Xuyên Việt Chi Viễn Sơn Trà Nông

Trà Nông – 68+69+70

Chương 68: dưới chân núi gởi thư

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Xuống núi là một nhóm người, lên núi phân ba đợt.

Lúc ấy Hoa Vĩnh mang người xuống núi đi mua thuốc, Ôn Luân chỉ biết mua thuốc chính là một cái ngụy trang.

Quả nhiên, thời điểm Hoa Vĩnh lên núi, liền mang theo một tráng hán, trên người tượng trưng tính cõng một ít thảo dược mà thôi.

Nhóm người thứ hai, là “thuận tiện” đi phủ thành, mang đồ vật cho Diêu Thanh. Bọn họ trở về, cũng đưa cho Ôn Luân một phong thư.

Vốn Ôn Luân còn tưởng rằng là một chút việc nhà. Tiểu hài tử mà, một người ở bên ngoài có phải nhớ baba hay không… Khụ, là nhớ tiên sinh a? Kết quả nội dung bên trong thư, khiến Ôn Luân thiếu chút nữa trực tiếp bay xuống núi.

Miễn bàn Ôn Luân không biết bay, cho dù cậu biết bay, Đại Hùng cũng sẽ không cho cậu đi xuống.

“Đệ xuống núi làm chi?”

Ôn Luân nắm giấy viết thư, chỉ vào chữ: “A Thanh muốn thi!” Đối Ôn Luân mà nói, khoa cử chính là một danh từ, hơn nữa hiểu biết không nhiều lắm. Cho dù là nguyên thân, đối cái này cũng hiểu biết không nhiều lắm.

Kết quả, hiện tại Diêu Thanh gởi thư thế nhưng nói muốn khảo đồng sinh!

Cuộc thi, tuyệt đối là thứ khiến học tra sợ hãi nhất, không có chi nhất*! Tại Tề Quốc, thi đồng sinh tại tháng hai ba hàng năm, phân vài môn, từ mỗi phủ thành tổ chức. Diêu Thanh mới mấy tuổi a, liền muốn đến đó khảo thí! Làm gia trưởng bồi khảo, mình tại sao có thể không ở bên người?

*Thường khi nói đến những thứ gì mình đánh giá cao, thì mình hay nói, nó là một trong những thứ …nhất, còn câu này của bạn Ôn nhà ta là khẳng định, nó là nhất của nhất luôn, không gì hơn nó được.

Đại Hùng không hiểu ý tưởng của Ôn Luân, cau mày: “A Thanh muốn thi, cứ cho hắn thi. Một cuộc thi đồng sinh, tiên sinh thư viện hẳn là có đầy đủ kinh nghiệm.”

Học sinh có công danh trong người tại thư viện đọc sách cũng không ít, đừng nói là đồng sinh, chính là tú tài cử nhân cũng có. Ôn Luân mặc dù là tiên sinh của Diêu Thanh, nhưng mà về phương diện kinh nghiệm khảo thí thì hoàn toàn không thể so với tiên sinh thư viện.

Ôn Luân lau mồ hôi, đột nhiên tỉnh táo lại: “Đúng, A Thanh có thể đi.”

Thi đồng sinh cậu không có khảo qua, nhưng mà nguyên thân đã học tập qua. Cái gọi là đọc sách nghiên cứu học vấn, cho dù là tại Tề Quốc, cũng như Ôn Luân từ nhà trẻ đến tiểu học trung học đại học như vậy làm từng bước đi lên. Học vỡ lòng, đồng sinh, tú tài, cử nhân vân vân, đều là một loại cầu thang. Chẳng sợ không có khảo được công danh, cũng sẽ một chút tiếp tục đọc đi lên, mà không phải chọn đọc. (ở hiện đại thi rớt thì ở lại lớp học lại 1 năm, còn cổ đại dù có rớt vẫn có thể học lên tiếp.)

Ôn Luân tốt xấu có một trí nhớ học bá, đối trình độ của Diêu Thanh thực hiểu biết: “A Thanh hiện tại khảo tú tài còn có chút miễn cưỡng, thi đồng sinh là tuyệt đối không thành vấn đề.”

“Cho nên đệ còn lo lắng cái gì đâu?” Đại Hùng kỳ thật cũng không phải phản đối tức phụ muốn đi bồi khảo, nếu y đi được, hiện tại thời tiết cũng không ác liệt như vậy, y cũng muốn cùng đi nhìn xem.

Đại Hùng không biết rõ trình độ của Diêu Thanh, bất quá đi, đều là hài tử nhà mình giỏi hơn người, ngẫm lại những lão nhân râu mép đều trắng còn phải thi đồng sinh, Diêu Thanh mới bao nhiêu lớn a, thật là không chịu nổi! Ân, giỏi nhất chính là tức phụ y!

Ôn Luân vẫn có chút rối rắm: “Như thế nào đứa nhỏ này nghĩ đến năm nay khảo đồng sinh rồi?” Trước khi bọn họ rời đi, rõ ràng một chút manh mối cũng không có a.

Đại Hùng nhịn không được đem tức phụ xoay qua, kéo vào trong ngực cố định tốt: “Đừng nghĩ nhiều như vậy. Chờ đầu xuân, chúng ta xuống núi hỏi sẽ biết.” Bất quá khi đó Diêu Thanh hẳn là đã thi xong.

Ôn Luân nghĩ nghĩ, cũng chỉ có thể như vậy. Cậu rất nhanh phấn chấn lên: “A Thanh nhỏ như vậy liền cố gắng đến thế, ta đây làm tiên sinh cũng không thể nhàn hạ.” Trước là sinh hoạt rất áp lực, luôn cảm thấy có chuyện vội vàng, hiện tại phòng mới xây xong, cậu luôn cảm thấy chứng bệnh kéo dài lại xông ra. Rõ ràng đã sớm nghĩ xong kế hoạch của trà trang, hiện tại ngay cả cái bản kế hoạch cũng không có.

Đại Hùng tạm thời trong tay không có chuyện gì, hiện tại có nhàn rỗi nhìn tức phụ viết bản kế hoạch.

“Trà trang mà nói, địa phương không thể quá nhỏ, vừa muốn khoảng cách gần vườn trà…” Đầu tiên là chọn địa điểm, trà trang trà trang, dù sao cũng phải có một trang, có đơn sơ như thế nào, dù sao cũng phải trước tiên dựng phòng ở.

“Không nhất định phải gần, nhưng nhất định phải có thể thấy vườn trà.” Hùng đại tướng quân đem khế đất nhà mình ra, hai người cùng ngồi nghiên cứu nửa ngày, không phát hiện ra nơi nào đặc biệt thích hợp cả.

“Đỉnh núi đâu? Đỉnh núi không có chỗ yên ổn sao?” Xa xa mà có thể nhìn vườn trà, ý tưởng ở xa nghe lên cũng không tồi, vậy thì cần phải chiếm lĩnh một cái điểm cao.

Đại Hùng đối núi rừng kề bên này rất quen thuộc: “Nói như vậy, ngược lại có mấy cái đồi nhỏ, không tính cái gì đỉnh núi. Chỉ là nếu nói như vậy, liền muốn mua đất?”

Mua đất cái gì, Ôn Luân hoàn toàn không thèm để ý: “Một cái đỉnh núi ở Đại Trà thôn, còn không bằng nửa sân ở phủ thành.”

Đại Hùng nhịn không được sát qua gặm một hơi. Bộ dáng tức phụ yên tâm thoải mái tiêu tiền như vậy, thật là rất thư thái. Năm đó tức phụ còn sẽ nghĩ kiếm tiền nuôi gia đình, hiện tại đã tự giác để y nuôi.

Ôn Luân đẩy y ra: “Hảo hảo nói chuyện, thương lượng sự tình nha!”

Đại Hùng toe toét, cọ cọ: “Ân.”

Ôn Luân làm không rõ vì sao tâm tình Đại hùng tốt như vậy, hồ nghi mà nhìn y một cái, bỗng nhiên nghĩ đến: “Ngày đó ta nghe được có hổ gầm tới, trong núi còn có lão hổ?” Bình thường phụ cận Đại Trà thôn hẳn không phải là phạm vi của lão hổ hoạt động mới đúng, cậu đến đây lâu như vậy, cũng không nghe qua một tiếng. Ngày đó nghe hổ gầm khoảng cách đã là rất gần.

Nhắc tới cái này, Đại Hùng cũng nghiêm túc lên: “Vẫn luôn có. Ngày đó lão hổ không xuống núi.” May mắn ngày đó lão hổ không xuống, nếu không trong thôn tổn thất còn nghiêm trọng hơn.

Chuyện này liền không đơn giản như vậy, nhưng mà hiện nó ở phía sau, y cũng không có dư thừa biện pháp có thể nghĩ. Bên tay mặc dù có mấy chục quân hán xuất ngũ, nhưng đều là trên người mang vết thương, hiện giờ mùa đông đại bộ phận đều tật cũ phát tác, một thân võ nghệ mười phần còn không biết có thể dư lại một nửa hay không. Y biết rõ bên trong có miêu nị, nhưng hiện giờ lại chỉ có thể canh phòng nghiêm ngặt tử thủ mà thôi. Ngay cả tìm tòi, y cũng không dám phái người đi.

Ôn Luân đẩy bản kế hoạch trà trang ra, bắt đầu họa thiết kế thôn trại: “Chúng ta có phải có thể đem thôn vây lên hay không? Để như này cảm giác không quá an toàn.” Có một tường vây cũng có thể thêm một đường sống.

Đại Hùng thở dài phủ quyết: “Trong thôn nào tới nhiều tiền như vậy?”

Không có tiền, đây là hiện thực. Đừng nhìn Đại Trà thôn hiện tại ngày giống như qua rất không tồi, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ăn no mặc ấm, nhiều hơn nữa đó là trình độ có thể mua chút đồ dùng sinh hoạt mà thôi.

Tiền này, Hùng gia xuất ra được, nhưng mà danh không chính ngôn không thuận. Sửa cầu làm đường là việc thiện, nhưng là sửa thôn trại muốn làm chi? Chiếm núi xưng vương sao?

Cho nên, tiền này Hùng gia không thể ra.

Ôn Luân tưởng tượng cũng liền hiểu được, thở dài theo.

Bất quá bọn họ cũng không nghĩ tới, thôn trưởng quyết đoán so với bọn họ tưởng tượng còn cường hơn. Lần này, tất cả thôn dân đều bị kích thích. Các thôn dân ngoài miệng không nói, tựa hồ sống như thường ngày, ai có thể không tránh trong ổ chăn run rẩy hai hồi? Nếu Đại Hùng tới chậm một chút, nói không chừng bọn họ chỉ thấy Diêm Vương đi. Nhiều dã thú như vậy, bọn họ đời này đều chưa thấy qua.

Tường vây, phải xây lên! Không cần chờ sau này, liền thời điểm nông nhàn, tự mình xây!

Trong miếu cũ thảo luận đến khí thế ngất trời, các thư sinh cũng can thiệp một chân, nháy mắt đem tường đất biến thành thành trại.

Hùng gia cũng nghênh đón nhóm người thứ ba lên núi.

“Gặp qua tiên sinh, gặp qua đại nhân.” Hác đại nhân cùng Cổ quân sư thời điểm đến Hùng gia đã quá nửa đêm rồi, không kinh động thôn dân.

Ôn Luân không quá lý giải hai người làm chi dùng ánh mắt nóng bỏng như vậy nhìn mình, hàn huyên hai câu, liền đứng dậy nói: “Các người đi thư phòng tán gẫu. Ta đi nhìn xem phòng bếp mì xong chưa.”

Hai người thấy Ôn Luân đi ra ngoài, biểu tình mới khôi phục bình thường, bị Đại Hùng đưa đến thư phòng sau. Cổ quân sư đánh giá một phen, cảm thán một câu: “Tiên sinh hiện giờ nhìn thân thể tốt hơn nhiều.”

Đại Hùng gật gật đầu, nhưng không dự định đem đề tài dẫn tới trên người tức phụ nhà mình.

Vừa rồi hàn huyên công phu, Lý Nhị đã đem thư phòng thu thập một lần, hai bồn than lửa ấm áp, nhanh chóng khiến bên trong ấm áp lên. Ba người chân trước vào cửa, Lý Nhị sau lưng đưa hai bát nước gừng đường lớn tiến vào: “Đại thiếu gia nói để hai vị đại nhân khu hàn.”

Bát nước gừng đường thực nóng. Hai quân hán trên tay đều là vết chai lại không thèm để ý chút nào, bưng trong tay chỉ cảm thấy ấm áp, chậm rãi uống một hơi, nhiệt độ trực tiếp nóng đến đáy lòng.

Đại Hùng nhìn bộ dáng hai người, cũng không vội mà nói sự tình. Này giúp các huynh đệ khổ, thời điểm tiến quân doanh, đều mới mười mấy tuổi, tuổi nhỏ thậm chí có mười ba mười bốn. Chờ ở bên ngoài đánh trận vài năm, về đến nhà, có chút gia nhân đã sớm không còn, đại bộ phận gia nhân tuy rằng còn tại, cũng đều thành xa lạ.

Đại Hùng ngược lại có tâm mở miệng để cho bọn họ ở lâu mấy ngày, nhưng mà tình huống hiện tại căn bản không cho phép.

Trong chốc lát sau, Lý Nhị liền bưng hai bát to mì sợi lại đây.

Thúy Liên tốt xấu cũng học võ công lâu như vậy, hiện giờ ra tay cán mì, mì sợi thập phần to tròn. Mập gầy giao nhau tảng lớn thịt xếp trên mặt, trong bát còn có giá đỗ giòn.

Đại Hùng cũng chia một chén, chính là bát tương đối nhỏ. Y nhìn nhìn bát mì, hỏi Lý Nhị: “Tức phụ ta đâu?”

Lý Nhị đem ba cái đĩa muối đồ chua cất kỹ, mới nói: “Đại thiếu gia đi nghỉ ngơi trước.”

Đại Hùng gật gật đầu: “Phòng bếp chuẩn bị chút nước ấm. Còn các ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”

Hác đại nhân cùng Cổ quân sư xoạt xoạt ăn mì xong, thỏa mãn mà hô một hơi, một bên cắn củ cải muối, một bên bắt đầu nói chính sự: “Hiện tại phong sơn, đồ vật không lên được. Chúng ta hai người lần lên trước, ngày mai sẽ có một tiểu đội hai mươi người lại đây.”

“Hai mươi người?” Đại Hùng nhíu nhíu mày, “Trong núi địa hình phức tạp, nhân viên không thể rất phân tán, hai mươi người không đủ.”

Cổ quân sư thở dài: “Chỉ có nhiêu người như vậy. Trong quân doanh không có bao nhiêu hảo thủ, còn phải giữ người thủ quan nha.”

Hác đại nhân phụ họa gật gật đầu: “Ngày mai chúng ta còn phải xuống núi đi tiếp ứng bọn họ một chút, chú ý tránh đi người miền núi.”

“Phương diện nhân thủ có lẽ không cần quá lo lắng.” Đại Hùng một chiếc đũa đem một miếng dưa chuột muối cuối cùng cướp đi, “Tin tức đã kinh đệ vào trong kinh thành, hẳn là rất nhanh sẽ có trả lời thuyết phục.”

Chuyện dã thú vào thôn, người trong thôn là quen không sai. Nhưng trừ bỏ những năm gặp thiên tai, năm nào sẽ có nhiều dã thú như vậy vào trong thôn kiếm ăn? Rất nhiều con còn rõ ràng bị khơi dậy hung tính, rõ ràng là bị cái gì kinh động.

Lúc ấy rối loạn không có biện pháp, sau đó Đại Hùng dẫn người vào núi, phát hiện một chút dấu vết: “Hy vọng tình huống không có như ta đoán trước không xong.” Nhưng mà nói là nói như vậy, trên chiến trường cho tới bây giờ đều là tính toán cái hỏng nhất.

Kế hoạch trà trang được đặt tại án thư, Đại Hùng nhìn thoáng qua liền có chút dời không ra tầm mắt. Tức phụ còn đang suy nghĩ muốn tạo trà trang đâu, tại sao có thể đem nơi này biến thành chiến trường?

 

Chương 69: Cao thủ võ lâm

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Hai mươi người quả thật là không đủ.

Đại Hùng, Hác đại nhân cùng Cổ quân sư ba người, cộng thêm hai mươi hảo thủ trong quân, vào núi ba ngày quả thật tìm tòi qua không ít địa phương, nhưng khi so với độ rộng lớn của tám trăm dặm đại sơn, chút địa phương ấy thật không đáng kể chút nào.

Đại Hùng nhìn nhìn sắc trời: “Chúng ta nên trở về.”

Hác đại nhân thở ra một hơi sương trắng, cười nói: “Nhớ tiên sinh?”

Đại Hùng hung hăng đảo qua liếc mắt một cái: “Sắp hạ bạo tuyết.” Tức phụ của y, như thế nào luôn bị người ta một hơi một cái tiên sinh nhớ thương?

Hác đại nhân bị nhìn sợ run cả người, đối với thủ hạ đánh hai cái thủ thế: “Thu đội.”

Một ngày sau, dấu vết đánh ra trên mặt tuyết của đội ngũ hai mươi ba người, nhanh chóng bị đại tuyết bao trùm.

Hai mươi người lưu tại ký túc xá trong trà xưởng, Đại Hùng mang người hồi gia, còn chưa vào cửa đã thấy Ôn Luân đứng chờ ở bên ngoài.

Bông tuyết bắt đầu dần dần nhẹ nhàng rơi xuống. Bích Hà ở một bên bung dù. Ôn Luân trong tay bưng một cái lò sưởi, nhìn thấy Đại Hùng liền mỉm cười.

Đại Hùng không nhịn được bước nhanh hơn, một đường chạy chậm đến trước mặt Ôn Luân, muốn ôm lại lo lắng hàn khí trên người mình lây dính qua cậu: “Như thế nào không ở trong phòng? Bên ngoài rất lạnh.”

“Nghe được huynh trở lại.” Ôn Luân được mang theo vào nhà, “Đang nấu sủi cảo, lập tức liền xong.”

Yên lặng theo ở phía sau Hác đại nhân cùng Cổ quân sư nhãn tình sáng lên, chờ đi vào bên trong phòng, lệ thường là một chén lớn nước gừng tràn đầy.

Áo khoác dính đầy bông tuyết bị Lý Nhị mang đi. Ba người dùng nước ấm tẩy sạch tay mặt, nhất thời cảm thấy da mặt như bị băng tuyết đông cứng của mình, dần có lại năng lực hoạt động.

Sủi cảo còn chưa đi lên, Bích Hà đã mang đến ba nồi thịt hầm nhỏ. Trong nồi còn hơi vang tiếng sôi, bên trong là canh xương hầm được vài ngày, thịt viên tròn vo trong canh lúc chìm lúc nổi.

Bích Hà dùng cái thìa gỗ múc cho mỗi người một chén. Thúy Liên vừa lúc bưng lên sủi cảo, một chén lớn nổi bật dưới ánh nến, bạch béo tinh lượng, quả thực giống như một đám nguyên bảo lấp lánh.

Trong đĩa nước chấm, không chỉ có dấm, còn có tương ớt đỏ tươi cùng tương nấm thổ sản vùng núi, phía trên được rắc chút vừng đen rang.

Trừ cái này ra, còn có hai cái bình gốm sứ. Thúy Liên nhẹ giọng hỏi: “Hai vị đại nhân muốn tỏi giã cùng cửu hoa tương (tương tỏi tây) không?” Đại thiếu gia nhà mình buổi tối không thích ăn mấy thứ khẩu vị nặng, phu gia tự nhiên liền không thể ăn. Hai vị đại nhân này thì không hề gì.

Hai người này đừng nhìn bổng lộc không thấp, nhưng ăn sủi cảo nhiều nhất cũng chính là làm thêm chút dấm, thêm chút tương ớt, nào có đa dạng nhiều như vậy? Chấm ăn một hơi sủi cảo, quả nhiên trình tự càng thêm phong phú, hương vị càng thêm nồng đậm, nhất thời cũng không ngẩng đầu lên.

Ôn Luân thấy bọn hắn ăn được cao hứng, quay đầu hỏi Lý Nhị: “Nước ấm chuẩn bị xong chưa?” Tuy rằng sắc trời đã tối, nhưng còn có thời gian tắm rửa một cái. Ở bên ngoài lăn ba ngày, đều bẩn thành cái dạng gì?

Ôn Luân không chê mình bẩn, nhưng phi thường ghét bỏ người khác bẩn, điển hình song trọng tiêu chuẩn*. (đối với chuyện cùng tính chất, sẽ căn cứ mình yêu ghét, ích lợi vài nguyên nhân, mà cho ra phán đoán hoàn toàn ngược lại chính mình.)

“Đang chuẩn bị.” Hùng gia tôi tớ không nhiều lắm. Vốn chuẩn bị nước tắm là cả một công trình. Nhưng khi Hùng gia trùng kiến, Ôn Luân liền nhớ tới trước kia xem qua điện ảnh cũ, nhân gia tắm rửa giống như là trực tiếp đun nước dưới bồn tắm. Lúc ấy cậu chính là có một cái ý tưởng như vậy, không nghĩ tới Đại Hùng còn thật coi đây như là một việc cần hoàn thành, cuối cùng còn thỉnh giáo thợ thủ công trong phủ thành chỉ điểm.

Đừng nhìn tốn thời gian cố sức, nhưng thật sau khi làm ra, quả thật phi thường dùng tốt. Hùng gia có tiền, xây hai cái bồn tắm, trong phòng chủ nhân một cái, bên ngoài công cộng một cái.

Cơm nước xong, Hác đại nhân cùng Cổ quân sư hai người cùng ngâm mình, một chút tình thú cũng không có.

Đại Hùng cùng Ôn Luân không giống vậy.

Tiến cửa phòng, Ôn Luân đã bị Đại Hùng cởi bỏ sạch sẽ ôm vào bể.

Đại Hùng cũng không làm cái khác, chỉ là liên tiếp làm nũng mà thôi.

“Tức phụ, gội đầu cho ta.”

“Tức phụ, chà lưng cho ta.”

“Tức phụ, ấn ấn bả vai cho ta.”

“Tức phụ, ấn phía dưới cho ta.”

Phía dưới? Ôn Luân mí mắt vừa nhấc: “Xác định?” Ở trong núi ba bốn ngày, không phiền lụy?

Đại Hùng tỏ vẻ, phi thường xác định, có mệt cũng không mệt tới đó.

Hùng Tướng quân đè tức phụ mình đánh một vòng thuỷ chiến, nhìn nước sắp biến lạnh, mới bế người đi ra.

Đại Hùng sờ sờ đáy mắt xanh đen của tức phụ, nhíu nhíu mày: “Không hảo hảo đi ngủ?”

Ôn Luân phiết quá đầu: “Huynh không ở.” Không người đem cậu cố định, quả nhiên vẫn sẽ lăn xuống giường. Một buổi tối ngã xuống tối thiểu đau ba lượt, ai có thể hiểu được a?

“Tức phụ.” Đại Hùng trố mắt, cảm giác mình bị cái gì thật lớn đánh trúng vậy. Tràn đầy cảm giác không biết tên vọt tới ót, ánh mắt đều hơi hơi nóng lên. Tức phụ đây là không có y, ngay cả đi ngủ cũng không thể ngủ sao?

Ôn Luân vừa mới chuẩn bị đi ngủ đâu, đã bị Đại Hùng đột nhiên đâm tiến vào, đỉnh đến cậu kêu rên lên một tiếng, ách cổ họng hỏi: “Làm chi?”

Đại Hùng không quan tâm, vùi đầu mãnh làm, ngày hôm sau Ôn Luân lại không thể thức dậy nổi.

Đại Hùng kiểm tra một chút, hậu quả có chút nghiêm trọng, tìm thuốc mỡ lại là xoa lại là ấn, ân cần đến mức Ôn Luân tựa hồ như nghe đến thanh âm giới hạn đang vỡ nát.

Sau đó, Thái công công đến.

Thái công công lúc này đây dẫn theo chỉnh chỉnh một trăm người, trong ánh mắt kính sợ của toàn bộ thôn dân, bước vào đại môn Hùng gia.

Thúy Liên nhìn gừng cùng đường đỏ dự trữ trong nhà, có chút phạm sầu. Vì thế, nước gừng trong tay một trăm nhân thủ, biến thành chén nhỏ.

Ôn Luân nghĩ muốn đứng lên gặp khách, lại bị Đại Hùng đặt lên kháng: “Thái công công là người quen, không có việc gì.”

Thái công công quả nhiên không có trách móc. Lúc này đây ông còn thật không có thời gian nào cùng Ôn Luân hàn huyên: “Một trăm người này là hảo thủ trong cung, kể cả ta ở trong, đều nghe Hùng Tướng quân sai khiến.”

Hảo thủ trong cung, cùng hảo thủ trongquân doanh, hoàn toàn là hai khái niệm. Chỉ nói tại trong thời tiết đại tuyết, hảo thủ trong quân không khác lắm như là máy chạy mất năng lực, mà hảo thủ trong cung lại là máy chạy có năng lực, còn có được lực công kích nhất định.

Nhưng hơn một trăm người, cũng không phải nói hành động liền có thể hành động.

Thúy Liên mang người, vội vã làm lương khô cả một đêm, không gì khác, giống như bánh kẹp hành chiên liền thành.

Hoa Vĩnh cũng là một đêm không ngủ, mang theo dược đồng phân xếp gói thuốc, bên trong là mấy thứ dược cơ bản thường dùng nhất, cùng một cuộn băng vải.

Bích Hà mang người may ba lô một đêm, làm việc dây chuyền sản xuất, cũng không cần cái gì yêu cầu công nghệ.

Ngọn nến mỡ bò to như cánh tay cũng đốt cả một đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, mỗi người đều phân một cái ba lô, bên trong không bao nhiêu đồ vật, một xấp bánh kẹp hành chiên, hỏa chiết tử, bình muối, một bình nhỏ đường đỏ, một bình nhỏ rượu, còn có một cái gói thuốc.

Nhóm hảo thủ trong cung đã sớm nghe nói, đại động tác tối hôm qua là Ôn Luân chỉ thị. Bọn họ vốn là trong lòng còn nghĩ, thư sinh chính là thư sinh, chỉ biết mò vội, kết quả mở ra vừa thấy đồ vật bên trong, lập tức liền bội phục, biểu tình trên mặt cũng nghiêm túc chút.

Thân thể Ôn Luân còn chưa khôi phục, không đứng lên tiễn bọn họ. Lúc này đây bọn họ muốn vào núi thiệt nhiều ngày, hai mươi hảo thủ trong quân ngược lại bị giữ lại, hiệp trợ phòng thủ vườn trà.

Hác đại nhân cười tủm tỉm nói: “Ai bảo công phu của các ngươi quá yếu, đi chỉ có thể cản trở.”

Hai mươi tên hảo thủ trong quân một đám mắt hổ trừng trừng. Công phu trên tay bọn họ là sắp xếp cực cao trong toàn bộ biên quân ở Long Môn Quan!

Cổ quân sư đi tới vỗ vỗ bả vai Hác đại nhân: “Đi, bọn họ đã rất lợi hại. Ngươi không thể so bọn họ cùng những người trong cung ra tới được.” Tinh nhuệ nhất chính là những người thủ hoàng đế, có thể so sánh sao? Hoàn toàn không thể so.

Nhóm hảo thủ trong quân doanh càng chú trọng là đoàn chiến. Nhưng những người trong cung không chỉ đoàn chiến lợi hại, giá trị vũ lực cá nhân cũng cực kỳ bưu hãn. Đừng nhìn nơi này chỉ có một trăm người, thả ra đi cùng Long Môn Quan một ngàn người cũng có thể làm qua. Nếu đặt ở trong một ít địa hình dễ dàng che giấu, một trăm người này phát huy tác dụng quả thực khó có thể đánh giá.

Cổ quân sư ánh mắt sáng quắc mà nhìn Đại Hùng, thở dài: “Thật hâm mộ đại nhân, có thể mang một chi quân đội như vậy.”

Hai mươi danh hảo thủ trong quân mặt đều đen. Rất khi dễ người! Bị hai vị đại nhân nhà mình đều ghét bỏ như vậy!

Ôn Luân ở nhà, nghe thanh âm đội ngũ từ từ biến mất, nghe Triệu Tứ đem thôn trưởng cùng các thư sinh đuổi đi, thở dài thật dài.

Cách ngày Ôn Luân có thể đứng lên sau, Triệu Tứ lại đây báo đồ dùng: “Trong nhà một ít đồ vật đều không đủ.”

Nhiều ra hai mươi người, hoàn toàn không phải vấn đề. Nhưng nhiều ra một trăm người, vấn đề này có thể to lắm. Hơn nữa một trăm hai mươi người này lại đều là người tập võ, lượng cơm ăn đó là gấp hai người bình thường.

“Đi trà xưởng rút vài người, thay phiên đi xuống chân núi mua đồ đi lên.” Ôn Luân nghĩ nghĩ, gọi lại Triệu Tứ, “Lưu ý có thể có đại cẩu kéo trượt tuyết hay không.”

Đại tuyết vừa phong sơn, lừa ngựa cái gì tất cả đều luống cuống, vẫn là dưỡng mấy con đại cẩu, bình thường còn có thể trông nhà hộ viện.

Triệu Tứ lĩnh mệnh cáo lui. Trên núi cơ bản không có người nuôi chó. Dưới chân núi ngược lại có hoàn khố nuôi chó, còn không ít, đều là dùng chó săn, săn thú. Những con chó săn đều là hình thể thích ứng vùng núi, giống như ngựa lùn, chúng đều là cẩu lùn.

“Đại cẩu có thể kéo trượt tuyết?” Triệu Tứ hư không khoa tay múa chân hai cái, “Này cần bao nhiêu đại cẩu?” Cũng không biết nhà ai có trượt tuyết, ngay cả hỏi cũng không biết hướng chỗ nào hỏi.

Đại Hùng bọn họ vừa đi mười ngày, thời điểm trở về Ôn Luân cảm giác cả người đều gầy một vòng.

Không khí thực nặng nề, Ôn Luân không cần hỏi cũng biết, hành động thực không thuận lợi. Tuyết đọng  rất dày cơ hồ có thể che giấu hết thảy tung tích.

Thái công công ngược lại lộ chút tươi cười, phía sau vài hảo thủ trong cung từ trên người cởi xuống một tấm da hổ sặc sỡ, phía trên không thấy được có cái miệng vết thương gì.

Thấy da hổ, ánh mắt Đại Hùng nhìn Thái công công cũng có chút khác thường.

Con mãnh hổ này là Thái công công một mũi tên bắn chết. Tên thẳng vào trong mắt lão hổ, hoàn toàn không cho lão hổ bất luận một cái cơ hội gì.

Đại Hùng bản thân cũng có thể một mình đấu một đầu lão hổ, nhưng tuyệt đối sẽ không giống Thái công công nhẹ nhàng bâng quơ như vậy. Trên thực tế, trong hành động lần này, y cuối cùng cũng biết rõ ràng chênh lệch. Đơn luận võ công mà nói, y cũng chính là cùng những hảo thủ trong cung không khác nhau lắm, thậm chí có mười người, rõ ràng so với y muốn cao hơn một đoạn; Thái công công so mười người kia càng cao hơn một khúc.

Thái công công săn được lão hổ, tâm tình không tồi: “Hùng Tướng quân nếu là để ý tam quyền hai chân của ta, thì có thể đi theo ta buổi sáng cùng đánh đánh quyền.”

Vài người nghe vậy tất cả đều ánh mắt sáng ngời. Đại Hùng kích động. Vài hảo thủ trong cung là ghen tị.

Thái công công vừa thấy ánh mắt của mọi người, cười cười: “Đều đồng thời đánh quyền.”

“Vâng!”

Ôn Luân nhìn Thái công công cũng là hai mắt sáng trông suốt, “Vâng” bên trong cũng có một tiếng của cậu.

Thái công công quay đầu nhìn nhìn Ôn Luân, thoáng có chút khó xử: “Hùng phu nhân, nếu không ta dạy cho ngươi một bộ dưỡng sinh quyền luyện luyện?”

Sắc mặt Ôn Luân tối sầm, tỏ vẻ dưỡng sinh quyền cậu đã qua cửa từ lâu rồi.

Thái công công làm mẫu một chút dưỡng sinh quyền cho cậu.

Vì thế ngày hôm sau bắt đầu, Ôn Luân luyện dưỡng sinh quyền bản tiến giai, quả thực phức tạp đến muốn mệnh!

Thái công công ở một bên chỉ đạo lại chỉ đạo, cuối cùng nhịn không được lặng lẽ hỏi Đại Hùng: “Hùng phu nhân học được bộ dưỡng sinh quyền kia, mất bao lâu?”

Đại Hùng nghĩ nghĩ, không xác định nói: “Đại khái khoảng mấy tháng đi?”

Thái công công: “…”

 

Chương 70: Tiếp thu ý kiến quần chúng

Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Đại động tác của Hùng gia là lừa không được người, huống chi Thái công công một chuyến mang hơn trăm người đến, cũng không có tâm tư giấu diếm gì.

Phát hiện ở trong núi tạm thời vẫn không thể nói rõ, bởi vì thẳng cho tới bây giờ, bọn họ cũng chỉ có phỏng đoán bước đầu mà thôi, tuy rằng phát hiện một ít dấu vết để lại, nhưng không có chứng cứ có tính quyết định, có thể chứng minh suy đoán của bọn họ.

Dưới tình huống như vậy, đều khiến các thôn dân bị vây trong một loại cảm xúc sợ hãi, tuy rằng không phúc hậu, nhưng không hẳn không phải là một loại phương pháp đề cao tâm cảnh giác của các thôn dân.

Hơn nữa ở phía sau, cho dù các thôn dân thật không ngờ, các thư sinh cũng sẽ không thể nghĩ tới sao? Các thư sinh am hiểu ngâm thơ đối nghịch, chính là một loại người biết não bổ nhất trên thế giới.

Vô luận là Thái công công hay là Đại Hùng, cũng không phải là người mà bọn họ có thể dễ dàng nhìn thấy. Nhưng mà Ôn Luân không giống. Ôn Luân cứ việc là một cái nhị phẩm cáo mệnh phu nhân, nhưng ở trong mắt các thư sinh, Ôn Luân đầu tiên là một người đọc sách nghiên cứu học vấn.

Giao lưu giữa người đọc sách, là một việc phi thường bình thường, hơn nữa tuổi tác song phương cũng kém không lớn.

Thôn trưởng cùng các thư sinh ở Triệu Tứ quản gia hướng dẫn, lại một lần nữa gặp được Ôn Luân. Lúc này đây Ôn Luân cho bọn hắn cảm giác, cùng thời điểm lần đầu tiên bái phỏng không quá giống nhau.

Rõ ràng vẫn là cùng một người, nhưng làm cho bọn họ cảm thấy có chút áp lực.

Ôn Luân cảm thấy đây là ảo giác của bọn hắn, sẽ cảm thấy áp lực, đó là bởi vì thư phòng chỉ lớn chừng này, cố tình lại chen vào quá nhiều người, không khí đều không lưu thông nổi, khẳng định sẽ áp lực a.

Thư phòng là một nơi tương đối riêng tư, nếu không phải thảo luận chuyện gấp gáp đặc biệt gì, khi bái phỏng sẽ không đến thư phòng, trực tiếp ở trong sảnh đường giải quyết là được.

Đối loại chuyện này các thư sinh phá lệ mẫn cảm, nhấc lên một phần cẩn thận, ngay cả thư sinh mặt trẻ con, má lúm đồng tiền đều thu trở về.

Ôn Luân nhìn bản vẽ sơ bộ thiết kế của thôn trại, trước mắt sáng ngời. Bất quá cậu hiện tại rốt cuộc không thể so với trước kia, chẳng sợ là sự nghiệp trong nhà, rất nhiều thứ cậu chỉ cần làm quyết định là được, thực tế chấp hành, cậu cũng có nhìn qua một ít. Phần sơ đồ này tuy rằng nhìn xinh đẹp, các loại kết cấu bên trong cũng là thập phần tường tận, nhưng mà Ôn Luân liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề.

Các thư sinh nhìn Ôn Luân ngón tay tại sơ đồ phác thảo thượng gõ gõ, như là dừng ở bọn họ trong tim, đông đông vang lên.

“Gỗ từ đâu tới đây? Những mặt tường này nhận lực lớn bao nhiêu? Giá trị chế tạo bao nhiêu? Nơi này, nơi này, còn có một mảnh này, mùa đông trên núi không có che còn có thể, mùa khác đâu? Người đứng ở trên, có thể nhìn rất xa?”

Ôn Luân nói đến một vấn đề, tâm các thư sinh liền trầm một phần.

Ôn Luân nhìn chung quanh một vòng, ngón tay gõ trên bản vẽ một cái cuối cùng: “Còn có một vấn đề cuối cùng. Một bức tường lớn như vậy, bình thường cần bao nhiêu người ở phía trên tuần tra, mới có thể cam đoan đúng lúc phát hiện địch nhân?”

Sắc mặt của thôn trưởng là không dễ nhìn nhất, lúc này hắn cường tự tranh luận nói: “Trong thôn có thể an bài người thay phiên…”

Ôn Luân trực tiếp đánh gãy: “Chưa từng có đạo lý phải đề phòng cướp ngàn ngày.”

Thiết kế thôn trại, cậu cũng từng thiết tưởng quá. Sớm nhất còn là lúc kiến thiết vườn trà. Bản thiết kế ban đầu của cậu, có thể nói là vô hạn tiếp cận với một bộ trước mắt này. Sau lại bởi vì các loại vấn đề thực tế, làm điều chỉnh rất nhiều, đến hậu kỳ thời điểm chân chính thực hiện, đã không sai biệt lắm hoàn toàn thay đổi.

Hiện tại trong thôn muốn xây hàng rào, hoặc là nói, là một loại hệ thống phòng ngự báo động trước, nhưng mà thiết kế bên vườn trà kia cũng không thể rập khuôn mang lại đây. Vườn trà bên kia thuê công nhân, trừ bỏ một ít lão nông dân trồng chè ra, dư lại đều là quân hán xuất ngũ. Bọn họ bản thân có quân sự tốt đẹp rèn luyện hàng ngày, cùng thôn dân hoàn toàn không thể so sánh. Các thôn dân cố nhiên cũng học một chút võ công trụ cột, nhưng mà chân chính đánh nhau, đừng nói là chênh lệch võ công, chính là lúc phối hợp lẫn nhau, đó cũng là hoàn toàn không có, ngay cả chỉ huy tán binh đều gọi không được, còn tuần tra cái gì?

Các thư sinh một đám tuy rằng đều cau mày, nhưng cũng không có buông tha.

“Là bọn ta lý luận suông. Không biết Ôn tiên sinh có cái ý tưởng gì khả thi hay không?”

Ôn Luân cúi đầu trầm ngâm: “Ta cũng không có biện pháp quá tốt, mọi người cùng nhau tiếp thu ý kiến quần chúng đi.” Dừng một chút, “Lý Nhị, đi trà xưởng gọi Hác đại nhân cùng Cổ quân sư lại đây.”

Ở trong nhà nghỉ ngơi và hồi phục ba ngày sau, Đại Hùng cùng Thái công công lại mang đội vào núi. Hác đại nhân cùng Cổ quân sư lần đầu tiên tham dự điều tra, bởi vì võ công quá kém, bị ghét bỏ mà để lại. Bọn họ nghĩ đến lần đầu tiên, mình còn khinh bỉ võ nghệ của hai mươi hảo thủ trong quân, hiện tại liền đến phiên mình, không khỏi thập phần xấu hổ và giận dữ, trong khoảng thời gian này luôn luôn tại trà xưởng bên kia thao luyện.

Tướng quân phu nhân gọi về, bọn họ chạy tự nhiên so với ai khác đều nhanh.

Bàn tới cái nhìn đại cục cùng rèn luyện quân sự hàng ngày, trừ Đại Hùng ra, tự nhiên là Hác đại nhân cùng Cổ quân sư cao nhất. Điểm này, ngay cả hảo thủ trong cung bao quát Thái công công ở bên trong, cũng không thể bằng được.

Khi hai người bọn họ thấy bản vẽ thiết kế thôn trại, cũng là lắc lắc đầu.

Các thư sinh vẽ bản thiết kế thực tỉ mỉ, đó không phải là tấm sơ đồ, mà là một bộ đồ, từ thế núi chung quanh, đến kết cấu bên trong, bao quát rất nhiều chi tiết cùng cơ quan linh tinh.

Những cơ quan này ngược lại khiến Cổ quân sư gật gật đầu, nhưng đầu chỉ gật một nửa: “Thoạt nhìn ngược lại khả thi, đã có thể giống liên…” Cổ quân sư im miệng, liên nỗ tồn tại bây giờ còn là một cái cơ mật, nhưng là nghĩ đến liên nỗ thành công, hắn quay đầu nhìn về phía Ôn Luân, “Tiên sinh đối này đó cơ quan thấy thế nào?”

Ôn Luân không thế nào nhìn. Thân là một người mê quân sự, cậu đương nhiên là xem qua rất nhiều tư liệu quân sự, đối các loại vũ khí cũng là thuộc như lòng bàn tay, nhưng kia đều là vũ khí hiện đại hoá a. Loại trình độ sản xuất như Tề Quốc này, có thể tạo phi cơ xe tăng sao? Ngay cả tiểu tiểu súng trường đều làm không được đi?

Ôn Luân sẽ nói thẳng ý tưởng chính mình sao? Đương nhiên không thể. Vẻ mặt cậu nghiêm túc: “Trước tiên là nói về ý tưởng lúc ban đầu của các ngươi.”

Ý tưởng của các thư sinh tại ý nghĩa nào đó thì rất là chu toàn, chu toàn đến căn bản là hệ thống tự động báo động trước, nhưng bởi vì trên thực tế vô pháp thực hiện, cho nên hiện tại chính là một cái lừa đảo hệ thống. Cho dù là có thể thực hiện một bộ phận, cũng bởi vì vấn đề giá trị chế tạo, trở thành một cái đốt tiền hệ thống.

Ôn Luân xuất ra một tờ bản vẽ cơ quan: “Cái này hẳn là có thể thực hiện, nhưng mà các ngươi biết có thể làm loại này linh kiện thợ thủ công ở nơi nào sao? Toàn bộ phủ thành cũng chưa chắc có thể tìm cho ra một người.”

Phủ thành không có, kia tự nhiên chỉ có thể hướng công bộ, hoặc là hoàng cung tìm. Loại địa phương này sẽ vì một cái tiểu sơn thôn xa xôi như vậy, cố ý tốn thời gian cố sức gây sức ép vài cái tiểu linh kiện?

Các thư sinh trầm mặc.

Sau đó có một người đột nhiên hỏi: “Ôn tiên sinh trước đã nói vật liệu gỗ? Trong núi còn có thể thiếu vật liệu gỗ tốt sao?” Tám trăm dặm đại sơn chỗ nào cũng là đầu gỗ, thiếu cái gì cũng không có thể thiếu vật liệu gỗ a. Tuy rằng bởi vì vấn đề vận chuyển, nhưng vật liệu gỗ có chất lượng tốt trong núi đều thành hàng khang hiếm dưới núi nha, Đại Trà thôn vốn là ngay tại trong núi, như thế nào sẽ thiếu vật liệu gỗ đâu?

“Vấn đề này, ta trước kia cũng là nghĩ như vậy.” Ôn Luân cười cười, “Trong núi đầu gỗ tốt rất nhiều, nhưng bây giờ có thể tìm được đầu gỗ tốt đều sinh trưởng ở trong núi sâu. Trong núi sâu có bao nhiêu nguy hiểm, không cần ta nói, nói vậy tất cả mọi người hiểu được. Được rồi, cho dù chúng ta hiện tại có rất nhiều người, tương đối an toàn một ít, cũng có thể đủ đem đầu gỗ vận đến trong thôn. Nhưng mà, đầu gỗ mới vừa chặt xuống, cũng không thể trực tiếp sử dụng, phải hong khô. Hong khô, yêu cầu tiêu phí mấy năm thời gian.”

Kế tiếp nói, không cần Ôn Luân nói, tất cả mọi người hiểu được. Mấy năm thời gian, ai cũng chờ không nổi.

Thôn trưởng đối điểm này ngược lại hiểu được: “Hiện tại trong thôn có thể dùng tài liệu, nhiều nhất chính là thạch đầu.” Trong núi thạch đầu mỏng nhiều, có thể tìm ra một chút đầu gỗ bình thường thì cũng đều là gỗ mục, chỉ có thể làm củi đốt.

Thạch đầu đi, nặng, hình dạng khác nhau, khó gia công.

Ôn Luân nghĩ nghĩ, đem ròng rọc vẽ ra.

Thời điểm tất cả mọi người không biết cái vật nhỏ này có ích lợi gì, Hác đại nhân đã bắt tay chế tác.

Ôn Luân thư phòng cùng thư phòng của người đọc sách chân chính đều không quá giống, bên trong có rất nhiều dụng cụ nhỏ. Những dụng cụ này là cậu dùng để làm mô hình chơi, có chút là Đại Hùng làm sa bàn dùng. Hác đại nhân cùng Cổ quân sư đối với những công cụ này rất quen thuộc, các loại tài liệu trong thùng dụng cụ cũng không thiếu. Rất nhanh hai cái mô hình ròng rọc thô chế liền được gia công ra.

Tại thực nghiệm qua đi, ánh mắt mọi người nhìn Ôn Luân đều sáng gấp đôi.

Ôn Luân có chút lâng lâng. Toán lý hoá xem như môn cậu học được tốt nhất, hiện tại đến Tề Quốc trừ bỏ kiếm tiền nuôi Diêu Thanh, cậu cũng không có việc gì có thể làm, chỉ có thể mang theo tiểu hài nhi chơi mô hình. Hơn nữa không biết có phải bên trong cậu có một học bá hay không, hiện tại tư duy của cậu cũng nhanh hơn rất nhiều, rất nhiều đồ vật vốn không biết rõ, bây giờ lại có thể rất nhanh liền cho ra kết luận, cộng thêm một cái học thần Diêu Thanh, tạo ra hoàn toàn không phải như trong dự đoán ban đầu của Đại Hùng, tiểu ngựa gỗ tiểu mộc kiếm linh tinh.

Ôn Luân còn đem những cái này trở thành tự mình vui đùa một chút, nhưng là trong mắt các thư sinh cùng Hác đại nhân Cổ quân sư, hoàn toàn không phải chỉ là một chuyện nhỏ như vậy.

Tại trước mặt Ôn Luân triển lãm một lần, những mô hình do cậu rảnh nên làm ra kia, đã bị ném qua tường.

Một đám người tụ cùng một chỗ thảo luận đến lửa nóng, hoàn toàn không có chuyện gì của Ôn Luân.

“Cái cơ quan này nên sửa như vậy.”

“Xếp vào ở trong này, nơi này còn có nơi đó.”

“Nơi này sắp xếp một cái.”

“Nơi này đào một cái mương, nước tuyết trên núi hòa tan sau, có thể trực tiếp dọc theo mương này chảy xuống dưới, như vậy liền có một cái sông đào bảo vệ thành.”

“Giải thích thế nào? Này tuyệt đối không được, đến lúc đó trực tiếp đem thôn đổ sập.”

“Thủy đạo là một vấn đề, sửa như vậy có thể tốt một chút hay không.”

“Vẫn là Trương huynh cao minh, trực tiếp có thể giải quyết một phần vấn đề tưới tiêu.”

“Cơ quan, chủ yếu vẫn là bình thường phòng dã thú đi.”

“Lực phá hoại của dã thú rất lớn, ở đây lợn rừng rất nhiều.”

“Phải cẩn thận đừng cho thôn dân ngộ thương, đến làm ký hiệu. Tốt nhất thấy được một chút.”

“Thấy được cấp địch nhân nhìn a?”

“Đúng, thôn khác không có việc gì đi?”

“Không có việc gì, nhìn qua, lần này liền Đại Trà thôn đã xảy ra chuyện. Thôn khác còn không biết chuyện này.”

“Ân, kia cũng không cần nói cho bọn hắn biết.”

“Dựa theo địa hình, kỳ thật không tất yếu đem toàn bộ thôn vòng lên, chỉ cần ở trong này cùng nơi này kiến một đạo công sự là có thể.”

“Ân, nơi này lại thêm một đạo tương đối tốt. Như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều chi phí.”

“Ân, vậy tận khả năng tạo xinh đẹp một chút, nhìn qua giống như là địa phương bình thường cho người nghỉ ngơi chơi đùa.”

“Có đạo lý. Đại Trà thôn hiện tại du khách không ít. Nếu như có thể thêm cái ngồi uống trà ngắm cảnh, cũng là một chuyện vui.”

Cho nên, định vị ra —— bọn họ muốn tạo một tòa kiến trúc bình thường có thể du ngoạn, khi cần thiết có thể biến thành điểm mấu chốt.

Vì thế, vấn đề đến —— tiền, chỗ nào ra?

Nếu cho người du ngoạn, khẳng định không thể giống công sự phòng ngự như vậy, không cầu kỳ, trừ bỏ bản thân kiến trúc ra, còn có vấn đề tạo hình cùng trang hoàng.

Tiền!

Ôn Luân đang uống trà, thiếu chút nữa sặc. Làm chi đều dùng loại ánh mắt này nhìn mình?

Advertisements

One thought on “Trà Nông – 68+69+70

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s