ràng.

Diêu Thanh mang theo chính mình thư đồng cùng gã sai vặt làm tiểu món đồ chơi.

Đại Hùng cùng Ôn Luân thì làm đồ chơi tinh xảo hơn, như cờ nhảy, cờ vua, cờ thú, cờ tỷ phú… Hùng Đại là một trong những người tham dự việc này, đều muốn bổ đầu nhà mình tức phụ ra nhìn xem bên trong đến tột cùng còn có thể chứa cái gì đây.

Đương khi Ôn Luân bắt đầu chỉnh chiến kỳ, Diêu Thanh bọn họ đều bị đuổi từ trong thư phòng đi ra ngoài.

Ôn Luân hoàn toàn làm đến quên trời đất, một chút đều không cảm thấy chiến kỳ có chỗ nào đặc thù, duy nhất khó khăn chính là màu nước đã dùng hết rồi. Nguyên thân là một cái học bá, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều thông cái loại này. Ôn Luân tuy rằng cùng chung một kỹ năng, nhưng bình thường trừ bỏ làm điểm mô hình ở ngoài, cũng sẽ không có việc như thi hứng đại phát gì đó. Vẽ tranh hả, cơ bản cũng không có.

Tất cả màu nước trên tay đều là do đây trước dùng dư lại. Thư sinh đầu năm nay, nước màu dùng để vẽ tranh cơ bản đều là do chính mình dùng khoáng vật tự thân điều phối, nhan sắc cũng không nhiều lắm. Nhưng mà ích trí món đồ chơi nha, cơ bản đều là cấp tiểu bằng hữu đùa, chú ý đều là nhan sắc tiên diễm, nhiều màu nhiều vẻ, Ôn Luân tồn kho thực khoái đã bị dùng xong. Một bộ chiến kỳ còn chưa có làm xong, cao thấp mới hơn một nửa liền hết.

Ôn Luân xuất môn, tìm đến nhóm thư sinh đang du ngoạn trong thôn mượn thuốc màu.

Đại Hùng thái độ khác thường ngồi nhìn chiến kỳ ngẩn người.

Tống Lâm đi đến, đi theo cũng đồng thời ngẩn người.

Đại Hùng phát hiện Tống Lâm: “Tống tiên sinh.”

Ánh mắt Tống Lâm đều đặt ở chiến kỳ thượng, dịch không khai: “Đây là mới làm?”

“Ngô.” Đại Hùng đem chiến kỳ cất kỹ, hỏi, “Tống tiên sinh tìm ta có việc?”

Nói tới chính sự, Tống Lâm liền thu hồi biểu tình: “Tống mỗ tưởng vào núi một chuyến. Hai cái cẩu đã kinh có thể kéo xe trượt tuyết, cũng nhanh tới năm mới, nên đưa điểm đồ vật cấp huynh đệ trong núi.”

Tống Lâm muốn đưa đồ vật là thật sự, dày áo bông cùng chăn bông. Trong núi cái khác còn hảo giải quyết, nhưng cái xuyên thì lại không có chỗ tiếp viện.

Đại Hùng gật gật đầu: “Hai cái cẩu không đủ dùng, Tống tiên sinh chỉ sợ nhiều chạy thêm mấy tranh.” Đại Hùng chính mình cũng là từ tiểu binh làm khởi, hiểu được rốt cuộc cần muốn cái gì, “Cho thêm vài bao châm tuyến đi vào. Cái khác đồ vật, Tống tiên sinh lưu ý thêm, thiếu cái gì tái bổ.”

Tống Lâm gật gật đầu.

Đại Hùng hiểu được Tống Lâm lần này đi vào, chính là đại biểu thái độ của Hoàng Thượng cùng thái tử. Một đám vật tư này, phỏng chừng cũng là từ Hoàng Thượng hoặc là thái tử tư khố mà ra.

Nói xong chính sự, Tống Lâm còn không chịu đi, đề tài lại nhiễu đến trên chiến kỳ: “Cái này… Kỳ, lúc nào có thể làm hảo?” Ôn tiên sinh làm chi muốn chính mình làm đâu? Trên núi thợ thủ công nhiều đến là, tùy tiện tìm cái thợ mộc, làm được cũng so Ôn tiên sinh lại khoái lại hảo, như vậy có thể càng nhanh kiếm càng nhiều tiền.

Đại Hùng chỉnh lý bản vẽ đi ra, phóng vào bên trong hộp gỗ, tùy tay ném cho Tống Lâm: “Cầm đi.” Phi thường hào phóng.

Tống Lâm lắp bắp: “Không có thành phẩm sao?” Liền cấp mấy tờ giấy thôi?

Đại Hùng lời lẽ chính nghĩa đạo: “Công tượng trong kinh có tay nghề tốt hơn chúng ta nhiều. Ta cùng phu nhân cũng đỡ phải mất mặt. Bên trong bản vẽ cùng cách chơi đều thực kỹ càng tỉ mỉ.”

Tống Lâm bất đắc dĩ tiếp nhận, chuẩn bị cáo từ, lại bị Đại Hùng gọi lại.

“Tống tiên sinh nơi đó có nước màu sao?” Người đọc sách dùng nhiều đồ vật lắm, tức phụ cần điểm thuốc màu còn phải đi hỏi người khác mượn, là y cái này làm tướng công thất trách a.

Tống Lâm lắc lắc đầu. Hắn là lên núi đến làm công chuyện, cũng không phải đến đọc sách du ngoạn, đương nhiên sẽ không mang vài thứ kia.

“Hiện tại trong tay không có, muốn là không vội nói, Tống mỗ quá mấy ngày liền đem lên núi.” Dù sao hắn cũng muốn xuống núi, Long Châu huyện dầu gì cũng là cái thị trấn, nên có đều sẽ có.

Hùng Đại cười: “Kia liền phiền toái Tống tiên sinh.”

Tống Lâm mới vừa đi ra ngoài, Ôn Luân liền ôm một đống thuốc màu trở lại.

Tên tuổi Ôn Luân tại bên trong đám người đọc sách cũng coi như hảo sử, chính là một chút nước màu, người khác rất thích ý đưa cho cậu. Nước màu phí tổn không thấp, Ôn Luân liền đưa qua hai bộ cờ.

“Chỉ là nhan sắc có chút thiếu.” Tốt nhất kỳ thật hẳn là dùng nước sơn, trong kinh thành bán món đồ chơi đều là thượng nước sơn, nhưng là Ôn Luân cảm thấy nước màu liền hảo, xoát nước sơn cái gì rất phiền toái.

Đại Hùng nhìn tức phụ vô cùng cao hứng mà bắt đầu điều chế nước màu, lần nữa bắt đầu làm khởi chiến kỳ, các loại địa hình các loại binh chủng các loại trạng huống… Này đó tại tức phụ trong mắt đều là món đồ chơi mà thôi, tức phụ đến tột cùng có biết hay không nó có ý vị như thế nào?

Ôn Luân nhìn Đại Hùng mang ánh mắt không đúng lắm, thấu đi qua thân một hơi: “Tiểu gấu mèo, đừng có đoán mò nữa.”

Diêu Thanh cầm đã cởi bỏ khóa lỗ ban vào cửa, ấp úng lặp lại: “Tiểu gấu mèo?”

Đại Hùng: “…”

_________________________________

Khóa lỗ ban

khoa-lo-ban-1

2

3

Advertisements

5 thoughts on “Trà Nông – 85 + 86

  1. Chủ nhà ơi, bạn edit tiếp bộ này đi. Hay quá mà, mình hóng lâu quá rồi mà vẫn không có chương mới *_* MONG NGÓNG TRÔNG MÒN MỎI …………..

      1. Hehehe, mừng thật khi thấy cô confirm không drop. Vậy tui lót dép chờ nè, chờ chờ chờ … trong trạng thái vui vẻ ^_^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s